Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THAY LỜI KẾT

- Thế nào, cậu bé Guillemot yêu quý của chúng tôi thấy sao rồi? Một cô y tá bước vào phòng vui vẻ hỏi, tay ôm đầy hoa gửi từ Thế giới Vô hình.

Guillemot mỉm cười. Đó là cô y tá cậu quý nhất. Lúc nào cô cũng vui vẻ, sẵn sàng buông ra những câu đùa vô thưởng vô phạt đôi khi làm cậu đỏ mặt tía tai. Vả lại, cô có đôi mắt sáng long lanh và mái tóc sẫm màu giống Ambre...

- Cô nghĩ cháu có khách đấy, cô y tá nói tiếp, tay cắm hoa vào cái lọ to.

- Ai thế ạ?

- Cô không biết, cô trêu cậu bé. Có hai cô bé và hai cậu bé đang sốt ruột đợi ở cửa đấy!

- Thôi, cô đừng đùa nữa! Guillemot phật ý. Cô bảo các bạn ấy vào đi!

Cô y tá cười đi ra.

Vài phút sau, Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie xuất hiện trong phòng.

- Có phải cậu sắp được ra viện không? Gontrand reo lên. Vui quá đi mất!

- Hình như thế! Tớ sốt ruột lắm rồi!

- Đừng có phàn nàn, cậu may mắn thế còn gì! Coralie nói. Ít ra cậu cũng không phải đi học!

- Này, thật thế hả? Gontrand hỏi, cậu mới vừa được biết tin. Kyle sẽ ở lại sa mạc thật hả?

- Ừ, Guillemot trả lời, tay bóp chặt cái mặt dây chuyền. Ngài Tổng Chỉ huy tìm lại được cái mặt dây chuyền này trên người một con Ork vào cuối trận đánh. Chắc tớ sẽ nhớ cậu ấy lắm, nhưng tớ đã hứa sẽ đi thăm cậu ấy bất cứ khi nào có thể...

- Thế còn Toti, cậu biết tin gì chưa? Coralie nói.

- Toti ư? Tin gì vậy?

- Cậu ấy sẽ đến Xứ Ys sống, Romaric tiết lộ. Bác Urien đã quyết định nhận nuôi cậu ấy. Từ khi bác Valentin mất, bác Urien thấy lâu đài Troil trống trải quá. Vả lại Cung thủ, anh trai cậu ấy, đã chết trong trận đánh ở Yénibohor. Toti chẳng còn ai thân thích ở Thế giới Vô hình nữa.

- Bác ấy nhận nuôi Toti là phải lắm, Guillemot vui vẻ nói. À mà này, sao dạo này bác ấy khác hẳn thế nhỉ?

- Bác ấy thay đổi rồi! Giá mà em thấy bác ấy trong bữa tiệc mà vị Trưởng xứ tổ chức mừng chiến công của các Hiệp sĩ. Bác ấy ôm chú Yorwan vào lòng, gọi chú ấy là em trai, rồi nức nở xin chú ấy thứ lỗi vì đã tưởng chú ấy là kẻ ăn cắp bỏ trốn, trong khi thực ra chú Yorwan đã có một hành động hết sức dũng cảm là hy sinh hạnh phúc riêng tư để cứu mọi người. Cảnh tượng cảm động lắm! Bác Urien còn ôm chặt các chú Krakal và Balangru vào lòng. Hai chú này cũng đã dàn hòa với nhau rồi. Họ rất xấu hổ vì cứ cãi cọ những chuyện chẳng đâu vào đâu, trong khi mấy cô con gái của họ sát cánh bên nhau chiến đấu chống lại Bóng tối....

- Thế Thomas? Cả Agathe nữa, hai cậu ấy sao rồi?

- Ừ, Gontrand, cậu kể chuyện Agathe xem nào, Romaric giễu cợt nói.

- Agathe vẫn bình thường, Gontrand nói, lờ đi coi như không biết Romaric ám chỉ điều gì. Thomas cũng vậy. Chân và vai cậu ấy sắp lành rồi. Hội Hiệp sĩ đã nhận cậu ấy vào học ở Bromutul vào khóa năm tới. Dù sao thì cậu ấy cũng sẽ là một Kỵ mã ra dáng đấy.

- Có đúng như mọi người đồn không đấy? Romaric đùa. Là cậu và Agathe đã chuẩn bị hẳn một chương trình cho hè này. Cô ấy sẽ hát những bản tình ca, còn cậu thì chơi đàn măng-đô-lin, phải không?

- Đàn Xi-ta chứ, Gontrand nói, chẳng hề lúng túng.

- Hai người thôi đi nào! Guillemot cười nói xen vào. Thế anh Bertram thì sao, mọi người có tin gì về anh ấy không?

Các bạn cậu nhìn nhau vui vẻ, và Coralie phì cười.

- Em không đoán được đâu, Romaric bắt đầu. Em có biết là lúc mọi người đều đi tìm bạn bè để giúp sức cho quân vùng Đồi thì anh Bertram đã đi cầu viện tụi Korrigan không?

- Có, Thầy... à cha em có kể. Cha còn nói là nhờ có các Phù thủy già Korrigan mà Quân vùng Đồi thắng được lũ thầy tu.

- Anh Bertram lúc nào cũng chối quanh, không chịu kể vì sao vua Korrigan chấp nhận đánh lại Bóng tối. Em có muốn biết tại sao không?

- Có chứ! Thôi anh kể đi!

- Để được vua Korrigan giúp, anh Bertram hứa sẽ làm hề cho ông ta đủ số ngày các phù thủy Korrigan vắng mặt khỏi cung Bouléagant!

- Thế nghĩa là anh Bertram đã phải ở chỗ quỷ Korrigan suốt một tuần chịu mọi cơn điên rồ của vua Kor Mehtar à? Kinh khủng quá!

- Thảo nào anh ấy cứ muốn mọi người nhanh nhanh kết thúc ở Yénibohor! Coralie chợt hiểu.

- Vụ làm hề cuối cùng thực ra cũng không tệ lắm, Romaric kết thúc. Sau đó, nghe nói anh Bertram ở lại Thế giới Vô hình với chú Gérald để làm việc gì đó rất quan trọng cho Hiệp hội Pháp sư.

- Cha... cha mình nói là, Guillemot khẳng định, sau khi năng lượng pháp thuật của mình và của cuốn sách bay lên không trung, có hai chòm sao mới mọc lên và làm thay đổi hết mọi vị trí trên dải Ngân hà. Để các Linh Phù có tác dụng trong Thế giới Vô hình, cần phải tạo ra dạng mới tương ứng với vị trí hiện tại của các vì sao. Đó là việc rất ghê! Anh Bertram và chú Gérald có tham gia cũng chưa đủ đâu...

- Có phải chính cậu đã đặt tên cho hai chòm sao mới không? Coralie ngạc nhiên hỏi.

- Ừ. Tớ đặt là chòm Phù Thủy và chòm Hiệp sĩ. Để tưởng nhớ đến bác Qadwan và bác Valentin...

- Ôi, hay quá!

- Này Guillemot, Ambre sực nhớ, tớ hy vọng cậu chưa quên. Dứt khoát tuần sau cậu phải ra viện đấy nhé. Vị Trưởng xứ tổ chức một bữa tiệc rất to để vinh danh cậu. Sẽ có đông khách lắm đấy. Cả Xứ Ys đều được mời, thêm cả vài vị khách đến từ Thế giới Vô hình nữa: Người Biển, Người Cát, dân miền Tây, dân Rừng Irytch Tím.

- Cậu yên tâm đi. Tớ không đời nào lại bỏ lỡ dịp này!

- Này, Gontrand nhìn đồng hồ và nói xen vào, bọn mình phải đi thôi. Nếu quá giờ là lần sau không được vào thăm cậu nữa đâu!

- Ôi, bọn nhát chết! Thôi biến đi! Cảm ơn đã đến thăm tớ!

Gontrand bước qua cửa, đùa đùa đẩy Ambre đi trước. Phía sau hai đứa, Romaric và Coralie lén nắm tay nhau, không biết là Guillemot đang cười khoái chí quan sát.

- Đợi đã! Ambre vỗ trán thốt lên trong hành lang. Tớ quên một thứ. Các cậu cứ đi trước đi, tớ đuổi theo sau. Cô nói với các bạn và quay gót.

Cô bước vào phòng Guillemot rồi cả quyết đến bên giường cậu bé đang tròn mắt nhìn ngạc nhiên.

- Tớ quên áo khoác, cô nói.

- Nhưng cậu đang mặc áo khoác mà!

- Tớ biết rồi.

Cô cúi xuống kề gần môi vào môi Guillemot đang ngớ ra. Nhưng cậu không hề có ý định trốn tránh. Lúc miệng chạm vào nhau, hai đứa đều nhắm mắt lại.

- Tớ rất vui thấy cậu khỏi bệnh...

- Ừ, tớ cũng thế.

- Hẹn ngày mai nhé!

- Hẹn ngày mai!

Tim đập thình thịch, Guillemot nhìn cô bạn đi ra.

Các bạn đi rồi, Guillemot thấy trống trải quá. Để đỡ buồn, cậu bèn quay ra xem đống quà tặng đang bày quanh giường, như hồi nhỏ cậu vẫn thường làm vào dịp đông chí.

Cậu bé chú ý đến một viên đá trắng rất đẹp do đích thân vua Kor Mehtar tặng khi ông đến thăm cậu trong một phái đoàn chính thức do ông Trưởng xứ dẫn đầu. Viên đá đầy những ký hiệu mà quỷ Korrigan gọi là Ogham, công cụ của thứ pháp thuật mà các nguyên tố cơ bản là đất và nước, chứ không phải là các vì sao như Guillemot từng học. Cậu vươn tay ra vuốt viên đá. Nó nhẵn thín và trơn lì. Guillemot nghịch ngợm lướt qua một hình Ogham khắc trên cạnh của viên đá.

Rồi cậu ngả đầu xuống gối, cắn môi. Cậu vẫn cảm thấy vị đôi môi của Ambre. Dù cậu không bao giờ lấy lại được năng lượng pháp thuật, cuốn Bí ẩn các vì sao cũng đã cho cậu một món quà đẹp nhất, đó là được sống.

Guillemot không để ý thấy lúc này trên mặt đất hình Ogham cậu vừa sờ tay vào đã bừng dậy, sáng lấp lánh một màu đỏ ấm...


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »