Diệp Triển tìm Mạnh Lượng để hàn huyên chuyện cũ. Trong số bao nhiêu người, Diệp Triển là người có mối quan hệ thân thiết nhất với Mạnh Lượng. Mạnh Lượng tuy chưa đến mức uống say bí tỉ nằm gục dưới gầm bàn, nhưng cũng đã ngà ngà say. Cậu ta trò chuyện với Diệp Triển một hồi lâu rồi mới ngập ngừng hỏi: "Người anh em, tôi thấy cậu rất quen mặt, nhưng nhất thời không nhớ ra tên cậu là gì, cậu gợi ý chút được không?" Diệp Triển chỉ muốn đập đầu vào tường cho xong chuyện.
"Được rồi, hai cậu đừng làm loạn với bọn họ nữa." Vũ Thành Phi xua tay nói: "Bọn họ đều uống đến mức quên cả tên mình rồi."
Tôi thấy làm lạ, tại sao bọn họ đều uống đến nông nỗi này mà Vũ Thành Phi vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ thứ anh ta uống toàn là nước lọc? Vũ Thành Phi gọi tôi và Diệp Triển qua, tiếp tục ăn uống. Tôi tò mò hỏi: "Anh Vũ, sao hôm nay anh lại có nhã hứng dẫn anh em đi nhậu nhẹt thế này, sao không ở tiệm net mà cày cấp đi?"
"Bữa cơm này là để đón Nguyên Thiếu." Vũ Thành Phi nói: "Lần trước nó đâm Mạch Tử một nhát, phải ra ngoài lánh nạn gần một tháng, quả thực đã chịu không ít khổ sở. Nhưng giờ không sao rồi, Nam Nam đã giải quyết êm đẹp bên phía Mạch Tử. Mấy hôm trước không ra khỏi tiệm net cũng là vì thấy mới về không nên phô trương quá, tránh để kẻ có lòng theo dõi rồi giở trò sau lưng."
Nguyên Thiếu quả nhiên đã chịu khổ bên ngoài, lần trước còn cố tỏ ra thản nhiên nói là đi du lịch và chơi bời. Trong lòng tôi vừa chua xót vừa cảm động, cảm thấy kiếp này không biết bao giờ mới trả hết nợ ân tình cho Nguyên Thiếu. Hơn nữa, nhóm người này đúng là thô mà tinh, lại một lần nữa làm thay đổi ấn tượng của tôi về họ. Ngay lúc đó, tôi bưng hai ly rượu, chui xuống gầm bàn, nói với Nguyên Thiếu đang còn cãi nhau với chân bàn: "Nguyên Thiếu, làm một ly đi, em kính anh!"
"Uống thì uống." Nguyên Thiếu không nói hai lời, cầm lấy ly rượu uống cạn sạch, rồi nhìn tôi đầy mơ hồ: "Cậu là ai thế?" Lúc nãy còn miễn cưỡng nhận ra tôi, giờ thì đến tên cũng không gọi nổi nữa. Tôi bất đắc dĩ quay lại chỗ cũ, thấy Diệp Triển vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác, mới nhớ ra cậu ấy vẫn chưa biết đầu đuôi câu chuyện ra sao. Tôi dùng ánh mắt hỏi ý anh Vũ, sau khi được cho phép mới kể lại mọi chuyện cho Diệp Triển nghe. "Giờ cậu biết rồi chứ?" Tôi cười nói: "Cái vị trí đại ca này của tôi rõ ràng là nhặt được, danh không xứng với thực, nghe người ta gọi là Hạo ca mà tôi thấy nổi hết da gà."
"Đừng nói vậy!" Diệp Triển khoác vai tôi nói: "Hôm đó anh Vũ quyết định tìm Nguyên Thiếu giúp cậu, đó là vì đã nhìn thấu âm mưu của "Tát Tai Vương", nên mới quyết định tương kế tựu kế. Nếu là cậu tự mình ra tay, chưa chắc đã không dám đâm Mạch Tử. Hơn nửa công lao của "Kế hoạch Bột Mì" vẫn là ở cậu. Nếu điều này chưa nói lên được gì, thì kế hoạch "Phá Net" và "Đánh Chó" sau đó cũng đủ để củng cố vị trí đại ca của cậu rồi! Dù người khác có phục hay không, thì tôi tuyệt đối phục cậu."
Vũ Thành Phi ở bên cạnh nghe vậy liền cười: "Lần nào hành động các cậu cũng đặt tên cơ à? Đúng là quê mùa thật, buồn cười chết mất..." Sau đó anh ta cười ngặt nghẽo. Tôi ước gì anh ta cứ cười đến chết như vậy thật, rồi ghi vào sử sách: "Vũ Thành Phi, vì cười nhạo Vương Hạo mà chết vì cười vào năm mười bảy tuổi." Tiếc là người tốt thì không sống lâu, kẻ xấu lại sống dai, Vũ Thành Phi vẫn phải sống cho tốt.
Thế là chúng tôi tiếp tục uống rượu, tiếp tục trò chuyện, nghe Vũ Thành Phi dạy bảo tôi và Diệp Triển. Thỉnh thoảng lại có người chui từ dưới gầm bàn lên cụng ly với chúng tôi, rồi lại tiếp tục lăn lộn say xỉn khắp sàn. Tôi và Diệp Triển đều đã say khướt, vậy mà Vũ Thành Phi vẫn không sao, mặt không đỏ, mắt không hoa, giọng nói sang sảng, càng uống càng tỉnh táo, cũng chẳng buồn ngủ, thật là kỳ lạ.
Mãi về sau này tôi mới biết, tửu lượng ngàn ly không say của Vũ Thành Phi là bẩm sinh, anh ta thậm chí từng nhờ đặc điểm này mà cứu được một mạng. Câu chuyện đó, để dành kể sau vậy.
Vũ Thành Phi nhìn tôi và Diệp Triển đều đã say mèm, anh ta lắc đầu, đứng dậy nhìn quanh, nhìn đám đông đang bò lổm ngổm dưới đất, đầy tiếc nuối nói: "Chẳng có đứa nào uống được cả, uống không đã, không đã chút nào."
"Nhớ kỹ đây." Vũ Thành Phi không biết là đang nói với chúng tôi, hay đang tự nhủ với chính mình: "Lòng phải tàn nhẫn, người phải vững vàng."
Khi tôi và Diệp Triển rời đi, cũng chẳng biết là mấy giờ sáng nữa. Cả hai đều uống khá nhiều, bước chân không còn vững, đành phải dìu nhau đi. Nếu một người ngã, người kia cũng ngã theo, một người đứng vững, người kia cũng đứng vững theo.
"Hạo tử." Diệp Triển nói lời say: "Muộn thế này rồi, cậu không về ký túc xá được đâu, đến nhà tôi ngủ đi."
"Không đâu, hì hì." Tôi nói: "Tôi có chỗ rồi."
"Cậu định đi đâu?" Diệp Triển nghi hoặc nhìn tôi.
"Không nói cho cậu đâu." Tôi cười: "Chốn dịu dàng, nơi tốt lành." Hạ Tuyết vẫn đang đợi tôi đấy.
"Được rồi, vậy tôi đi trước đây." Diệp Triển vẫy tay gọi một chiếc taxi: "Hạo tử, mai gặp!"
"Hạo tử à, ngày nào cũng gặp." Tôi nói năng lảm nhảm, vẫy tay chào Diệp Triển.
Sau khi Diệp Triển đi, tôi cũng bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến khu chung cư nhà Hạ Tuyết. Gió thu bắt đầu thổi, người lạnh nhưng lòng thì nóng. Tôi đến dưới lầu nhà Hạ Tuyết, ngước nhìn lên, đèn vẫn còn sáng. Tôi bấm chuông, Hạ Tuyết lập tức ra mở cửa cho tôi. Tôi loạng choạng bước lên lầu, Hạ Tuyết mở cửa chờ sẵn, vẫn mặc bộ đồ ngủ màu hồng đáng yêu đó. Tôi không kìm được, lao tới ôm chầm lấy cô ấy, hai người vội vàng đóng cửa, vào phòng khách rồi ngã nhào xuống ghế sofa hôn nhau.
Hôn một lúc, Hạ Tuyết nói: "Ái chà, anh đi tắm đi được không? Hôi quá đi mất."
"Không thành vấn đề." Tôi làm dấu "OK" với cô ấy, rồi cởi sạch quần áo chui vào phòng tắm. Người vẫn còn choáng váng, chẳng tìm thấy gì cả. Hạ Tuyết vào giúp tôi xả nước bồn tắm, cả quá trình không dám nhìn tôi lấy một cái, mặt đỏ bừng. Tôi bước vào bồn tắm, nhìn Hạ Tuyết kiểu gì cũng thấy yêu, cũng vì rượu vào gan lớn, tôi mở lời: "Hạ Tuyết, cho anh nhé?"
"Cho anh cái gì?" Hạ Tuyết vẫn không dám nhìn tôi, lấy dầu gội, sữa tắm các thứ đặt lên cạnh bệ.
"Em biết mà, đương nhiên là cái đó rồi." Tôi nói giọng kiểu lưu manh, dù sao thì uống say rồi mặt cũng dày hơn.
"Mau tắm đi anh." Hạ Tuyết quay người ra khỏi phòng tắm.
"Này." Tôi hét lớn: "Em không kỳ lưng cho anh à?"
"Nằm mơ đi anh!" Hạ Tuyết đáp trả không chút nhượng bộ từ bên ngoài. Một lát sau, Hạ Tuyết vẫn đi vào, rủ mắt, cẩn thận kỳ lưng cho tôi. Cảm giác này thực sự quá dễ chịu, suýt chút nữa khiến tôi bốc đồng kéo cả Hạ Tuyết vào bồn tắm.
Kỳ lưng xong, Hạ Tuyết đi ra ngoài. Tôi tắm rửa thần tốc, lau khô người, chẳng buồn mặc quần áo mà lao thẳng ra ngoài. Hạ Tuyết đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, thấy tôi như vậy, bối rối nói: "Này, anh..."
Tôi không cho cô ấy cơ hội nói tiếp, bế bổng cô ấy lên rồi chạy vào phòng ngủ của Hạ Tuyết. Phòng ngủ của Hạ Tuyết được trang trí rất nữ tính, đâu đâu cũng là phong cách màu hồng. Nhưng tôi chẳng có thời gian để thưởng thức những thứ đó, đặt nhẹ Hạ Tuyết lên giường, hôn lên má và cổ cô ấy. Hạ Tuyết nhắm mắt lại, cả khuôn mặt đỏ ửng, hàng mi dài trông đẹp vô cùng. Tôi lại cởi đồ ngủ của Hạ Tuyết, cô ấy cũng không ngăn cản, hai tay tôi bắt đầu di chuyển trên người cô ấy. Rất nhanh, cả hai chúng tôi đều trần như nhộng.
Tôi đã không thể kiềm chế được nữa, Hạ Tuyết cũng phát ra tiếng rên khẽ. Tôi đang định tiến hành bước quan trọng nhất thì Hạ Tuyết đột nhiên mở mắt, chặn tôi lại, khẽ nói: "Vương Hạo, đừng... em sợ." Thú thật, tôi cũng có chút sợ. Nhưng rượu vào gan lớn, tôi không màng đến những điều đó, kiên quyết muốn tiếp tục, nhưng Hạ Tuyết vẫn luôn chặn tôi lại. Thế là hai chúng tôi bắt đầu cuộc chiến công thủ, tôi tấn công cô ấy phòng thủ, cuối cùng vẫn không vượt qua được bước cuối cùng. Giằng co hơn mười phút, tôi cũng mệt lử, nói: "Thôi thôi, ngủ đi."
Vừa nói đến chữ "ngủ", tôi đổ gục xuống ngủ thiếp đi, thực sự là uống quá nhiều, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo việc khác. Hạ Tuyết đắp chăn cho tôi, còn cô ấy đắp một cái chăn khác nằm bên cạnh. Nửa đêm tỉnh dậy, tôi khát khô cả cổ, đầu óc cũng choáng váng, đưa tay sờ soạng, trên tủ đầu giường vừa vặn có ly nước, tôi ngửa cổ uống cạn, thấy mát mẻ hơn hẳn, thế là lại tiếp tục ngủ. Vừa ngủ được một lát, lại khát tỉnh, đưa tay sờ, ly nước lại đầy, thế là lại ngửa cổ uống cạn. Một đêm tỉnh dậy ba bốn lần, lần nào ly nước cũng đầy ắp.
Ngủ đến sáng, Hạ Tuyết lay tôi dậy: "Vương Hạo, đến giờ tự học buổi sáng rồi."
Tôi ôm chặt lấy Hạ Tuyết: "Còn tự học buổi sáng gì nữa, ngủ tiếp đi."
"Không được không được, em phải đi học." Hạ Tuyết thoát khỏi vòng tay tôi, "Anh cứ ngủ ở nhà đi, dù sao anh cúp học cũng chẳng sao, Cát Thần cũng sẽ không làm khó anh đâu." Cô ấy đứng dậy vệ sinh cá nhân, thay quần áo, còn tôi thì nằm trên giường ngủ tiếp. Trước khi đi, Hạ Tuyết lại gần hôn tôi một cái. Tôi ngủ mê man, cũng chẳng buồn để ý, rồi nghe thấy tiếng đóng cửa.
Tôi tiếp tục ngủ. Giường của Hạ Tuyết thật êm, êm hơn cái giường cứng ở ký túc xá nhiều. Chăn của Hạ Tuyết thật thơm, thơm hơn chăn ở ký túc xá nhiều. Tôi cứ thế ngủ mãi, ngủ mãi, có vài lần mở mắt ra thấy ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, cũng chẳng biết là mấy giờ rồi. Sau đó cửa lại mở, đầu óc tôi cuối cùng cũng tỉnh táo. Hạ Tuyết đến bên giường, nói: "Đồ lười, đến giờ tan học buổi trưa rồi đấy, bữa sáng mua cho anh cũng không ăn à?"
Tôi nhìn lên tủ đầu giường, quả nhiên có bữa sáng, trước đó tôi chẳng hề hay biết. Tôi ngồi dậy, Hạ Tuyết đặt một chiếc gối tựa sau lưng tôi. Giấc ngủ này thực sự là giấc ngủ thoải mái nhất từ trước đến nay của tôi. Hạ Tuyết rót cho tôi một ly nước, cười nói: "Đói rồi phải không? Em đi nấu cơm đây, chiều anh có đi học không?"
Tôi nhìn Hạ Tuyết, lòng rung động, nắm lấy tay cô ấy, tuy vẫn còn hơi choáng váng nhưng cảm thấy thời cơ đã đến, thế là tự nhiên nói: "Chúng mình quen nhau đi."
"Hi hi, em vẫn luôn coi anh là bạn trai em mà, nếu không thì sao lại cho anh ngủ trên giường em chứ." Hạ Tuyết nói: "Là do ý chí anh không kiên định thôi." Sau đó cười khúc khích nhìn tôi.
Tôi vui mừng khôn xiết, ôm Hạ Tuyết lại, định hôn cô ấy. Hôn được một lúc, Hạ Tuyết như nhớ ra điều gì, đột nhiên ngồi dậy.
"Đúng rồi, nói với anh chuyện này."
"Chuyện gì?" Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy.
"Tô Tiểu Bạch trở về rồi." Hạ Tuyết từng chữ từng chữ nói.