Biên Niên Sử Xứ Prydain Tập 3 - Lâu Đài Llyr

Lượt đọc: 337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
- vật làm tin.

Cô công chúa ngồi dậy và tò mò nhìn nhóm bạn đang ngồi quanh mình.

“Eilonwy?” Taran thì thầm. “Cô có biết chúng tôi là ai không?”

“Taran xứ Caer Dallben ạ,” Eilonwy nói, “chỉ có một gã Phụ - Chăn lợn mới có thể nghĩ ra được một câu hỏi như thế thôi. Dĩ nhiên tôi biết các bạn là ai chứ! Điều tôi không biết chỉ là tôi đang làm gì mà lại ướt lướt thướt và dính đầy cát trên bãi biển này.”

Gwydion mỉm cười: “Công chúa Eilonwy đã quay lại với chúng ta rồi.”

Gurgi hân hoan reo lên, và ngay lập tức, Taran, Fflewddur và hoàng tử Rhun bắt đầu nói cùng một lúc. Eilonwy vội chụp hai tay lên đầu.

“Dừng lại, dừng lại!” Cô kêu lên. “Các bạn làm đầu óc tôi quay cuồn lên cả rồi. Nghe các bạn nói còn rối rắm hơn cả đếm ngón chân và ngón tay mình cùng một lúc ấy!”

Nhóm bạn cố bắt mình phải im lặng trong khi Gwydion nhanh chóng kể cho cô nghe tất cả mọi chuyện. Khi ông nói xong, Eilonwy lắc đầu.

“Tôi thấy là các bạn đã có một khoảng thời gian thú vị hơn tôi nhiều.” Cô nói, gãi gãi cằm Llyan trong khi con mèo khổng lồ gừ gừ thích thú. “Nhất là vì tôi lại chẳng nhớ được mấy.

Thật tiếc là Magg lại chạy thoát.” Eilonwy nói tiếp. “Tôi ước gì hắn đang ở đây lúc này. Tôi có vài chuyện cần thanh toán với hắn. Sáng hôm ấy khi tôi đang trên đường xuống ăn sáng thì hắn lù lù hiện ra trên một hành lang. Hắn bảo tôi rằng có chuyện rất nghiêm trọng đã xảy ra và tôi phải đi với hắn ngay lập tức.”

“Giá mà chúng tôi cảnh báo kịp cho cô…” Taran mở đầu.

“Cảnh báo cho tôi ấy à?” Eilonwy đáp lại. “Về Magg ư? Tôi đã biết ngay lập tức, nhờ chính vẻ mặt của hắn, là hắn đang âm mưu chuyện gì đó.”

Taran trố mắt nhìn cô “Vậy mà cô vẫn đi với hắn ư?”

“Tất nhiên rồi!” Eilonwy nói. “Tôi còn có thể khám phá ra chuyện đó bằng cách nào khác chứ? Anh còn đang quá bận bịu ngồi trước cửa buồng tôi và doạ dẫm cử lính gác đến canh chừng tôi mà. Tôi biết rằng có cố bắt anh nói năng cho ra đầu ra đũa thì cũng chẳng ích gì.”

“Đừng chỉ trích cậu ấy khắc khe quá.” Gwydion mỉm cười. “Cậu ấy chỉ định bảo vệ cháu thôi. Chính ta đã ra lệnh như vậy.”

“Phải, cháu nhận ra điều đó.” Eilonwy nói, “và chẳng mấy chốc tôi đã ước là tất cả các bạn đang ở bên tôi. Nhưng đến lúc đó thì đã quá muộn rồi. Chúng tôi vừa mới ra khỏi lâu đài thì Magg liền trói ngay tôi lại. Hắn còn nhét giẻ vào miệng tôi nữa! Và đó là chuyện tồi tệ nhất! Tôi không thể nói được một tiếng nào!

Nhưng điều đó đã làm hỏng chính âm mưu của hắn.” Cô nói tiếp. “Đúng là hắn đã đợi ở dãy đồi cho đến khi đội quân tìm kiếm đi xa. Rồi hắn lôi tôi xềnh xệch xuống thuyền. Cẳng chăn của hắn sẽ còn bị thâm tím lâu cho mà xem, tôi đảm bảo đấy. Nhưng tôi đã đánh rơi quả cầu của mình. Và vì tôi bị nhét giẻ vào miệng niên tôi không sao khiến hắn hiểu rằng tôi muốn lấy lại nó được.

Nhưng đáng đời hắn. Achren đã nổi cơn thịnh nộ khi thấy tôi không có quả cầu. Mụ đổ tội cho Magg, và tôi lấy làm ngạc nhiên là mụ đã không lấy đầu hắn ngay lúc đó. Với tôi thì mụ lại tỏ ra rất dịu dàng và ân cần, vì thế tôi biết ngay là một chuyện kinh khủng sắp xảy ra.

Sau đó,” Eilonwy tiếp tục, “Achren phù phép tôi và tôi hầu như không nhớ gì nữa. Cho đến khi tôi lại cầm quả cầu trong tay. Thế rồi... thế rồi tất cả thật kỳ lạ. Trong ánh sáng của quả cầu, tôi nhìn thấy các bạn. Không phải bằng mắt, mà bằng trái tim mình. Tôi biết các bạn muốn tôi phá huỷ những câu thần chú. Và tôi cũng muốn làm thế.

Thế nhưng dường như có hai con người bên trong tôi vậy. Một người thì muốn còn kẻ kia lại không muốn từ bỏ những câu thần chú. Tôi biết đây là cơ hội duy nhất để tôi có thể trở thành một nữ pháp sư, và nếu tôi từ bỏ mọi quyền lực của mình thì tất cả sẽ kết thúc. Tôi nghĩ là...” cô khẽ nói với Taran. “tôi đã cảm thấy giống như anh hồi ở trong khu đầm lầy Morva, khi anh phải quyết định từ bỏ chiếc trâm thần kỳ của Adaon.

Phần còn lại không lấy gì làm dễ chịu.” giọng nói của Eilonwy trở nên ngập ngừng. “Tôi... tôi không muốn nói đến nó.” Cô im lặng một hồi lâu. “Giờ thì tôi sẽ không còn có thể trở thành một nữ pháp sư được nữa. Có lẽ tôi sẽ chẳng thể làm gì khác ngoài một cô gái.”

“Như thế thôi cũng đã đủ tự hào lắm rồi.” Gwydion nhẹ nhàng nói. “Bởi vì nhờ tất cả những gì cháu quyết định hy sinh, cháu đã khiến cho Achren không thể thống trị Prydain được nữa. Chúng ta phải chịu ơn cháu về nhiều điều hơn là chỉ tính mạng chúng ta.”

“Tôi mừng là cuốn sách thần chú đã bị thiêu rụi.” Eilonwy nói, “nhưng tôi rất buồn vì đã mất quả cầu. Bây giờ hẳn là nó đã ở xa ngoài khơi rồi.” Cô thở dài. “Chẳng còn làm gì được nữa, nhưng tôi sẽ rất nhớ nó.”

Trong khi cô nói, Taran thoáng thấy một hình thù đang chuyển động trên nền trời xám xịt. Cậu đứng bật dậy. Đó chính là Quạc, đang lao hết tốc lực vào đất liền.

“Thành viên cuối cùng của chúng ta đây rồi!” Fflewddur kêu lên.

Hai tai Llyan dựng lên, những sợi râu của nó giật giật, nhưng nó không tìm cách nhảy lên vồ chú quạ. Thay vào đó, nó ngồi dậy và khẽ gừ gừ âu yếm khi nhìn thấy kẻ thù cũ của mình.

Lông ướt sũng và xù ra khắp nơi, Quạc vỗ cánh bay tới trên đầu Eilonwy. Bất chấp vẻ bề ngoài xơ xác, nó quàng quạc kêu lớn và chẹp mỏ với vẻ vô cùng tự đắc. “Quả cầu!” Quạc kêu lên. “Quả cầu!”

Từ bộ móng vuốt của nó, quả cầu Pelyndryn vàng rơi vào lòng bàn tay đang xoè ra của Eilonwy.

Mới đầu, Gwydion đã quyết định nhóm bạn sẽ nghĩ ngơi đến khi trời sáng, nhưng hoàng tử Rhun nóng lòng muốn quay về Dinas Rhydnant ngay.

“Còn rất nhiều việc phải làm.” cậu ta nói, “Tôi e là chúng tôi đã để mặc cho Magg lo những việc mà lẽ ra chúng tôi phải tự lo lấy. Làm hoàng tử khó khăn hơn tôi tưởng. Tôi đã học được điều đó từ một chàng Phụ - Chăn lợn.” cậu ta thêm vào, siết chặt bàn tay Taran. “và từ tất cả các bạn nữa. Và vẫn còn rất nhiều cảnh đẹp trên đảo Mona để ngắm nhìn. Nếu có lên ngôi vua thì tôi tin rằng mình nên đến thăm thú tất cả mọi nơi. Vì vậy nếu các bạn không phiền thì tôi muốn lên đường ngay bây giờ.”

Gurgi không muốn nấn ná lại quanh Caer Colur lâu nữa, còn Fflewddur thì cũng khó mà đợi được cho đến khi anh có thể chỉ cho Llyan thấy nơi ở mới của nó trên vương quốc của mình. Eilonwy khăng khăng rằng cô đã đủ khoẻ để đi đường và rốt cuộc Gwydion cũng đồng ý là họ sẽ lên đường ngay, không chậm trễ. Ông cũng nhất trí là họ sẽ ghé qua khúc hang xem Glew ra sao, bởi vì Taran vẫn giữ lời hứa của mình giúp đỡ tên khổng lồ khốn khổ.

Cả nhóm lục đục chuẩn bị rời bãi biển. Achren, cuối cùng cũng bằng lòng đi đến Caer Dallben. Mụ bước một cách chậm chạp, chìm trong những ý nghĩ của riêng mình. Trong khi Llyan nhảy nhót bên cạnh chàng ca sĩ và Quạc thì lượn quanh nô giỡn trên đầu họ.

Eilonwy đã đến đứng bên mép nước. Taran đi theo cô và đứng đó trong khi cô ngắm những ngọn sóng đang xô tới.

“Tôi nghĩ là tôi nên nhìn Caer Colur một lần cuối.” Eilonwy nói. “Chỉ để nhớ nơi nó nằm. Hay đúng hơn là nơi nó không còn nằm đó nữa. Tôi rất tiếc, theo một cách nào đó, vì nó đã biến mất. Ngoài Caer Dallben ra thì đó là quê hương duy nhất mà tôi có.”

“Khi cô đã an toàn quay về Dinas Rhydnant,” Taran nói, “thì tôi sẽ không ở lại Mona nữa. Tôi đã hy vọng sau tất cả những gì cô đã phải trải qua, thì... thì cô sẽ có thể quay về với bọn tôi. Nhưng Gwydion chắc rằng thầy Dallben muốn cô ở lại đây. Tôi đoán là ông ấy nói đúng. Ngay lúc này đây, tôi cũng có thể nghe thấy giọng thầy Dallben: Việc giải cứu thì không liên quan gì đến học tập cả.”

Eilonwy không nói gì một hồi lâu. Rồi cô quay sang Taran. “Còn một điều nữa tôi đã nhớ được khi ở Caer Colur: lời cụ Dallben nói rằng luôn có một thời điểm mà ta phải trở thành một người nào đó hơn là bản thân mình. Có đúng là trở thành một tiểu thư còn quan trọng hơn một nữ pháp sư không? Có lẽ đó chính là điều cụ ấy muốn nói. Tôi sẽ tự mình khám phá ra thôi.

Vì thế, nếu tôi phải trở thành một tiểu thư, cho dù điều đó có khác với bản thân tôi đến thế nào, thì tôi cũng sẽ cố gắng học nhanh gấp đôi đàn ngỗng cái ngốc nghếch ở Dinas Rhydnant và về nhà sớm gấp đôi. Bởi vì gì thì Caer Dallben đã trở thành ngôi nhà duy nhất của tôi rồi.

Sao, cái gì thế này?” Eilonwy đột nhiên kêu lên. “Biển đã tặng chúng ta một món quà này!”

Cô quỳ xuống và nhặt từ ngọn sóng nổi bọt lên một vật gì méo mó, rồi gỡ đi những dải rong biển vướng vào nó. Taran nhìn thấy đó là một chiếc tù và cũ kỹ bọc bạc, với một cái miệng bằng bạc.

Eilonwy xoay nó trong tay và ngắm nghía nó thật kỹ. Cô buồn bã mỉm cười. “Đây là tất cả những gì còn lại của Caer Colur. Nó có đem lại lợi ích gì không thì tôi không biết, và cũng sẽ không bao giờ biết được. Nhưng nếu anh hứa sẽ không quên tôi cho tới khi chúng ta gặp lại nhau, thì tôi cũng hứa là sẽ không quên anh. Và đây sẽ là vật làm tin của tôi.”

“Tôi rất vui lòng xin hứa.” Taran nói. Cậu ngần ngừ. “Nhưng tôi biết trao cho cô cái gì làm vật làm tin bây giờ? Tôi chẳng có gì cả, ngoài lời hứa của mình."

“Lời hứa của một chàng Phụ - Chăn lợn ư?” Eilonwy nói. “Chỉ cần như thế thôi cũng đủ lắm rồi. Đây, anh cầm lấy đi. Tặng quà cho nhau thì vui hơn là nói lời chia tay nhiều.”

“Thế nhưng,” Taran trả lời, “chúng ta sẽ vẫn phải chia tay. Cô có biết là vua Rhuddlum và hoàng hậu Teleria định cho cô hứa hôn với hoàng tử Rhun mà.”

“Thật thế sao!” Eilonwy kêu lên. “Tôi có thể đảm bảo với anh rằng họ sẽ không thể làm điều gì như vậy được đâu. Để người khác quyết định thay cho mình thì cũng chỉ đến một chừng mực nào đó thôi. Quả là Rhun đã khá hơn nhiều; tôi nghĩ rằng cuộc hành trình này là điều tốt nhất từng xảy ra với anh ta, và một ngày kia anh ta thậm chí còn có thể trở thành một vị vua đáng kính nữa kia. Nhưng còn chuyện hứa hôn thì...” cô bỗng im lặng và quay nhìn Taran. “Chẳng lẽ anh đã có lúc thật sự nghĩ rằng tôi sẽ... Taran xứ Caer Dallben,” cô đột nhiên giận dữ kêu lên, “tôi sẽ không nói chuyện với anh nữa!

Ít nhất là,” Cô vội nói thêm, “trong một thời gian.”

« Lùi
Tiến »