Đứng sững, Clara xăm xoi cô gái Bali với một vẻ tò mò hơi khiếm nhã. Nimade tuy còn nhỏ nhưng hình dáng cô ta uyển chuyển và thanh tú, cô không còn là một cô bé trong độ tuổi thanh niên. Mười tám tuổi, cô ta đã là một phụ nữ, giống như tất cả các cô gái đồng hương khác. Một lọn tóc đen xanh buông xuống tận giữa lồng ngực. Chiếc sarong để hở, lộ đôi vai tròn trịa với làn da màu hổ phách. Tất cả đều lộ ra vẻ yêu kiều của một phụ nữ, từ giọng nói vui vẻ cho đến đôi gò má cao, làm tăng thêm ánh mắt của đôi đồng tử đen huyền được viền quanh hai hàng lông mi dài. Đôi chân thanh tú và nhỏ bé dưới đường viền của cái váy gần như đẹp hoàn hảo.
Clara thì thầm một cách vô thức, trong khi nghĩ về tạo vật xinh đẹp mê hồn này cũng sẽ không xứng đối với Charles:
-Rất vui mừng…
Nếu Nimade lấy chàng, làm cách nào cô ta giữ được sự vui tươi yêu đời và nụ cười tuyệt vời của cô đối với một người bạn đời u ám và khô khan lẫn bướng bỉnh, và già hơn cô ta gấp hai lần?
Cô gái trẻ tuổi duyên dáng hỏi bằng một giọng tiếng Anh hơi ngập ngừng nhưng rất du dương:
-Bà quen với Charles à? Ông ấy là một người bạn tuyệt vời. Tôi sẽ báo cho ông ấy biết chuyện chúng ta gặp nhau khi tôi có dịp gặp lại ông ấy.
Họ siết tay nhau. Clara do dự trong giây lát, muốn yêu cầu Nimade đừng nhắc nhở đến tên của nàng với Charles, nhưng rồi nàng lại quyết định không nghĩ đến việc đó nữa nên giữ im lặng. Có thể nàng sẽ không bao giờ gặp lại chàng nữa. Nàng sẽ đáp máy bay trở lại Anh quốc trong vòng không đến sáu tuần lễ nữa, và chắc chắn Hugues sẽ yêu cầu nàng tăng cường thêm tốc độ làm việc trong những thời gian cuối cùng của chuyến đi. Hiện tại, nếu như còn có cơ hội gặp lại nhau, tại sao phải gợi lại quá khứ. Nimade? Cuộc hôn nhân này có khả năng làm cho Charles không còn ý gì muốn liên can đến Clara nữa cả…
Nhưng, ngược lại và chống đối lại tất cả mọi khả năng dự kiến, họ đã được an bài để lại gặp nhau. Hugues đã không hoàn toàn hài lòng về bản tường trình chi tiết của Clara đã cung cấp cho ông ta về chuyến tham quan. Ông giải thích:
-Bài này cũng khá tốt, nhưng, với tư cách là trưởng nhóm nghiên cứu, tôi thấy là đích thân tôi phải đến thăm một gia đình người Bali, để theo ý đồ của tôi, tôi sẽ chính mắt mình quan sát các chi tiết. Mặt khác, tôi cũng hy vọng sẽ đem theo được máy quay phim để giữ được một vài tư liệu bằng mắt.
Clara tự thú:
-Tôi thừa nhận là tôi đã không dám trình bài thiên phóng sự này với nhà sư. Vị ấy tỏ ra nhiều…
-Chắc chắn rồi, điều đó là một sự lạm dụng. Nhưng tôi sẽ gặp lại bạn cũ của bà, ông Gareth Carter. Có thể ông ấy sẽ giúp chúng ta.
Clara không tỏ ý phản đối, nàng gật đầu tán thành, giấu kín điều phiền muộn đã gây ra cho nàng trong tình huống này. Cũng chiều hôm ấy, nàng được biết người chủ của mình đã hẹn được với viên quản lý khách sạn Kapalan và cả hai sẽ chờ đến đầu hôm để đi tham dự vào bữa ăn tối có khiêu vũ. Phản ứng đầu tiên của Clara là từ chối lời mời, nhưng nàng tránh không phát biểu điều đó ra, vì công việc phụ tá này đòi hỏi nàng phải theo Hugues đến mọi nơi, ngoài những giờ làm việc hành chánh nơi văn phòng. Ông ta sẽ không chấp nhận sự rút lui của nàng.
Vài giờ sau đó, nàng đã có mặt trong phòng của nhà hàng khách sạn Kapalan. Cảnh trí không có gì thay đổi. Những khung cửa kính luôn luôn mở rộng trên mảnh vườn, tắm mình trong hương thơm tỏa ra ngào ngạt trong đêm tối. Một cái bục gỗ được dựng trên sân thượng dành cho ban nhạc địa phương. Suốt bữa ăn, các nhạc công biểu diễn những điệu nhạc, khi thì hấp dẫn, khi thì du dương, hoặc mơ mộng để khuyến khích thực khách ra khiêu vũ. Gareth ân cần tiếp đón các vị khách của ông, mời họ một ly rượu khai vị tại quầy, rồi hướng dẫn họ đến một chiếc bàn đã được dành riêng. Suốt phần đầu của buổi tiệc, họ nói đến những chuyện vô thưởng vô phạt, kể cho nhau nghe về những cảm xúc với Bali hay những giai thoại liên quan đến sự mê tín của dân bản xứ. Rồi sau đó, Gareth quay qua Hugues thông báo, ông cẩn thận tránh ánh mắt của Clara:
-Thưa ông Nowell, tôi mời ông đến khách sạn Kapalan chiều nay để được hân hạnh giới thiệu với ông, người hợp tác của tôi. Ông Millard, ông ta có quen biết nhiều người trong nhiều thành phần khác nhau từ khi ông ta đến Bali. Nếu ông ta tán thành thì sự giúp đỡ của ông sẽ rất quí giá cho những nghiên cứu của ông. Tôi phải thừa nhận là ông ta đã có rất nhiều việc làm tốt đối với những gia đình nghèo của làng. Ông ta đã thành công trong việc giúp đỡ họ mà không bao giờ làm mếch lòng tự hào của họ. Nhưng cũng như tôi đã thổ lộ với Clara, người đàn ông này hơi lập dị, và ông ta có thể từ chối việc tham gia với ông…
Hugues ngạc nhiên quay sang người cộng sự của mình:
-Sao? Bà có biết ông Millard mà bà chưa bao giờ nói với tôi về ông ta?
Nàng đỏ ửng mặt lên. Điều nàng lo ngại đã xảy đến. bây giờ thì phải nói, và phải giải thích dài dòng và chán ngấy về sự im lặng bất thường của mình. Nàng bắt đầu:
-Tôi không muốn quấy rầy Charles…
-Charles? Hình như bà có quan hệ mật thiết với ông này… - Hugues cắt ngang.
-Trước đây, chúng tôi thường gặp nhau tại Anh quốc…
-Tôi hiểu…
Hugues nhấp một ngụm rượu, dáng suy nghĩ, rồi ông quay sang cô gái:
-Nếu sự suy diễn là đúng, thì có vẻ như bà không còn có quan hệ tốt với ông Millard nữa.
Clara từ từ trả lời, nàng cân nhắc từng chữ:
-Không! Không chính xác lắm đâu. Gareth đã có báo cho tôi biết là người hợp tác của ông ta tránh né bất cứ cuộc gặp gỡ nào với bạn bè. Mặt khác, tôi cũng đã gặp lại ông ta với tư cách cá nhân, liên tiếp đâu được vài lần, và tôi có được sự tin chắc là ông ta từ chối một cách dứt khoát các việc dự phần vào công việc của chúng ta. Ông ta nghi ngờ là chúng ta muốn do thám những người dân Bali, để thực hiện một công trình phá hoại mà người dân này không hề hay biết… Theo ông ta, qua sự xuất bản quyển sách về Bali, chúng ta sẽ đem lại một sự phá hoại không thể phục hồi được đối với sự hài hòa của hòn đảo này…
Một sự im lặng bối rối tiếp theo sau lời giải thích này. Cuối cùng, Gareth nhún vai, phát biểu bằng một giọng, cam chịu:
-Dĩ nhiên, tôi biết ông ta thiết tha gìn giữ cách sống mộc mạc và đơn sơ của dân bản xứ. Ông ta chỉ lo ngại du khách sẽ đem đến cho người dân những sở thích và những điều ham muốn về vật chất cũng như kiếm tiền bạc được dễ dàng…
Clara gật đầu tán thành. Một vài năm trước đây, nàng có dịp thực hiện một chuyến du lịch vào những quốc gia vùng Địa Trung Hải, nổi tiếng về những bãi tắm, và khí hậu êm ả cũng như nhiều khách sạn sang trọng của nó. Từ lúc bước xuống sân bay, nàng đã bị những trẻ em xin ăn ở trần đủ mọi lứa tuổi, quấy nhiễu, la hét, xin tiền bạc hoặc quà tặng, mặc cho các du khách chửi rủa, chúng vẫn chai lì. Chắc hẳn, chúng nó quá nghèo khổ, và cái nhìn của những du khách sang trọng giàu có, ăn uống thừa mứa, khiến cho lòng ganh tị của chúng trở nên gay gắt, ước ao đời sống thoải mái hơn. Nhưng, cho dù phần lớn nơi này đầy dẫy sự khốn cùng, người ta cũng không tìm thấy thái độ tồi tệ thuộc vào loại đó. Và Clara không thể không chia sẻ những mối lo ngại của Charles về những tác hại do các du khách gây ảnh hưởng trên một đất nước…
Hugues đi xa hơn:
-Đúng, tôi hiểu được ý kiến này là trào lưu giữa những con người yêu thích Bali.
Clara biện hộ, nàng nghĩ là người chủ của mình còn hoài nghi:
-Chỉ còn lại một khoảnh nhỏ nhoi này trên thế giới, nơi mà ảnh hưởng của các quan hệ của người phương Tây và người Mỹ chưa len lỏi vào được.
Người chủ nàng trả miếng lại:
-Nhưng chúng ta đến đây không phải là để xây dựng đường xe chạy, phòng trà và nhà chọc trời. Tôi là nhà nhân chủng học và chỉ nghiên cứu những điều tôi quan tâm.
-Nhưng hiện nay, ông có ý định viết một quyển sách về Bali…
-Đúng.
-Các bạn đọc của ông sẽ ham muốn đến để được xem tận mắt những điều kỳ diệu mà ông đã viết ra cho họ đọc. Thưa ông Nowell, nó sẽ kéo theo sau một khối lượng khách khổng lồ đổ dồn đến.
Hugues nhún vai, vẻ mất bình tĩnh. Clara đoán rằng cuộc tranh luận này sẽ làm cho nàng phát tức lên. Một khi tác phẩm của ông đã được thành hình, có thể ông không còn phải quay lại địa phương này nữa và vấn đề về sự bảo tồn xứ sở này không làm cho ông phải bận tâm quá đỗi. Ông ta hỏi Gareth:
-Ông có sẵn lòng gặp ông Millard không?
-Rất sẵn sàng. Chúng tôi chẳng có gì để mất… Ông ta sẽ đến đây vào khoảng 9 giờ. -Chúng ta hãy chờ ông ta.
Clara giữ im lặng cho đến cuối bữa ăn, chỉ trả lời từng chữ những câu hỏi của các bạn của nàng. Viễn ảnh phải gặp lại người yêu cũ của nàng không làm nàng phấn khởi chút nào. Nhưng nàng cũng không thể lẩn tránh chàng được. Chàng sẽ đối xử với nàng ra sao đây. Sau lần cuối cùng gặp gỡ của họ, khi chàng tỏ thái độ giận dữ? Chàng có tránh né cuộc nói chuyện với nàng, và không nhìn biết tới nàng không? Riêng về phần nàng, liệu nàng có dám đương đầu với ánh mắt của chàng không?
Một giờ rưỡi sau, nàng đã ngồi trong chiếc ghế trường kỷ êm ái giữa phòng khách, nơi Charles đã dìu nàng vào tối hôm trước. Charles đã gọi điện thoại đến khách sạn Kapalan, và yêu cầu Gareth cùng những vị khách của ông đến nhà riêng của chàng. Sự thay đổi đột ngột của chương trình này đã làm nàng chưng hửng. Chàng đã biết nàng đi theo Hugues. Tại sao chàng lại quyết định làm cho nàng phải quay trở lại lần nữa trong cái hang bí ẩn này? Nàng đã phải thu hết can đảm để bước theo chân hai người đàn ông, vào con đường nhỏ dẫn từ khách sạn đến chỗ ở của chủ nhân. Nhưng rồi, thần kinh của nàng hoàn toàn bị tê liệt vào lúc đó. Charles đã xăm xoi nhìn nàng từ chân lên đến đầu trong lúc đón tiếp nàng, để rồi sau đó chàng chẳng hề để ý gì đến nàng nữa. Hiện giờ, chàng ngồi nói chuyện và không một lần ngước mắt nhìn về phía nàng. Nhẹ nhõm, nàng ngồi lắng nghe câu chuyện trong im lặng, nhấm nháp ly rượu sê-ri chàng đưa ra mời.
Hugues biện luận:
-Không, không phải tại kiến trúc, cũng không phải tại du lịch có thể tạo ra sự thay đổi được các ảnh hưởng trong các nước kém phát triển, Ông có vui lòng nhìn nhận rằng, ví dụ như người phục vụ tại khách sạn của chúng tôi đang trú ngụ, anh ta học luật tại Jakarta, anh ta sẽ không chấp nhận cuộc sống đến cuối đời trong một túp lều tranh nghèo khổ, khốn cùng.
Charles bắt bẻ lại:
-Có thể, nhưng điều đó không thay đổi được ý kiến của tôi. Những nhân viên du lịch và những người khai thác đều là những kẻ cướp phá thô lậu và cần phải đình chỉ việc cho phép họ vào Bali.
-Vậy thì, ông từ chối giúp chúng tôi?
-Đúng.
Giọng nói rắn rỏi của chàng chứng tỏ không có gì có thể lay chuyển được quyết định của chàng. Clara đã nhận ra nó từ nơi Charles trong thời gian qua. Mặc dù thái độ tử tế của chàng, chàng cũng tỏ ra một uy thế không thể thay thế được để quyết tâm bênh vực cho vị trí của mình.
-Tôi lấy làm tiếc – Gareth nói với Hugues – Tôi đã làm hết sức mình…
-Thôi được – Hugues thở dài, quay qua Clara – Chúng ta đã có bản tóm tắt sau sự điều tra mà bà đã thâu lượm được qua buổi thăm viếng riêng của bà rồi. Tôi sẽ đọc lại và soạn nó lại.
Charles ngạc nhiên, nhíu đôi mắt chân mày:
- Sao? Clara đã có khả năng thâm nhập vào một gia đình người Bali rồi?
Rõ ràng là chàng chưa gặp lại Nimade và cô ta chưa kịp thông báo là cô đã gặp một cô gái Anh…
Nàng trả lời ngắn gọn:
- Đúng.
- Đâu?
Nàng trả lời, ý thức được những cái nhìn chăm chú của Hugues và Gareth đang hướng về phía nàng;
- Điều đó có gì là quan trọng?
Charles giải thích, hình như chàng thấy sự đụng chạm tự ái qua sự lạnh lùng của nàng:
- Tôi chỉ muốn hỏi các nào cô đã đến được nơi ấy.
Hugues buộc phải cho chàng biết :
- Clara có biết một nhà sư. Vị ấy giới thiệu bà ta đến thăm một gia đình trong làng của ông ta.
Con người có uy tín khắp vùng lại hỏi, với con mắt tò mò:
- Nhà sư nào vậy?
Dù sao, Clara cũng chuẩn bị để trả lời, nhưng thêm một lần nữa, người chủ của nàng cướp lời. Hình như bị bực mình vì sự thất bại, ông ta cố ý ngấm ngầm thích thú khơi lên sự mâu thuẫn của Charles:
- Bà ấy gặp một nhà sư tại ngôi đền Batubulan, và vị này đã nhận lời giúp đỡ…
Charles lập lại, giọng trầm xuống:
- Nhà sư của ngôi đền Batubulan.
Rồi chàng không theo đuổi câu hỏi của mình nữa, và vài phút sau, các vị khách của chàng rút lui.
Nhưng vấn đề này đã không dừng lại tại đó. Sáng hôm sau, khi Clara dạo chơi trên bãi biển. Charles đã có mặt tại đó. Khi nhận ra nàng, chàng bước nhanh đến và hỏi thẳng nàng là nhà sư đã giới thiệu gia đình nào với nàng. Đóan được lý do thầm kín trong câu hỏi, nàng trả lời ngay cho chàng biết là nàng đã biết được Nimade, cháu gái của gia đình này.
Sau vài phút suy nghĩ, bất ngời chàng hỏi vặn lại:
- Sao cô lại nói với tôi về Nimade?
- À… vì nhà sư báo cho em biết anh thân quen với cô ấy và thường đến thăm gia đình luôn, và anh có vẻ có thiện cảm với cô ta…
Chàng không trả lời và chìm đắm vào trong một sự im lặng mơ màng. Clara ngập ngừng, thì thầm:
- Charles…Có thể anh cho là em không có ý tứ, nhưng em có thể nào hỏi anh nếu… nếu nhà sư đã nói đúng sự thật?
Chàng quay lại phía nàng và quan sát với vẻ bối rối ra mặt. Cuối cùng, chàng đóan:
- Về vấn đề tình cảm của tôi đã dành cho Nimade rồi chứ gì?
- Vâng.
- Ông ta đã không lầm. Tôi rất yêu cô ấy.
Clara nhận xét, giữ lấy một thái độ rụt rè đột ngột:
- Cô ấy xinh đẹp lắm.
Thêm một lần nữa, chàng xăm xoi nhìn nàng với một vẻ hết sức chú ý. Đôi mắt của chàng lượt từ từ trên mái tóc vàng nhẹ bay trong gió biển, trên gương mặt thanh tú, trên làn da không chút khuyết điểm của nàng. Rồi với một vẻ lơ đễnh, chàng chấp thuận:
- Đúng, cô ta đẹp lắm.
Bị kích động, Clara cúi đầu xuống, dùng mũi xăng-đan xới cát, rồi sau một lúc ngập ngừng, nàng lên tiếng, trái nghịch với câu hỏi do tính tò mò thúc đẩy nàng đặt ra:
- Nhà sư tiết lộ với em… Anh dự tính làm đám cưới trong một ngày gần đây…
Gương mặt người bạn trai của nàng trở nên bí hiểm, chàng phát biểu với một giọng lừng khừng:
- Dĩ nhiên, có thể.
- Em rất vui lòng về việc đó, Charles… Em chúc anh được sống hạnh phúc…
Mặc dù những lời này được nói ra một cách dịu dàng, nhưng có vẻ như chúng vừa đánh vào người Charles một cái tát tai. Clara nhận thấy chàng tái nhợt một cách bất ngờ. Nàng thấy môi mình bị khô cứng, xấu hổ cho sự vụng về của mình. Nàng vội vàng nói thêm:
- Sự cô đơn không phải là một điều tốt. Nimade thì duyên dáng, và em đoan chắc nàng sẽ là một người vợ tuyệt vời.
“Nhưng cô ta sẽ có hạnh phúc không?” – từ trong tâm khảm, nàng tự hỏi lòng mình. Trái tim nàng quặn thắt lúc nghĩ đến cô bé Bali xinh đẹp tuyệt vời phải đương đầu với tính khí nóng nẩy, những sự thay đổi đột ngột và cái địa ngục cá nhân của người đàn ông này sẽ giày vò cô ta. Cô ta có còn được nụ cười tuyệt diệu sau vài tháng sống chung không? Không! Một đời sống vợ chồng như vậy không được khích lệ… Nhưng mà điều gì sẽ xảy đến cho Charles một khi chàng ra khỏi được sự cô đơn hiểm nghèo?
Tại sao phải tự giày vò như vậy về số phận người yêu cũ của mình kia chứ? Sau vài giờ, nàng lại tưởng tượng trong lúc ở một mình trong phòng làm việc, nơi nàng đang đánh máy và điều chỉnh những ghi chú phong phú của Hugues. Nàng nghĩ là Charles đã khá đứng tuổi để tổ chức được đời sống ý muốn riêng của chàng… Tuy nhiên, nàng cũng ngạc nhiên khi nhận ra mình ngày càng nghĩ ngợi dấn sâu vào đời sống riêng của chàng. Một mối lo ngại mường tượng như một người mẹ, làm vướng bận lòng nàng về đối tượng của nàng.
Một tuần lễ sau đó, khi không còn gì vướng mắc nữa, nàng quyết định hỏi Gareth chi tiết hơn về người cộng tác của ông ta, và đại khái về phong cách mà những phương diện gia đình của đời sống thường nhật của chàng đã tổ chức. Nàng giãi bày với Hugues:
- Ông cho phép tôi được nghỉ phép một giờ vào chiều nay được chứ?
- Sao chứ?
- Dành cho một sinh hoạt riêng tư...
- Được. Nhưng tôi cần cô có mặt vào tối nay. Chúng ta sẽ phải tham dự một lễ hội mùa khác.
Để tạo ra một sự an ủi cho cô gái, Gareth có mặt ngay tại khách sạn vào lúc nàng đến đó. Tươi cười, ông ta hỏi về mục đích của cuộc viếng thăm này.
- Tôi muốn được bàn chuyện với ông về Charles. Ông ấy làm cho tôi cảm thấy bất an.
Gareth nhướng đôi chân mày, lộ vẻ ngạc nhiên. Ông đưa Clara ra mái hiên, nơi họ có thể trao đổi riêng với nhau:
- Sự quan tâm của cô đối với người cộng tác của tôi làm tôi ngạc nhiên – Ông ta thú nhận thẳng thắn.
- Tình trạng thể lực của ông ấy được săn sóc quá ít. Ông ta có gia nhân tại nhà không?
Gareth không trả lời ngay. Ông ta nhìn trân trối vào người đối thoại với một vẻ lúng túng, ông cẩn thận nhận xét:
- Cô nói đến Charles với một thái độ như là một người có quyền.
Nàng bối rối, cố cười để xoa dịu:
- Tôi thấy không có điều gì để khiến ông phải suy nghĩ cả…
- Nếu quả thật cô biết rõ ông ấy… Đã từ lâu tôi không được biết về cô, và có lẽ tôi không được đề cập đến một việc như vậy với cô, nhưng tôi đã thất bại. Ngay từ ban đầu tôi nghĩ Charles và cô đã có chia sẻ với nhau một điều uẩn khúc… Tôi sống bên cạnh nỗi buồn mất vợ của ông ấy, nỗi buồn khủng khiếp mà ông ấy đã nhận lấy, nhưng tôi không thể không suy nghĩ về việc cô đã có gắn bó rất mật thiết trước đây…
Một sự im lặng nặng nề buông xuống. Cuối cùng, Clara ngước đầu lên, cố nhìn vào Gareth:
- Ông có thể nào trả lời câu hỏi của tôi không? Ai là người thực sự làm cho Charles bận tâm?
Ông ta tiếp tục câu chuyện, không để ý đến sự lèo lái tế nhị của người con gái:
- Một điều hiển nhiên là người cộng tác của tôi không còn là một người đàn ông như hồi cô biết tại Anh quốc nữa. Người đàn ông ăn mặc thanh lịch, môi miệng không gợn chút đắng cay, và không một sợi tóc hoa râm nào buông rủ xuống hai bên thái dương…
Cô bạn của ông ta la lên, sửng sốt:
- Nhưng mà… Sao ông lại biết tất cả mọi điều đó? Ông đã diễn tả ông ấy cho tôi nghe với mọi sự hòan tòan chính xác.
Một nụ cười nhẹ kéo dài trên đôi môi của Gareth, ông ta cam đoan:
- Tôi không được phú cho khả năng làm thầy bói. Nói một cách đơn giản là tôi đã được thấy một ấm hình cũ của ông ta trong dịp tình cờ, vào một hôm…
- Nhưng vào lúc nào? Và trong dịp nào?
Clara, chính nàng cũng đã không có được điều đó, bởi vì Charles rất ghét đứng trước máy chụp hình hay trước máy quay phim. Ngược lại, chàng rất hăng say thu thập hình ảnh chân dung người bạn gái đã đính hôn của chàng, để vào một tấm giấy kiếng. Chàng đã lưu giữ tòan bộ chúng vào trong một cuốn an-bum, vào lúc khởi hành đến Singapore.
Gareth thuật lại:
- Vào một buổi chiều, tôi bất ngờ đến thăm ông ấy. Cánh cửa ngôi nhà đang mở rộng, và hình như không có ai đáp lại những tiếng gọi của tôi, tôi bước vào phòng khách. Trong nháy mắt, sự chú ý của tôi đã bị lôi cuốn vào một chiếc bàn nhỏ. Phải thú nhận rằng tính tò mò là lỗi lầm lớn nhất của tôi và đã không thể ngăn cản được việc tôi liếc mắt vào đó. Tại nơi ấy, vào lúc tôi nghe được những bước chân từ trên gác thượng bước xuống, biết rằng Charles rất ghét tất cả mọi hành vi xâm nhập vào bên trong nơi cư ngụ của ông, tôi đã nhanh chân thối lui, và giả vờ đứng chờ ở ngạch cửa.
- Vậy thì ông ta chỉ có mỗi một mình trong tấm hình này à?
- Đúng. Phía đằng sau ông là một tòa lâu đài sừng sững…
Lâu đài Baumaris… Clara nhớ lại thật rõ ràng về những ngày nghỉ hè của họ đã trải qua với nhau, tại hòn đảo Anglesey, mặt trời rực rỡ và bầu trời trong xanh… Giống như là một ma lực, sự gợi nhớ lại ngày chủ nhật đẹp trời này đưa nàng chìm vào trong đồng cỏ xanh rì của nước Anh. Quên hết những hương thơm ngọt ngào của những cành hoa sứ đang bao lấy nàng. Nàng thấy lại được hương vị cỏ vừa cắt, sự mát mẻ của làn gió biển se se trên đôi má, cánh tay của Charles đã âu yếm dịu dàng quanh đôi vai của nàng. Nàng nhận ra là đang đứng trước một tòa lâu đài xinh đẹp tại cầu Levis, nơi tháp canh có lỗ châu mai, vào lúc ấy, trước mặt họ xuất hiện một người đàn ông vui vẻ cấm họ chụp hình. Chàng khôi hài rên rỉ:
- Em sẽ làm gì với đống hình này?
- Em sẽ đóng khung chúng lại, rồi phủ kín trong phòng ngủ của em.
- Mất thì giờ! Chúng ta sẽ cưới nhau ngay và em sẽ có được bản gốc trước mặt em hàng ngày trong cuộc đời em, em yêu của anh…
- Clara?
Nàng đột ngột bị kéo ra khỏi cơn mơ của mình, Clara quay qua Gareth, đôi mắt còn mờ hình cảnh kỷ niệm. Ông ta tiếp lời:
- Cô muốn biết ai là người chăm sóc Charles, phải không? Một phụ nữ làng bên hàng ngày đến nhà ông ấy.
- Chỉ một người đàn bà cho ngôi nhà lớn như thế này à?
- Phân nửa ngôi nhà này đã bị hủy họai. Hồi đó, lúc các nhà kiến trúc sư bắt đầu tiến hành những kế họach xây dựng thì Charles đang ở tại Anh. Đến khi ông ấy trở lại, ông ấy đòi phá bỏ một phần dành cho lối kiến trúc hiện đại nhất, may mà tôi đã thành công trong việc ngăn cản ông ta để ông ta đừng làm việc đó…
- Và tại sao bà gia nhân này lại không quan tâm đến áo quần cho người chủ bà phục vụ? Bà ta phải biết cách sử dụng thế nào thật xứng đáng khả năng của máy giặt và bàn ủi điện chứ!
Gareth cắt ngang bằng giọng nói của một người cha ân cần:
- Cô bé Clara của tôi ơi! Cô hiểu Charles khá đủ đến nhận ra rằng không ai có khả năng buộc được ông ta đi theo sự hướng dẫn của mình! Quả thật, ông ta thích dạo chơi trong bộ đồ như một gã lang thang. Lỗi này không phải do bà quản gia, mà chính tại ông ấy…
- Vậy thì, ông ấy không thừa nhận lời khuyên của ai cả?
- Đôi lúc, không… Tôi ngạc nhiên về một vài lời đồn thổi về một cô gái người Bali, tên là Nimade, cô này thường lui tới thăm ông ấy. Hình như chỉ có một mình cô ta có thể đến gần ông ấy được…
- Phải, tôi có biết cô này.
- Thật chứ?
Clara kể cho ông nghe những tình tiết về cuộc gặp gỡ của họ, nàng chấm dứt bằng câu:
- Cô thật trẻ và đẹp rực rỡ.
Gareth phản đối:
- Hầu như tất cả phụ nữ Bali đều như vậy cả vào lứa tuổi đó. Nhưng mà họ sẽ mất đi vẻ tươi mát rất nhanh, nhanh hơn nhiều so với những người châu Âu.
Ông ta nhìn lưới qua với cái nhìn của người sành sỏi, về phía hình dáng đang tòan hảo bên cạnh ông, với làn da bóng bẩy và không nếp nhăn. Ông ta lại tiếp lời:
- Dẫu sao đi nữa, tôi phải thú nhận là, theo tôi thì những cơ may cho một sự hợp nhất hanh phúc và thành công giữa Charles và Nimade rất mong manh… Cô ta rất vui nhộn đầy tràn sinh lực…
- Ông đã gặp riêng Nimade bao giờ chưa?
- Rồi. Tôi thường thấy cô ta xuất hiện trong vườn nhà, nhặt những bông hoa.
- Tôi hơi đồng quan điểm với ông về khả năng hôn nhân giữa cô ta với người hợp tác của ông… Nhưng ông ấy cần một người vợ, ông ấy còn trẻ…
- Trẻ à? Ông ấy bao nhiêu tuổi rồi?
- 36 tuổi.
- Trông ông ấy có vẻ như 46! Cuối cùng, rồi tương lại sẽ trả lời cho chúng ta điều đó, nếu ông ấy dự định ở góa suốt đời. Nhưng tôi nhận thấy cô biết nhiều điều về ông Milllard, biết luôn cả ngày sinh của ông ấy nữa. Vậy ra, ông ấy và cô biết rõ nhau quá, trong quá khứ?
Clara trả lời bằng một giọng ngắn gọn:
- Đúng.
Một sự im lặng ngự trị giữa họ. Cuối cùng, Gareth tiếp lời:
- Clara, nếu cô luôn cần một lỗ tai hiểu biết, đừng quên rằng tôi là người thân của cô, và tôi muốn giữ bí mật…
- Tôi ghi nhận điều đó, Gareth – Cô gái cười và cảm ơn ông ta.
Nàng đứng lên và nêu lý do công việc bó buộc nàng phải cáo lui.
Gareth năn nỉ:
- Tôi tiễn cô ra cửa.
Họ chia tay nhau tại cửa khách sạn và Gareth khuyến khích Clara quay lại gặp ông ta:
- Đừng ngần ngại ghé qua đây, nếu như cô muốn tìm một chút bạn hữu. Công việc của tôi tuy luôn luôn bận rộn, nhưng tôi sẽ tìm được một chút thì giờ rảnh rỗi để hiến cho người duyên dáng như cô.