Nước mắt ngắn dài, mụ Đống mặt chảy dài như sáp nặn, sụt sịt:
- Dạ, báo cáo anh, em nó tên là Bùi Thị Miến. Năm nay ba mươi hai, có bệnh động kinh cục bộ, thỉnh thoảng lại bị ngất ạ.
Ông Hói gật đầu:
- Được rồi, tôi hỏi đến đâu bà nói đến đấy thôi. Bà kể lại sự việc đi. Sáng nay bà dậy lúc mấy giờ, làm gì, phát hiện ra xác chị con dâu bà thế nào? Lúc ấy có ai ở nhà?
- Dạ, báo cáo anh - Mụ Đống ngập ngừng, hai con mắt lá khoai chớp chớp - Đêm qua cô Khanh đi diễn ở nhà hát, vợ Túc lâu nay vẫn ở bên quê ngoại em nó. Em thì mấy hôm nay cùng hội các bà ở tổ dân phố đi lễ chùa, hôm nào cũng chín mười giờ đêm mới về đến nhà. Đêm hôm qua vợ chồng Tư đưa nhau đi xem cải lương. Mười một giờ chúng về, được một lúc thì thấy Tư sang em, bảo: phải đi Hải Phòng đòi nợ ngay bây giờ. Nó đi, em ra đóng cổng. Sáng nay, năm giờ em dậy, ra vườn, đi tiểu. Nói xin lỗi các anh, nhà này vẫn theo lối cổ, nồi hông nước tiểu để ở vườn sau nhà, mọi người từ đàn bà con gái đến đàn ông đàn ang đều ra đấy cả. Em mắt nhắm mắt mở đi ra, chưa tới cái nồi hông thì giật thót mình kinh hoảng, bẩy vía chỉ còn ba. Người đàn bà nào mà nằm ngửa tênh hênh ở cạnh cái nồi hông nước tiểu, đè lên cả luống hoa hồng thế kia! Em cố trấn tĩnh ngó lại thì giời ạ, đúng là cô Miến nhà em rồi. Thế là em la thét lên: ới các ông bà hàng xóm ơi!
- Tại sao bà nhận ra đó là chị Miến?
- Tại cái áo su mi đỏ dài tay nó mặc. Với lại cái dáng nằm ngửa mỗi khi bất thình lình lên cơn. Lên cơn kinh giật là em nó ật ngay ra đất, chết giấc một lúc rồi mới tỉnh dậy, anh ạ. Ối, Miến ơi là Miến ơi!
- Bà đừng la khóc vội. Thế sao bà không đưa chị ấy vào nhà?
- Động kinh như em nó cứ để nằm yên thì sống. Động vào là không cứu được, anh ạ.
- Thế nghĩa là thoạt đầu bà cho rằng chị ấy chỉ bị lên cơn động kinh chết giấc chốc lát?
- Vâng ạ.
- Thế sao bà lại hô hoán lên?
- Là bởi vì...
BỊ hỏi vặn bất ngờ, mụ Đống tái mặt lúng túng, gãi thái dương. Ông Hói nhìn sâu vào mắt người đàn bà đang đờ đẫn, thong thả:
- Bà cứ nói đúng sự thật đi. Bà biết là chị ấy chết rồi nên bà chạy ra, kêu ầm ĩ lên, có phải thế không?
- Vâng.
- Thế quanh chỗ chị ấy nằm bà có thấy dấu vết khả nghi gì không?
- Không thấy gì đâu ạ. Dạ, đúng là cô con dâu cả nhà em nó ra vườn đi tiểu lúc đêm hôm, trúng gió lên cơn động kinh ạ... Ôi con ơi là con ơi. Sao lại đến nông nỗi này, hả con? Con bỏ lại mẹ, con bỏ lại chồng, con con. Sao con nỡ ra đi vào lúc vắng vẻ đêm hôm thế, con ơi!
Nhận được điện của công an phường nọ, các chiến sĩ điều tra ở Trung Tâm đã đến. Họ ra ngay hiện trường và đưa xác người đàn bà xấu số vào nhà. Không khó khăn gì họ nhận ra hiện trường đã bị xáo trộn, dấu máu vương trên đất nhão, dẫu là ít, đã bị bàn chân một người đàn bà xoa lấp. Cũng chẳng khó khăn gì, họ đã tìm được một lỗ thủng nhỏ ở đỉnh đầu người nữ nạn nhân. Và ở dưới một cái rãnh, họ cũng đã tìm thấy cái then cửa bằng thép phi mười hai có cái mỏ nhọn, khớp với lỗ thủng trên đầu nạn nhân. Ngoài ra ở cổ nạn nhân còn có dấu bàn tay đàn ông xiết bóp. Lấy được dấu vân tay ở cái then cửa và ở cổ người đàn bà, so nó với vân tay lưu giữ, họ tìm ngay được hung thủ.
Năm giờ sáng ngày hôm sau, xuống tầu tốc hành từ Hải Phòng, Tư đã thấy hai chiến sĩ cảnh sát đứng chờ sẵn ở sân ke nhà ga Thành phố Cảng áp tới trước mặt. Nửa giờ sau, tại trụ sở Trung Tâm, Tư ngồi trước bàn hỏi cung của ông Hói và Điền. Quanh co một hồi, cuối cùng chẳng còn cách nào khác Tư đành phải thú nhận tội lỗi, y đã giết vợ mình. Tư kể, một lần chung đụng với Lụa, bị vợ bắt được quả tang, y đã dùng gậy song nện vợ một trận thừa sống thiếu chết. Sau đó, lại như bao lần, cả hai lại giảng hòa với nhau trên giường. Lần này cũng vậy, vợ y đã la lối ầm ĩ khi thấy y phá cửa lọt vào buồng Khanh. Y quay trở về buồng mình vò xé, đấm đá vợ một thôi một hồi. Rồi lại lặp như các lần trước, trò vũ phu kết thúc bằng cuộc hành lạc trên thân xác vợ. Và sau đó, còn bầy thêm trò vợ chồng thân mật đưa nhau đi xem cải lương. Đêm đó, Khanh phải miễn cưỡng ra sân khấu vì không có người thay thế, nàng diễn vai Cô Tơ trong vở Chùa Đàn như một kẻ mất hồn.
Ngay từ lúc ngồi vào bàn hỏi cung, Điền đã nhận ra tính chất trớ trêu của tình huống, và ông Hói đã cố tình chơi khăm, đưa anh vào tình trạng khó xử này. Nỗi lo ngại càng lúc càng hiện hình rõ nét trong anh, vì mỗi lúc anh một nhận ra mối liên hệ rắc rối giữa mình và sự kiện. Đã chẳng thể quanh co, cũng chẳng có gì để mất nữa thì lấy ngay hành vi tội ác làm niềm kiêu hãnh của đấng nam nhi có khí chất phi thường, rất nhiều bọn thủ ác đã vậy và bây giờ đến lượt Tư, Tư nhơn nhơn như một kẻ đắc thế, Tư nói năng hoạt bát tự nhiên, không chút ngượng ngùng. Tư kể, mười một giờ đi xem cải lương về, y lên giường cùng vợ. Như mọi lần, cuộc tính giao lại kéo dài thật mãnh liệt và sau đó y dậy, xuống bếp nấu mì ăn. Việc nấu mì ăn chỉ là cái bẫy để kéo vợ xuống theo. Quả nhiên, vợ y lúc sau lọ mọ đi xuống và y đã chờ sẵn ở sau cánh cửa bếp với cái then cửa bằng thép tròn có mỏ nhọn. Một nhát bổ trúng huyệt bách hội trên đỉnh đầu khiến người đàn bà ngã quay lơ và tiếp đó là cái xiết cổ bằng hai bàn tay y đã chấm dứt ngay sự sống của người đàn bà. Giết vợ xong, Tư kéo xác người đàn bà ra vườn, đặt cạnh nồi hông nước tiểu rồi trở vào, gõ cửa buồng mụ Đống: “Bây giờ là mười một giờ, tôi phải ra ga đi chuyến tầu nhanh xuống Hải Phòng. Mai tôi về. Mọi việc ở nhà bà thu xếp hộ”.
- Như vậy là bà Đống đã biết anh giết chị Miến?
Lạnh lùng nhìn tên sát nhân, Điền không thể ngờ mặt y lại thản nhiên đến thế, sau cái nhếch mép thừa nhận. Từ phút này Điền mỗi lúc một dấn sâu vào cõi hoang mang. Trước mặt anh lúc này là Tư. Tư, tên đạp xích lô, thằng con cả của mụ Đống, vợ kế của cha Khanh, kẻ anh đã từng giáp mặt. Một thân hình gầy gùa, mỏng dẹt, xác xơ vì trác táng. Cái mặt bèn bẹt, mỏng dính. Chòm tóc lơ phơ trên thóp. Hai con mắt trố đỏ nọc khát thèm và cái miệng rộng có đôi môi trề trễ. Tư, kẻ trác trụy, kẻ sẵn sàng vấy bẩn lên phẩm hạnh đàn bà. Từ lâu, Điền đã có lúc chợt thấp thỏm nhận ra, rằng nó chẳng phải là kẻ vô tình với anh, rằng cuộc đời của anh không chừng rồi sẽ có lúc dính dáng đến nó. Còn bây giờ thì có vẻ như nó đang kéo anh vào cuộc rồi.
- Cái con Miến ấy, nó là con đĩ chứ đâu phải là vợ tôi - Tư nói - Đâu có phải nó bị thằng Túc cưỡng, chẳng qua là để khỏi xấu chàng hổ ai mà tôi phải nói thế thôi. Chứ nó ấy à, hễ có tiền là xong tất. Nó có cả tá nhân tình. Một con đàn bà như thế thì chẳng nên để sống làm gì, thưa ông.
Quả đấm thình lình bổ xuống mặt bàn của Điền đã là nỗi căm giận không thể nén lại được của anh. Điền quát:
- Tôi chưa gặp một tên giết người nào mà sau khi gây án vẫn còn hung tợn như thế. Anh có phải là con người nữa hay không?
Mặt đỏ cháy, nổi góc cạnh gân guốc, Điền tiếp:
- Tất cả mọi điều anh cần khai báo sẽ được anh viết ra trong bản khai. Giờ, nghe tôi hỏi đây: nguyên nhân nào là chủ yếu khiến anh đang tâm giết vợ anh?
- Tôi căm thù nó vì nó cản trở hạnh phúc của tôi.
- Hạnh phúc nào?
Ông Hói nhô hẳn người lên mặt bàn, săn đón. Tư liếm mép:
- Hạnh phúc là tình yêu của tôi! Tình yêu của tôi với cô Khanh diễn viên, con gái riêng của ông bố dượng tôi!
Lưỡi tầm sét đã bổ trúng đầu Điền. Điền vụt đứng dậy, tay chống lên mặt bàn, loạng choạng, mặt ngơ ngẩn nhìn vào một điểm vô định xa xôi. Hệt như nhận một cú đánh ác hiểm, anh thất lạc cả ý thức.
- Tôi và cô Khanh yêu nhau đã lâu - Tư cất tiếng rầu rầu - Chúng tôi hợp với nhau về nhiều phương diện, lại gần gụi nhau. Và thú thật với các ông, chúng tôi đã từng có quan hệ với nhau từ lúc cô ấy mới mười sáu tuổi.
- Không đúng!
Hai tiếng thét quyết liệt bật ra từ phản ứng tức thời đã chứng tỏ lúc này Điền đã quên hẳn chức trách của mình. Mắt ngầu ngầu đỏ, hai bên cánh mũi vạc hai nét vạc sâu hoắm, anh chiếu vào gã đàn ông đốn mạt cái nhìn vừa đau đớn vừa lạnh lùng.
- Lần gần đây nhất chúng tôi yêu nhau là buổi cả nhà đi về quê ăn giỗ. - Cơn hứng dục vẫn âm ỉ cháy, giọng Tư lờ ngờ, mê mê - Chúng tôi chỉ có hai người trong căn buồng cô ấy. Yêu nhau xong chúng tôi còn ăn uống với nhau. Hôm đó cô ấy làm món cá chép tẩm bột.
- Khốn nạn!
Nắm tay phải đấm mạnh xuống mặt bàn, tóc rũ xuống gương mặt gập, Điền như sực tỉnh cơn đau đớn. Tư vẫn cất giọng đều đều:
- Chúng tôi yêu nhau thật mãn nguyện, thật mê đắm. Nhưng con vợ tôi nó nổi cơn ghen. Nó xông vào cắn xé cô ấy và rủa xả tôi.
- Chà chà...
Ông Hói rên ri, không giấu nổi cơn khoái trá âm thầm.
Trợn trừng hai con mắt lúc này trắng dã, Tư há mồm, đầu lắc lắc. Ông Hói nghiêng nghiêng cái mặt rỗ lúc này chợt đỏ tía, chem chép môi, gợi chuyện:
- Ai có thể chứng minh là... anh và cô Khanh yêu nhau? Anh bịa tạc mà không biết xấu hổ. Anh đã có vợ. Còn cô Khanh là gái chưa chồng, là nghệ sĩ.
- Ô, thưa ông, tình yêu không biên giới. Và đàn bà thì cần một người đàn ông cương cường đủ sức lực và dẻo dai để làm họ sung sướng đê mê.
- Đây không phải chỗ anh nói những điều thô bỉ. Củng không phải là chỗ anh được phép bôi nhọ người khác!
- Dạ, thưa tôi không bịa đặt. Tôi chỉ nói sự thật. Biết là tôi có vợ, nhưng Khanh vẫn quấn quýt với tôi, vì yêu thương tôi, vì muốn chia sẻ với tôi. Các người làm sao biết được mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà nó bí ẩn ra làm sao! Bao lần ân ái với nhau, cô ấy non nỉ, rằng: làm sao anh bỏ con ác phụ vợ anh đi để em với anh chung sống đàng hoàng công khai với nhau, chứ vụng trộm với nhau mãi thế này, em không chịu được lâu nữa đâu, anh không biết là em cũng biết ghen à!
- Nói láo! - Điền quát giật.
- Tôi không nói láo. - Tư gân cổ - Chứng cớ là đêm hôm tôi giết con ác phụ tôi còn đi xem Khanh đóng vai Cô Tơ trong vở Chùa Đàn.
- Anh vừa khai trước khi giết vợ, anh còn ngủ với chị ấy.
- Điều đó càng chứng tỏ là tôi yêu cô Khanh. Xem Khanh biểu diễn đêm ấy trở về, tôi nhớ Khanh đến rộn rực, đến quằn quại, điên cuồng. Tôi mơ tưởng Khanh. Tôi thèm khát cô ấy. Tôi phải dùng con vợ tiện dâm để làm phương tiện thỏa mãn thèm muốn của tôi. Trên con đàn bà thối khắm ấy, tôi gào to tên người con gái tôi yêu là Khanh và tưởng tượng ra tấm thân ngọc ngà thơm tho của nàng. Hừ, các ông không tin à? Vậy thì cái gì nàng đã tặng tôi sau mỗi lần ân ái. Cái gì đây?
Tư rút từ trong túi ra một nắm vải hồng nhẽo nhèo, có hình chiếc quần lót đàn bà. Vượt qua trạng thái sốc ban đầu, Điền đã nhận rõ tình thế và đang đớn đau đến cực điểm. Thằng Nghiệm đã làm nhục anh. Nhưng sự sỉ nhục lần này mới thật là không gì có thể so sánh được. Lần này anh bị vấy bẩn thật sự, và sẽ chẳng bao giờ có nỗi đau nào lớn hơn, cay đắng hơn nữa đâu. Đây sẽ là sự nhục mạ cuối cùng. Đây là sự dầy đạp cuối cùng lên nhân phẩm anh và Khanh. Đã hoàn toàn mất tự chủ, Điền vòng qua mặt cạnh bàn, tiến thẳng tới tên vô lại.
Mặt Điền tái nhợt. Môi Điền nẩy lật bật. Gạt tay ông Hói níu kéo can ngăn, Điền nhảy bổ tới Tư, bập mạnh hai bàn tay vào cổ hắn, rồi lôi cả xác thân xương xẩu hắn lên. Mọi lời nói lúc này là vô nghĩa. Và cũng giống như câu trả lời đối với thói ngạo ngược của thằng Nghiệm, răng Điền nghiến chặt, cánh tay rèn tập cứng như sắt nguội của Điền đã vung cao, nắm đấm chắc nịch nặng như đá đẽo của Điền, cứ liên tiếp vô hồi như chầy máy bổ xuống mặt tên tội phạm khốn kiếp.
Mặt Tư ê ẩm, tối sầm. Ộc ra từ hai lỗ mũi hắn hai dòng máu đỏ lòm. Trong khi đó, ông Hói, ra cái điều chia sẻ với Điền, đẩy anh sang một bên, nhổ bọt xuống đất, gằn một câu thật vô thưởng vô phạt: “Đúng là một thằng dâm dục bệnh hoạn!”. Điền ôm mặt úp tường, nước mắt tràn ra ướt đẫm hai gò má.