Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4018 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGÀY HÔM TRƯỚC
OLIVIA – Phù dâu

Thủy triều dâng, nước tràn vào hang động nên nước biển đang vỗ lấy chân chúng tôi, màu nước đen như mực. Không gian càng trở nên tù túng, chật chội hơn. Hannah và tôi ngồi gần nhau hơn trước, đầu gối chúng tôi chạm vào nhau, cây nến mà chúng tôi lấy từ phòng vẽ đang đặt trên tảng đá trước mặt trong chiếc đèn lồng thủy tinh.

Giờ thì tôi đã hiểu tại sao nơi này có tên gọi là Hang động Thì thầm . Nước dâng cao làm thay đổi độ vang nên lần này, mỗi lời chúng tôi nói đều thì thầm trở lại, như thể có một ai đó đang đứng trong bóng tối và lặp lại từng từ. Thật khó tin rằng không có ai cả. Tôi thấy mình thỉnh thoảng lại quay nhìn xung quanh để chắc chắn chỉ có hai chúng tôi mà thôi.

Tôi không thể nhìn thấy rõ Hannah trong ánh nến yếu ớt, nhưng tôi nghe được hơi thở và ngửi thấy mùi nước hoa của chị.

Chúng tôi chuyền nhau chai vodka. Tôi nghĩ mình đã hơi ngà ngà sau bữa tối. Tôi không ăn được nhiều và rượu xộc thẳng lên đầu tôi. Nhưng tôi cần phải say hơn để kể cho chị ấy nghe, đủ say để não tôi không thể chặn ngôn từ trong cổ họng. Nghe có phần ngớ ngẩn, khi gần đây tôi cảm thấy rất cần kể cho ai đó biết đến nỗi đôi khi từ ngữ như bùng nổ ra khỏi tôi mà không có chút cảnh báo nào. Nhưng giờ đây khi thật sự có cơ hội, tôi lại cảm thấy khó mở lời.

Hannah lên tiếng trước. “Olivia.”

Hang động thì thầm đáp lời: Olivia, Olivia, Olivia.

“Chúa ơi,” Hannah nói, “cái tiếng vọng này. Bạn trai cũ của em… nó có làm gì em không? Một người mà chị biết...” Chị dừng lại rồi tiếp tục, “em gái chị, Alice. Con bé có bạn trai lúc học đại học. Và cậu bạn trai này phản ứng rất kinh khủng khi hai người chia tay. Ý chị là, thật sự rất rất kinh khủng…”

Tôi đợi Hannah nói thêm, nhưng chị im lặng. Thay vào đó, chị cầm lấy chai rượu rồi tu một hơi rất dài.

“Không, không phải như vậy đâu,” tôi nói. “Đúng là Callum hơi tệ thật. Ý em là anh ấy không mấy kín đáo về chuyện cặp kè với Ellie ngay sau khi chia tay em. Nhưng anh ấy là người nói lời chia tay trước, nên chuyện không giống vậy.” Tôi đón lấy chai rượu từ Hannah, hớp một ngụm lớn. Tôi có thể nếm được son môi của chị trên miệng chai. “Lúc đó là kỳ nghỉ hè sau khi kết thúc học kỳ. Em ở nhà của Jules ở Islington khi chị ấy đi công tác mấy hôm.”

Tôi nói vào bóng tối, hang động thì thầm trả lại những lời của tôi. Tôi thấy mình kể cho Hannah nghe tôi đã cô đơn chừng nào. Chuyện khi tôi ở thành phố lớn tuyệt vời ấy, nơi luôn làm tôi cảm thấy háo hức, nhưng rồi tôi nhận ra mình không có ai để cùng chia sẻ. Chuyện về những tối thứ Sáu khi tôi đi siêu thị Sainsbury ở cuối con đường có căn hộ của Jules, mua cho mình chút bánh quy, sữa và ngũ cốc để ăn sáng, và khi đi bộ về nhà, tôi vượt qua những người đứng ngoài các hộp đêm, uống rượu và nói cười dưới ánh nắng. Tôi thấy mình như một kẻ đáng thương với cái túi mua sắm màu cam và chỉ có một đêm xem Netflix để trông chờ. Những lần như thế tôi đều nghĩ đến Callum và những gì chúng tôi có thể cùng làm với nhau, và suy nghĩ ấy càng làm tôi thấy cô quạnh hơn.

Tôi vẫn không thể tin nổi rằng mình đang kể cho chị nghe tất cả những điều này khi tôi chẳng mấy quen biết chị. Nhưng có lẽ đây chính là lý do. Có lẽ, trong tất cả những người ở đây, chị là người tôi có thể chia sẻ bởi vì chị rõ ràng là một người xa lạ. Rượu vodka cũng giúp tôi kha khá và cả không khí ảm đạm nơi đây làm tôi khó thấy rõ mặt chị. Kể cả vậy, tôi không nghĩ mình có thể kể chị nghe tất cả. Ý nghĩ về điều này khiến tôi cảm thấy hoảng loạn. Nhưng có lẽ tôi có thể kể từ đầu và xem thử một khi đã kể gần hết, tôi có đủ dũng cảm để nói ra toàn bộ hay không.

“Em đang lướt điện thoại,” tôi kể, “và em thấy Callum đang ở cùng Ellie. Nó khoe tất tần tật những tấm ảnh ấy trên Snapchat. Có một tấm nó ngồi trong lòng anh ấy. Một tấm khác nó hôn Callum trong lúc giơ ngón giữa vào máy ảnh, giống như nó không muốn người ta chụp vậy… ngoại trừ sau đó nó vẫn đăng tấm ảnh ấy lên cho cả thế giới xem, Chúa ơi.”

Hannah uống một ngụm rượu và thở hắt ra. “Chắc em phải cảm thấy kinh khủng lắm,” chị ấy nói. “Nhìn thấy những tấm ảnh ấy. Trời ạ, tất cả là do mạng xã hội.”

“Vâng.” Tôi nhún vai. “Đúng là em cảm thấy hơi… tệ.” Để nghe mình không giống một kẻ đeo bám chính hiệu, tôi không kể việc tôi đã xem những tấm ảnh ấy bao nhiêu lần, ngồi đó, ôm lấy túi siêu thị Sainsbury và khóc nức nở. “Bạn bè nói em nên vui vẻ,” tôi nói tiếp. “Chị biết đấy, để Callum thấy anh ấy đã mất đi những gì. Bạn bè liên tục khuyên em nên dùng vài ứng dụng hẹn hò, nhưng em không muốn làm thế khi đang học đại học vì em không muốn dính líu quá nhiều với bên ngoài.”

“Gì cơ, mấy kiểu ứng dụng như Tinder ấy hả?”

Tôi nghĩ chị đang cố gắng thể hiện mình hiểu giới trẻ. “Đúng, nhưng bây giờ không ai xài Tinder nữa.”

“Xin lỗi nhé,” chị nói. “Chị lạc hậu mà, nhớ chứ? Chị biết gì đâu?” Chị nói, thoáng chút buồn rầu.

“Chị chưa già đến thế,” tôi khẽ an ủi.

“Chà… cảm ơn em.” Đầu gối chị chạm nhẹ vào tôi.

Tôi hớp thêm một chút vodka. Rồi tôi nhớ về cái đêm ở nhà Jules, khi tôi uống trộm rượu của chị và nhận ra tất cả những thứ chúng tôi uống ở đại học với giá ba bảng một ly trong các quán rượu địa phương có vị chẳng khác gì nước tiểu. Tôi còn nhớ mình đã cảm thấy sành điệu thế nào khi đi vòng vòng trong nhà, chỉ mặc áo ngực và quần, đeo một cái kính to bản của chị. Tôi tưởng tượng đây là nhà của tôi, tôi sắp sửa đi chơi, tìm cho mình một người đàn ông, đưa anh ta về nhà và làm tình. Làm để Callum thấy.

Rõ ràng là tôi không thật sự lên kế hoạch cho những việc này. Tôi chỉ mới ngủ với một người là Callum và chúng tôi quan hệ khá nhạt nhẽo.

“Em tạo một tài khoản,” tôi nói với Hannah. “Em quyết định mọi thứ sẽ khác ở London. Ở London em có thể đi hẹn hò và cả trường sẽ không một ai biết về chuyện này vào sáng hôm sau.”

“Chị hơi bị ấn tượng đó,” Hannah nói. “Chị chưa từng đủ can đảm để làm một việc như thế. Nhưng em… em không lo lắng cho sự an toàn của mình sao?”

“Không,” tôi đáp. “Em không phải một con ngốc. Em không dùng tên thật. Tuổi thật cũng không.”

“À,” Hannah gật đầu. “Phải.” Tôi có ấn tượng rằng chị không thấy thuyết phục cho lắm bởi điều đó và đang rất cố gắng không nói gì thêm.

Trên thực tế, tôi để thông tin trên tài khoản là hai mươi sáu tuổi. Tấm ảnh đại diện tôi đăng lên thậm chí nhìn chẳng giống tôi chút nào. Tôi lục tung tủ quần áo của Jules, trang điểm kỹ càng. Nhưng diện mạo nhìn không giống tôi mới chính là mấu chốt.

“Em lấy tên là Bella,” tôi nói. “Chị biết đấy, trong Bella Hadid?”

Tôi kể với Hannah chuyện mình ngồi trên giường và lướt qua nhiều tấm ảnh cho đến khi mắt mỏi mệt. “Đa số đều chẳng có gì hấp dẫn,” tôi nói. “Ảnh chụp trong phòng gym, kéo áo lên hay đeo kính mát vì họ nghĩ làm thế nhìn sẽ ngầu.” Tôi suýt nữa đã bỏ cuộc.

“Nhưng rồi em đã khớp lệnh với anh chàng này,” tôi kể. “Anh ấy làm em chú ý. Anh ấy… khác biệt.”

Tôi tấn công trước. Không giống tôi cho lắm, nhưng khi ấy tôi đã ngà ngà say vì đống rượu của Jules.

Rảnh gặp nhau không? Tôi nhắn.

Được, tin nhắn trả lời đến. Anh muốn gặp em, Bella. Khi nào tiện cho em?

Tối nay thì sao?

Một khoảng im lặng dài. Rồi: Em không chần chừ nhỉ?

Trong vài tuần tới chỉ duy nhất tối nay em rảnh. Tôi thích câu này. Nghe như tôi còn có nhiều nơi hay ho khác.

Được, anh ấy nhắn lại. Hẹn hò nhé.

“Anh ta như thế nào?” Hannah hỏi, chống tay lên cằm. Chị có vẻ hứng thú, quan sát tôi thật kỹ.

“Nóng bỏng hơn cả trong ảnh. Và hơi lớn tuổi hơn em một chút.”

“Lớn hơn nhiều không?”

“Ừm… chắc là mười lăm tuổi?”

“Được rồi.” Chị ấy đang cố gắng để không tỏ ra bị sốc? “Và anh ta là người như thế nào? Khi hai người gặp nhau ở ngoài?”

Tôi hồi tưởng lại. Thật khó để tôi nhớ lại lần đầu gặp anh. “Em đoán em đã nghĩ anh ấy rất quyến rũ. Anh ấy đàn ông hơn nhiều, làm Callum nhìn giống một chú nhóc.” Anh có bờ vai rộng của một người chăm tập thể hình cùng làn da rám nắng. Trong khi đó Callum là một cậu thanh thiếu niên nhỏ bé và gầy gò. Tôi quyết định rằng những người đàn ông đích thực là gu mới của mình. “Nhưng,” tôi nhún vai, dù chị không thấy mình. “Em không biết nữa. Em cho rằng ban đầu dù anh ấy quyến rũ đến cỡ nào, một phần trong em vẫn muốn anh ấy là Callum hơn.”

Hannah gật gù. “Phải,” chị nói đầy cảm thông. “Chị hiểu. Khi em yêu một người, Brad Pitt có bước vào đi nữa cũng không là gì…”

“Brad Pitt già khiếp rồi,” tôi đáp.

“Vậy Harry Styles thì sao?”

Tôi gần như mỉm cười. “Vâng. Có lẽ thế. Hay Timothée Chalamet chẳng hạn.” Tôi luôn nghĩ Callum trông hơi giống Timothée Chalamet. “Nhưng Callum có lẽ chẳng buồn nhớ đến em, nhất là khi có cặp ngực khủng của Ellie đập vào mặt.” Tôi tự nhủ mình nên ngừng nghĩ về anh ấy thì hơn.

“Còn anh chàng kia… anh ta tên gì?”

“Steven.”

“Anh ta có nói gì không? Khi gặp em, thấy em trẻ hơn rất nhiều?”

Tôi liếc nhìn chị. Câu này nghe có vẻ hơi phán xét.

“Xin lỗi,” chị nói và bật cười. “Nhưng nghiêm túc đấy, anh ta có không?”

“Có. Anh ấy hỏi có thật là em hai mươi sáu tuổi không. Nhưng anh ấy không nói theo kiểu nghi ngờ gì mà giống như… em không biết nữa—một trò đùa mà cả hai cùng hưởng ứng thôi. Lúc đó chuyện này không quan trọng gì với anh ấy cả. Và anh ấy rất đáng yêu,” tôi nói, mặc dù giờ thật khó nhớ được điều này. “Em đã rất vui. Anh ấy cười với mọi câu đùa của em, hỏi cả đống câu hỏi về con người em.”

Tâm trí tôi trôi về đêm đó. Trong quán bar với những thức uống xộc lên đầu—tôi đã uống Negronis vì nghĩ như thế sẽ làm mình có vẻ chững chạc hơn. “Kế hoạch ban đầu của em là chụp một tấm ảnh,” tôi nói, “rồi đăng lên Instagram.” Để Callum thấy anh ấy đã bỏ lỡ những gì.

“Chị đoán là…” Hannah nhìn tôi, “mọi chuyện đã đi xa hơn một chút đúng không?”

“Đúng.” Tôi uống một ngụm vodka.

Khoảnh khắc ấy, tôi còn nhớ, khi tôi tưởng có lẽ anh sắp chào tạm biệt nhưng anh lại mở cửa xe tắc-xi, quay sang tôi và nói: “Nào, em vào không?” Trong tắc-xi (thậm chí còn không phải Uber, một chiếc tắc-xi đen đàng hoàng), tiếng nói yếu ớt ấy cứ vang lên: Mày làm gì thế? Mày không biết gì về anh ta cả! Nhưng phần ngà ngà say và chịu chơi trong tôi liên tục bảo tiếng nói ấy im lặng.

Chúng tôi về nhà của Jules, vì anh mới chuyển nhà và không có đồ đạc nội thất nào. Tôi cảm thấy hơi áy náy, nhưng rồi tự nhủ rằng mình sẽ giặt khăn trải giường.

“Ôi,” anh nói. “Ấn tượng thật đấy. Nhà của em sao?”

“Vâng,” tôi đáp, cảm giác mình trở nên sành sỏi hơn hẳn trong mắt anh.

“Sau đó bọn em ngủ với nhau,” tôi nói với Hannah. “Em đoán là em muốn làm chuyện ấy trước khi mình tỉnh hẳn rượu.”

“Có thích không?” Hannah hỏi. Giọng chị đầy hào hứng. Và rồi: “Lâu lắm rồi chị không làm tình. Xin lỗi. Chị biết là kể ra như vậy có hơi quá.”

Tôi cố gắng không nghĩ đến cảnh chị và Charlie quan hệ. “Vâng,” tôi nói. “Hơi… chị biết đấy. Hơi thô bạo? Anh ấy đẩy em vào tường, kéo váy em lên đến eo và cởi quần lót của em xuống. Anh ấy… Cho em thêm chút rượu được không?” Hannah đưa tôi chai rượu và tôi hớp một ngụm thật nhanh. “Anh ấy quan hệ bằng miệng ngay cả khi em chưa tắm. Anh ấy nói anh ấy thích thế hơn.”

“Ồ,” Hannah nói. “Được rồi. Ôi chao.”

Callum và tôi chưa từng làm gì đó quá táo bạo. Tôi đoán trải nghiệm tình dục của tôi với Steven hấp dẫn hơn bất cứ điều gì tôi từng trải qua cùng Callum, ngay cả khi anh làm tôi lên đỉnh lần đầu tiên, tôi đã muốn khóc, lạ lùng thay.

“Sau đó em gặp anh ấy thêm vài lần nữa,” tôi nói tiếp.

Tôi cảm giác được Hannah đang gật gù, đầu chị ấy gần tôi đến nỗi tôi cảm nhận được không khí chuyển động. Tôi thấy mình kể về chuyện tôi thích bản thân mình theo cách anh nhìn nhận tôi: một cô gái quyến rũ và táo bạo. Mặc dù đôi lần tôi thấy mình hoang mang, không hoàn toàn thoải mái với những điều anh muốn tôi làm trên giường.

“Ý em là,” tôi nói, “không giống như khi em yêu Callum, khi ấy cảm giác như bọn em là…”

“Tri kỷ?” Hannah tiếp lời.

“Vâng,” tôi đáp. Từ này nghe có chút rùng mình, nhưng chính xác là như vậy. “Mọi thứ khác hẳn, em đoán thế. Với Steven, giống như anh ấy chỉ cho em thấy một phần rất rất nhỏ trong con người anh ấy, điều đó làm em…”

“Khao khát nhiều hơn?”

“Đúng thế. Em nghĩ là em có phần bị ám ảnh với Steven. Anh ấy quá chín chắn và sành đời, nhưng anh ấy muốn em. Và rồi…” Tôi nhún vai. “Em làm hỏng bét mọi chuyện.”

Hannah nhíu mày. “Ý em là sao?”

“Em không biết. Em đoán rằng em muốn chứng tỏ cho anh ấy thấy em trưởng thành. Và bọn em không bao giờ làm gì cùng nhau cả, ngoại trừ gặp mặt rồi quan hệ. Em có cảm giác là anh ấy chỉ hứng thú với em vì tình dục.”

Hannah gật đầu.

“Nhưng vào cuối hè, tạp chí của Jules đã tổ chức một buổi tiệc ở bảo tàng Victoria & Albert, và em nghĩ đây là một sự kiện hay ho để đi cùng Steven. Một buổi hẹn hò đúng nghĩa. Giống như để gây ấn tượng với anh ấy một chút. Khiến anh ấy nghĩ em trưởng thành và sành điệu.”

Tôi kể chị Hannah nghe về lần tôi bước lên những bậc thang ấy và thấy bên trong toàn là những người nhìn rất đỗi sang trọng và trải đời, ai nấy đều trông như ngôi sao điện ảnh. Người kiểm tra tên khách mời nhìn tôi như thể anh ta không tin được rằng tôi nên ở đó, trong khi Steven dường như hòa hợp với khung cảnh đến hoàn hảo.

“Em có hơi lo lắng,” tôi nói. “Nhất là khi giới thiệu anh ấy với Jules. Và ở đó còn có rất nhiều thức uống miễn phí. Em quá chén vì muốn cảm thấy tự tin hơn. Em đã tự biến mình thành trò cười. Em vào nhà vệ sinh và phát ốm trong đó—nhếch nhác vô cùng. Sau đó Steven đỡ em vào một chiếc tắc-xi để về nhà Jules, và em thậm chí không thể nói anh ấy đi cùng mình vì lát nữa Jules cũng sẽ về nhà. Em nhớ anh ấy đã đưa một tờ ghi chú cho tài xế và yêu cầu đảm bảo rằng em về nhà an toàn, như thể em là một đứa trẻ vậy.”

“Anh ta nên cùng đi với em mới phải,” Hannah nói. “Anh ta là người nên đảm bảo em được an toàn. Không phải để cho tài xế tắc-xi làm chuyện này.”

Tôi nhún vai. “Có lẽ thế. Nhưng khi ấy em làm anh ấy ngượng chín người. Không ngạc nhiên khi anh ấy muốn thoát khỏi em.”

Tôi nhớ mình đã nhìn anh qua cửa kính xe và tự nhủ: Hỏng bét rồi. Tôi đã nghĩ nếu tôi là anh, có lẽ tôi sẽ chỉ quay vào bên trong và giao thiệp với những người có tửu lượng tốt ở độ tuổi như tôi, những người có thể kiểm soát được cơn say của mình.

“Sau đó anh ấy bắt đầu bơ em.” Đề phòng chị không hiểu, tôi nói thêm. “Là không trả lời tin nhắn đó, chị biết không? Dù em đã thấy hai dấu xanh nhỏ báo tin nhắn đã được gửi đi.”

Chị gật đầu.

“Em quay lại trường. Một đêm nọ, em hơi say và buồn bã sau khi đi chơi, em gửi cho anh ấy mười tin nhắn. Em cố gọi vào máy anh ấy lúc hai giờ sáng khi đang đi bộ về ký túc xá. Anh ấy không nhấc máy, cũng không trả lời tin nhắn của em. Em biết mình sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy nữa.”

“Chết tiệt,” Hannah thốt lên.

“Đúng thế.”

“Vậy hết rồi à?” Chị hỏi, khi tôi không nói thêm gì nữa. “Em có gặp lại anh ta không?” Và rồi khi tôi không trả lời, chị nhắc tên tôi: “Olivia?”

Nhưng tôi không thể nói thành lời. Tựa như từ nãy đến giờ tôi mắc phải một bùa chú nào đó và nói chuyện thật dễ dàng. Lúc này, từ ngữ như mắc kẹt lại nơi cổ họng tôi.

Có một hình ảnh hiện lên trong đầu tôi. Màu đỏ trên nền trắng. Ngập tràn máu.

Khi chúng tôi quay lại lâu đài Folly, Hannah nói chị đã mệt nhoài. “Chị đi ngủ đây,” chị nói. Tôi hiểu. Mọi thứ rất khác khi ở trong hang động. Ngồi đó trong bóng tối và uống vodka dưới ánh nến, cảm giác như ta có thể nói ra bất cứ chuyện gì. Còn lúc này, chúng tôi lại cảm thấy dường như đã hé lộ với nhau quá nhiều. Như đã bước qua một lằn ranh.

Tuy vậy, tôi biết mình sẽ không ngủ được, nhất là khi nhóm đàn ông vẫn đang chơi bời bên ngoài phòng tôi. Vì vậy tôi đứng ngoài, dựa vào tường và cố gắng trấn tĩnh lại những suy nghĩ đang ngược xuôi trong đầu mình.

“Chào em.”

Tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực. “Cái quái gì…”

Hóa ra là anh chàng phù rể, Johnno. Tôi không thích anh ta. Tôi đã thấy cách anh ta nhìn tôi trước đó. Bây giờ anh ta đang say—tôi có thể nhận ra điều này, và tôi cũng khá say rồi. Trong ánh sáng hắt ra từ phòng ăn, tôi thấy anh ta nở một nụ cười nhăn nhở có phần dâm dật. “Làm một điếu không?” Johnno chìa ra một điếu thuốc bốc mùi cỏ làm tôi buồn nôn. Tôi thấy điếu thuốc còn ướt vì trước đó anh ta đã ngậm trong miệng.

“Không, cảm ơn,” tôi nói.

“Ngoan vậy.”

Tôi định bước vào trong, nhưng khi tay tôi vừa chạm vào cánh cửa thì anh ta kéo tay tôi lại, tay anh ta chặt cứng. “Em biết không, ngày mai anh và em nên nhảy cùng nhau. Phù rể và phù dâu.”

Tôi lắc đầu.

Johnno bước đến gần hơn và kéo tôi sát lại. Anh ta to khỏe hơn tôi nhiều, nhưng anh ta sẽ không làm gì ở ngay đây chứ? Khi mọi người đều đang trên lầu?

“Em nên cân nhắc thêm,” anh ta nói. “Có thể làm em bất ngờ đấy. Một người đàn ông lớn tuổi hơn em.”

“Mẹ kiếp, buông tôi ra,” tôi rít lên. Tôi nghĩ đến lưỡi dao lam của mình ở trên phòng. Tôi ước gì mình đã mang nó theo, chỉ để biết tôi có nó bên người.

Tôi giật mạnh tay ra khỏi tay anh ta, loay hoay với cánh cửa, các ngón tay tôi không cử động bình thường nổi. Tôi cảm nhận được mắt anh ta trừng trừng dán vào tôi.

« Lùi
Tiến »