"Ầm...."
Nhất thời, mặt đất bằng phẳng xuất hiện một làn khí mạnh mẽ. Cùng lúc đó những tia chớp và ngọn lửa bắn ra xung quanh khiến cho lớp tuyết biến mất, để lại mặt đất xen lẫn giữa những tảng đá. Chút kiếm khí bắn đến đám người Đoạn Thanh Vân cũng bị bọn họ sử dụng kiếm khí hộ thân đánh nát. Tuy nhiên, lực đạo mạnh mẽ vẫn khiến cho bọn họ phải biến sắc. Minh Tuyết Nhi cũng bị Nhược Dịch Vũ đẩy ra phía sau. Tất cả cùng tiếp tục lui lại thêm mấy trượng nữa. Uy lực của sự va chạm giữa hai người đã vượt qua khỏi sự tưởng tượng của bọn họ.
"Thịch...thịch" - Lục Thanh bị kiếm khí mạnh mẽ đầy lùi hai bước. Tuy nhiên kiếm khí của Lệ Kinh Sanh cũng bị phá nát. Lục Thanh nhanh chóng đè nén một chút khí huyết đang bốc lên rồi ngẩng đầu nhìn về phía Lệ Kinh Sanh.
- Tốt! - Trước ý chí mạnh mẽ của Lục Thanh và uy lực của Phong Lôi kiếm khí, Lệ Kinh Sanh cũng hô lớn một tiếng, ánh mắt có sự tán thưởng:
- Tiếp theo! Kiếm thứ hai! Kiếm Khách trung thiên vị.
Sau lời nhắc nhở của Lệ Kinh Sanh, mọi người chỉ thấy hai ngón tay hắn điểm ba cái về phía trước. Nhất thời, ba đạo kiếm khí dài bốn thước bắn ra. Đạo kiếm khí phía sau đuổi theo đạo kiếm khí phía trước. Khi tới giữa hai người, chúng dung hợp thành một đạo kiếm khí rộng khoảng một tấc, dài hơn trượng màu hồng. Uy thế của nó cực mạnh khiến cho không khí theo đà lao đến của nó bị dồn nén mà ép về phía Lục Thanh.
Cảm giác sức ép, nét mặt của Lục Thanh trở nên ngưng trọng. Ý chí càng thêm thiêu đốt. Đồng thời, cự kiếm trong tay vẽ theo một đường vòng cung. Nhìn rất nhẹ nhàng nhưng tốc độ lại cực nhanh mà chém về phía trước.
Trong nháy mắt, Phong Lôi kiếm khí trên mũi kiếm đã va chạm với đạo kiếm khí dài gần trượng đang bay tới. Thời gian giống như chợt ngừng lại. Hai luồng kiếm khí va chạm giữa không trung khiến cho không khí như bị đốt khô rồi cháy lên một ngọn lửa màu lam nhạt. Không khí chung quanh nổ lách tách, một cơn sóng bắng khí tiếp tục khuếch tán ra xung quanh.