Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NIỀM HY VỌNG MONG MANH

Khủng khiếp quá! Coralie rên rỉ giấu mặt vào vai Romaric. Cậu bé vụng về cố an ủi cô. - Thế Thầy Qadehar...? Ambre rụt rè nhìn Gontrand và lo lắng hỏi.

- Còn bác tớ? Romaric hỏi thêm, giọng run run. Thế bác Urien thì sao?

- Bọn mình ở xa quá, Gontrand trả lời. Lúc trước, cậu đã leo lên một mỏm đá cao để nhìn cho rõ hơn. Không thể biết được những ai đã thoát chết.

Bọn trẻ Xứ Ys nấp ở khu đồi. Từ đó, chúng không nhìn được cảnh chiến trận diễn ra đằng sau những bức tường thành, song những tiếng la hét vọng lên cũng đủ để cả bọn hiểu trận chiến ác liệt đến mức nào. Nhưng chúng có nhìn thấy cảnh các Hiệp sĩ leo lên nóc nhà và thất bại của Hội Hiệp sĩ...

- Không phải tụi thầy tu đánh úp các Hiệp sĩ, đúng không? Agathe hỏi.

- Không, Gontrand thừa nhận. Đó là bọn quỷ Ork. Chắc bọn thầy tu gọi lũ quân đánh thuê đến yểm trợ. Chuyện này thường diễn ra ở Thế giới Vô hình.

- Ai mà tin được nhỉ, Thomas nói ra chiều nghĩ ngợi, là Hội Hiệp sĩ lại thất trận?

- Quân Ork đông hơn rất nhiều, Romaric phỏng đoán.

- Hơn nữa, Bertram nói thêm, tụi thầy tu chắc cũng dùng pháp thuật để giúp sức...

- Dù là quỷ Ork hay lũ thầy tu, Ambre nổi giận, có gì quan trọng nữa đâu, khi giờ đây các Hiệp sĩ đều đã chết hoặc bị bắt làm tù binh...

- Bình tĩnh đi Ambre, Bertram nói. Bọn mình chỉ đang tranh luận thôi mà...

- Phải, mọi người chỉ tranh luận thôi, và chính vì thế mà tớ trách mọi người đấy!

- Giờ thì chuyện gì sẽ xảy ra đây? Agathe hỏi để chấm dứt cuộc cãi vã.

- Tớ cũng chẳng biết nữa, Ambre đành thú nhận. Tớ chẳng biết gì hết...

- Chúng ta làm gì bây giờ? Yorwan hỏi.

Ông và hai người bạn đồng hành đang núp sau mỏm đá. Họ cũng đã trông thấy cảnh diễn ra trên nóc nhà.

Gérald không trả lời. Ông quay về phía Qadwan đang tỏ vẻ bất lực.

- Có lẽ việc khôn ngoan nhất bây giờ là... trở về Xứ Ys!

- Và bỏ mặc Guillemot ư? Qadwan thốt lên.

Ông lắc đầu, vẻ không tin.

- Đó là giải pháp duy nhất chúng ta có lúc này, Gérald vừa lau kính vừa phân tích. Một khi về đến Xứ Ys, chúng ta sẽ thông báo cho ông Trưởng xứ. Rồi ông ấy sẽ triệu tập Đại Hội đồng...

-... Và sáu tháng nữa họ mới ra quyết định! Không, như thế thì quá muộn.

- Về cơ bản thì anh có lý, Gérald thừa nhận. Nhưng thực tế thì... tôi chẳng thấy còn giải pháp nào ngoài việc quay về Xứ Ys.

- Tôi có cách, Yorwan bỗng nói.

Ngài Sha cứ nghĩ Gérald và Qadwan sẽ lờ đi không nghe ý kiến của ông, nhưng khi thấy hai người quay mặt về phía mình, ông hiểu rằng họ sẵn sàng bám lấy dù chỉ là một tia hy vọng...

Họ ngồi xuống chỗ ẩn nấp và Yorwan bắt đầu nói:

- Từ nhỏ tôi đã tham gia một hội kín hoạt động ở cả Ba thế giới. Đó là Hội Gấu, nó có từ rất lâu đời rồi. Nó ra đời từ khi cuốn sách Bí ẩn các vì sao đến Xứ Ys. Người ta cho rằng chính những người mang cuốn sách đến Xứ Ys đã lập ra hội này. Sau đó, hội mở rộng hoạt động sang Thế giới Vô hình và Thế giới Thực. Hội chỉ có mục đích duy nhất là bảo vệ cuốn sách và làm sao để người ta không dùng nó vào mục đích xấu, bởi vì trong đó chứa đựng nhiều bí ẩn rất đáng gờm! Hội Gấu không có nhiều thành viên nhưng ảnh hưởng của nó rất lớn và hoạt động vô cùng hiệu quả, nhất là ở Thế giới Vô hình, nơi từ lâu đã có nhiều âm mưu nhằm chiếm đoạt cuốn sách... Tôi đề nghị chúng ta báo động cho người đứng đầu Hội Gấu và xin hỗ trợ. Tôi cũng không biết sự giúp đỡ này có đủ để chống lại tụi thầy tu hùng mạnh của Yénibohor không, nhưng cũng cứ phải thử xem sao!

Gérald và Qadwan im lặng ngỡ ngàng nghe ý kiến đề xuất của Yorwan.

- Không thể tin được! Cuối cùng Qadwan thốt lên. Tôi chưa bao giờ nghe nói đến Hội Gấu! Thế mà xưa nay có bí mật nào mà Gifdu lại không biết đâu!

- Hội kín được lập ra bởi chính những người đã mang cuốn Bí ẩn các vì sao tới... Gérald vừa ngẫm nghĩ vừa nói. Quyền lực và đối trọng... Phương thuốc và thuốc giải độc khi phương thuốc đó biến thành liều thuốc độc... Điều này xem ra rất lôgích, và cũng rất khôn ngoan.

- Thế vai trò của cậu trong hội là gì? Qadwan nhíu mày hỏi Yorwan.

- Ngày trước tôi là liên lạc viên bí mật của Hội được gài vào Hiệp hội Pháp sư. Ngày nay, tôi là tai mắt của Hội Gấu ở Thế giới Thực.

- Vậy ra... Việc cậu rời khỏi Xứ Ys cùng cuốn Bí ẩn các vì sao là liên quan đến Hội Gấu? Gérald hỏi, mắt sáng lên.

Ông bắt đầu hiểu ra mọi chuyện.

- Đúng thế, Yorwan thì thầm vẻ buồn rầu, đầu cúi xuống. Nhưng chuyện đấy tôi sẽ kể cho các anh sau. Thời gian gấp lắm rồi. Vì các anh đã đồng ý, tôi phải liên lạc ngay với các bạn tôi ở Thế giới Vô hình...

Trong lúc này, ở phía khu đồi, Ambre kêu lên đắc thắng. Cô bé vừa nảy ra được một phương án!

- Các Hiệp sĩ tấn công tụi thầy tu để giải phóng Guillemot, và họ đã thất bại... cô bé nói.

- Sao cậu lại tin chắc là Guillemot ở Thành Yénibohor? Agathe ngắt lời cô bé.

- Vì nếu Hội Hiệp sĩ muốn vây hãm thành, thì chắc chắn không phải vì đang là mùa bán đồ hạ giá rồi! Ambre nhún vai trả lời.

- Ambre nói tiếp đi, Romaric động viên bạn.

- Các Hiệp sĩ đã thất bại, giờ đến lượt bọn mình phải hành động thôi.

- Hơn nữa, Gontrand nói thêm, mặt u ám, việc các Hiệp sĩ vội vàng tấn công chứng tỏ là chúng ta có rất ít thời gian để cứu Guillemot...

- Nhưng bằng cách nào? Agathe ngạc nhiên. Làm thế nào mà cứu được trong khi hai trăm Hiệp sĩ đã thất bại?

Ambre nhìn Agathe cười rạng rỡ.

- Bọn mình có bạn bè ở Thế giới Vô hình! Đúng không, các bạn? Gontrand này, tớ nghĩ đến chú Tofann, người khổng lồ quê vùng thảo nguyên của cậu ấy! Coralie, em quen biết bác Wal và Người Biển! Guillemot còn nói với chúng mình là cậu ấy từng cứu một cậu bé Người Cát!

Gương mặt Gontrand chợt sáng lên.

- Cậu muốn bọn mình tìm những người bạn đó và đề nghị họ giúp sức à?

- Chính xác! Ambre đồng ý, khoanh tay vẻ đắc thắng.

- Ừ, nhưng bọn tớ chẳng quen biết ai cả! Thomas nói xen vào.

- Đúng thế, Bertram khẳng định.

- Đơn giản thôi mà, Ambre nói, rõ ràng muốn tự mình tổ chức ngay mọi việc. Vì thời giờ còn rất ít, như Gontrand đã nói, cả lũ không thể đi cùng một lúc. Bọn mình phải chia nhóm ra. Coralie và Romaric sẽ đi tìm các bạn Người Biển. Agathe sẽ đi cùng Gontrand tìm chú Tofann. Thomas, anh Bertram và tớ, chúng tớ sẽ đến Sa mạc Ngốn ngấu.

- Thế nhỡ không tìm được ai thì sao? Coralie lo lắng.

- Thế giới Vô hình không rộng lắm đâu! Hơn nữa mọi người đều biết chỗ mình phải tìm ở đâu rồi. Bọn mình phải định ra một ngày hẹn gặp lại, dù có tìm được người giúp sức hay không...

Tất cả mọi người lại bỏ phiếu tán thành đề nghị của Ambre, lần này thì không có phiếu trắng vì Bertram không ngủ và đang cười vẻ khó hiểu.

- Anh không đi với em đâu, Ambre ạ, cậu ta thông báo.

- Cái gì?

- Anh có cách riêng của anh! Anh cần hành động một mình...

- Thế anh giải thích xem nào, anh Bertram! Cô bé giục giã.

- Không cần đâu. Anh chỉ xin các em tin anh là được.

Cả bọn nhìn Bertram vẻ lo ngại, và cố thuyết phục cậu ta đổi ý nhưng không được.

Chàng Phù thủy trẻ vơ đồ đạc rồi vội vàng chuồn đi, và nói rằng cậu không thể chần chừ được nếu muốn kế hoạch của cậu thành công.

Các Hiệp sĩ lần lượt ra đầu hàng lũ quân Ork của tên Thunku đang đứng đợi, dưới chân ngôi đền mà họ vừa leo lên để ẩn náu. Họ bị tước vũ khí, bị đánh đập và trói nghiến lại, rồi bị chúng đem nhốt vào ngục tối ẩm ướt dưới tầng hầm trong thành phố.

- Mọi người ổn cả chứ? Khi quân Ork đã bỏ đi, Tổng Chỉ huy bèn hỏi với qua song sắt xà lim nơi ông đang bị giam cùng chừng chục người nữa.

Từ các xà lim khác, mọi người đều trả lời ông là ổn cả, trừ xà lim ngay cạnh phòng giam ông.

- Valentin đang hấp hối, Qadehar buồn rầu thông báo.

Nhờ ngụy trang bằng chiếc áo giáp Hiệp sĩ của Valentin nên Qadehar không bị lộ dù đã đi qua ngay trước mặt Thunku. Cũng may là ông được tụi Ork cho phép khiêng Valentin trên vai, nhờ thế mà không bị phát hiện... Bọn thầy tu Yénibohor đầu cạo trọc lốc mặc áo chùng trắng đã lùng sục tìm ông trong đám Hiệp sĩ. Chúng có cảm giác đã nhìn thấy ông lúc đánh nhau và phù phép để ông không thể dùng pháp thuật được. Qadehar đã bỏ lại chiếc áo choàng Phù thủy trong một cái hốc trên sân thượng và ông không hối tiếc vì quyết định đó. Thất vọng, bọn thầy tu đành thôi không tìm nữa...

Tổng Chỉ huy điểm quân: trong số hai trăm Hiệp sĩ tham gia trận đánh, còn lại một trăm hai mươi người còn sống, trong đó có bốn mươi người bị thương nhẹ...

- Đây là thất bại đau đớn nhất của Hội Hiệp sĩ, kể từ khi thành lập, Tổng Chỉ huy chỉ nói được có vậy với Ambor đang bị nhốt cùng xà lim với ông.

- Chúng ta chỉ thua một trận thôi, chứ chưa phải là bại trận hoàn toàn! Viên Phó Chỉ Huy hăng hái thốt lên.

- Có lẽ thế, một người khác hoài nghi nói. Nhưng vấn đề là ở chỗ chúng ta không thể tiếp tục cuộc chiến được nữa.

- Chúng ta còn cơ may nào không, thưa Tổng Chỉ huy? một giọng nói vọng lên từ xà lim khác.

- Ít lắm, ta không muốn giấu các cậu. Nhưng vẫn còn đấy! Hai Thầy Phù thủy Gérald và Qadwan còn tự do ở bên ngoài. Ta chắc là họ đã có kế hoạch rồi. Theo ta thì họ sẽ về Ys để gọi thêm quân cứu viện.

Dù những lời vị Tổng Chỉ huy vừa nói không mấy chắc chắn, song nó cũng làm các Hiệp sĩ thấy yên lòng.

« Lùi
Tiến »