Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 581 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SAU TRẬN CHIẾN

Màn đêm buông xuống trùm lên Thành Yénibohor. Tiếng người bị thương rên rỉ vang lên từ mấy cái trại dựng tạm của Quân vùng Đồi trong thành vừa chiếm. Quân lính lùng sục trong các căn nhà tìm bàn ghế, chăn đệm để ngủ cho ngon sau trận đánh ác liệt. Ngục tối vốn rộng thênh thang, giờ chất đầy lũ thầy tu thoát đạn của Người Cát và bọn Ork còn sót lại từ đội quân của Thunku. Người chết nằm thành hàng san sát trước lối vào Thành. Đây đó có tiếng cười bên những đống lửa mới nhóm lên nhưng nhìn chung khắp nơi đều bao trùm không khí chán nản sâu sắc.

Romaric, Gontrand, Bertram và Kyle, khi thấy Ambre và Coralie bất tỉnh bèn lao đến giúp hai cô bé. Hai cô cuối cùng cũng tỉnh lại. Không muốn phiền Qadehar và Ngài Sha đang nghiên cứu bùa phép mà Bóng tối đã dùng để biến mất, Gérald đến chỗ bọn trẻ nói vài lời động viên. Ngay khi hai cô bé đứng dậy được, ông liền đưa cả sáu đứa xuống dưới chân tháp. Trên đường đi, vì bọn trẻ cứ nằn nì nên ông kể cặn kẽ cho chúng nghe mọi chuyện xảy ra. Rồi ông giao chúng cho một Hiệp sĩ. Anh này dẫn cả bọn đến một ngôi nhà gần tháp.

Bọn chúng gặp lại Thomas đang nằm dài trên nệm rơm, có Agathe và Toti ngồi trông nom. Ambre còn rất yếu, cô phải dựa vào Bertram. Cậu không nhường cho bất cứ ai làm việc này. Còn Romaric thì đỡ Coralie. Lúc tỉnh dậy, cô bé ngạc nhiên mừng rỡ thấy mình đã trở lại bình thường. Hai hiệp sĩ Ambor và Bertolen, mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, áo giáp rách toạc, nhận được lệnh của Tổng Chỉ huy và Kushumai phải ở lại trông nom lũ trẻ. Hai anh tỏ ra vừa chăm lo vừa cảnh giác trông chừng bọn trẻ.

- Thomas, cậu sao rồi? Gontrand dịu dàng hỏi và lại gần cậu bé bị thương.

- Tớ thấy đau vai và chân kinh khủng, cậu bé trả lời, giọng thô cục. Nhưng tớ vẫn còn cảm thấy chân và vai, thế là may rồi!

- May nhất là cậu còn đùa được, Agathe nhăn mặt, vẻ đau khổ vì phải đảm nhận vai trò y tá dù chẳng muốn chút nào.

- Cảm ơn Agathe, vì bạn đã ở lại với cậu ấy, Gontrand nói và đặt bàn tay lên cánh tay cô bé.

- Phải cảm ơn Toti chứ đừng cảm ơn tớ. Chính cậu ấy chăm lo cho Thomas đấy!

Agathe vừa nói vừa đặt bàn tay mình vào bàn tay Gontrand. Cậu này không rút tay lại.

- Ôi dào ôi, các cậu cũng biết đấy, có gì đâu mà, Toti vụng về bào chữa.

- Đến đây nào, Toti, Kyle nói. Tớ rất tự hào về cậu, cậu nói tiếp, tay ôm chặt Toti vào lòng, vẻ hơi vụng về vì cậu lớn lên trong sa mạc khắc nghiệt, nơi các cậu bé không được thể hiện tình cảm của mình. Cậu làm đẹp cho Thế giới Vô hình đấy!

Ambor và Bertolen đứng cách tụi trẻ một quãng để khỏi quấy rầy cảnh gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Mỗi đứa trẻ, theo cách của mình, đều tỏ ra rất anh hùng trong trận chiến này.

- Thế còn... Guillemot? Agathe chợt hỏi.

- Đi mất rồi. Bóng tối mang cậu ấy đi rồi. Các Phù thủy chẳng làm gì được. Họ đang lần theo dấu vết cậu ấy... Ambre trả lời, cằm run run như sắp khóc.

- Thôi nào chị Ambre, Coralie động viên chị, chị cũng biết là mọi người đã cố hết sức mà! Chị còn làm nhiều hơn cả bọn em.

- Không phải thế, cô bé nấc lên. Chị được cô mắt xanh lục yểm bùa. Chị chỉ làm những gì cô ấy muốn. Còn em, Coralie, chẳng ai bắt em đến giúp chị! Em cũng chịu đau đớn khủng khiếp, chị cảm thấy thế. Nhưng em đã ở lại, em đã cứu sống chị!

Ambre bật khóc nức nở trên vai cô em sinh đôi và ôm chặt lấy em. Coralie vuốt tóc chị và cũng bật khóc. Không ai dám nói gì. Đây là lần đầu tiên các bạn thấy Ambre khóc. Dù không được tận mắt thấy cảnh đã diễn ra trong tháp, chúng cũng hiểu là Coralie đã tỏ ra vô cùng dũng cảm, điều chưa chắc chúng đã làm được...

Urien làng Troil chợt xuất hiện trong phòng. Trông ông bù rù, trên mặt còn đầy vết máu, người đậm mùi mồ hôi. Ambor và Bertolen đứng dậy kính cẩn chào ông. Người Hiệp sĩ già đã chiến đấu như một con sư tử... Urien lại gần bọn trẻ. Ông âu yếm vỗ vai cậu cháu Romaric rồi cất giọng trầm trầm hỏi:

- Ai trong các cháu là Toti?

- Cháu ạ..., cậu bé rụt rè nói.

- Có phải cháu có anh trai được mọi người gọi là Cung thủ không? Người chỉ huy quân cướp ấy?

- Vâng, nhưng... sao ạ?

Urien nhìn thẳng vào mắt cậu.

- Cháu mạnh mẽ lên nhé. Anh cháu mất rồi. Hy sinh trên chiến trường.

Toti cúi đầu. Mắt cậu rưng rưng. Cậu theo ông Urien ra khỏi nhà như một cái máy. Thomas ra hiệu là cậu có thể ở lại một mình, và những đứa còn lại đi theo Toti.

Thi thể Cung thủ được chừng mươi người vốn là quân cướp đặt trước cửa ngôi nhà, trong ánh đuốc. Khi Toti xuất hiện ở ngưỡng cửa, cả bọn tiến lên nghiêm trang nắm tay cậu bé. Toti đứng bất động hồi lâu trước xác người anh đang nằm xoài trên đất. Rồi cậu lao tới ôm anh trai khóc nức nở, tay đấm vào ngực người anh bất động.

- Anh để em lại... một mình. Anh bỏ em mà đi... Bây giờ em chỉ còn có một mình!

- Thôi nào cháu, Urien nhấc cậu bé lên. Anh cháu không dậy được nữa đâu. Cháu phải tỏ ra xứng đáng với sự hy sinh của anh trai mình.

Toti dần trấn tĩnh lại. Cậu không nhìn thi thể anh trai nữa, cậu đến gần Urien và nắm lấy tay ông. Ông Hiệp sĩ già hơi ngạc nhiên.

- Tội nghiệp Toti, Romaric thì thầm với mấy đứa kia. Bọn mình phải an ủi cậu ấy...

Nhưng mấy đứa chưa kịp đến an ủi cậu bạn tội nghiệp thì chợt thấy xung quanh huyên náo hẳn lên. Ba người đàn ông vừa ra khỏi tháp! Một người trong số họ có bế đứa bé trên tay...

Qadehar đang ôm Guillemot trên tay, theo sau ông là Yorwan và Gérald tay ôm chặt vào ngực cuốn sách có bìa chấm sao. Khi ba người xuất hiện ở bên ngoài tháp, một đám đông lộn xộn lao đến chỗ họ. Quân vùng Đồi hiểu là các Phù thủy đã đánh trận cuối cùng trong cuộc chiến táo bạo chống lại Bóng tối... Mọi người vui mừng hò reo đón họ. Ai cũng đoán rằng nếu các Phù thủy còn sống thì có nghĩa là Bóng tối đã chết. Kushumai lúc này đã lại sức, không cần các thợ săn đỡ nữa. Cô là một trong những người đầu tiên tới chúc mừng.

- Các anh thành công rồi! cô nói. Các anh đã thắng được Đại Pháp sư và đưa Guillemot trở về! Thật tuyệt vời!

- Chúng tôi có làm gì đâu, Gérald chữa lại. Chúng tôi chỉ giải Bùa Di chuyển của Charfalaq và dùng lại nó thôi. Thế là chúng tôi thấy mình xuất hiện ở Yâdigâr, trong một đền thờ quỷ Bohor. Và thấy Guillemot đang nằm bất tỉnh trên đỉnh tháp, bên cạnh cuốnBí ẩn các vì sao và một đống bụi. Chẳng thấy một dấu vết của Đại Pháp sư. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng có vẻ như Guillemot đã chiến thắng, dù chỉ có một mình.

Những lời giải thích của Thầy Phù thủy làm mọi người hết sức kinh ngạc.

- Điều quan trọng là, Kushumai thốt lên, cái lão già đáng nguyền rủa ấy không kịp hoàn thành nghi lễ của lão! Cả Ba Thế giới vậy là đã thoát hiểm, dù rằng những người ở Thế giới Thực sẽ chẳng bao giờ biết chuyện này.

- Guillemot sao rồi? Tổng Chỉ huy lại gần hỏi.

- Cậu bé yếu lắm, nhưng thở bình thường, Qadehar trả lời.

- Guillemot!

Ambre, Coralie, Romaric, Gontrand, Bertram, Agathe và Kyle chen chúc trong đám đông tụ tập trước tháp và lao đến chỗ Qadehar.

Nhìn thấy bạn bất tỉnh, Ambre rú lên đau đớn:

- Cậu ấy chết rồi! Ôi, cậu ấy chết rồi! Chết rồi!

- Bình tĩnh nào Ambre, Gérald xen vào. Cậu ấy vẫn sống, Guillemot còn sống!

Ambre hiểu là mọi người nói thật nên thở phào nhẹ nhõm. Cô bé vội vàng lao đến run run vuốt má cậu bạn đang ngủ. Guillemot cựa mình, khó nhọc mở mắt, nhìn chòng chọc cái gì đó trước mặt, rồi nhắm mắt lại.

- Chú có chắc cậu ấy sẽ khỏe không ạ? Coralie lo lắng.

- Có. Cậu ấy chỉ cần nghỉ ngơi thôi. Nghỉ ngơi thật lâu.

Ambre có vẻ bình tĩnh hơn. Cô bé nhìn Guillemot chăm chăm với vẻ rất lạ.

- Lạ thật... cô bé nói vẻ nghĩ ngợi, mình quên là mắt cậu ấy màu xanh lục.

Qadehar tìm ánh mắt Kushumai.

- Giống như mắt mẹ cậu ấy... ông thì thầm. Tôi nghĩ hai chúng ta có chuyện phải nói với nhau đấy, ông nói thêm và nhìn vào mắt Nữ thần Săn bắn.

- Ba chúng ta chứ, Yorwan chỉnh lại.

Ông quay về phía Kyle. Cậu bé đưa mắt nhìn ông.

- Vậy những điều chú Gérald nói là thật ư? Chú là... cháu là...

- Ta là cha của con, Kyle ạ, con có đôi mắt rất đẹp giống mẹ. Mẹ con đang ở Xứ Ys. Kushumai đã đổi Guillemot vào chỗ con khi con vừa mới sinh ra. Theo như ta hiểu, thì cô ấy giao con cho Người Cát....

- Đúng như vậy, Kushumai nói, giọng run run.

Lúc này, Nữ Thợ săn không còn vẻ chiến binh dữ dội hay cô phù thủy lạnh lùng mà mọi người thường thấy nữa. Chỉ trong giây lát, cô như trở lại một người mẹ dịu hiền ngày xưa. Chuyện là vì muốn con mình được an toàn, cô đã phải rời bỏ con và đánh cắp con của một người mẹ khác. Đó là sự thật bấy lâu nay Kushumai vẫn giữ kín tận đáy lòng.

Nhưng cô lấy lại được bình tĩnh ngay.

- Thôi mọi việc để sau đi. Lúc này, Qadehar phải đưa ngay Guillemot về Xứ Ys cho các bác sĩ chăm sóc. Tôi phải nói chuyện với Ambre. Tôi có việc phải xin lỗi cô bé.

Rồi cô quay sang Qadehar với nụ cười lạ lùng trên môi:

- Qadehar này, bây giờ chưa phải lúc, nhưng rồi sẽ đến lúc đó. Khi đó chúng ta sẽ làm lại từ đầu! Anh nhớ sẵn sàng nhé...

Nói rồi cô quay sang Ambre, dịu dàng nắm lấy vai cô bé và kéo ra một góc.

« Lùi
Tiến »