Archie Sheridan và Gretchen Lowell #3 Trái Tim Độc Ác

Lượt đọc: 1015 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3

Thời gian thăm người bệnh tại viện tâm thần của Trung tâm Y tế Providence đã trôi qua từ lâu. Henry dùng thang máy phía sau đi lên một phòng chờ nhỏ bị khóa cửa, một chiếc điện thoại, hai cái ghế, trên bàn có một tờ đăng ký và một tập quảng cáo của Al-Anon [1] . Henry không ghi danh vào tờ đăng ký. Mà cũng chẳng ai làm thế cả.

Anh nhấc điện thoại lên. Nó tự động kết nối với phòng y tá trực bên trong, lập tức một giọng nữ cất lên.

“Tôi có thể giúp gì cho anh?” Người phụ nữ nói với giọng không tình nguyện cho lắm.

“Tôi muốn gặp Archie Sheridan”, Henry nói. Anh không nhận ra giọng nói của chị ta. Anh không quen các y tá làm ca đêm. “Tôi là Henry Sobol. Phía cảnh sát có việc cần hỏi.”

Một khoảng lặng đằng đẵng. “Giữ máy nhé”, giọng nói kia đáp lại.

Sau vài phút, cánh cửa kêu “brừ” rồi bật mở, đằng sau là một người phụ nữ có vẻ mệt mỏi, chị ta mặc bộ đồ y tá cùng chiếc áo khoác dệt hoa văn kiểu Peru. “Tôi cho anh vào vì anh ấy nói muốn gặp anh”. Chị ta vừa mím môi cười vừa nói.

“Tôi biết đường rồi”, Henry đáp. “Tôi tới đây ba lần mỗi tuần.”

“Dù sao tôi cũng sẽ đi cùng anh”, y tá đáp.

Trong phòng không có tivi, nhưng Henry có thể nghe thấy tiếng từ kênh Thế giới động vật vọng ra từ phòng nghỉ. Người ta luôn bật kênh này trong phòng nghỉ. Henry cũng chẳng hiểu tại sao.

Nơi này gây sốc ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đèn huỳnh quang, sàn nhà lát gạch, bệnh nhân mặc những bộ đồ màu xanh. Nhìn vào đâu cũng gợi nhắc đến việc tự tử. Các bệnh nhân chỉ được đi tất để họ không thể thắt cổ bằng dây giày, túi đựng rác làm bằng giấy để bệnh nhân không thể tròng túi nilon lên đầu, dụng cụ bằng nhựa để bệnh nhân không thể tự đâm vào tĩnh mạch cổ, gương trong phòng là những tấm kim loại để bệnh nhân không thể dùng mảnh vỡ khía vào cổ tay, các căn phòng không có ổ cắm để tránh điện giật và cũng chẳng có sợi dây điện nào để có thể thắt thành thòng lọng.

Archie đã hai lần đụng độ với Gretchen Lowell, lần nào cũng khiến anh suýt chết. Sau đó anh nghiện thuốc giảm đau. Ả làm ảnh hưởng đến tâm lý của anh. Hơn ai hết, Henry biết anh cần phục hồi, và cần trải qua cả đống xét nghiệm. Nhưng điều anh không ngờ tới là một khi Archie đã đặt chân vào đây, anh ấy không hề muốn thoát ra.

Cô y tá trực đêm đi theo Henry vào phòng của Archie.

Bạn cùng phòng của Archie đã chìm vào giấc ngủ. Gã ngáy to, tiếng nghèn nghẹn ướt át đó là kết quả của việc thừa cân và trầm cảm nặng. Những thứ như vậy có thể khiến bạn phát điên, nếu như trước đó bạn chưa điên hẳn.

Chiếc đèn treo trên giường Archie bật sáng và anh đang ngồi, phía đầu tấm vải trắng là chiếc gối mỏng kê sau mái tóc nâu xoăn xoăn của anh, một cuốn sách tranh dày mở ra trên đùi anh. Từ tháng trước, anh không còn phải mặc áo bệnh nhân nữa, bây giờ anh có thể mặc quần áo của riêng mình - một chiếc áo len và quần nhung, được đi dép thay vì chỉ xỏ tất. Anh đã giảm cân và từ xa trông giống như người bạn mà Henry gặp mười lăm năm trước - đẹp trai, khỏe mạnh. Hoàn toàn khỏe mạnh.

Thế nhưng khi đến gần, những nếp nhăn trên trán Archie và những tia lo lắng quanh mắt anh lại kể một câu chuyện khác.

Đôi mắt đen của Archie nhìn chằm chằm vào Henry, khiến anh cảm nhận được một sự khó chịu kỳ lạ. Khí chất của Archie đã thay đổi. Henry không biết có phải do thuốc mà họ cho anh uống không, hay thực tế là do anh đã uống thuốc giảm đau suốt hai năm và bây giờ không dùng nữa. Dường như anh đã già đi, trầm tĩnh hơn. Đôi khi Henry không thể tin rằng Archie chỉ mới bốn mươi tuổi.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Archie hỏi.

Henry liếc nhìn vào camera gắn ở góc trên cùng của căn phòng. Nó vẫn khiến anh cảm thấy lạ lẫm, giống như một tù nhân bị theo dõi. Anh kéo chiếc ghế dành cho khách đặt ở giữa phòng của Archie và ngồi xuống, chiếc ghế ấy được làm bằng nhựa mỏng để không làm ai bị thương nếu bạn ném nó đi.

“Có thể cho chúng tôi nói chuyện riêng một phút được không?” Henry hỏi người y tá.

“Đừng đánh thức Frank”, chị ta nói và bước ra khỏi phòng. Henry nhìn Frank. Một giọt nước bọt đọng trên khóe miệng gã.

Henry quay lại với Archie.

“Có một hiện trường vụ án”, Henry nói. Anh thò tay vào túi quần jean đen và rút ra một thanh kẹo cao su. “Họ tìm thấy một chiếc lá lách tại một trạm dừng chân phía đông đường 84. Trên tường vẽ rất nhiều trái tim. Tôi cần cậu xem thử.”

Archie chẳng phản ứng gì cả, chỉ ngồi nhìn Henry, không di chuyển, không chớp mắt, không nói gì. Frank phát ra âm thanh rin rít như một con gà sắp chết. Một ánh sáng nhỏ màu đỏ nhấp nháy trên camera giám sát. Henry rút ra một miếng kẹo cao su, bóc ra và bỏ vào miệng. Nó có vị cam thảo, ấm và mềm mại vì bị nhét trong túi quần. Anh chìa thanh kẹo về phía Archie.

Archie lên tiếng, “Không phải là cô ta.”

Henry nắm thanh kẹo cao su trong tay và nhét vào túi. Anh chưa bao giờ hiểu được những gì Gretchen đã nhồi nhét vào đầu Archie. Anh biết về hội chứng Stockholm [2] . Anh đã đọc nửa tá sách về nó kể từ khi Archie bị giam giữ. Anh hiểu nỗi ám ảnh của bạn mình. Họ săn lùng ả suốt một thập kỷ, sống và hít thở cùng ả, làm việc với những tội ác của ả. Chỉ để phát hiện ra rằng ả vốn ở ngay dưới mũi họ với tư cách là một bác sĩ tâm thần tư vấn về vụ án. Việc đó thật khó chấp nhận đối với tất cả bọn họ, đặc biệt là với Archie.

“Vậy có thể là gì?” Henry nói.

“Cô ta nói sẽ ngừng giết người”, Archie đáp. Khóe miệng anh vặn vẹo. “Cô ta đã hứa với tôi như vậy.”

“Có lẽ cô ta đã lật lọng”, Henry nói.

Đôi mắt của Archie lại rơi xuống cuốn sách, và rồi anh từ từ khép nó lại, đặt lên chiếc bàn cạnh giường. Anh nâng cằm. “Cô có ở đó không?” Anh nói lớn.

Khoảng hai giây im lặng, sau đó y tá trực đêm xuất hiện ở ngưỡng cửa.

“Họ chẳng bao giờ đi xa được”, Archie nói với nụ cười yếu ớt. Ánh mắt anh liếc nhìn cô y tá. “Tôi cần ra ngoài một ngày”, anh nói. Sau đó anh ngừng một chút như suy nghĩ lại, “Và một đôi giày nữa.”

“Anh ấy cần phải đến hiện trường vụ án”, Henry nói.

“Anh không cần phải thuyết phục cô ấy”, Archie nói. “Tôi đã ở đây hai tháng. Họ muốn tôi ra khỏi đây. Tức là, nếu tôi hứa là không tự sát thì họ sẽ để tôi đi thôi. Hơn nữa, tôi cũng giữ được tình trạng sức khỏe tốt”.

“Nếu chỉ ra ngoài một ngày thì không thành vấn đề, ông Sheridan”, y tá trực đêm đáp.

“Là Thanh tra Sheridan chứ”, Henry nói. Vị y tá trực đêm nhìn Henry, nhướng mày. “Là Thanh tra”, Henry tiếp lời. “Không phải là Ông.”

« Lùi
Tiến »