Tiếp theo là Bài thơ răn dạy dành cho các Đệ tử Phù thủy
Ta một mình lủng lẳng trên cây
Mặc gió mưa suốt chín đêm trường
Mình mang vết giáo đâm sưng tấy
Ai biết cây vươn rễ tới đâu.
Chẳng ai thèm cho ta ăn uống
Ta tự mình cúi nhặt Linh Phù
Miệng la hét, ta tìm nhặt chúng
Đến nỗi thân rớt xuống gốc cây.
Rồi ta cũng nảy mầm khôn lớn,
Học ăn nói, học làm người khôn
Hành động dẫn dắt thêm hành động
Và ngôn từ nối tiếp ngôn từ.
Bạn sẽ khám phá các Linh Phù
Và học hỏi bao điều trong cuốn sách
Quan trọng và mạnh mẽ biết bao
Bởi nó được thần linh kiến tạo.
“Làm sao để khắc ghi?
Làm thế nào để hiểu?
Làm sao tô Linh Phù?
Bằng cách nào cảm nhận?
Bằng cách nào cầu xin?
Làm gì đây để bỏ?
Làm sao mà dâng tặng?
Làm gì để dự trù?
Thà rằng đừng cầu xin,
Kẻo rồi phải hủy bỏ;
Năng khiếu quà trời cho,
Thà rằng không thể hiện,
Hơn quá lượng sức mình...”