Sáng sớm hôm sau, ba mươi người đại diện của Hiệp hội Pháp sư được tuyển chọn tham gia vụ đột kích vào Thế giới Vô hình tập trung trong phòng tập thể dục. Tất nhiên là Guillemot và Bertram cũng có mặt ở đó, cũng như tất cả các vị khách của Gifdu. Có ai muốn lỡ dịp này? Các thầy Phù thủy được tham dự vụ đột kích có vẻ rất tự hào, họ mặc áo choàng sẫm màu vai khoác chiếc xà cột đựng đầy dụng cụ và sách vở: Bóng tối chắc chắn là một đối thủ hùng mạnh, và chẳng có gì có thể xảy ra là ngẫu nhiên cả.
- Anh nghĩ chúng ta chưa từng thấy cuộc tập hợp nào đông đến vậy! Bertram thì thầm vào tai Guillemot. Và ở đây chúng ta được biết toàn các Phù thủy pháp thuật cao cường nhất!
- Thế à? Guillemot châm chọc. Sao em không thấy anh ở đó!
- Nói hay đấy!
Có tiếng ồn ào náo động ở cửa phòng tập thể dục làm họ chú ý: Đại lão Pháp sư Charfalaq, người đứng đầu Hiệp hội Pháp sư, cũng tới tham dự vào giờ phút trước khi lên đường của đoàn quân. Cụ già lưng còng và gần như đã lòa, khuôn mặt nhăn nheo dưới cái mũ của tấm áo choàng, tay chống gậy từ từ đi về phía thầy Qadehar. Con người rõ ràng là Đại lão Pháp sư mà ai nấy đều phải nể trọng này, không hiểu sao lại gây ra ở Guillemot một mối ác cảm rất sâu sắc. Nguyên do có thể là mùa hè năm ngoái, cụ Phù thủy muốn giữ cậu lại trong tu viện dù cậu không muốn! Nhưng ngay cả thời gian không ở trong tu viện mà cậu chẳng thể giải thích vì sao, luôn có gì đó ở cụ Phù thủy già làm cậu hãi hùng. Sau khi nắm tay thầy Qadehar trong đôi tay nhăn nheo của mình, Charfalaq nói với toàn bộ mọi người đang có mặt trong phòng tập.
- Hỡi các Phù thủy Hiệp hội Pháp sư, ông cất giọng khàn khàn, hôm nay là một ngày cực kỳ quan trọng. Chúng ta có thể sẽ chấm dứt sự đe dọa của Bóng tối đã đè nặng lên Xứ Ys từ bao lâu nay. Một cơn ho kéo dài làm rung cả người cụ.
- Ta đã quyết định giao trách nhiệm chỉ huy vụ đột kích cho Qadehar, ông tiếp tục. Không ai ngoài anh ấy xứng với vinh dự này.
Hàng tràng pháo tay vang lên đón chào lời tuyên bố. Charfalaq giơ một cánh tay vẽ vào không trung Linh Phù Ngọn lửa Kenazcó công năng làm vững lòng và thay cho sự ban phước, ông đẩy Linh Phù về phía đoàn Phù thủy đang sẵn sàng lên đường. Rồi ông quay ra. Các Thầy Phù thủy tập trung lại và nắm tay nhau tạo thành một hàng dài. Qadehar dẫn đầu và được tất cả những người khác bắt chước y hệt, lập tức thể hiện sáu tư thế liên tục phù hợp với sáu Linh Phù. Rồi tất cả đoàn cùng ngân vang câu Thần chúphù hợp. Từ cuối cùng chưa kịp vang lên thì cả gian phòng tập bừng sáng trong khoảng một tích tắc; như bị nuốt chửng vào hư không, ba mươi Phù thủy biến mất ngay tức thì, dưới con mắt sửng sốt của những người tham dự.
Đội quân đi rồi, mỗi người lại trở về với nhiệm vụ của mình. Charfalaq đã đi khỏi, Eugène quay lại bưu điện của mình trong khu chuồng chim bồ câu của tu viện, còn thầy Qadwan lại chiếm giữ phòng tập thể dục của thầy. Còn Guillemot vì vắng Thầy đã chọn ở lại cùng Bertram. Anh đồng ý cho cậu đi cùng, nhưng vẫn phải gào lên rằng anh ấy không phải là người trông trẻ, và rằng nếu họ chưa thỏa thuận kết bạn, thì anh ấy mặc cho cậu tự do lang thang. Song thực ra là Bertram rất vui!
- Thần chú Sa mạc khiếp thật, Bertram nói với Guillemot, gợi lại chuyện chuyến lên đường chớp nhoáng của đoàn Phù thủy. Lần đầu tiên anh được tận mắt nhìn nó hành động đấy.
Hai đứa trẻ đi về phía phòng máy tính.
- Nó tiện lợi lắm, Guillemot trả lời. Với câu Thần chú này thì chẳng cần Cánh cổng nữa! Người ta tính toán chính xác đoạn đường đi của mình và đi từ thế giới này sang thế giới khác; dễ như người ta có thể đi từ đầu này tới đầu kia của Xứ Ys!
- Thế em đã thấy có người làm thế ở Xứ Ys à? Bertram ngạc nhiên nhíu mày hỏi.
- Vâng. Thầy em ấy. Một hôm, Thầy đã tới khi nghe tiếng kêu cứu của em bằng cách đi vào trong một cái cây và chui ra khỏi một tảng đá cách đó một cây số.
- Về lý thuyết thì anh cũng biết làm thế nào rồi! Bertram nhượng bộ. Nhưng anh chưa thử bao giờ...
- Thầy Qadehar nói là phải có kinh nghiệm rất vững về Trường Năng lượng mới có thể làm được trò phép này. Vì thế nên Thầy tuyệt đối khuyên các Đệ tử và Phù thủy trẻ tuổi không được mạo hiểm!
Cả hai đứa cùng cười. Vì đã tới một ngã rẽ, chúng phải kiểm tra hướng đi trên một phiến Đá Ba hoa.
- Tuy rằng, Bertram tiếp tục nói, có một điều bắt anh ở lại đây, trong khi các thầy Phù thủy khác có nguy cơ mất mạng khi chiến đấu chống lại Ngài Sha!
Guillemot tưởng như tim mình ngừng đập.
- Anh nói gì cơ? Cậu hỏi Bertram, giọng run run.
Ngài Sha ư?
- Phải, mẹ kiếp, Ngài Sha! Cái gã ở tháp Djaghatael ấy. Em không biết đó là Bóng tối à?
- Bóng tối ư? Bóng tối là sao? Guillemot nói như nghẹt thở.
- Chính Charfalaq đã đi tới kết luận này, Bertram giải thích và nhìn Guillemot vẻ thận trọng. Theo những mô tả của Gontrand, đứa bạn gảy đàn banjô của em từng thoát chết từ tòa tháp Djaghatael, người ta cho rằng cái tháp này có thể là hang ổ của Bóng tối. Và vì Ngài Sha, một người bạn lớn của tên Thủ lĩnh quân trộm cướp Thunku sống ở đó. Tên Thủ lĩnh này đã cử lũ quái vật Gommon và quân Ork tới để bắt cóc em, từ đó Đại Pháp sư Charfalaq đã suy ra rằng Sha và Bóng tối chỉ là một... Sao em hoảng hốt thế?
Guillemot không muốn trả lời. Cậu cảm thấy bị sự rối loạn ghê gớm xâm chiếm. Từ ngày Agathe trở về từ Thế giới Vô hình, hé lộ cho cậu biết rằng Ngài Sha đang cố tìm lại bằng được một cậu bé trạc tuổi cậu mà có thể là con trai ông ta, Guillemot đã bị cuốn theo tất cả các giả thuyết, thậm chí là điên rồ nhất. Cậu chẳng dám nói với Thầy của mình và càng không dám nói với mẹ! Cậu thường xuyên thức trắng nhiều đêm chỉ để tự hỏi liệu mọi người có nói dối cậu về chuyện ai là bố đẻ của cậu không... Mặc dầu vậy, khi biết tin là Thầy của mình đi săn lùng Ngài Sha, có thể chính là Bóng tối, nhưng cũng là người biết điều gì đó về nguồn gốc của cậu, chắc chắn cậu lại vô cùng run sợ.
Guillemot ngồi phệt xuống nền đất, và mặc dù Bertram, vẻ hoài nghi, đang cố an ủi Guillemot vẫn lặng lẽ khóc.
- Con đây, thưa Thầy. Thầy muốn gặp con ạ?
- Phải, Lomgo... Viên thư ký trung thành... Ta phải viết hai lá thư... Hai lá thư vô cùng quan trọng... Người đàn ông có đôi mắt chim mồi nhìn cái bóng hình đi lại trong quầng tối ở cuối gian phòng có tường màu ghi mà không biểu lộ cảm xúc gì. Trên những chiếc bàn đầy bản đồ và giấy viết nguệch ngoạc, còn dưới sàn thì vương vãi đầy các dụng cụ và sách vở. Thời gian gần đây, ông Thầy thường xuyên có những cơn kích động hơi lạ thường và ngay đến Lomgo, được coi là kẻ hầu cận tin cẩn nhất, cũng không hề biết nguyên do. Hắn ngờ rằng tâm trạng sảng khoái của Thầy, được thể hiện theo cách này hay cách khác, có liên quan tới đứa trẻ mà ông ta đi tìm từ bao năm nay và cuối cùng đã tìm ra. Nhưng với Thầy, làm sao biết chắc chắn?
Cái dáng người bao bọc trong quầng tối lại gần viên thư ký, thản nhiên trong tấm áo chùng trắng. Cái sọ cạo nhẵn thín và giơ xương của người đàn ông nhấp nhánh dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn đuốc, ngọn lửa phát ra từ đó chập chờn khi ông Thầy đi qua.
- Lomgo... Mi sẽ không bị quên đâu, vào giờ vinh quang của ta... Trung thành, phải, tên thư ký trung thành...
Cái giọng uy quyền và ồ ồ nghe như từ dưới hang sâu vọng lên thường khiến các người hầu của tòa nhà run sợ, chuyển sang êm ái, và Lomgo cảm thấy được phỉnh nịnh. Hắn bước tới chỗ chiếc ghế để cạnh cái cửa sổ con duy nhất chiếu sáng gian phòng, nơi hắn vẫn thường ngồi chép lại lời của Thầy. Hắn mở chiếc hộp đựng đồ và dùng bàn tay thiếu mất một ngón lấy ra một chiếc bút lông.
- Trước tiên chúng ta sẽ viết cho Thunku... Sau đó, sẽ viết cho người bạn của chúng ta... Anh bạn thân của chúng ta chắc đang cảm thấy cô đơn trong tòa tháp của mình...
Ông Thầy bật ra một tiếng cười khẩy thảm thiết, khiến cho từ trước tới giờ, lần đầu tiên Lomgo cứng đờ cả người.