Nơi đây, sự yên tĩnh chết chóc bao trùm, Tiểu Thực có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Hơi thở nặng nề của cậu như được khuếch đại lên trong màn đêm, khiến cậu bất giác bước chậm lại. Cậu mơ hồ cảm thấy mình đang bước đi trong một đường hầm chật hẹp. Duỗi tay sang hai bên do thám, cảm giác vô cùng lạnh lẽo, có lẽ đó chỉ là vách tường nhưng lại buốt lạnh đến run người.
Đột nhiên, ở phía cuối đường hầm xuất hiện một đốm sáng màu đỏ, lúc tỏ lúc tắt, vô cùng quỷ dị. Tiểu Thực nín thở, nhìn chằm chằm vào đốm sáng đó cho đến khi nó từ từ tắt lịm. Hai giây sau, một tia sáng yếu ớt màu đỏ bất ngờ xuyên qua màn đêm, rọi xuống mặt đất xanh đen, tạo thành một cái bóng mờ ảo.
Cái bóng mờ nhanh chóng uốn cong giống như một con rắn dài đang vặn vẹo, cuối cùng xoắn lại thành một cái sừng nhọn hoắt. Ánh sáng càng lúc càng ảm đạm, cái bóng mờ càng lúc càng nhạt dần, hòa lẫn với màu xanh đen của mặt đất. Cùng lúc đó, Tiểu Thực bỗng nhận thấy chỗ cái bóng mờ vặn vẹo lúc nãy xuất hiện một vật màu trắng, nó đang chậm rãi len qua ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối…
Tiến lại gần!
Tiểu Thực nuốt nước bọt. Âm thanh ấy cũng trở nên vô cùng rõ ràng trong màn đêm chết chóc này. Cậu trợn trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vào vật màu trắng kia. Từng sợi, từng sợi không ngừng lay động giữa luồng ánh sáng mỏng manh, ập về phía trước như nước thủy triều đang điên cuồng ào đến. Cậu vội vàng lùi về phía sau theo bản năng, nào ngờ lại giẫm phải thứ gì đó khiến cậu ngã ngồi xuống mặt đất lạnh lẽo. Tiểu Thực liền quơ tay mò mẫm phía dưới chân, lập tức sờ thấy một vật hình trụ thon dài. Cả người cậu chợt lạnh run. Đây… hình như là một khúc xương…
Tiểu Thực hốt hoảng vứt khúc xương đi, khiến nó đập vào vách tường, phát ra một âm thanh trầm đục. Đúng lúc cậu đang sợ đến toát mồ hôi lạnh, ánh sáng yếu ớt ở cuối đường hầm bỗng nhiên vụt tắt. Bóng tối vô tận đột ngột bủa vây như muốn nuốt chửng cậu. Cùng lúc đó, tia sáng trắng lạnh lẽo kia nhanh chóng trườn đến mắt cá chân cậu, ướt át và nhớp nháp hệt như một miếng da ếch ướt sũng. Tiểu Thực hoảng loạn đạp mạnh chân, nhưng dù có đạp thế nào cũng không thể gột rửa cảm giác ghê tởm ấy…
“Ai da!”
Từ dưới bắp chân truyền lên cảm giác đau điếng, não bộ lập tức đưa ra phán đoán “Bị chuột rút rồi!”. Cậu bèn mở choàng mắt, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, mặc kệ cơn đau lẫn sự lạnh lẽo, lồm cồm bò xuống giường, đứng thẳng dậy. Khi cơn đau nhữ ở bắp chân giảm bớt, toàn thân cậu liền nổi da gà. Cậu vừa vội vã mặc áo bông vừa liếc nhìn đồng hồ báo thức. Vừa qua năm giờ. Cậu đấu tranh tư tưởng giữa việc “thức dậy” và “ngủ thêm chút nữa” một lúc lâu, cuối cùng thở dài cam chịu, dậy mặc áo len và quần dài rồi ngồi xuống mép giường.
Sau đó, cậu thò tay vào trong ngăn kéo ở chiếc tủ đầu giường, lấy ra một chiếc lược màu xanh, đặt vào lòng bàn tay rồi lật tới lật lui ngắm nghía.
Chiếc lược được làm bằng ngọc, tuy nhiên chất ngọc không tost lắm, có thể thấy rõ không ít vân trắng lần trong màu xanh biếc của ngọc. Có lẽ chính vì lí do này mà nó bị mất giá. Hai bên bề mặt chiếc lược khắc hoa văn hình sóng gợn, kết hợp với màu ngọc xanh pha trắng, ít nhiều cũng có chút đặc sắc. Có điều cũng thật đáng tiếc, chiếc lược bị thiếu mất một răng. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Tiểu Thực không thể không mua nó.
Bốn ngày trước, một kẻ nhàn rỗi như cậu đột nhiên muốn dạo chơi chùa chiền một phen. Men theo con sông, vượt qua bức tường lớn là đến bờ Bắc không mấy phồn hoa. Nơi đây không nhiều du khách, chỉ có dăm ba quán xá nhỏ vắng teo. Trong đó có một quán bán đồ cổ, từ bên trong tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Mùi hương ấy không hề nồng đậm mà rất nhẹ nhàng, dễ chịu. Tiểu Thực không biết mình đã đến nhầm chỗ, tùy hứng bước vào trong ngó nghiêng, rồi trông thấy một món đồ không biết là vật gì đang đặt trên kệ tủ. Cậu tiện tay cầm lấy, còn chưa kịp nhìn ngắm đã lỡ tay làm gãy mất một chiếc răng của nó.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu liền bắt gặp một người đàn ông từ trong phòng bước ra. Người này mặt mày vuông vức, thân thể cường trang, mày rậm mũi cao, có điều khuôn mặt lạnh lùng chẳng hề có vẻ “hòa khí sinh tài[1*]”. Tiểu Thực bỗng thấy lạnh gáy, chỉ cần nhìn qua đã biết gã này không phải là người dễ nói chuyện. Hơn nữa, vật này là do cậu lỡ tay làm hỏng, vì vậy cậu đành phải móc tiền túi ra mua nó. Cũng may, ông chủ nhìn mặt có vẻ khó đối phó nhưng không đến mức mượn cớ để chặt chém cậu.
Nghĩa là chu đáo, niềm nở với khách hàng để thu hút khách hàng đến với mình.
Trở lại chuyện ác mộng, đây đã là ngày thứ ba câu mơ thấy giấc mơ quái dị này. Hai lần trước, cậu còn cho rằng mình xem quá nhiều tiểu thuyết trộm mộ nên ngày nghĩ thế nào đêm mơ thế ấy. Nhưng ba ngày liên tiếp đều mơ đúng một giấc mơ như thế khiến cậu không thể không nghi ngờ việc này có liên quan đến chiếc lược ngọc kia. Cậu ngồi dưới bóng đèn một lúc lâu, cuối cùng cậu quyết định quay lại tiệm đồ cổ ấy, tìm ông chủ mặt lạnh hỏi thử xem sao.
Ai cũng bảo Kim Lăng[2*] là chống địa linh nhân kiệt, núi sông liền kề, vừa có anh hùng tài tử chí khí hào hùng lập nước, vừa có giai nhân má hồng đẹp say lòng người. Thế nhưng con sông Tần Hoài êm đềm với tiếng đọc sách ê a hòa với tiếng hát ca êm ả năm xưa giờ đã bị những nhãn hàng nổi tiếng như Baleno, Lacoste, Adidas vây quanh. Trường thi Giang Nam năm ấy có người vui kẻ sầu với biết bao chuyện thăng trầm của đời người nay cũng bị quây kín giữa những cửa hàng cửa hiệu, duy có cánh cổng son là vẫn còn đó.
Tên gọi cũ của thành phố Nam Kinh.
So với bờ Nam buôn bán tấp nập, nườm nượp người qua kẻ lại, bờ Bắc yên tĩnh hơn rất nhiều, chỉ có một vài cửa tiệm nhỏ rất vắng vẻ. Có một ông lão bọc kín người trong chiếc áo lông vũ, trông tròn như quả bóng, đang ngồi phơi nắng trước cửa tiệm của mình, vừa cầm cái lồng chim trên tay vừa tặc lưỡi với con chim trong lồng. Không biết giữa người và chim thì có thể nói được với nhau những gì?
Tiểu Thực nhớ lại đoạn đường đã đi hôm ấy, khó khăn lắm mới tìm được cửa tiệm nọ. Lúc trước cậu không để ý, giờ mới phát hiện nơi này không hề có biển hiệu. Mặt tiền của tiệm không rộng nhưng không gian bên trong rất sâu. Tiểu Thực sờ tay vào chiếc lược ngọc trong túi, lượn qua lượn lại trước cửa tiệm cả nửa ngày mà vẫn ngại không dám bước vào. Chuyện này… nói ra cũng thật kì cục! Dù sao cậu cũng là một thanh niên nghiêm túc, hiện đại, không thể để lão chủ mặt lạnh như quan tài kia cười nhạo là phần tử mê tín được.
Đang lúc Tiểu Thực đấu tranh tư tưởng, bỗng có một con chó vàng cạy vọt ra từ cửa hàng bán dụng cụ du lịch bên cạnh, hướng về phía cậu mà sủa ỏm tỏi. Bình thường cậu vốn không sợ chó, nhưng tiếng chó sủa bất ngờ vang lên trong buổi sáng mùa đông yên tĩnh như thế này khiến cậu giật nẩy mình, bất giác nhảy bổ vào trong tiệm.
Cửa tiệm tuy không rộng nhưng đồ đạc chẳng hề ít. Nơi đây không có tủ kính bóng loáng, đèn điện sáng trưng như những cửa hàng khác mà chỉ kê duy nhất một cái tủ gỗ lớn. Tiểu Thực cũng không rõ cái tủ này được làm từ loại gỗ gì, chỉ thấy nó có màu hơi đỏ, lúc đến gần còn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng. Cửa tủ để mở, trưng bày vô số sản phẩm lớn nhỏ. Nào là ngà voi chạm khắc tinh xảo, nào là đồ sứ đẹp đẽ tinh tế, còn có cả đồ đồng xanh gỉ sét loang lổ màu. Tiểu Thực tự nhủ: Mấy thứ đồ chơi này vừa nhìn đã biết là giả. Cái đỉnh đồng xanh này toàn vẹn ngay ngắn, bề mặt khắc thú rõ ràng tỉ mỉ, cả ba chân không có sứt mẻ nào, xét về hình dáng thì đây chính là đặc trưng của cổ vật nhà Ân thời Tây Chu. Một cổ vật quý hiếm như thế sao có thể xuất hiện trong cửa tiệm xập xệ này chứ! Chắc chắn là đồ giả để lừa khách du lịch.
Tiểu Thực đang thầm nghĩ đến từ “gian thương” thì cửa nhà trong bỗng bị đẩy ra, một mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong phòng. Ông chủ mặt lạnh bước ra, liếc nhìn Tiểu Thực một cái, chẳng thèm chào hỏi lấy một tiếng, cứ thế bước thẳng đến phía bên kia bàn, thắp một nén hương vào trong chiếc đỉnh đồng xanh tinh xảo. Tiểu Thực xoa xoa mũi, mặc dù cậu cũng chẳng hi vọng y sẽ tuân theo tôn chỉ “khách hàng là Thượng đế” nhưng chí ít cũng không đến nỗi coi khách hàng như không khí thế này chứ!
“Lần này muốn làm hỏng cái gì đây?”
Tiểu Thực những tưởng ông chủ sẽ “im lặng là vàng” từ đầu đến cuối, vì vậy khi một giọng đàn ông trầm thấp bất ngờ vang lên, cậu lập tức ngẩn người. Cậu nhìn trái nhìn phải một vòng, xác định chính xác xung quanh không có ai mới chỉ vào mình, hỏi: “Ông… đang nói với tôi sao?”
Ông chủ liếc mắt vẻ xem thường. “Thấy lạ lắm hả?”
Mặc dù giọng điệu y lộ rõ sự khó chịu nhưng lại khiến Tiểu Thực thở phào nhẹ nhõm. Tuy đối phương nói chuyện không mấy “nhiệt tình” và “thiện ý” , nhưng cái giọng điệu như thể người khác đang mắc nợ mình mấy chục ngàn nhân dân tệ ấy lại khiến cho Tiểu Thực cảm thấy êm tai đến khó có thể diễn tả bằng lời. Tiểu Thực nhếch mép, móc chiếc lược ngọc từ trong túi ra, nói: “Ông chủ, vật này hình như có chút kì quái.”
Ông chủ liếc xem cậu, đáp: “Hàng đã bán, miễn trả lại.”
Giọng điệu lạnh lẽo và quy tắc đó của ông chủ không làm Tiểu Thực bỏ cuộc. “Tôi không nói sẽ trả lại. Ông chủ, tôi nói thật, từ khi mua vật này ở chỗ ông, đêm nào tôi cũng mơ thấy một giấc mơ rất kì dị. Không phải ở đây có thứ gì…” Tiểu Thực ngưng lại một lúc, cuối cùng đành nuốt lại mấy lời “không sạch sẽ chứ?” vào bụng.
Gian phòng lại chìm vào yên ắng. Ánh mặt trời mùa đông ấm áp xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ nhưng cũng không đủ để sưởi ấm hết không gian chật hẹp này, chỉ có thể rọi lên mấy cây hương trong cái lư đồng xanh trên bàn, phản chiếu làn khói xanh mờ ảo. Lần này, ông chủ mở to mắt nhìn thẳng vào mặt Tiểu Thực, không chút kiêng dè, khiến Tiểu Thực vội cất tiếng để xua tan bầu không khí trầm mặc: “Chuyện là, tôi chỉ muốn hỏi xem, thứ đồ vật này rốt cuộc có lai lịch thế nào?”
Ông chủ không trả lời ngay, chỉ quay người đi đến bên cạnh chiếc bàn, rót một tách trà. Tiểu Thực không ngờ y lại cầm tách trà tới, đưa cho cậu. Cậu bèn vội vàng giơ tay đón lấy, miệng nói “Cám ơn”.
Ông chủ khoanh tay, đứng dựa vào cửa, liếc nhìn cây lược trên tay Tiểu Thực. “Đây là do đổ đấu mà có được.”
Đổ đấu? Không phải chính là trộm mộ sao? Tiểu Thực phun ngụm trà trong miệng ra. “Cái… cái gì? Đồ của người chết hả?”
Dường như không mấy hài lòng với thái độ kinh hãi của Tiểu Thực, ông chủ không nói câu nào, chỉ cầm lấy miếng giẻ rồi đi lau chùi mấy món bình lọ bảo bối của mình, mặc cho Tiểu Thực đứng thất thần ở đó. “Chẳng trách lần nào cũng năm mơ thấy một nơi âm u như cổ mộ, kẻ tóc trắng kia có khi là nữ quỷ cũng nên…”
Ông chủ đột nhiên dừng tay, quay đầu nhìn cậu, hỏi: “Cậu mới nói kẻ tóc trắng?”
Tiểu Thực còn đang đứng ngây ngốc, tay vẫn cầm cây lược, nghĩ rằng thứ này giữ cũng không được mà vứt đi cũng chẳng xong, căng thẳng đến mức không nghe thấy lời của ông chủ. Đến khi bình tĩnh lại, cậu mới thấy ông chủ ném phịch cái giẻ lau mình đang cầm xuống mặt bàn, lông mày nhíu chặt, miệng lẩm rầm chửi mấy câu thô tục. Sau đó, y vào phòng trong, vác ra một cái ba lô, bên trong nhét nào là đèn pin, nào là dây thừng, nào là dao găm, còn có cả mấy ống thép không biết để làm gì. Ông chủ thành thục đeo ba lô lên, nói đúng một câu “Hôm nay đóng cửa” , không chút ngại ngùng đuổi Tiểu Thực ra ngoài.
Tiểu Thực bị đẩy ra ngoài cửa, nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy không đúng lắm. Trang bị như vậy, điệu bộ như vậy, chẳng phải chính là mô kim hiệu úy[3*] được nhắc đến trong tiểu thuyết sao? Hóa ra ông chủ này chính là dân đổ đấu à?
Chỉ người trộm mộ.
Đầu cậu chợt nóng ran, những màn mạo hiểm đầu tính kích thích lập tức kéo đến trước mắt cậu như cây đèn kéo quân. Cậu không kịp nghĩ gì nữa, vội vàng túm lấy ba lô của ông chủ, nói:
“Tôi cũng đi!”
Xe hai bánh đuổi theo xe bốn bánh, cảnh tượng đó như thế nào nhỉ?
Tiểu Thực đạp xe như bay trên đại lộ thành Nam, hai chân không ngừng chuyển động, vừa thở hổn hển vừa tự động viên bản thân: “Rùa còn thắng thỏ cơ mà, mình không tin là y không cần dừng đèn đỏ.” Tiểu Thực quyết tâm phải lợi dụng lúc đối phương dừng đèn đỏ để bắt kịp y, thế nhưng cậu lại quên mất một điều: Xe đạp cũng phải dừng đèn đỏ.
“Két!” Tiếng thắng xe đột ngột rít lên.
Đến lúc Tiểu Thực kịp phản ứng, cậu đã thấy mình ngã nhào xuống đất. Chiếc xe đổ nghiêng về một bên, bánh xe vẫn quay tròn theo quán tính. Một chiếc ô to dừng cách cậu đúng mười centimete. Nếu thắng xe không nhạy, e là đã đâm sầm vào cậu rồi. Tài xế vô cùng kinh hãi, hạ cửa kính xe xuống, quát ầm lên: “Mù à?”
Tiểu Thực ngẩn người, suýt nữa tì cậu đã bay đi gặp Diêm Vương rồi. Ba hồn bảy vía còn chưa kịp quay lại, cậu không hề có chút phản ứng nào trước lời mắng chửi của gã tài xế kia. Đúng lúc đó, một cánh tay bỗng đưa ra, kéo Tiểu Thực đứng dậy.
Mặt vẫn lạnh như tiền, ông chủ không nói câu nào, một tay nhấc chiếc xe đạp của Tiểu Thực đang ngã chỏng chơ, ném lên chiếc xe Jeep của mình, một tay túm Tiểu Thực đang ngơ ngẩn mất hồn, đẩy lên ghế ngồi bên cạnh ghế lái.
Thế là Tiểu Thực đã hoàn thành được nhiệm vụ “rùa thắng thỏ” vĩ đại. Lúc đầu, ông chủ còn mỉa mai cậu là đứa “ăn no rửng mỡ” , nhưng Tiểu Thực luôn phát huy tinh thần “bại không nản” , nhất quyết thực hiện “ba nghìn câu hỏi của Tiểu Thực” , liên tục hỏi “một trăm câu hỏi tại sao” , cuối cùng cũng moi được một ít thông tin từ ông chủ.
Thì ra, đích đến của ông chủ là Giang Ninh, cách nơi này không xa. Chiếc lược ngọc được đào lên ở đấy, qua tay nhiều người, cuối cùng lọt vào cửa tiệm của ông chủ. Nghe được mấy câu này, Tiểu Thực có chút thất vọng. Cứ tưởng ông chủ chính là tay trộm mộ lão luyện, ai dè chỉ là con buôn ngoại đạo. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu ông chủ đây chỉ làm ăn buôn bán, tại sao phải vội vã chạy đến chỗ mồ mả đó làm gì? Nghĩ kĩ lại, sáng nay, sau khi nghe cậu nói đến “người tóc trắng” , khuôn mặt lạnh như tiền đến sấm cũng không lay động nổi của ông chủ bỗng thay đổi, sau đó, y văng ra mấy câu tục tĩu, bắt đầu thu xếp hành lí để lên đường, chẳng lẽ ông chủ đang đi tìm người đó.
Nghĩ đến đây, Tiểu Thực lại nhớ đến cảnh tượng đáng sợ trong giấc mơ, liền rùng mình, nói: “Người đó… Ông chủ à, cái người tóc trắng mà tôi thấy trong giấc mơ ấy, chắc không phải là… bánh tông chứ?” Cậu do dự một lúc mới nói ra từ “bánh tông” hay được nhắc đến trong sách. Đây là từ lóng để chỉ cương thi, chính là xác chết bị dân trộm mộ quấy nhiễu giấc ngủ dài nên vùng tỉnh dậy.
Ông chủ liếc cậu một cái rồi lại nhìn về phía trước, chuyên tâm lái xe. Tiểu Thực tưởng rằng ông ta ngầm thừa nhận, tim cậu lập tức đập thình thịch. Chẳng lẽ thứ đó… thực sự tồn tại sao?
Đến lúc này, Tiểu Thực mới ý thức được mình đã bước chân lên thuyền của kẻ trộm rồi. À không, là bước lên xe Jeep của y. Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, việc này cũng là do cậu tự chuốc lấy. Một mặt, nghĩ đến cảm giác khủng khiếp khi phải đối mặt với yêu ma quỷ quái, cậu sợ đến mức chỉ muốn nhảy ngay khỏi xe. Mặc khác, nỗi tò mò đối với những sự việc thần bí lại khiến tay chân cậu ngứa ngáy. Cậu thực sự rất muốn xem mộ cổ có hình dạng thế nào, trên thế giới này liệu có tồn tại yêu ma quỷ thần hay không.
Nửa cuối chặng đường, Tiểu Thực vẫn vừa lo sợ vừa hiếu kì, không ngừng đấu tranh tư tưởng. Đến lúc cậu bình tĩnh lại thì ông chủ đã dừng xe bên vệ đường.
“Ngồi yên trên xe cho tôi!”
Đây là một mệnh lệnh. Khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng của ông chủ càng trở nên nghiêm túc, khiến người ta không dám phản khắng. Có điều, lúc này Tiểu Thực không còn sợ khuôn mặt ấy nữa. Mặc dù giọng điệu của y khiến cậu thấy áp lực, cậu vẫn mơ hồ cảm nhận được rằng, tuy ngoài mặt vừa lạnh lùng vừa hung dữ, mở miệng ra là “Cút” nhưng cuối cùng y vẫn sẽ ra tay giúp đỡ người khác. Giống như lúc nãy y kéo cậu lên xe vậy. Có thể nói, thằng cha này chỉ là một con hổ giấy.
Tuy nhiên, dù có nói thế nào thì hổ vẫn là hổ, Tiểu Thực không dám trực tiếp vuốt râu hùm. Cậu ngoan ngoãn đáp” Vâng, vâng… Tôi biết rồi!” , định bụng đợi ông chủ đi được một lúc sẽ âm thầm nhón gót bám theo, nào ngờ ông chủ lại liếc cậu một cái, như thể nhìn rõ tâm can cậu. Hai giây sau, ông chủ lấy một chiếc ô từ phía sau xe, vứt cho Tiểu Thực.
Tiểu Thực giơ tay ra đỡ, nào ngờ chiếc ô nặng khủng khiếp, khiến cậu suýt chút nữa ngã chúi xuống. Khó khăn lắm mới đứng vững được, Tiểu Thực cúi đầu nhìn. Quái lạ, chiếc ô này có tán bằng sắt, khung bằng thép, chả trách lại nặng thế! Chẳng lẽ đây chính là cái ô gì gì đấy, dụng cụ chuyên dụng của dân đổ đấu sao?
“Đi theo tôi!”
Tiểu Thực còn đang tỉ mỉ quan sát chiếc ô, ông chủ đã buông câu ra lệnh rồi bắt đầu hành động. Y đeo ba lô lên, bước nhanh về phía con đường nhỏ dẫn vào thôn. Tiểu Thực hoang mang vác chiếc ô chạy theo, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. “Ông chủ, anh thay đổi ý định rồi hả?”
“Cậu cho rằng tôi không biết tâm địa gian xảo của cậu sao?” Ông chủ trừng mắt liếc Tiểu Thực, nói. “Để cậu lén bám theo thì còn phiền phức hơn. Cậu nghe kĩ cho tôi, lát nữa mà làm vướng tay vướng chân tôi là tôi vứt cậu lại trong đó luôn đấy!”
Có dùng đầu gối để nghĩ cũng biết “trong đó” chính là chỉ bên trong mộ cổ, câu uy hiếp này không thể nói là không có tác dụng. Thế nhưng dù đối phương cố ý dọa dẫm, Tiểu Thực lại không hề cảm thấy sợ hãi. Cậu thầm nhủ. Anh đang gạt quỷ hả? Nếu như thực sự không quan tâm, không để ý thì còn kêu tôi đi theo làm gì? Hơn nữa, trong tiểu thuyết có nói, cái ô này của Mô kim hiệu úy là một pháp bảo rất lợi hại, vừa có thể tấn công, vừa có thể phòng thủ. Anh đưa cái ô duy nhất này cho tôi, còn dám nói là không thèm để ý đến tôi à?
Tiểu Thực cười hi hi mấy tiếng, vội vàng bước theo.
Vì đang là đầu đông nên ngoài đồng ruộng rất vắng vẻ, trên con đường nhỏ trong thôn không có nhiều người qua lại. Ông chủ đi về hướng ngọn núi nằm phía sau thôn làng. Thành ngữ có câu: “Vọng sơn bào tử mã” [4*], Tiểu Thực xem điện thoại, hơn ba giờ rồi, họ đã đi về hướng ngọn núi này gần hai tiếng đồng hồ. Trời chiều có chút thay đổi so với lúc sáng sớm. Mặt trời khuất dạng, mây đen giăng kín đỉnh núi. Không biết có phải do tác động tâm lí hay không, Tiểu Thực bỗng cảm thấy gió thổi lạnh buốt, rợn cả sống lưng.
Nghĩa là: Mắt nhìn thấy núi nhưng ngựa phai chạy đến mức mệt mà chết mới tới được, chỉ một nơi nhìn thì có vẻ gần nhưng thực chất lại ở rất xa.
Ông chủ thì lại giống như sắt đá, chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi và cái áo khoác mỏng manh. Y có vẻ không sợ lạnh, cũng chẳng sợ đói, cứ thế mải miết đi về phía ngọn núi. Có lẽ do lúc nãy đạp xe hăng quá nên tiêu hao nhiều sức lực, bụng Tiểu Thực đã bắt đầu đánh trống. Nhưng bây giờ cũng chẳng còn cách nào kiếm được bữa trưa nữa rồi, cậu đành lê bước theo sau ông chủ.
Đây là một ngọn núi điển hình của vùng Giang Nam, tuy không quá cao, nhưng lại liền kề với những ngọn núi nhỏ xung quanh, tạo thành một hệ thống liền mạch, nhấp nhô trùng điệp, bao bọc ruộng đồng và thôn xóm. Trên núi không có đường đi, có lẽ dân thường không hay lên đấy. Cũng may đang là mùa đông, cỏ dại héo úa ít nhiều, chứ nếu là mùa xuân, cỏ dại mọc um tùm cao quá đầu người, quả thật cậu chẳng dám đặt chân đến đây, không cẩn thận lại giẫm phải chuột bọ rắn rết chứ chẳng chơi.
Tiểu Thực đang vừa đi vừa quan sát kĩ càng dưới chân thì ông chủ đột ngột dừng bước. Tiểu Thực nghển cổ nhìn, một lúc lâu sau mới phát hiện ra phía sau lùm cây có một cái động, ước chừng rộng bằng một thân người.
Đây chính là con đường thông vào mộ cổ
Trong ấn tượng của Tiểu Thực, trộm mộ là một hành động mạo hiểm, tuy ẩn chứa nhiều nguy nan nhưng cũng vô cùng kích thích. Không biết vị triết gia nào đã chỉ ra sự khác biệt giữa lí tưởng và hiện thực. Giờ phút này. Tiểu Thực đang đích thân trải nghiệm chân lí ấy. Cậu bò lê bò càng vào trong động, trên dưới trái phải đều là đất bùn xám xịt. Trước mặt là ông chủ chân đi đôi giày da quân dụng cỡ 42, hình dáng kì quái, nhìn giống như một chiếc thuyền vậy.
Có thể bình tĩnh đưa ra một phán đoán như thế cũng đủ để chứng mình rằng đoạn đường này không hề “hiểm trở” chút nào. Lúc đầu, khi mới tiến vào trong động, ông chủ đưa cho cậu một chiếc nón có gắn đèn pin, giống như chiếc nón bảo hộ lao động của thợ mỏ. Ngoài ra, y còn đưa cho cậu một chiếc còi mà các huấn luyện viên thể thao thường dùng, bắt cậu đeo vào cổ, ngậm sẵn còi trong miệng. Cách ăn mặc này quả thật chẳng hề giống với hình tượng trộm mộ vừa tiêu sái vừa phóng khoáng như Tom Cruise trong loạt phim Nhiệm vụ bất khả thi mà Tiểu Thực từng tưởng tượng trong đầu, nhưng so với các công nhân trên công trường thì lại chẳng khác biệt là bao. Tuy nhiên, đối diện với bộ mặt lạnh lùng, nghiêm khắc của ông chủ, bao nhiêu oán thán của Tiểu Thực đành phải nuốt ngược vào bụng, cậu ngoan ngoãn nghe theo lời y nói: Khi bước chân vào mộ thất phải tạm thời nín thở khoảng một phút, nếu thấy có động tĩnh gì ở phía sau thì phải lập tức thổi còi, vân vân… Thế nhưng, dựa vào tình hình trước mắt, Tiểu Thực cảm thấy tình huống xấu nhất có khả năng xảy ra là ông chủ đang bò trước mặt cậu đột nhiên thả một “trái bom”.
Cũng may là tình cảnh bi thảm đó không xảy ra. Sau khi bò được khoảng nửa tiếng đồng hồ, họ đã tới được cửa hầm mộ. Dưới chân vách động đầy đá vụ rơi vãi, rõ ràng đã từng bị đập phá. Tiểu Thực ngẩn người một lúc mới chợt nhớ: Ngôi mộ này đã từng bị trộm, nếu không chiếc lược ngọc này từ đâu mà ra? Chẳng trách đoạn đường vừa nãy dễ vào đến vậy, quả nhiên là “người trước trồng cây, kẻ sau hưởng lộc”.
Nghĩ đến đây, Tiểu Thực liền cảm thấy yên tâm, định bước đến bên vách động, nhưng chưa bước được nửa bước đã bị ông chủ ấn mạnh lên vai, suýt chút nữa trật cả khớp. Tiểu Thực còn đang ngậm còi, không thể mở miệng kêu đau, đành nhìn ông chủ vẻ ấm ức, dùng ánh mắt để biểu lộ sự phản kháng. Ánh đèn trên nón hắt lên khuôn mặt ông chủ, chỉ thấy sắc mặt y tái mét, so với bình thường càng thêm nghiêm túc.
Ông chủ giật lấy chiếc ô sắt từ tay Tiểu Thực, gõ gõ vài cái vào lỗ hổng trên vách động. Đột nhiên, mặt y bỗng biến sắc, mở soạt chiếc ô sắt ra. Tiểu Thực đang định hỏi “Anh làm cái gì vây? Chẳng phải đã từng có người đi qua chỗ này sao?” liền nghe “keng” một tiếng, giống như tiếng kim loại va vào nhau. Nhìn về phía phát ra âm thanh ấy, chỉ thấy một mũi tên rơi xuống đất. Trên tán chiếc ô sắt cũng xuất hiện một vết móp méo.
Âm vang của hai thứ đồ sắt va vào nhau ngân lên trong động một hồi rồi dần dần lắng xuống. Tiểu Thực trợn tròn mắt, nhìn ông chủ ung dung gập chiếc ô lại, trả cho cậu. Cậu xua xua tay, vì miệng ngậm còi không dễ nói nên đành dùng động tác để biểu đạt: Thứ đồ chơi này tôi không biết dùng đâu, anh đi đằng trước thì cứ cầm đi, đề phòng nguy hiểm. Ông chủ không nói câu nào, chỉ nhét chiếc ô vào tay cậu. Tiểu Thực thầm nghĩ, ân tình này có vẻ lớn quá, nếu lúc nãy ông chủ không ngăn cậu lại thì chưa kịp tiến vào mộ cổ, cậu đã phải đi gặp Diêm Vương rồi. Đây rõ ràng là ơn cứu mạng to lớn.
Trong lòng Tiểu Thực dâng lên một nỗi kính trọng vô vàn đối với ông chủ, như nước sông Hoàng Hà chảy mãi không ngừng. Lần này, Tiểu Thực không dám manh động nữa, ngoan ngoãn đi sau lưng ông chủ, tiến vào trong huyệt mộ. Vừa bước qua lỗ hổng trên vách động, chân cậu bỗng giẫm phải vật gì đó gồ ghề lồi lõm. Tiểu Thực cúi đầu nhìn, nhờ ánh đèn trên chiếc nón chiếu xuống mà phát hiện ra đấy là một bộ xương khô.
“Aaaaaaaa!” Tiểu Thực gào lên.
Sống trên đời đã mười bảy năm, Tiểu Thực chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng của người chết. Khái niệm của cậu về xương cốt cũng chỉ dừng lại ở món sườn xào chua ngọt. Lần này, nhìn thấy bộ xương cốt ở khoảng cách gần như vậy, lại còn ở trong ngôi mộ cổ ngập tràn quỷ khí này, ba hồn bảy vía của cậu lập tức bay biến. Nếu ông chủ không đập một phát vào sau đầu cậu, chỉ e tiếng gào thét này sẽ kéo dài mãi. Điều này chứng minh dung tích phổi của Tiểu Thực quả thật không nhỏ.
“Im mồm!” Ông chủ trừng mắt. “Kêu như bị chọc tiết lợn ấy!”
Đến bây giờ, sự tín nhiệm mà Tiểu Thực dành cho ông chủ đã tăng vọt. Chỉ cần một câu nói, một động tác của y cũng đủ khiến Tiểu Thực phải lập tức đưa tay bụm miệng, run cầm cập liếc nhìn bộ xương khô dưới chân. Xương sườn bị gãy làm hai đoạn, bên cạnh còn có một mũi tên. Nhìn như thế, Tiểu Thực liền hiểu ra, nhân vật xui xẻo này cũng là một kẻ chuyên đi đổ đấu, vừa đặt chân vào hầm mộ đã vô tình khởi động cơ quan, bị ám khí bắn gãy xương sườn, chết không kịp ngáp. À, không đúng, ngôi mộ này từng bị người khác khám phá, các cơ quan cũng bị phá giải rồi, tại sao còn có thể có ám khí?
Cả người Tiểu Thực nổi da gà, cậu bèn quay sang thắc mắc với ông chủ. Ông chủ chẳng thèm để ý, chỉ tập trung nhìn về phía trước, buông một câu: “Chiếu đèn sáng hơn chút đi!”
Yêu cầu này có vẻ hơi khó, ở một nơi tối tăm mịt mùng như ngôi mộ cổ này, muốn sáng hơn một chút cũng không thể. Tiểu Thực vừa thầm cằn nhằn vừa dùng đèn pin trên nón quét quanh bốn phía. Hầm mộ này vốn không lớn, nhưng lạ thay không hề có bất kì đồ tùy táng nào. Ngoại trừ bộ xương khô đang nằm dưới đất, cả gia phòng trông huơ trống hoác. Mặc dù trong lòng có trăm ngàn thắc mắc nhưng Tiểu Thực biết có cất tiếng hỏi thì ông chủ cũng chẳng thèm để ý. Thế là cậu đành tạm thời nuốt hết đống thắc mắc đó vào trong bụng.
Trong mộ cổ âm u, ánh đèn pin yếu ớt càng làm nổi bật bóng tối vô biên xung quanh. Tiểu Thực bỗng cảm thấy rùng mình ớn lạnh. Cậu máy móc bám sát ông chủ, có như thế mới an tâm được phần nào. Chỉ thấy ông chủ lần mò gì đấy trên vách tường, có lẽ là đang tìm vị trí của cơ quan nào đó. Đúng lúc ấy, Tiểu Thực nghe thấy một âm thanh:
“Leng keng… Leng keng…”
Âm thanh ấy mới đầu còn ở xa, sau đó dần dần tiến lại gần, hình như là từ đằng sau vọng tới. Cả người Tiểu Thực cứng đờ, mãi một lúc sau cậu mới hoàn hồn lại được. Vẫn là căn hầm mộ trông huơ trống hoác, ngoài bộ xương khô dưới đất ra, hoàn toàn không có bất kì thứ gì. Nhưng tiếng chuông kia hình như truyền tới từ một nơi không xa, vang vọng bên trong cổ mộ.
“Ông… ông chủ, anh có nghe thấy tiếng gì không?” Tiểu Thực thấp thỏm hỏi, nhưng trả lời cậu chỉ có tiếng của chính cậu vọng lại. Tiếng chuông đột nhiên ngừng bặt, bốn phía xung quanh lại chìm trong sự im lặng chết chóc. Tiểu Thực kinh hãi đến mức định túm lấy áo của ông chủ, nhưng khi cậu ngoái đầu nhìn lại, đã không thấy ông chủ đâu nữa.
Ông chủ cứ như hốc hơi mất, trước mặt cậu chỉ còn lại một bức tường. Trên tường có một bức họa màu sắc sặc sỡ, một số chỗ đã bị loang lỗ ít nhiều.
Tiểu Thực cảm thấy trời đất như sụp đổ, cậu dáo dác chạy khắp bốn phía, chỉ mong, tìm ra hình bóng của ông chủ. Nhưng trong phạm vi chiếu sáng của đèn pin, chỉ có cái đầu lâu với hai hốc mắt trống hoác đang đối mặt với cậu. Cậu cảm thấy tóc gáy dựng đứng, xương cốt lanh toát. Cậu sợ hãi mở miệng kêu lên một tiếng “Ông chủ?”. Am thanh run rẩy vang vọng khắp ngôi mộ cổ.
“Leng keng… Leng keng…”
Đúng lúc này, tiếng chuông kì quái lại đột ngột cất lên, giống như đang vang lên ngay bên tai cậu vậy. Tiểu Thực cứng đờ người, chầm chậm quay đầu lại, bỗng thấy trên bả vai mình có một vật màu đen.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng , không khí như đông đặc. Tiểu Thực như bị điểm huyệt, cứ giữ nguyên tư thế, nhìn chằm chằm vào bả vai. Vật màu đen kia bắt đầu từ từ dịch chuyển, duỗi dài, giống như làn nước đang nhấp nhô…
Đầu óc trống rỗng, Tiểu Thực chỉ kịp hét lên một tiếng “Aaaa! !!” rồi cắm đầu bỏ chạy. Nhưng ngôi mộ này rất nhỏ, cậu mới chạy được mấy bước đã va phải vách tường. Vật màu đen kia đã trườn đến bàn tay cậu. Tiểu Thực quay người lại, nắm thật chặt chiếc ô sắt, khua tới tấp về phía trước, nhưng không hề có cảm giác là cậu đã đánh trúng mục tiêu. Ánh đèn pin hắt ra từ chiếc nón trên đầu nhảy nhót điên cuồng theo từng động tác của cậu, hết quét xuống đất lại quét ngang qua vách tường. Chính vào giây phút ngắn ngủi đó, Tiểu Thực bỗng nhìn thấy một khuôn mặt nhợt nhạt ở ngay trước mắt mình.
Khuôn mặt ấy trắng bệch như tờ giấy, con mắt không có lòng đen, lòng trắng mà chỉ là một đốm trắng lóa, quét mắt qua cũng đủ khiến Tiểu Thực rụng rời tay chân. Cậu vung mạnh chiếc ô sắt đang cầm trên tay, quất thẳng vào đối phương. Chỉ nghe “keng” một tiếng, cậu đã đánh trúng rồi!
Lòng bàn tay cậu bị chấn động, đau đến mức khó có thể chịu đựng được, cánh tay cậu tê rần, khiến chiếc ô sắt đột ngột rớt xuống đất. Bị rơi mất vũ khí, Tiểu Thực đang định cúi xuống nhặt lên, mắt cá chân lập tức bị vật gì đó kéo lại, cả người liền ngã nhoài. Một bộ tóc màu đen dài như nước thủy triều nhanh chóng quấn lấy, thít chặt cổ họng cậu. Ngay một câu “Cứu tôi với” cũng không thể hét lên được, cậu đành liều mạng vật lộn với nó. Tiểu Thực không thể hít thở, chỉ cảm thấy đầu óc càng lúc càng hỗn loạn, phổi như sắp nổ tung. Đúng vào lúc hồi quang phản chiếu, cậu cố gắng hết sức thổi mạnh vào chiếc còi.
Tiếng còi đột ngột rít lên trong mộ cổ âm u, nghe vô cùng chói tai. Vách tường phía trước đột nhiên chuyển động, một bóng người thình lình xuất hiện, tiếp đó là một tiếng sung vang lên ngay phía trên đỉnh đầu Tiểu Thực. Lực siết trên cổ cậu bỗng biến mất, mái tóc màu đen lập tức rụt lại. Tiểu Thực vừa xoa cổ vừa ho rũ rượi, một lúc lâu sau mới cảm thấy không khí lưu thông trở lại, liền bị ông chủ kéo dậy.
Trong một thoáng, cả hầm mộ chỉ nghe thấy tiếng ho của Tiểu Thực. Ông chủ thu súng lại, cúi người nhặt chiếc ô sắt lên, đưa cho cậu. Tiểu Thực khàn khàn hỏi: “Đó… đó là cái gì vậy?”
Dường như bất chợt chú ý đến điều gì, ông chủ không trả lời mà ngồi xổm xuống, quan sát chỗ chiếc ô sắt rơi lúc nãy. Y giơ ngón trỏ ra, quết lấy thứ gì đó giống như tàn thuốc trên mặt đất, đưa lên mũi ngửi. Sau đó, khóe môi y chợt nhếch lên.
“Cái tên này, cuối cùng cũng tìm thấy rồi.”
“Cái tên này? Cuối cùng cũng tìm thấy rồi? Tìm ra ai cơ? Là thứ quỷ quái vừa rồi sao?” Tiểu Thực kinh ngạc đến mức không nói nổi thành lời, chỉ biết nhìn ông chủ đứng dậy, gõ mấy cái lên bức họa trên vách tường. Đột nhiên, vách tường chuyển động, làm lộ ra một đường hầm. Tiểu Thực vừa ngạc nhiên vừa cảm thấy kì quái, chăm chú nhìn một lúc. Trên bức bích họa có một đình viện trồng cây, còn có một mỹ nữ đang ngồi gảy đàn trong một cái đình ở giữa hồ. Tiểu Thực đang định hỏi ông chủ đã gõ vào cơ quan nào trên tường, thế những cậu vừa ngước mắt lên đã thấy ông chủ đi vào bên trong đường hầm. Lần này, dù thế nào Tiểu Thực cũng không dám rời xa ông chủ nửa bước, cậu lập tức túm lấy thắt lưng của ông chủ, cùng y chui vào đường hầm.
Đường hầm này rộng bằng một thân người, rất giống với đường hầm trong giấc mơ của Tiểu Thực. Cậu bỗng nhiên nhớ lại trong giấc mơ ấy, cậu cũng bị một mái tóc quấn chặt, có điều đó là mái tóc màu trắng. Chẳng lẽ giấc mơ ấy thực sự có liên quan với cảnh tượng trước mắt sao? Nghĩ đến đây, Tiểu Thực bất giác cảm thấy cả người lạnh toát. Đúng lúc này, ông chủ đi trước cậu đột nhiên tắt đèn pin, sau đó quay người tắt cả ngọn đèn trên nó của cậu.
Bốn phía xung quanh là một màn đêm đen kịt, rất giống với cảnh tượng trong mộng. Tiểu Thực run rẩy nhìn về phía trước, chỉ thấy một đốm sáng yếu ớt, lúc tỏ lúc tắt.
Trong bóng tối, đốm lửa đỏ ấy như có sinh mệnh vậy, lúc tỏ lúc tắt, chậm rãi nhưng rất có tiết tấu. Tiểu Thực cảm thấy tóc gáy dựng đứng. Lúc này đây, cậu vô cùng mong muốn ánh sáng xuất hiện, có điều chiếc đèn pin này có một ý nghĩa đặc biệt nào đó. Đột nhiên, ông chủ bước nhanh về phía trước. Tiểu Thực hoang mang túm lấy thắt lưng của ông chủ, chạy theo sau.
Không biết đã bước xuống bao nhiêu bậc thang, ông chủ bỗng nhiên dừng lại. Một luồng ánh sáng chói lọi đột ngột bừng lên khiến Tiểu Thực lóa mắt. Ở chỗ ánh đèn chiếu xuống có một cổ quan tài màu đen. Trên quan tài có một người tóc trắng đang ngồi bắt tréo chân, vênh mặt hút thuốc, cười híp mắt nhìn hai người họ rồi giơ cả hai tay lên.
“Ồ, Tần Thu đã lâu không gặp.”
Trong bóng tối vô biên, chỉ có một luồng sáng rọi xuống cỗ quan tài màu đen. Giữa ngôi mộ cổ âm u, rùng rợn, xung quanh là bầu không khí lạnh lẽo, chết chóc, bỗng nhiên lại nhìn thấy một bóng người trên nắp quan tài, bạn sẽ liên tưởng đến điều gì?
Là bánh tông? Hay yêu ma quỷ quái? Tiểu Thực thậm chí còn nghĩ đến con quỷ Hắc Bạch Vô Thường trong truyền thuyết. Thế nhưng cậu không thể ngờ kẻ này lại cười híp mắt với ông chủ, còn giơ tay vẫy chào ông chủ một cách thân quen như vậy. Cậu không kìm được nhìn về phía ông chủ, chỉ thấy sắc mặt y càng trở nên khó coi, thậm chí chỉ có thể nói là “tái xanh” … “Tái xanh” ? Chẳng… chẳng lẽ… y là đồng loại của tên quỷ tóc trắng này? Chẳng lẽ ông chủ cũng là một… một… xác chết sao? Aaaaa…
Tiểu Thực thầm than khóc, lập tức cảm thấy suy sụp. Cậu hoang mang bước lùi lại, muốn tháo chạy khỏi hầm mộ quỷ dị này. Thế nhưng cậu quên mất đằng sau mình có rất nhiều bậc thang, gót chân liền vấp phải một bậc, lập tức ngã ngửa về phía sau, mông đập bốp xuống đất, đau đến chảy nước mắt. Chính vào lúc cậu đang rên rỉ xoa xoa mông, tên quỷ tóc trắng liền phát hiện ra sự tồn tại của cậu.
“Ai da, cậu nhóc này, đừng bảo cậu là học trò của Tần Thu nhé!”
“Học trò cái con khỉ!” Ông chủ cắt ngang câu nói của quỷ tóc trắng, tháo chiếc ba lô đang đeo sau lưng xuống, lấy ra một chai nước suối, ném về phía hắn.
Quỷ tóc trắng nhanh nhẹn giơ tay bắt lấy chai nước, híp mắt lại, mở ra uống một ngụm lớn, sau đó cười sảng khoái, nói: “Người hiểu ta, chỉ có Tần Thu.”
Ông chủ lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ, tôi thấy cậu chán sống quá rồi, muốn biến thành cái xác khô thì phải.”
Hai từ “xác kho” khiến Tiểu Thực phát run lên, tuy nhiên nếu nghĩ kĩ một chút sẽ nhận ra câu nói này có vẻ không đúng cho lắm. Trước giờ chỉ nghe nói thủy quái mới cần bổ sung nước chứ chưa từng nghe xác chết cũng phải uống nước! Nghĩ đến đây, Tiểu Thực bèn bạo gan quan sát tên “quỷ tóc trắng” kia.
Mái tóc hắn bạc trắng nhưng mặt mũi lại rất trẻ, mi thanh mục tú, ước chừng trên dưới hai mươi tuổi. Da dẻ và mái tóc của hắn đều có màu trắng bệch rất không tự nhiên, nếu chỉ nhìn qua một lần quả thật có thể sợ chết khiếp. Hắn đang ngồi cười khểnh, ánh mắt đầy hào hứng nhưng làn môi lại khô nứt, có lẽ là do mất nước. Chẳng trách ông chủ vừa nhìn thấy hắn đã ném chai nước qua cho hắn.
Mặc dù mái tóc và làn da trắng bệch của hắn khiến Tiểu Thực có phần sợ hãi, nhưng lí trí mách bảo cậu rằng đối phương là con người. Tiểu Thực nổi hết da gà, ấp úng cất tiếng: “Xin… xin chào!”
Quỷ tóc trắng cười phì một tiếng, nói: “Trong mộ cổ mà cũng chào hỏi, đúng là xưa nay chưa từng thấy.”
Tiểu Thực nghe câu nói đó, nghĩ cũng thấy đúng, bỗng cảm thấy bầu không khí trong này trở nên rất kì lạ, thật sự không biết nên khóc hay cười. Quỷ tóc trắng lại uống một ngụm nước, đột nhiên bị sặc, ho một trận dữ dội. Ông chủ bước một bước dài đến bên quan tài, vỗ vỗ vào lưng hắn mấy cái, giúp hắn ho hết chỗ nước bị sặc ra ngoài.
Một lúc sau, quỷ tóc trắng mới hồi lại, ngước mắt nhìn ông chủ mà cười “hì hì” mấy tiếng, điệu cười có vẻ hơi bẽn lẽn, giống như học sinh đang quay tài liệu thì bị thầy giáo phát hiện. Điệu bộ của ông chủ lại giống hệt một giáo viên chủ nhiệm, vẻ mặt vô cùng nghiêm khắc, lạnh lùng, cứ như đang thẩm vấn phạm nhân: “Bị kẹt mấy ngày rồi?”
Quỷ tóc trắng cười ngượng ngùng, giơ ba ngón tay lên. Ông chủ thấy thế, liền mắng chửi mấy câu thô tục, vẻ mặt vô cùng tức giận, như thể muốn bóp chết tên quỷ tóc trắng đang sống sờ sờ này ngay lập tức vậy. Quỷ tóc trắng lập tức chuyển chủ đề, thuận miệng tâng bốc ông chủ một câu: “Bởi vì tôi biết, Tần Thu anh nhất định sẽ đến.”
Câu nói này đến tai Tiểu Thực nghe vừa kì quái vừa ấm áp. Kì quái ở chỗ, người này đã bị kẹt trong mộ cổ ba ngày, không có nước uống, suýt chút nữa là đi đời, vậy mà không hề suy sụp tinh thần, đúng là một kì tích. Ấm áp ở chỗ, ông chủ và hắn nhất định là bạn bè tốt, dù đang trong giây phút nguy nan nhưng hắn vẫn tin rằng bạn mình sẽ xuất hiện, thật khiến cho người khác ngưỡng mộ. Tiểu Thực cũng hơi tò mò về mối thâm tình giữa ông chủ và quỷ tóc trắng. Cậu đang định hỏi thì nhìn thấy quỷ tóc trắng móc ở đâu ra một cái tẩu thuốc, rít liền hai hơi. Tiểu Thực chợt bừng tỉnh. Hóa ra đốm lửa quỷ quái lúc tỏ lúc tắt dọa chết người lúc nãy chính là ánh lửa phát ra từ tẩu thuốc của gã này. Bây giờ, Tiểu Thực đã hiểu ra tại sao ông chủ lại có biểu hiện tức đến nỗi muốn bóp chết hắn như vậy.
Sau khi rít liền hai hơi thuốc, lại uống thêm mấy hớp nước, dường như đến lúc này quỷ tóc trắng mới lấy lại sức lực. Hắn nhảy xuống khỏi quan tài, nhìn Tiểu Thực cười cười. Tàn thuốc cũng rơi theo động tác của hắn. Tiểu Thực bỗng tỏ tường. Thì ra thứ mà ông chủ quệt lấy, đưa lên mũi ngửi lúc ở căn hầm bên cạnh chính là thứ tàn thuốc này.
Ông chủ nhướng mày, hỏi: “Chuyện này là sao?”
Quỷ Tóc trắng không cười nữa, chỉ tay về phía cỗ quan tài. Nhìn theo hướng hắn chỉ, Tiểu Thực phát hiện cỗ quan tài đã được mở. Qua khe hở, có thể thấy bên trong quan tài có một vài chiếc hộp và mấy món đồ nhỏ nằm ngổn ngang, lộn xộn, hình như đã từng bị người khác bới tung lên. Tiểu Thực thầm nghĩ không biết việc này có phải do nhóm trộm mộ đến trước gây ra không, nhưng suy xét kĩ cậu vẫn thấy có gì đó không đúng lắm, hình như thiếu mất một thứ quan trọng…
Xác chết!
Bây giờ Tiểu Thực mới nghĩ ra, không thấy xác chết trong quan tài đâu cả. cậu nhìn lại một lượt, những món đồ trong này đều là đồ dùng của nữ giới. Cậu bất giác nhớ đến bộ mặt trắng toát quỷ quái mà lúc nãy mình gặp phải, cả người lập tức toát mồ hôi lạnh. “Ông chủ, thứ mà chúng ta nhìn thấy ngoài kia, có phải chính là…”
Ông chủ không trả lời, nhưng tên quỷ tóc trắng thì gật đầu, cười nói: “Con gái mà, luôn muốn có người bên cạnh, lần này chặn lối ra của chúng ta, cũng là vì không nỡ để chúng ta rời đi.”
Ai lại gọi cái thể loại ấy là “con gái” chứ! Tiểu Thực mỉa mai nghĩ: Đó là cương thi đấy! Cương thi chặn đường ra, muốn chúng ta phải chết ở trong này, vậy mà gã này còn cười nhăn nhở như vậy được sao? Đúng là quái nhân!
Ông chủ cau mày hỏi: “Ở tiền điện và gian ngoài thì sao?”
“Đều có binh khí, phòng ngự khá tốt.” Sau đó, quỷ tóc trắng lại lắc đầu, nói: “Tôi đã kiểm tra kết cấu, vách tường rất kiên cố, nếu không dùng thuốc nổ thì không thể phá được.”
Nghe xong câu này, Tiểu Thực cảm thấy lạnh gáy. Quỷ tóc trắng đã ở đây ba ngày, khám xét khắp hầm mộ này rồi. Trừ con đường mà cương thi đang trấn giữ ngoài kia, thực sự không còn lối nào khác để ra ngoài.
Ông chủ thì lại phản ứng rất nhanh. Y móc từ trong ba lô ra một khẩu súng, đưa cho quỷ tóc trắng, mặt không biến sắc, nói: “Ra ngoài xử lí nó đi!”
Quỷ tóc trắng do dự. “Có lẽ không nên làm thế. Tôi đã tìm được vật đó và mang theo đến đây, nhưng không ngờ lại không có tác dụng. Thật kì quái!”
Ông chủ liếc hắn một cái. “Cậu muốn giữ mạng hay muốn giữ cái thứ lí tưởng quái đản đó của mình?”
Quỷ tóc trắng xoa xoa mũi, không nói gì, sau vài giây do dự, dường như đã hạ quyết tâm, hắn cúi đầu kiểm tra khẩu súng một lát rồi nắm chặt nó trong tay. “Tôi thông thuộc đường đi lối lại ở đây, để tôi đi trước. Cậu nhóc, cậu cẩn thận một chút, đi theo tôi!”
Tiểu Thực vội gật đầu. Nhìn dáng vẻ ấy, cậu biết rằng quỷ tóc trắng cùng ông chủ sắp đối mặt trực tiếp với cương thi, đó sẽ là một trận quyết chiến vô cùng ác liệt. Thế nhưng không hiểu sao, rõ ràng đã biết cương thi kia chính là kẻ tà ác suýt chút nữa lấy mạng cậu mà Tiểu Thực lại không hề sợ hãi. Trước mặt có quỷ tóc trắng mở đường, sau lưng có ông chủ bọc hậu, dường như mọi nỗi sợ hãi trong cậu đều bay biến.
Ba người bước từng bước đến cuối đường hầm, quỷ tóc trắng đứng lại trước vách tường có vẽ bức bích họa. Lần này, Tiểu Thực mới thấy rõ, quỷ tóc trắng giơ tay gảy dây đàn mà mỹ nữ đang đánh. Tiểu Thực mở to mắt nhìn nhưng lại không hiểu rõ lắm. Cậu không kìm được cất tiếng hỏi: “Đây là cơ quan gì vậy?”
Quỷ tóc trắng dừng động tác, cười nói: “Cậu nhìn bức bích họa này xem, xung quanh ngôi đình là loại hoa gì?”
Tiểu Thực nhìn hồi lâu, chỉ cảm thấy đây là một bức họa vẽ cảnh đẹp trong vườn có một người con gái đẹp đang gảy đàn. Xung quanh, muôn hoa đua nở, lá vừa mảnh vừa dài, đóa hoa không to lắm, màu sắc cũng không quá tươi, thật sự không thể nhìn ra đó là loại hoa gì.
Thấy Tiểu Thực không trả lời được, quỷ tóc trắng không ngại phiền phức, kiên nhẫn giải thích cho cậu: “Hoa nở trong vườn này đều là hoa lan. Người đẹp này đang ở trong đình gảy đàn ngắm hoa. Dựa vào cảnh trí trong tranh, nàng ta đang gảy khúc U lan. Tương truyền vào thời xa xưa, vị đại ẩn sĩ Khâu Minh nhà Lương đã viết ra khúc Kiệt thạch điều u lan, cũng chính là khúc đàn dùng chữ nguyên thủy để ghi lại nhạc phổ duy nhất trên thế giới còn bảo tồn được đến ngày nay. “Kiệt thạch điều” là hình thức của khúc nhạc, còn nội dung của khúc nhạc là viết về hình tượng hoa u lan thanh nhã thuần khiết, cảnh vật yên bình xa xăm, cũng để biểu thị sự bức bối sầu não của con người.”
Vừa dứt lời, quỷ tóc trắng lại chỉ lên bức bích họa, vừa nói vừa gảy ngón tay rất nhanh: “Đây là câu thứ nhất.”
Động tác vừa dứt, bức tường liền chuyển động rồi âm thầm mở ra, không một tiếng động, lộ ra mộ thất tối om. Tiểu Thực đang định khen một câu “Giỏi quá” , liền nhìn thấy ông chủ giơ súng lên, sải bước vượt lên trước quỷ tóc trắng, dẫn đầu bước vào mộ thất.
Đến lúc cả ba người đã bước vào mộ thất, bức tường vẽ bức tranh màu mè kia cũng âm thầm xoay chuyển, đóng lại. Bóng tối vô biên bao trùm lấy ba người bọn họ, bốn bề đều im ắng, tỉnh mịch. Đột nhiên, Tiểu Thực lại nghe thấy tiếng chuông quái dị ấy:
“Leng keng… Leng keng…”
Ông chủ đột nhiên ném ra một viên pháo sáng, ánh sáng rực rỡ bừng lên khiến cả hầm mộ sáng như ban ngày. Nhờ ánh sáng chiếu rọi, Tiểu Thực đã nhìn thấy rõ ràng mọi thứ.
Đó là một xác chết nữ giới, mặc trang phục không rõ thuộc thời đại nào. Trên khuôn mặt trắng bệch của ả hoàn toàn không có nhãn cầu, chỉ có hai đốmg màu bạc. Trên da mặt có một cái lỗ sâu hoắm giống như bị cháy, có lẽ chính là vết đạn do ông chủ bắn trúng lúc này. Điều đáng sợ là, bên dưới lỗ đạn đó còn lộ ra ánh sáng phản chiếu của kim loại. Trong giây phút ấy, Tiểu Thực cứ ngỡ mình đang nhìn thấy một “kẻ hủy diệt”[5*] phiên bản cổ trang.
Series phim nổi tiếng của Arnold Schwarzenegger.
Thứ còn đáng sợ hơn bộ dạng khủng khiếp của xác chết đó chính là bộ tóc giống như sinh vật sống của ả, vừa giống như thủy triều vừa giống như một con rắn dài đang không ngừng uốn éo chuyển động. Đột nhiên, mái tóc đen dài đó quất thẳng về phía ba người.
Ông chủ lập tức bóp cò súng, tiếng súng chát chúa vang vọng trong căn mộ cổ nhỏ hẹp, khiến Tiểu Thực ù cả tai. Trên mặt và thân thể cái xác kia lại xuất hiện thêm vài cái lỗ nữa, lộ ra ánh kim loại màu bạc. Cặp mắt trắng dã hoàn toàn không có nhãn cầu đang nhìn chằm chằm về phía ông chủ. Ngay sau đó, mái tóc đen giống như một con rắn lao đi nhanh hơn cả cơn gió, trong nháy mắt đã quất trúng người ông chủ.
Khẩu súng rơi xuống đất, cổ bị mái tóc đen kia siết chặt, mặt ông chủ bắt đầu sưng đỏ. Quỷ tóc trắng đột nhiên giật lấy chiếc ô sắt trong tay Tiểu Thực, mở ra, nhanh như cắt xoay người đánh tới, cắt được một phần mái tóc kia. Ông chủ lạp tức gỡ hết đống tóc đen đang siết chặt trên cổ mình, sau đó nhanh chóng rút thắt lưng ra, vụt thẳng tới. Chiếc thắt lưng bỗng trở thành một vật cứng rắn và thẳng tắp giống như một chiếc côn sắt. Y vung cây côn dài lên giống như đang múa kiếm, đâm thật mạnh vào người cái xác, phát ra tiếng “keng keng” giống như va vào kim loại. Tuy nhiên, cái xác kia vẫn chẳng hề hấn gì. Mái tóc dài của ả lập tức biến thành một mũi kiếm sắc nhọn, phóng tới như tia chớp, đâm trúng cánh tay của ông chủ.
Thấy mái tóc nhọn hoắc tiếp tục đâm tới, quỷ tóc trắng liền giơ chiếc ô sắt lên để ngăn cản. Nhưng chính vào giây phút đó, mái tóc kia lại đột ngột thay đổi phương hướng. Chỉ nghe “ầm” một tiếng, có mấy mũi tên sắt vun vút bay ra từ bức tường phía sau. Ông chủ nhào tới kéo hai người còn lại nằm xuống đất để né tránh. Thừa lúc đó, mái tóc đen trườn tới như một con ấu trùng, thít chặt cổ họng ba người họ. Tiểu Thừa cảm thấy mình sặp ngạt thở đến nơi, chỉ có thể dùng hai tay kéo mái tóc kia ra, nhưng cậu càng kéo, nó càng thít chặt hơn.
Ngay cả da mặt trắng bệch của quỷ tóc trắng cũng bắt đầu lộ sắc đỏ, hắn mò mẫm loạn xạ trong túi, móc ra một chiếc lược ngọc, đâm thẳng vào mớ tóc đen. Trong giây phút ấy, tiếng chuông lại vang lên, cái xác giống như có phản ứng, lực siết của mái tóc bỗng nới lỏng hơn một chút, nhưng chẳng mấy chốc càng thít chặt. Tiểu Thực vừa mới thở hắt ra một hơi, lại bị nó siết chặt đến sắp tắt thở, bỗng cậu nhìn thấy chiếc lược ngọc đang cắm lên mái tóc…
Chiếc lược ngọc!
Trong tích tắc, Tiểu Thực bỗng nhớ đến chiếc lược ngọc của mình. Cậu cố gắng hớp lấy một hơi, rồi mò loạn xạ trong túi, móc chiếc lược ngọc ra, sau đó học theo quỷ tóc trắng, đâm thật mạnh vào mái tóc kia.
Tiếng chuông “leng keng” đột ngột ngưng bặt. Mái tóc bỗng nhiên mất hết lực đạo, rơi lả tả xuống đất giống như đã mất đi sinh mệnh. Cái xác nữ thình lình ngã vật về phía sau, nằm ngửa trên mặt đất. Hai chiếc lược ngọc cũng lặng lẽ rơi xuống bên cạnh thân thể ả.
Ba người ra sức hít thở rồi đứng dậy. Ông chủ là người đầu tiên đi đến bên cái xác để xác thực rằng ả sẽ không bật dậy tấn công họ được nữa. Quỷ tóc trắng nhặt hai chiếc lược ngọc lên, xem xét một lúc lâu, đột nhiên bật cười, nói: “Thật không ngờ, hóa ra đây là một đôi. Chả trách lại như vậy!”
“Chẳng buồn cười chút nào!” Tiểu Thực ho sù sụ mấy tiếng. “’Chả trách’ cái gì chứ, suýt chút nữa toi mạng rồi đấy!”
Nhìn bộ dạng oán thán của Tiểu Thực, quỷ tóc trắng lại bật cười, nói một câu “Cám ơn” , khiến Tiểu Thực không hiểu gì cả. Cậu càng không thể ngờ quỷ tóc trắng đột nhiên bế cái xác kia, đi thẳng về phía đường hầm.
Ông chủ dường như hiểu rất rõ hắn đang làm gì, liền mở cửa đường hầm giúp hắn.
Ánh sáng của chiếc pháo sáng lịm dần đi, mộ thất lại chìm trong bóng tối đen đặc, như thể trận ác chiến lúc nãy chưa từng xảy ra. Tiểu Thực vội vàng đi theo quỷ tóc trắng và ông chủ, một lần nữa bước vào đường hầm. Chiếc đèn pin trên nón rọi lên bóng lưng quỷ tóc trắng, chiếu sáng mái tóc trắng óng ánh của hắn. Chỉ thấy hắn bế cái xác nữ đến bên chiếc quan tài, đặt ả vào trong đó.
Hắn nhẹ nhàng chải lại mái tóc cho cái xác, âu yếm vuốt ve làn da đã bị đạn bắn thủng lỗ chỗ, rồi chỉnh lại y phục giúp ả. Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là, hắn còn tươi cười, dịu dàng nói với cái xác: “Yên tâm đi, nàng vẫn rất xinh đẹp.”
Tiểu Thực gần như có thể khẳng định đây là một tên điên. Cậu kinh ngạc nhìn quỷ tóc trắng đặt hai chiếc lược ngọc lên ngực xác chết, sau đó nhẹ nhàng đậy nắp quan tài lại.
Không biết có phải do ánh sáng phản chiếu hay không, vào lúc nắp quan tài sắp đóng lại, Tiểu Thực dường như nhìn thấy khóe miệng của xác chết khẽ mỉm cười.
Tiểu Thực sợ đến dựng tóc gáy, vừa định quay sang hỏi, đã nghe thấy ông chủ buồn bả nói: “Lúc nào cũng lo chuyện bao đồng, tốn công tốn sức mà chẳng được gì, Phương ngốc, cẩn thận kẻo mất mạng đấy!”
“Thế đấy, Tần Thu!” Quỷ tóc trắng cười đáp. “Cuộc đời mà, luôn cần phải làm một vài chuyện bao đồng.”
Đến lúc này, khi đã ý thức được xác chết sẽ không còn tấn công bất ngờ nữa, Tiểu Thực vốn đã kìm nén rất lâu, giờ không chịu nổi bèn đem tất cả thắc mắc trong lòng hỏi hết một lượt. Ba người vừa quay ngược trở lại, quỷ tóc trắng vừa giải đáp từng câu hỏi của Tiểu Thực:
“Cậu có biết tại sao lại có câu “xác chết sống lại” không? Trong hoàn cảnh thông thường, ở những ngôi mộ lớn của người giàu có, người ta sẽ đặt một viên minh châu hoặc vật làm bằng ngọc vào trong miệng xác chết. Một khi vật này bị lấy cắp, xác chết sẽ có khả năng sống lại.”
“Ý anh là do những tên trộm mộ lấy trộm cặp lược ngọc của ả nên ả mới sống dậy phải không?”
Quỷ tóc trắng không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu Thực mà chuyển sang vấn đề khác: “Vậy cậu có biết tại sao mà người xưa muốn xây mộ đẹp không?”
Tiểu Thực ngẫm nghĩ. “Có lẽ do phong thủy chăng? Chẳng phải người ta vẫn nói nếu xây mộ đẹp thì có thể phù hộ cho con cháu đời sau sao? À, đúng rồi, còn để hưởng thụ nữa, chết rồi vẫn muốn hưởng thụ, cho nên trong những ngôi mộ của hoàng gia mới chôn theo nhiều đồ tùy táng quí báu như vậy.”
Quỷ tóc trắng cười nói: “Vậy cậu cho rằng ma quỷ có tồn tại thật không?”
Tiểu Thực ngớ người. Câu này không thể nói bừa được. Trước đây, cậu luôn tin vào khoa học, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến “cái bánh tông” cương thi này, chỉ e cậu đã vô tình dấn thân vào phạm trù của huyền học rồi…
Quỷ tóc trắng tiếp tục giải thích: “Cho dù là thuyết Thiên đường địa ngục của Cơ Đốc giáo, thuyết Lục Đạo luân hồi của Đạo giáo, hầu hết đều cho rằng, sau khi con người chết đi, linh hồn sẽ có nơi để quay về, không lưu lại nhân gian nữa. Nhưng cậu nói đúng, người của hoàng gia đem theo rất nhiều vật bồi táng quý giá, nếu như linh hồn phải quay về nơi nó vốn dĩ thuộc về, vậy còn có thể hưởng thụ cái gì đây? Cho nên hầm mộ còn có một công dụng khác, đó chính là phong tỏa.”
Tiểu Thực kếu “Á” một tiếng. “Ý anh là, người xưa xây mộ là muốn bản thân sau khi chết đi vẫn có thể lưu lại trong mộ cổ sao?”
Quỷ tóc trắng gật đầu, cười đáp: “Cô gái vừa rồi muốn ở lại, hơn nữa còn muốn lưu giữ được hình hài xinh đẹp. Cậu đã nhìn thấy những vết màu bạc trên da cô ấy rồi đấy, đó chính là thủy ngân. Chỉ có dùng thủy ngân mới khiến da thịt trên thân thể cô ấy luôn tươi đẹp, không bị khô héo mục rữa.”
Tiểu Thực trợn tròn mắt. Thì ra đó là thủy ngân, hèn gì lại phát ra âm thanh kì quái như vậy! Còn nữa, lúc cậu dùng ô sắt tấn công cái xác đó, đối phương chẳng những không hề hấn gì, lại còn khiến bàn tay cậu tê rần. Vậy là cậu đã hiểu được rồi. “Cái… cái xác chết ấy… chết rồi vẫn muốn xinh đẹp à?”
Quỷ tóc trắng lắc đầu. “Cô ấy đang đợi chồng của cô ấy trở về, cho nên mới muốn lưu lại hình hài xinh đẹp nhất.”
Tiểu Thực ngây người. “Sao anh biết?”
“Trong ngôi mộ của cô ấy, ở tiền điện đều là vũ khí lạnh[6*], cho thấy chồng của cô ấy là võ tướng. Hơn nữa, trong bức họa vẽ trên tường, người con gái đẹp ấy đang gảy khúc U lan, thể hiện tình cảm sầu thương, đau khổ, buồn bã, ưu phiền, có lẽ là đang nhớ nhung tình lang nơi phương xa. Chỉ có điều, cô ấy đợi đến lúc chết mà chồng mình vẫn chưa trở về, cho nên mới dùng thủy ngân để bảo toàn xác.”
Tên gọi cung của các loại vũ khí chuyên dùng để đánh giáp lá cà như gươm, giáo, dao găm, vv…
Chẳng trách lúc nãy gã này lại nói với xác chết rằng ả rất xinh đẹp. Nghĩ một lúc, Tiểu Thực lại thấy kì quái. “A, chẳng lẽ anh đến nơi này là để thăm nữa quỷ đó hả?”
Quỷ tóc trắng không trả lời, ông chủ đang lẳng lặng đi ở phía trước bỗng lên tiếng: “Chẳng biết hắn đi dạo loanh quanh ở đâu mà lại nhìn thấy chiếc lược ngọc do bọn đổ đấu lấy được. Bọn chúng còn nói đi trộm mộ gặp phải bánh tông, đồng bọn bị hại chết, chỉ có bọn chúng thoát ra được. Thế là hắn bèn mua chiếc lược ấy rồi mò xuống đây, muốn trả lại sự bình yên cho cô ta, để cô ta không tiếp tục hại người nữa. Nào ngờ chiếc lược ngọc này vốn có một đôi, chỉ một chiếc thì không có tác dụng gì với ả. Vậy nên hắn bị giam cầm ở trong ngôi mộ này chờ chết. Cậu nói xem tôi đoán có đúng không? Phương ngốc, nhìn cậu, tôi chỉ muốn nói một câu: Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.”
Quỷ tóc trắng rõ ràng đã bị ông chủ nói trúng tim đen. Nghe thấy tiếng cười có phần ngượng ngùng của hắn, Tiểu Thực tuy cảm thấy hơi buồn cười những cũng có chút gì đó chua xót trong lòng, có lẽ đây gọi là “cảm động”.
Vừa đi vừa nói chuyện, ba người đã suôn sẻ bò ra đến cửa động, thấy ở phía bên kia cửa động lấp ló chút ánh sáng. Khó khăn lắm mới leo lên được mặt đất, Tiểu Thực bỗng lặng người.
Giữa trời đất rộng lớn, mưa tuyết đang nhè nhẹ bay.
Đây là cơn mưa tuyết đầu tiên của mùa đông, những bông tuyết lất phất rơi xuống mái tóc màu trắng của người nào đó, rồi biến mất không còn dấu vết. Người ấy khẽ nhếch khóe môi, trong mắt lấp lánh ánh cười.
Ngày hôm đó, Tiểu Thực suýt nữa mất mạng. Nhưng qua cuộc mạo hiểm này, cậu đã quen biết được hai người: ông chủ tiệm đồ cổ Tần Thu và kẻ kì quái Phương Hồng Khanh.