Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy khai sinh của mình. Nhìn chữ ký trên đó. Chuyện này chẳng có nghĩa lý gì cả. Không một chút nào. Mọi manh mối đều chỉ về cùng một hướng. Toby đã đến tìm tôi sau cái chết của mẹ. Ông đã ký vào giấy khai sinh của tôi. Ông ấy và mẹ yêu nhau. Tobias Hawthorne đã để lại cho tôi toàn bộ tài sản của ông ấy.
Mẹ có một bí mật, mẹ đã nói với tôi như thế, về ngày con được sinh ra.
Sao Toby có thể không phải là bố của tôi được?
“Trên, dưới, trong, ngoài, trái, phải,” Jameson Hawthorne đang đứng ở ngưỡng cửa. Khi tôi nhìn thấy anh ấy, có thứ gì đó đã được khơi dậy. Đó chính là cảm giác khi có một con sóng ập vào người - cuối cùng thì nó cũng đến. “Còn thiếu gì nhỉ?” Jameson hỏi. Anh bước về phía tôi và tôi dõi theo từng chuyển động của anh. Anh lặp lại câu đố của mình. “Trên, dưới, trong, ngoài, trái, phải. Còn thiếu gì nhỉ?”
Anh dừng lại bên giường tôi, ngay bên cạnh. “Bên cạnh,” tôi thầm thì.
Anh nhìn tôi - nhìn sâu vào mắt tôi, vào gương mặt tôi, như thể muốn in sâu từng đường nét. “Người thừa kế ạ, anh phải thừa nhận là mình rất ghét hôn mê.” Giọng điệu của Jameson vẫn vậy, châm biếm và đầy cám dỗ, nhưng biểu cảm trên gương mặt anh lúc này là thứ mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy.
Anh không nói đùa.
Những ký ức cứ thế vụt trở lại trong tâm trí tôi như một giấc mơ. Chà, nhưng tạo hóa cũng khéo trêu đùa, vì ở đâu đó trên con đường này, em đã quyết định không chơi nữa. Giữa Jameson Hawthorne và tôi có sự thấu hiểu. Nhưng không có cảm xúc. Không có những lúc rối bời. Đây không thể được coi là một thiên tình sử.
“Anh đến thăm em mỗi ngày,” Jameson nói. “Ít nhất thì em cũng nên tỉnh dậy lúc anh ở đây chứ, để được nhìn thấy anh bi thương quay lưng lại với ánh sáng, đẹp trai đến độ không từ nào có thể diễn tả và chờ đợi em.”
Hãy tưởng tượng cậu đang đứng trên một vách đá, nhìn ra đại dương. Gió thổi tung tóc cậu. Mặt trời đang dần khuất núi. Cậu, cả thể xác lẫn linh hồn, đang khao khát một thứ. Một con người. Cậu nghe thấy tiếng bước chân phía sau cậu. Cậu quay người lại.
Ai ở đó?
“Mỗi ngày ư?” Tôi hỏi, giọng nói phát ra từ cổ họng nghe thật lạ lẫm. Tôi nhớ mình đã đứng ở bên rìa đại dương. Tôi nhớ giọng nói đó. Jameson Winchester Hawthorne.
“Ngày nào cũng vậy, Người thừa kế à.” Jameson nhắm mắt lại trong giây lát. “Nhưng nếu anh không phải người mà em muốn nhìn thấy...”
“Đương nhiên em muốn nhìn thấy anh rồi.” Đó là sự thật. Tôi chắc chắn là thế. “Nhưng anh không cần phải...” Hãy nói với em là em đặc biệt đi. Nói rằng em quan trọng.
“Cần chứ,” Jameson cắt ngang, “anh phải làm vậy.” Anh ngồi xuống bên cạnh giường tôi, để mắt của mình ngang với mắt của tôi. “Em không phải là giải thưởng để người ta giành giật.”
Tôi chưa từng được nghe điều gì như thế. Anh cũng chưa từng nói ra điều gì như thế. Anh không thể.
“Em không phải là câu đố hay manh mối gì cả.” Jameson nhìn chăm chú. Vào tôi. Chỉ tôi mà thôi. “Đối với anh, em không phải là một bí ẩn, Avery ạ, vì trong sâu thẳm, chúng ta giống nhau. Có lẽ em không nhận ra được điều đó.” Anh dùng ánh mắt đau khổ nhìn tôi thật lung. “Có lẽ em cũng không tin vào điều đó.” Anh giơ hai tay lên và nắm hờ lại. “Nhưng sau vụ nổ bom đó, sẽ không ai ngoài hai chúng ta quay lại để tìm hiểu tiếp chuyện này.”
Anh xòe bàn tay ra và tôi thấy trong lòng bàn tay của anh ấy là một chiếc đĩa cứng bằng kim loại nhỏ.
Mọi thớ cơ trong cơ thể tôi cứng lại. Tất cả mọi thứ trong người tôi đều khao khát được nhào về phía anh. “Sao anh...”
Jameson nhún vai, cái nhún vai đó, giống như nụ cười của anh, có sức mạnh hủy diệt . “Tại sao anh lại không thể?” Anh nhìn tôi thêm một hồi, rồi nhét chiếc đĩa cứng vào tay tôi. Tôi có thể cảm nhận được những đầu ngón tay của anh chạm vào lòng bàn tay tôi. Anh để chúng ở đó một lát, rồi vuốt ve cổ tay của tôi.
Tôi hít vào một hơi, rời mắt khỏi khuôn mặt của Jameson và nhìn xuống chiếc đĩa cứng. Các vòng tròn đồng tâm xoáy quanh một mặt kim loại. Mặt còn lại trơn nhẵn.
Anh tiếp tục vuốt dọc xuống cánh tay của tôi.
“Anh đã phát hiện ra nó là gì chưa?” Tôi hỏi, mọi dây thần kinh trong cơ thể tôi đều đang sống dậy.
“Chưa.” Jameson nở cười gian xảo, nụ cười hủy diệt đã trở thành đặc trưng của Jameson Hawthorne. “Anh chờ em.”
Jameson không phải là người kiên nhẫn. Anh không bao giờ chờ đợi . Anh lúc nào cũng vội vã. “Anh muốn tìm hiểu rõ ràng chuyện này.” Tôi nhìn anh và đồng thời cảm nhận cái nhìn của anh đang chiếu thẳng vào mình. “Cùng nhau.”
“Em không cần nói gì cả.” Jameson đứng dậy. Tôi vẫn có thể cảm nhận được dư âm từ cái chạm tay của anh. Tôi có thể thấy từng mạch máu hằn lên cổ tay mình và cảm nhận được tim tôi đang đập liên hồi. “Em không cần phải hôn anh lúc này. Em cũng không cần phải yêu anh ngay lập tức, Người thừa kế ạ. Nhưng khi em sẵn sàng...” Anh áp tay lên một bên mặt của tôi. Tôi ngả đầu vào nó. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, rồi anh rụt tay lại và gật đầu về phía chiếc đĩa cứng nằm trong tay tôi. “Khi nào em sẵn sàng, nếu có một lúc nào đó em thật sự sẵn sàng, nếu người đó là anh, thì em hãy tung chiếc đĩa cứng này lên. Nếu ra mặt ngửa, anh sẽ hôn em.” Giọng anh ấy hơi vỡ ra. “Nếu là mặt sấp, em sẽ phải hôn anh. Dù kết quả có là gì thì nó vẫn mang một ý nghĩa nào đó. ”
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa cứng trong lòng bàn tay mình. Nó có kích cỡ chỉ bằng một đồng xu. Mọi manh mối mà chúng tôi theo đuổi, mọi dấu vết để lại đều dẫn đến nó.
Tôi nuốt nước bọt, rồi ngẩng lên nhìn Jameson. “Toby không phải là bố của em,” tôi nói, sau đó sửa lại cho đúng. “Ông ấy vốn không phải là bố của em.”
Toby Hawthorne vẫn đang lang thang ngoài kia. Ông ấy vẫn không muốn bị ai tìm thấy.
Jameson đột ngột ngẩng đầu lên, hai mắt sáng ngời. “Thế thì... Người thừa kế. Trò chơi bắt đầu.”