Nhìn cậu ta đi. Đóng vai người hùng, bế em gái của Jules từ dưới biển lên. Nhìn mà xem. Cậu ta luôn rất giỏi trong việc để mọi người thấy chính xác những gì cậu ta muốn họ thấy.
Tôi hiểu Will hơn mọi người, có lẽ là hơn bất cứ ai trên thế giới. Tôi cá rằng tôi hiểu cậu ta hơn Jules nhiều, hay có lẽ sau này cũng vậy. Cậu ta đeo mặt nạ với Jules. Nhưng tôi đã giữ bí mật cho cậu ta, vì đó là những bí mật của cả hai chúng tôi.
Tôi vẫn luôn biết cậu ta là một tên khốn nhẫn tâm. Tôi biết điều này khi còn đi học, khi cậu ta ăn cắp đề thi. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ an toàn trước khía cạnh này trong con người cậu ta. Tôi là bạn thân nhất của cậu ta mà.
Dù sao đi nữa, tôi đã nghĩ như thế cho đến nửa tiếng trước.
“Quả thật rất tiếc,” Piers nói, “khi chúng tôi nghe là cậu không muốn lên sóng. Ý tôi là Will làm chị em chết mê chết mệt, dĩ nhiên rồi. Cậu ta sinh ra để lên ti-vi. Nhưng cậu ta có thể hơi… khéo quá. Chuyện tôi và cậu biết với nhau thôi nhé, tôi không nghĩ khán giả nam thích cậu ta lắm. Khảo sát khách hàng chúng tôi vừa làm tiết lộ rằng họ thấy cậu ta hơi—chà, tôi nghĩ từ mà một người tham gia khảo sát đã dùng là: ‘hơi khốn nạn’. Nhiều khán giả, nhất là đàn ông, bị mất hứng với người dẫn chương trình quá đẹp mã. Phải cân bằng tất cả mới được.”
“Khoan đã, anh bạn,” tôi xen vào. “Tại sao anh nghĩ rằng tôi không muốn lên sóng?”
Ban đầu Piers tỏ ra hơi bất ngờ—tôi nghĩ anh ta là kiểu người không thích bị cắt ngang khi đang nói về dữ liệu người xem. Sau đó anh ta cau mày, hiểu ra điều tôi vừa nói.
“Tại sao chúng tôi nghĩ…” Anh ta dừng lại, lắc đầu. “Chà, vì cậu chưa từng đi họp.”
Tôi không hiểu nổi anh ta đang nói gì. “Họp gì chứ?”
“Cuộc họp thảo luận xem mọi chuyện sẽ tiến triển thế nào. Will đi cùng đại diện của cậu ta và nói rằng rất tiếc là cậu ta và cậu đã nói chuyện rất lâu, và cuối cùng thì cậu quyết định cậu không thấy mình phù hợp. Rằng cậu không phải ‘kiểu người lên ti-vi’.”
Tất cả mọi điều tôi vẫn luôn nói với mọi người trong bốn năm qua. Ngoại trừ một điều, tôi chưa từng nói với Will. Không phải lúc ấy. Không phải trước một cuộc họp quan trọng. “Tôi chưa hề nghe đến bất kỳ cuộc họp nào,” tôi nói. “Tôi nhận được một email nói là ông không muốn nhận tôi.”
Dường như mất một lúc để mọi chuyện sáng tỏ. Sau đó, miệng Piers há ra và khép lại một cách ngốc nghếch, im lặng, như một con cá đớp nước. Cuối cùng anh ta nói, “Không thể như thế được.”
“Không,” tôi nói với anh ta. “Tôi có thể khẳng định chắc chắn với anh—vì tôi chưa hề nghe đến một cuộc họp nào.”
“Nhưng chúng tôi đã gửi email…”
“Ừ. Nhưng ông không hề có email của tôi đúng không? Tất cả đều thông qua Will và đại diện của cậu ta. Họ xử lý mọi chuyện như thế.”
“Chà,” Piers thốt lên. Tôi nghĩ anh ta vừa hiểu ra là mình đã khơi gợi một câu chuyện tai hại. “Ồ,” anh ta nói tiếp, như thể lúc này anh ta có thể nói ra tất cả. “Chắc chắn là cậu ta đã nói với chúng tôi cậu không muốn lên sóng. Rằng cậu đang trải qua một khoảng thời gian mông lung và cậu đã nói với Will rằng cậu quyết định không tham gia. Và như vậy quả thật rất tiếc, vì cậu và Will, như chúng tôi đã luôn lên kế hoạch… một người khéo léo và một người thô mộc. Đó có thể là tương tác hoàn hảo trên truyền hình.”
Có nói thêm nữa với Piers cũng không ích gì. Chưa gì anh ta đã nhìn như thể ước gì mình có thể độn thổ đến bất kỳ nơi nào khác. Chúng ta đang ở trên một hòn đảo nhỏ như lỗ mũi, anh bạn ạ, tôi suýt nữa đã lên tiếng. Không có chỗ nào để đi. Tuy vậy, tôi không ngạc nhiên là anh ta cảm thấy thế. Tôi thấy anh ta nhìn ra sau vai tôi, tìm xem có ai cứu được mình không.
Nhưng cơn tức giận của tôi không phải với anh ta. Mà với người mà tôi nghĩ là bạn thân nhất của mình.
Thiêng thật. Will bắt đầu sải bước về phía chúng tôi, cười với cả hai, nhìn đẹp trai ngời ngời, không một sợi tóc nào bị rối dù trời nổi gió to. “Hai người đang nói chuyện phiếm gì thế?” Cậu ta hỏi. Cậu ta đến đủ gần để tôi có thể nhìn thấy mấy giọt mồ hôi đọng trên trán. Thấy không, Will là kiểu người không bao giờ rơi một giọt mồ hôi. Kể cả trên sân bầu dục, tôi cũng hiếm khi thấy cậu ta như thế. Nhưng giờ đây cậu ta đang lấm tấm mồ hôi.
Quá muộn rồi, anh bạn , tôi nghĩ thầm. Muộn con mẹ nó rồi.
Tôi nghĩ mình đã hiểu ra mọi chuyện. Cậu ta rất thông minh khi loại bỏ tôi ngay từ đầu. Ý tưởng về Sinh Tồn Trong Đêm là của tôi và cả hai chúng tôi đều biết điều đó. Nếu chúng tôi cùng tham gia, tôi có thể lỡ miệng kể cho mọi người về những gì đã xảy ra khi chúng tôi còn nhỏ. Tôi không có quá nhiều thứ để mất như cậu ta. Vì vậy, cậu ta đưa tôi vào, làm tôi cảm thấy mình có phần, rồi làm ra vẻ là quyết định của một người khác mà tôi bị gạt ra. Không hề là lỗi của cậu ta. Xin lỗi nhé anh bạn. Tiếc quá. Tao rất muốn hợp tác với mày.
Tôi nhớ mình đã thích thú trong buổi thử vai như thế nào. Tôi cảm thấy tự nhiên khi nói về tất cả mọi thứ tôi biết. Tôi cảm giác mình có gì đó để kể—thứ gì đó làm mọi người muốn lắng nghe. Nếu họ hỏi tôi về thời gian biểu hay nói chuyện chính trị, tôi chết chắc. Nhưng leo núi, leo núi mạo hiểm dùng dây thừng và tất cả mọi thứ tương tự: tôi đã dạy những kỹ năng này ở trung tâm nghỉ dưỡng. Tôi còn không nghĩ về máy quay sau phần đầu tiên.
Điều xúc phạm nhất về chuyện này là Will hẳn đã cảm thấy đơn giản thế nào. Johnno đần độn… thật dễ dàng để che mắt nó. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao gần đây lại khó gặp cậu ta đến vậy. Tại sao tôi luôn cảm thấy cậu ta đang xa lánh tôi. Tại sao tôi đã phải xin xỏ để làm phù rể cho cậu ta. Khi cậu ta đồng ý, hẳn cậu ta đã nghĩ đây là một phần quà mang tính an ủi cho tôi, một miếng băng dán cứu thương. Nhưng làm phù rể không giúp tôi chi trả các hóa đơn. Đó không phải là một miếng băng cứu thương đủ lớn. Cậu ta đã lợi dụng tôi, lúc nào cũng thế, kể từ ngày còn đi học. Tôi đã luôn ở đó để làm các công việc xấu xí cho cậu ta. Nhưng cậu ta lại không muốn chia sẻ hào quang cùng tôi, ồ, không hề. Khi cần, cậu ta liền phản bội tôi.
Tôi uống cạn whisky trong một hơi. Thằng hai mặt khốn nạn. Tôi sẽ phải tìm cách để trả thù.