Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4087 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐẦU NGÀY HÔM ĐÓ
JULES – Cô dâu

Bên trong rạp cưới, Aoife đã tạo nên một phép màu. Không khí trong rạp ấm áp, thật nhẹ nhõm sau cơn gió càng lúc càng lạnh ngoài trời. Qua lối vào, tôi có thể thấy những ngọn đuốc lập lòe, thỉnh thoảng nóc rạp cưới lại căng lên và hạ xuống nhè nhẹ, uốn lượn theo cơn gió. Nhưng theo một cách nào đó, nó chỉ càng làm tăng thêm không khí ấm áp bên trong. Cả không gian thơm phức mùi nến, những gương mặt trong ánh nến trở nên hồng hào, ánh lên sự khỏe khoắn và tuổi trẻ—kể cả dù lý do thật sự là rượu chè buổi trưa trong gió Ireland tê tái đi nữa. Đây là mọi thứ tôi muốn. Tôi nhìn quanh và thấy điều đó trên mặt những vị khách mời: vẻ choáng ngợp khi họ ngắm nghía xung quanh. Vậy nhưng… tại sao tôi vẫn cảm thấy trống rỗng?

Mọi người có vẻ đã quên đi màn biểu diễn điên rồ của Olivia, dường như câu chuyện hoàn toàn đã xảy ra trong một ngày khác. Họ đang uống rượu, cạn ly… càng lúc càng ồn ào và sôi nổi. Không khí của ngày hôm nay đã được thiết lập lại và đang tiếp tục theo đúng trật tự. Nhưng tôi không thể quên được. Khi tôi nghĩ đến biểu cảm của Olivia, ánh nhìn van nài trong mắt con bé khi nó cố nói, những sợi tóc con ở gáy tôi dựng lên.

Những cái đĩa được dọn đi, đĩa nào cũng sạch bóng. Rượu làm khách khứa đói mềm và Freddy là một đầu bếp cực kỳ tài năng. Tôi đã dự quá nhiều tiệc cưới mà ở đó tôi phải ép mình nuốt những miếng ức gà dai như cao su hay rau củ phong cách nhà ăn trường học. Còn đây là món sườn cừu mềm nhất, mịn mượt trên lưỡi, khoai tây nghiền thơm phức mùi hương thảo. Thật hoàn hảo.

Đã đến lúc phát biểu. Những người phục vụ đi khắp rạp, mang theo những khay rượu Bollinger, sẵn sàng cho phần nâng ly chúc mừng. Một vị chua dâng lên từ sâu trong bao tử tôi và nghĩ đến cảnh uống thêm sâm-panh làm tôi thoáng nôn nao. Uống quá nhiều để xứng với sự thân thiện của khách mời, giờ tôi cảm thấy kỳ lạ, lâng lâng. Hình ảnh đám mây đen phía chân trời trong lúc uống rượu đón khách xuất hiện trong đầu tôi.

Có tiếng gõ muỗng lên ly: leng keng leng keng!

Tiếng trò chuyện trong rạp tắt dần, thay vào đó là những tiếng rù rì ngoan ngoãn. Tôi cảm thấy sự chú ý trong rạp cưới biến đổi. Những gương mặt hướng về phía chúng tôi ở bàn đầu. Buổi biểu diễn sắp bắt đầu. Tôi sắp xếp lại biểu cảm của mình để trưng ra vẻ chờ mong vui sướng.

Rồi đèn trong rạp chập chờn và tắt ngóm. Chúng tôi chìm trong bóng tối mờ mờ giống với ánh sáng đang dần tắt ở ngoài trời.

“Xin lỗi,” Aoife nói to từ phía cuối rạp. “Là gió. Điện ở đây có hơi chập chờn.”

Tôi nghĩ ai đó, một trong số các phù rể, hú lên một tiếng dài như chó sói. Và sau đó những người còn lại nhập cuộc, cho đến khi nghe như thể có một đàn sói trong rạp. Họ đều đã say, càng lúc càng phóng túng và hoang dại hơn. Tôi muốn hét lên để tất cả im miệng.

“Will,” tôi rít lên, “anh nói họ thôi đi được không?”

“Làm thế sẽ chỉ làm họ hăng hơn thôi,” anh dỗ dành tôi. Anh nắm lấy tay tôi. “Anh chắc chắn là sẽ có điện ngay.”

Đúng lúc tôi nghĩ mình không thể chịu đựng thêm nữa và thật sự sẽ gào lên, đèn lóe sáng. Khách khứa hò reo.

Bố đứng lên trước để phát biểu. Có lẽ tôi nên cấm ông vào phút chót để trừng phạt cách cư xử của ông lúc nãy. Nhưng như vậy hẳn sẽ rất kỳ cục, phải không? Và rất nhiều thứ trong ngành công nghiệp đám cưới này, tôi đã nhận ra, đều là về cách mọi thứ nhìn như thế nào. Chỉ cần chúng tôi vượt qua tất cả một cách vui vẻ, hân hoan… có lẽ chúng tôi có thể kìm nén mọi sức mạnh đen tối khuấy động dưới bề mặt. Tôi cá là hầu hết mọi người cho rằng lễ cưới này được thực hiện nhờ sự rộng rãi của bố tôi. Không hẳn thế.

Mọi người đều hỏi tôi tại sao lại quyết định tổ chức lễ cưới ở đây. Tôi đã đăng lên mạng xã hội. “Hãy thuyết phục tôi về địa điểm tổ chức lễ cưới mà bạn có.” Địa điểm được chọn sẽ được đăng một bài đặc biệt trên tờ The Download . Aoife đã đáp lại. Tôi khâm phục mức độ chỉn chu trong kế hoạch cô ấy đưa ra, cân nhắc đến tất cả mọi tình huống. Cô ấy có vẻ khát khao hơn tất cả. Thật sự nhờ thế mà cô ấy trội hơn những đối thủ của mình. Nhưng không phải vì thế mà nơi này chiến thắng. Sự thật trần trụi là tôi quyết định tổ chức lễ cưới ở đây vì nó đẹp và rẻ.

Vì ông bố yêu quý của tôi, người đang đứng đằng kia đầy hãnh diện, đã không cho tôi tiền. Hay Séverine đã làm thế thay ông.

Không một ai sẽ đoán ra được, phải không? Không thể, khi tôi có một chiếc bánh cưới ba ngàn bảng, nhẫn buộc khăn ăn bằng bạc nguyên chất có khắc tên, hay lượng nến cả năm của Cloon Keen Atelier. Vì đó chính xác là những gì khách mời mong đợi ở tôi. Và tôi chỉ có thể có được chúng—và một lễ cưới theo kiểu cách tôi đã quen—vì Aoife cũng đưa ra một khuyến mại giảm giá năm mươi phần trăm nếu tôi tổ chức ở nơi này. Cô ấy nhìn có thể đơn giản, nhưng rất thông minh. Nhờ vậy mà cô ấy đã thắng. Cô biết tôi sẽ viết bài trên tạp chí, biết rằng sẽ được báo chí chú ý nhờ Will. Cuối cùng lợi nhuận sẽ đến từ đó.

“Tôi rất vinh dự khi được ở đây,” bố đang nói. “Trong tiệc cưới cô con gái bé bỏng của tôi.”

Con gái bé bỏng của ông ấy. Thật sao? Tôi thấy nụ cười của mình cứng lại.

Bố nâng ly lên. Tôi thấy ông đang uống bia Guinness—ông luôn rõ ràng trong chuyện không uống sâm-panh, giữ gìn gốc rễ của mình. Tôi biết tôi nên nhìn lại bố đầy yêu thương nhưng tôi vẫn còn bực tức vì những gì ông nói lúc nãy, nên tôi không thể nhìn ông được.

“Nhưng Julia thật ra chưa từng là cô con gái bé bỏng của tôi,” bố nói. Thổ âm của ông nặng nhất trong nhiều năm tôi từng và rõ hơn khi cảm xúc dâng trào… hay khi ông đã uống kha khá. “Con bé luôn biết chính xác mình muốn gì. Thậm chí khi mới chín tuổi, nó đã luôn biết chính xác nó muốn gì. Kể cả khi tôi…” Ông ho nhẹ một cách ẩn ý, “cố gắng thuyết phục nó khác đi.” Những tiếng cười rì rầm của khách khứa vang lên. “Con bé chinh phục những gì nó muốn với một tham vọng không lay chuyển được.” Ông mỉm cười, vẻ tiếc nuối. “Nếu tôi muốn tôn mình lên, tôi có thể sẽ nói là nó giống tôi ở điểm này. Nhưng tôi không hẳn thế. Tôi không mạnh mẽ được như nó. Tôi giả vờ biết mình muốn gì nhưng thật ra đó chỉ là bất kỳ những gì làm tôi thích thú thoáng qua. Jules luôn hiểu rõ bản thân, và thật tội nghiệp cho những ai cản đường nó. Tôi chắc chắn là mọi nhân viên của nó cũng đồng ý thế.” Có một tiếng cười hơi căng thẳng vang lên từ bàn của nhóm khách The Download . Tôi mỉm cười vui vẻ với họ: không ai trong số mọi người sẽ gặp rắc rối đâu. Không phải hôm nay.

“Thật ra,” bố nói, “chắc chắn tôi không phải là hình mẫu lý tưởng cho lễ cưới, tôi hoàn toàn thành thật đấy. Tôi tin là tối nay vợ đầu và vợ thứ năm của tôi có mặt ở đây. Nên tôi đoán bạn có thể nói tôi là thành viên tích cực của câu lạc bộ kết hôn… dù không phải là một thành viên ưu tú cho lắm.” Không mấy hài hước—mặc dù vẫn có vài tiếng cười lịch sự vang lên từ khách mời. “Jules đã… hừm… rất nhanh chóng chỉ ra điều này với tôi khi nãy, khi tôi cố gắng cho con bé vài lời khuyên từ một người bố.”

Lời khuyên từ một người bố. Ha.

“Nhưng tôi sẽ nói rằng, qua nhiều năm, tôi đã học được đôi điều về hôn nhân. Hôn nhân chính là tìm được một người mà bạn hiểu nhất thế giới. Không phải cách họ uống cà phê, bộ phim yêu thích của họ là gì hay tên con mèo đầu tiên của họ. Mà là biết về họ ở một cấp độ sâu sắc hơn. Biết về tâm hồn của họ.” Ông tươi cười với Séverine đang nhìn ông đầy hãnh diện.

“Hơn nữa, tôi không đủ tốt để đưa ra lời khuyên ấy. Tôi biết không phải lúc nào tôi cũng ở bên con bé. Mà không. Tôi hiếm khi nào ở bên nó. Cả tôi lẫn mẹ con bé. Tôi nghĩ Araminta có lẽ sẽ đồng ý với tôi.”

Ái chà. Tôi nhìn về phía mẹ. Bà nở một nụ cười nhăn nhó mà tôi nghĩ có lẽ cũng cứng đơ như tôi. Bà không thích thú gì đoạn về người vợ đầu vì như vậy làm bà cảm thấy già cỗi, và bà sẽ phát điên lên với ngụ ý về sự xao lãng trách nhiệm của phụ huynh. Bà đã rất tận hưởng vai diễn người mẹ duyên dáng của cô dâu ngày hôm nay đến nhường nào.

“Vậy nên vì chúng tôi vắng mặt, Julia đã luôn phải tự vạch đường đi cho riêng nó. Và con đường của nó mới tuyệt làm sao. Bố biết không phải lúc nào bố cũng giỏi thể hiện, nhưng bố tự hào về con lắm, Juju, về tất cả mọi thứ mà con có được.” Tôi nghĩ đến lễ trao giải ở trường. Lễ tốt nghiệp của tôi. Ngày tờ The Download ra mắt—không sự kiện nào bố tôi tham dự. Tôi nghĩ về chuyện mình đã muốn nghe những lời này nhiều đến mức nào, và giờ đây, chúng đây—ngay khi tôi đang giận bố nhất. Tôi thấy mắt mình đẫm nước. Khỉ thật. Tôi hoàn toàn bất ngờ vì điều này. Tôi chưa từng khóc.

Bố quay sang tôi. “Bố yêu con nhiều lắm… đứa con gái thông minh, phức tạp và mạnh mẽ của bố.” Ôi Chúa ơi. Cũng không phải là những giọt nước mắt đẹp đẽ gì, không phải chút lấp lánh nhẹ nhàng trong mắt. Nước mắt lăn tròn trên má tôi và tôi phải lấy tay che mặt, rồi sau đó là khăn ăn để cố ngăn chúng lại. Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này?

“Và chuyện là,” bố nói với đám đông. “Dù Jules là một cô gái phi thường, độc lập, tôi vẫn muốn tự khen mình khi nghĩ rằng con bé là cô con gái nhỏ của tôi. Vì có nhiều cảm xúc mà bạn sẽ không thể tránh được khi làm cha mẹ… bất kể bạn là một bậc phụ huynh tồi tệ thế nào, bất kể bạn không có quyền gì với các con đi nữa. Một trong những cảm xúc đó là bản năng che chở.” Ông quay nhìn tôi lần nữa. Lúc này tôi phải nhìn lại ông. Nét mặt ông dịu dàng, thành thật. Lồng ngực tôi đau đớn.

Sau đó, ông nhìn Will. “William, con có vẻ là… một chàng trai rất tuyệt vời.” Tôi tưởng tượng chăng, hay ông nhấn mạnh một cách nguy hiểm ở đoạn “có vẻ là”? “Nhưng,” bố cười—tôi biết nụ cười này. Đó không hề là một nụ cười. Ông đang nhe nanh ra. “Tốt hơn hết con nên chăm sóc con gái bố. Tốt hơn hết là đừng làm hỏng chuyện. Và nếu con làm bất kỳ điều gì khiến con gái bố đau lòng—chà, đơn giản lắm.” Ông nâng ly lên, động tác chúc mừng im lặng. “Bố sẽ tìm con.”

Có một sự im lặng căng thẳng. Tôi cố ép mình cười, dù tiếng tôi phát ra nghe giống nức nở hơn. Có tiếng rì rầm sau đó, khách khứa cười theo—họ nhẹ nhõm, có lẽ thế, vì biết nên hiểu lời ông thế nào. A, ông ấy đùa. Chỉ là đây không phải là một câu đùa. Tôi biết, bố biết—và tôi ngờ rằng với vẻ mặt của Will, anh cũng biết.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »