Bí Mật Gia Tộc Hawthorne

Lượt đọc: 3140 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

Khi đầu dây bên kia chìm vào yên lặng, tôi gọi tên Grayson, rồi đến Jameson. Lặp đi lặp lại. Hết lần này đến lần khác. Không ai nghe thấy tôi cả. Tôi cúp máy và gọi lại, nhưng cũng không nhận được phản hồi.

Dù tôi gọi bao nhiêu lần cũng không ai bắt máy.

Tôi lo lắng - về Grayson, về cơn tức giận không thể kiểm soát mà tôi cảm nhận được qua giọng nói của bố anh ấy. Không chỉ lo lắng, ruột gan tôi còn nóng như lửa vì vô vàn những lý do khác nữa. Ông đã làm gì vậy, Harry?

Nếu sự thật rằng Toby Hawthorne vẫn còn sống sau vụ hỏa hoạn bị lộ ra, liệu bố của anh ấy có chịu chôn vùi bê bối này một lần nữa không? Nếu đây không còn là một thảm kịch không có người sống sót, liệu cảnh sát có còn dễ dàng bị mua chuộc - giả như họ đã từng bị mua chuộc thật - nữa không?

Nếu Toby là người gây ra vụ hỏa hoạn... Tôi không thể nghĩ thông chuyện đó nên quyết định chuyển sang Hawthorne. Tại sao ngài tỷ phú lại quyết định tước quyền thừa kế của toàn bộ thành viên trong gia đình mình sau vụ hỏa hoạn trên Đảo Hawthorne? Tại sao ông lại dùng bản di chúc để ám chỉ điều đã xảy ra ở đó, trong khi rõ ràng ông đã dùng một số tiền lớn để che đậy nó đi?

“Avery!” Gót giày của Alisa nện lên mặt sàn phát ra những âm thanh cộc cộc khi chị ấy tiến về phía tôi. “Em cần phải quay lại bên trong. Buổi đấu giá trực tiếp sắp diễn ra rồi.”

Tôi xoay xở vượt qua được phần còn lại của buổi tối. Như Max đã thề là đúng, hầu hết các vật phẩm trong buổi đấu giá trực tiếp đều do... tôi quyên góp. Cơ hội nghỉ dưỡng một tuần ở một ngôi nhà có bốn phòng ngủ trên đảo Abaco, Bahamas. Hai tuần nghỉ dưỡng ở Santorini, Hy Lạp, có máy bay riêng đưa đón. Một lâu đài ở Scotland được sử dụng làm nơi tổ chức đám cưới.

“Rốt cuộc cậu có bao nhiêu căn nhà nghỉ dưỡng vậy hả?” Max hỏi tôi trên đường về nhà.

Tôi lắc đầu. “Tớ cũng không rõ.”

“Em có thể xem trong tập tài liệu mà chị đã đưa cho em,” Alisa gợi ý từ ghế trước.

Tôi hầu như chẳng bao giờ nghe lời chị ấy, nhưng đêm hôm đó, sau khi gọi thêm sáu cuộc điện thoại không có kết quả và dành hàng giờ lật đi lật lại cuộc trò chuyện của Grayson và bố anh ấy trong đầu, tôi đã rời khỏi giường và bước đến bàn học của mình. Alisa đã đưa nó cho tôi từ rất nhiều tuần trước, như một cuốn sách nhập môn về tài sản thừa kế của tôi.

Tôi vô thức lướt qua từng trang tài liệu cho đến khi thấy mình đang nhìn chằm chằm vào một biệt thự ở Tuscany. Một ngôi nhà tranh ở Bora-Bora. Một lâu đài, đúng theo nghĩa đen, ở Cao nguyên Scotland. Những thứ này thật không thực. Tôi chìm đắm trong những bức hình, từ trang này sang trang khác. Patagonia. Santorini. Kauai. Malta. Seychelles. Một căn hộ ở London. Nhiều căn hộ ở Tokyo, Toronto và New York. Costa Rica. San Miguel de Allende...

Tôi cảm thấy hồn tôi như đang lìa khỏi xác, không thể cảm nhận được những gì mình đang cảm nhận, dù tôi vẫn đang là một con người bằng xương bằng thịt. Mẹ tôi và tôi từng mơ ước được đi du lịch. Trong tủ quần áo khổng lồ của tôi, trong chiếc túi cũ kỹ mà tôi đem theo từ nhà, là một chồng bưu thiếp trống. Mẹ và tôi đã tưởng tượng rằng hai chúng tôi sẽ đến những nơi đó. Tôi muốn ngắm nhìn thế giới rộng lớn và bao la này.

Nhưng nơi gần nhất mà tôi từng đặt chân đến chỉ là những tấm bưu thiếp.

Cảm xúc dâng lên trong cổ họng, tôi lật sang một trang khác - và đã phải ngừng thở vì choáng ngợp. Ngôi nhà trong bức ảnh này trông như thể được xây sát sườn núi. Mái nhà chữ A phủ đầy tuyết trắng, cùng hàng chục chiếc đèn thắp sáng tường đá nâu trông như những chiếc đèn lồng. Đẹp quá!

Nhưng đó vẫn chưa phải là thứ hút sạch hơi thở của tôi. Mọi thớ cơ trong lồng ngực tôi siết chặt khi tôi đưa những ngón tay của mình vào dòng chữ miêu tả chi tiết về ngôi nhà ở đầu trang. Nó nằm trên dãy núi Rocky, có lối ra vào để trượt tuyết, tám phòng ngủ - và ngôi nhà đó có một cái tên.

True North.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của jennifer lynn barnes