Bà Chúa Hòn

Lượt đọc: 21560 | 5 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 25 -

Tư Thiện đến Hòn Chông, mừng rỡ vô cùng vì cô Huôi và cậu Cẩu hãy còn ở núi Đất.

Ông ta nằm ngủ một giấc dài rồi thức dậy, tự tay vo gạo nấu buổi cơm chiều. Ăn xong, ông ta ra đường cái, dạo tới lui theo bờ rạch như để chứng minh với bọn hộ vệ rằng ngày hôm qua ông ta không vắng mặt.

Bọn hộ vệ cứ ăn uống và khi thấy Tư Thiện, họ ngoắt tay :

-       Tới đây cho vui, còn rượu thịt mà !

Dưới nhà thủy tạ, bọn hô( vệ nướng ba bốn con gà. Chúng trao cho Tư Thiện một bầu rượu nhỏ :

-       Ông cứ uống. Tụi tôi đang lo rầu chớ ông thì khỏe khoắn.

Ngỡ rằng có tên dọ thám theo sát bên ông. Ông trố mắt hỏi nhanh.

-       Tại sao khỏe ? Anh em còn trẻ, được đi tới đi lui. Tôi như bị giam lỏng trong nhà.

Một đứa nâng hủ rượu sát môi ông Tư Thiện :

-       Uống rồi ăn lớn miếng như tụi tui. Nè ! Đừng nói lại cho biết rằng lúc cậu Ba vắng mặt, anh em tôi bày tiệc này. Rượu này là rượu … ăn cắp ở trong quán. Còn gà vịt… món mà tui gặp đâu xin đó. Ăn no đi rồi nghe tụi tôi hỏi.

Uống cạn hũ rượu, Tư Thiện cười tủm tỉm.

-       Hỏi điều gì ? Tôi thì chỉ biết bày trò vui, khi có lễ lộc…

Tên hộ vệ lắc đầu.

-       Từ rầy về sau, chắc là hết chuyện leo cây thoa mỡ bò rồi.

-       Sao vậy ?

-       Hồi tối tôi nằm chiêm bao, thấy nước dưới sông sôi ùng ục, bốc khói. Từ dưới đáy rạch, một cái cũi trôi lên…

Tư Thiện nói :

-       Chắc là hồn oan cô Xí Vĩnh…

-       Cô Xí Vĩnh đứng trong cái cũi, quơ hait ay. Cái cũi tung ra. Cô Xí Vĩnh nhảy lên bờ, trợn mắt, nghiến răng mà nói với tụi tôi rằng cô đang trả thù. Tôi hỏi trả thù bằng cách nào thì cô trả lời vắn tắt hai tiếng ‘‘chết hết’’.

Nghe qua, Tư Thiện nắm được một sự kiện. Quả thật tinh thần bọn hộ vệ đang sa sút. Nếu xảy ra một trận đụng do865 nhỏ, chưa chắc bọn chúng dám kháng cự.

Vài chuếc xuồng bơi nhanh trước bến. Họ chở theo nào đàn bà, trẻ con, heo gà, cối xay, Tư Thiện giả vờ như chưa biết tình hình.

-       Họ đi đâu vậy, mấy chú ?

-       Họ chạy giặc. Đêm qua, súng nổ phía ngoài biển. Đáng lý ra, dân chúng đến Hòn Chông tụ tập lại để nhờ cậu Ba che chở. Nhưng họ đến vùng khác, phía núi Mo So…

Đột nhiên một tên hộ vệ nói lớn :

-       Về rồi ! Cậu Ba về rồi ! Coi chừng cậu Ba nổi giận.

Để tránh mọi nghi ngờ, Tư Thiện đứng dậy, bước nhanh về. Ông ta đến trước nhà cô Huôi, nép mình bên cây dừa. Quả thật là cô Huôi, nhưng điều đáng chú ý là cô không dùng chiếc ghe mui vuông.

Đứa hộ vệ chèo phía sau, nữ tỳ cầm dù che cho cô. Dường như cô về Hòn Chông quá gấp rút, Tư Thiện hơi bối rối, chưa hiểu Năm Hí đã tiếp xúc với quân Lang Sa ở bãi biển hay chưa ?  

Hay là quân Lang Sa cương quyết dùng vũ lực, tiến về phía Hòn Chông ?

Trước tình thế nguy hiểm và cấp bách này, Tư Thiện tự nhủ :

-       Nên cẩn thận từ lời ăn tiếng nói. Mình là người bị tình nghi làm dọ thám cho quân Lang Sa. Một cử chỉ sơ sót có thể bị hiểu lầm và bị xử tử.

Khi chiếc xuồng gần đến, Tư Thiện chạy vào nhà đóng cửa lại rồi lên giường nằm như người nhàn rỗi không biết làm cách nào để giết thời giờ. Ông chờ mãi mà chẳng thấy cô Huôi gọi.

Nếu quả thật quân Lang Sa kéo đến, ít nữa cô Huôi cũng gọi ông đến để hỏi ý kiến. Buổi chiều, ông đem mớ cơm nguội ra ăn rồi dỗ giấc ngủ cho đến khi gần sáng.

Trong tư thất, Cô Huôi cứ trằn trọc. Đối với cô thì quân Lang Sa quá mạnh, nếu khéo điều đình thì vùng Hòn Chông khỏi bị tàn phá. Cậu Cẩu có thể đưara một số vàng bạc, mua chuộc bọn dọ thám. Chắc là quân Lang Sa sẽ giữ thể diện cho cậu trong vài năm !

Cô ngồi dậy, rót nước trà.

Bao nhiêu hình ảnh quái đản như bao vây cô. Đứa nữ tỳ báo cáo những gì xảy ra trên núi Đất, tại miễu Bà chúa Xứ.

Vì tự trọng, xem mình cao hơn người khuất mặt nên cô từ chối, không đến dự buổi lên xác ấy. Rủi người xác nói chuyện xui xẻo, xúc phạm đến uy tín cô, hoặc tiên đoán ngày suy sụp thì chẳng lẽ cô lên án xử tử.

Người Lang Sa đến bãi biển. Họ dám mướn người để ám sát cô ! Đứa nữ tỳ đến miễu bà, trở về thuật lại nhiều chi tiết quá mức tưởng tượng, cô chưa tin hẳn. Cô đoán chừng :

-       Hay là vì còn trẻ nên nó nhận xét sai lạc ?

Nghĩ vậy, cô rời bộ ván, đến cái giường bên cạnh mà gọi :

-       Nữ tỳ ! Ngủ mê quá vậy ? Nấu nước cho ta uống.

Gió thổi ngoài hiên, đem hơi lạnh buốt vào gian nhà quá rộng. Bỗng dưng mà cô nhớ đến Tư Thiện. Gọi Tư Thiện đến quá sớm thì còn gì thể diện một bà Chúa, trong lúc bị quân thù dùng võ lực uy hiếp ? Hơn nữa, Tư Thiện là người của Lang Sa, chưa đáng tin cậy. Nên chờ thái độ của cậu Cẩu

Ấm nước reo trên bếp. Nữ tỳ châm vào cái ấm nhỏ rồi đứng khép nép bên gốc cột

Cô Huôi hỏi :

-       Chừng nào cậu Ba về đây ?

Nữ tỳ đáp :

-       Con về trước. Sau buổi lên xác, cậu Ba xuống chân núi ghé nhà ông đạo Đất, với ông Mười. Phận tôi tớ trong nhà, con đâu dám lại gần cậu để hỏi.

-       Cẩn thận như vậy là phải. Hồi lên xác, mi có ở tại đó không ? Hay là mi nghe thiên hạ đồn đãi rồi thuật lại, thêm bớt…

Nữ tỳ nói như kêu gào :

-       Con đâu dám nói láo. Nếu sau này cô nghe thiên hạ đồn đãi khác hơn lời con thì cô cứ giết con.

Để biết rõ, cô Huôi nói như trách mắng :

-       Tại miễu có người lên xác, đó là cô gái còn trinh. Nhưng tại sao mi bảo rằng cậu Ba lên xác. Ta suy nghĩ mãi chưa tin lời nói.

Bấy giờ, đứa nữ tỳ mới phân trần :

-       Lúc ban đầu cô gái lên xác. Lát sau, cậu Ba đứng dậy, mặt mày đỏ khé như uống rượu. Cậu múa hait ay rồi la lớn

-       La chuyện gì ? Mi nghe rõ không ?

-       Cậu ta nói ‘‘Ta sắp chết. Một là ta chết. Hai là nó chết’’. Người ở chung quanh hoảng sợ vì cậu Ba đấm ngực, cởi áo ra. Ông Mười năn nỉ cậu Ba…

Cô Huôi hỏi, chận lời đứa nữ tỳ :

-       Mi nghe rõ lời cậu Ba không ?

-       Dạ, lúc đó con ở gần. Ông Mười đuổi con ra xa cho ngồi tới bờ suối, múc nước tạt vào mình cậu. Lát sau, khi tỉnh dậy, cậu đánh ông Mười

-       Được rồi ! Ta cấm không cho mi đồn đãi. Coi chừng chết oan như cô Xí Vĩnh.

Thế là cô Huôi nằm xuống suy nghĩ. Người Lang Sa đến, toan dùng võ lực uy hiếp. Nếu cậu Cẩu bị giết hoặc chạy trốn thì cô đâu còn địa vị ‘‘bà chúa Hòn’’. Dầu muốn hay không, cô vẫn vào phe cậu Cẩu. Tiếc thay ! Cậu ta lại nổi cơn điên như lúc trước. Xem người khác lên xác rồi tự mình lên xác, chuyện ấy dễ tin. Mùi nhang khói, tiếng trống dồn dập, tiếng đàn du dương có thể làm cho người yếu bóng vía trở thành kẻ mê hoặc, mất trí khôn.

Liệu cậu Cẩu đã bình tĩnh để nghe lời cô dạy chăng ? Nếu bịnh điên nổi lên từng hồi, ắt là cậu Cẩu sẽ có những hành động liều lĩnh, không ai ngăn cản kịp.

Cậu liều lĩnh thì cô Huôi sẽ mang họa lây.

Làm sao bây giờ ?

Nếu gọi Tư Thiện lúc đêm khuya thì ông này sẽ có thái độ tự phụ, khinh thường cô.

Cô nằm chờ trời sáng, ra lịnh nữ tỳ gọi Tư Thiện đến.

Tư Thiện chắp tay chào, chúc mừng cô được bình yên khi trở về. Cô Huôi nói ngay :

-       Ông ơi ! Người Lang Sa đến đây rồi !

Tư Thiện hỏi :

-       Thưa cô, ai nói vậy ?

-       Vài ngày nữa, họ đến. Tôi muốn nhờ ông một việc. Theo ý ông, ngừi Lang Sa có ý định tàn sát dân chúng vùng Hòn Chông này không ?

-       Dạ, họ ngu dại gì mà tàn sát.

-       Họ chưa giết cậu Cẩu, ông Mười Hấu, cô Ngó và tôi ?

Tư Thiện đáp :

-       Chưa chắc như vậy. Họ chỉ giết ai chống cự họ bằng võ lực. Tôi nghe rằng khi đến chợ Rạch Giá hồi năm ngoái, họ không giết một người nào cả…

Cô Huôi trợn mắt :

-       Ông nói sao ? Nếu không giết người thì họ mang súng, sắm tàu để làm gì ?

Tư Thiện đáp :

-       Tùy hoàn cảnh mà họ hành động. Nếu ở đây, cô ứng phó khéo léo thì chưa chắc họ dùng võ lực.

-       Thí dụ như tôi giao phó cho ông trách nhiệm giàn xếp với họ, liệu ông có thể…

Chưa chi Tư Thiện đã từ chối :

-       Khó lắm. Cô tin tôi là một việc nhưng còn cậu Ba và ông Mười Hấu… Ngày trước tôi đã mang tội lớn khi dậy giặcở núi Mo So. Rủi giàn xếp không xong cậu Ba sẽ giết tôi, còn tàn nhẫn hơn là cậu giết cô Xí Vĩnh.

-       Cám ơn ông, nghĩa là khi nào cần tôi gọi ông tiếp dùm. Điều quan trọng là thể diện, Cậu Ba là người ngạo mạn, lúc nổi cơn điên thì xem tất cả mọi người như trò chơi. Mấy tháng rồi tôi phó mặc công việc cho cậu hoàn toàn chịu trách nhiệm. Chuyện nào ác độc thiên hạ ghét cậu chớ đâu ghét tôi. Bây giờ thì khác, nếu để cậu tự tung tự tác thì vùng Hòn Chông này mất vào tay người Lang Sa. Chừng đó chắc tôi bị người Lang Sa làm nhục.

Lẽ nào người như tôi mà lại đầu hàng, nhân nhượng quá nhiều trong khi cậu chưa sáng mắt, còn chống cự.

Nghe qua, Tư Thiện càng thêm kính mến cô Huôi. Trên đường về ông thêm lo lắng vì nếu cậu Cẩu còn ngạo mạn, nổi cơn điên từng chập thì nhứt định là xảy ra một cuộc đụng độ đẫm máu. Có lẽ cậu Cẩu sẽ chết nhưng tội nghiệp cho đám lương dân vô tội . Trong phút giây. Tư Thiện nhớ đến bọn hộ vệ.

Đúng là bọn người khó tin cậy. Nếu vì oán giận cậu Cẩu, vì ham tiền mà có vài đứa làm nội ứng thì tình thế lại càng rắc rối.

Người Lang Sa quá ngạo mạn, làm sao họ chịu đầu hàng, trở thành đàn em hoặc tay sai của cậu Cẩu như cậu mong muốn. Người mắc bịnh điên luôn luôn tự tôn. Chưa chắc cô Huôi thuyết phục cậu Cẩu được, khi tình thế trở nên khó xử.

Đêm ấy, Tư Thiện giựt mình thức dậy. Dưới bến, bọn hộ vệ đốt đuốc, đón rước cậu Cẩu và ông Mười Hấu. Vài tiếng súng nổ to phía ngoài biển như nhắc nhở với Tư Thiện rằng người Lang Sa không bỏ rơi vùng Hòn Chông. Họ đang tiến binh.

Dân chúng kéo nhau lũ lượt, tốp dưới sông, tốp trên bờ để chạy giặc. Trước cảnh hỗn loạn ấy, Tư Thiện nằm trong nhà không yên. Ông ta đến trước bến, núp sau gốc cây. Cậu Cẩu đứng thẳng người, giữa chiếc ghe :

-       Cứ vể Hòn Chông mà ở !

Trên chiếc ghe phía sau, ông Mười Hấu quát to :

-       Mấy người cứ tá túc gần nhà tôi. Ai chạy quá xa thì tôi giết. Hồi nào, mấy người ăn của tôi, bây giờ mấy người phải tiếp tay. Tụi nó chỉ có vài đứa, mình thì đông đảo gấp trăm ngàn lần. Hộ vệ đâu ?

Vài tên hộ vệ lên tiếng. Mười Hấu ra lịnh cho bọn hộ vệ kiểm soát dân chúng, đừng cho người nào chạy trốn.

Đến hừng sáng. Tư Thiện lại bị đánh thức. Nữ tỳ cho biết rằng cô Huôi gọi ông ta để đến nhà cậu Ba…

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang