
Họ lưu lại nơi ẩn náu trên núi Bucky lâu đến nỗi không thể rời đi (một ngày) trước trận bão tuyết đầu mùa. Sự dữ dội của cơn bão khiến Alice kinh ngạc, thích thú và khiếp sợ cùng lúc. Đúng, cô nói mình từng thấy tuyết ở Đảo Rhode, rất nhiều và dày, nhưng ngập quá cổ như thế này thì là lần đầu tiên. Khi trận bão qua đi, cô và Bucky ra ngoài và làm người tuyết ở sân sau. Sau khi năn nỉ ỉ ôi, Billy tham gia cùng họ. Hai ngày sau, trời ấm lên và tuyết đang tan dần. Trong rừng lại rộn ràng tiếng chim và tiếng suối chảy róc rách.
Billy không định ở lại lâu như vậy. Đó là vì Alice. Cô nói với anh rằng anh cần viết nốt câu chuyện của mình. Lời nói của cô là một chuyện. Niềm tin chất chứa trong giọng điệu trò chuyện giữa họ là một chuyện khác, và thuyết phục hơn nhiều. Muộn quá rồi, đừng đi, cô nói, và sau khi cân nhắc một chút, anh thấy cô đúng.
Không có điện trong căn nhà hóng mát nhỏ nơi anh viết về Ngôi nhà Vui nhộn và những gì đã xảy ra ở đó, vì vậy anh mang đến một chiếc máy sưởi phòng chạy bằng pin để sưởi ấm nơi này đủ để anh có thể ngồi viết. Ít nhất là nếu anh mặc thêm áo khoác. Ai đó lại treo bức tranh động vật được tạo hình từ cây đó lên, và Billy có thể thề rằng bây giờ đám sư tử đang ở gần hơn, mắt chúng đỏ hơn. Con bò đực ở giữa chúng thay vì ở sau chúng.
Billy khăng khăng rằng trước đó là thế. Chắc hẳn là vậy, bởi tranh ảnh thì không thể thay đổi được.
Điều đó đúng, trong thế giới lý trí thì điều đó phải đúng, nhưng anh vẫn không thích bức tranh. Anh gỡ nó xuống (một lần nữa) và úp nó vào tường (một lần nữa). Anh mở file câu chuyện của mình ra và cuộn xuống cuối, nơi anh đã dừng lại từ lần viết gần nhất. Lúc đầu, con chữ chậm chạp trôi ra khỏi những đầu ngón tay và anh cứ nhìn chằm chằm vào góc xa, như thể mong rằng bức tranh đó lại được treo trở lại vị trí cũ một cách thần kỳ lần nữa. Nhưng không, và sau nửa giờ hoặc hơn, anh cứ ngồi nhìn chăm chăm vào những dòng chữ trên màn hình. Cánh cửa ký ức mở ra, rồi anh bước vào. Trong phần lớn thời gian của tháng Mười, anh đã dành cả ngày ở phía sâu bên trong cánh cửa đó, thậm chí lê bước lên căn nhà hóng mát trong đôi ủng mượn từ Bucky vào ngày bão tuyết vần vũ.
Anh viết về phần còn lại của hành trình trên sa mạc, về việc anh quyết định không tái hợp đồng - gần như là theo nghĩa đen vào thời khắc cuối cùng. Anh viết về cú sốc văn hóa khi trở lại Mỹ, nơi không ai lo lắng về những tay súng bắn tỉa, những quả bom tự chế cũng như không ai giật mình và đưa tay lên đầu nếu một chiếc ô tô nổ tung. Như thể cuộc chiến ở Iraq không hề tồn tại và những thứ từng khiến bạn bè anh phải bỏ mạng chẳng còn quan trọng nữa. Anh viết về công việc đầu tiên, vụ ám sát Jersey, gã đàn ông thích đánh đập phụ nữ. Anh viết về mối duyên gặp gỡ giữa mình và Bucky, và về cả những công việc sau đó. Anh không vẽ ra một anh tốt đẹp hơn anh của hiện tại và viết quá nhanh để có thể phơi bày rõ hết những bí mật, nhưng thực tế thì anh gần như đã làm vậy. Ký ức cứ thế tuôn ra như những dòng nước ào ào đổ xuống đồi từ phía rừng tối sau những lần tuyết tan.
Anh lờ mờ nhận ra Bucky và Alice đã hình thành một mối quan hệ gắn bó. Anh nghĩ đó là vì như thể Alice đang tìm kiếm một người thay thế cho người cha đoản mệnh của mình. Đối với Bucky, cô giống như đứa con gái mà ông chưa từng có. Billy không phát hiện ra chút rung - cảm nhục dục nào giữa họ và anh không ngạc nhiên. Anh chưa bao giờ thấy Bucky ở cùng phụ nữ và - đương nhiên - anh chưa bao giờ đối diện Bucky thường xuyên như vậy, và ông cũng hiếm khi nhắc đến phụ nữ khi họ ở bên nhau. Billy cho rằng Bucky Hanson có thể là người đồng tính, dù đã trải qua hai cuộc hôn nhân. Tất cả những gì anh biết, tất cả những gì anh quan tâm, là Alice đang hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc của Alice không phải là ưu tiên của anh trong tháng Mười năm ấy. Mà là câu chuyện, mà giờ đây đã thành hình một cuốn sách. Không còn nghi ngờ gì về điều đó cả. Việc không có ai đọc cuốn sách (ngoại trừ Alice Maxwell) không khiến Billy thấy phiền dù chỉ một chút. Viết nó ra mới quan trọng, về điều này thì cô đúng.
Một tuần hoặc hơn trước Halloween, vào một ngày nắng trời trong xanh và gió từ thượng nguồn thổi mạnh, Billy viết về việc anh và Alice (anh đã đổi tên cô thành Katherine) đến căn nhà của Bucky (tên ông đã được đổi thành Hal) và cách Bucky giang rộng hai tay ra - Chào Cookie! và việc cô tình cờ gặp họ. Đó là một điểm dừng chân tuyệt vời như bao nơi khác, anh nghĩ.
Anh lưu bản sao câu chuyện vào USB, tắt máy, bước ra tắt máy sưởi và khựng lại. Bức tranh động vật đã được treo trở lại bức tường ở góc xa của căn nhà, và đàn sư tử vẫn rình rập ở gần. Anh thề là vậy. Tối hôm đó, bên bàn ăn, anh hỏi Bucky xem ông có treo nó lại không. Bucky nói ông không làm vậy.
Billy nhìn Alice, cô nói, “Tôi thậm chí không biết anh đang nói về cái gì.”
Billy hỏi bức tranh từ đâu ra. Bucky nhún vai. “Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ những con vật đó từng ở phía trước Overlook ngày xưa. Khách sạn bị cháy ấy. Tôi khá chắc rằng bức tranh đã được treo sẵn ở căn nhà hóng mát khi tôi mua nơi này. Tôi không lên đó nhiều khi về đây ở. Tôi gọi nó là căn nhà hóng mát, nhưng nó luôn có vẻ lạnh lẽo, ngay cả trong mùa hè.”
Billy cũng thấy thế, dù anh đã gắn bó với nơi này đến cuối mùa. Tuy nhiên, anh đã hoàn thành công việc ở đó một cách đáng kinh ngạc, viết được gần một trăm trang. Bức tranh đáng sợ và tất cả. Có lẽ một câu chuyện u buồn cần một phòng viết lạnh lẽo, anh nghĩ. Đó là lời giải thích hợp lý vì dù sao câu chuyện này dẫn về đâu, anh cũng chẳng biết nữa.
Alice đã làm bánh đào nướng để tráng miệng. Khi mang nó ra bàn, cô hỏi, “Anh đã viết xong chưa, Billy?”
Anh mở miệng định nói là mình đã làm xong rồi nhưng sau đó thay đổi ý định. “Gần xong rồi. Còn vài chỗ cần chỉnh sửa đôi chút.”
02
Ngày hôm sau trời vẫn lạnh, nhưng khi Billy đến căn nhà hóng mát, anh không bật máy sưởi phòng và cũng không gỡ bức tranh xuống. Anh cho rằng nơi này, căn nhà hóng mát mà Bucky gọi, bị ma ám thật. Anh chưa bao giờ tin vào những điều như vậy trước đây, nhưng bây giờ thì anh tin. Đó không phải là một bức tranh, hay không chỉ là một bức tranh. Đó là một năm đầy ám ảnh.
Anh ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng và suy nghĩ. Anh không muốn Alice dính dáng đến những việc sắp tới - giai đoạn cuối của vụ việc - nhưng trong căn phòng lạnh lẽo với bầu không khí kỳ lạ này, anh thấy mình cần cô. Anh cũng nhìn thấy một điều gì đó khác nữa. Cô cũng sẽ muốn tham gia, bởi Roger Klerke không chỉ là một kẻ xấu, hắn gần như chắc chắn là kẻ tồi tệ nhất mà Billy từng được thuê giết. Đáng lưu tâm là lần này chẳng ai thuê anh.
Tôi cứ nghĩ mãi về lão già khủng khiếp đó với một đứa trẻ, Alice nói. Lão đáng chết.
Cô không muốn Tripp Donovan chết, và cô cũng có thể không muốn Klerke chết nếu hắn dính dáng đến mấy cô gái mười bảy, mười sáu, thậm chí có thể là mười lăm. Cô muốn hắn phải trả giá, đúng thế, nhưng không phải là cái giá cuối cùng. Chỉ có điều Klerke không đam mê những thứ đó. Hắn muốn trải nghiệm, muốn xem chuyện đó thế nào.
Billy ngồi, hai tay đặt trên đầu gối, các đầu ngón tay tê cứng, hơi thở phả ra như đóng băng trong không khí. Anh nghĩ về một cô gái chỉ chừng Shanice Ackerman được đưa đến ngôi nhà nhỏ đó ở Tijuana. Anh nghĩ đến hình ảnh con bé ôm một con thú bông cho thoải mái, có lẽ là một con gấu bông thay vì một con hồng hạc. Anh nghĩ đến việc nó nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ hành lang. Anh không muốn nghĩ về những điều đó, nhưng ý nghĩ cứ trở lại. Có lẽ anh cần làm vậy. Và có lẽ căn phòng ma ám này với bức tranh ma ám trên tường sẽ giúp anh làm được điều đó.
Anh rút ví để lấy tờ giấy ghi số điện thoại của Giorgio. Anh thực hiện cuộc gọi khi biết rằng cơ hội gặp được hắn vô cùng mong manh. Hắn có thể đang ở trại giảm cân, hoặc trong hồ bơi, hoặc chết vì một cơn đau tim. Nhưng đến hồi chuông thứ hai thì Giorgio bắt máy.
“Xin chào?”
“Xin chào, anh đại diện người New York. Dave Lockridge đây. Đoán xem nào? Tôi đã hoàn thành cuốn sách của mình rồi.”
“Billy, Chúa ơi! Anh có thể không tin điều này nhưng tôi rất vui vì anh vẫn còn sống.”
Chết tiệt, anh ta nghe có vẻ trẻ hơn, Billy nghĩ. Và mạnh mẽ hơn nữa.
“Tôi cũng rất vui vì mình còn sống,” Billy nói.
“Tôi không muốn làm anh khó chịu. Hãy tin điều đó. Nhưng tôi...”
“Anh phải đưa ra lựa chọn và anh đã làm vậy,” Billy nói. “Tôi có thích bị người mà tôi tin tưởng bịp không? Bây giờ á. Không. Nhưng tôi đã nói với Nick rằng chuyện đã qua thì cho qua và tôi có ý đó thật. Chỉ là các anh nợ tôi một điều gì đó và tôi hy vọng anh biết điều. Tôi cần một ít thông tin.”
Có một khoảng dừng ngắn. Sau đó, “Điện thoại của tôi được bảo mật. Của anh thì sao?”
“Tôi ổn.”
“Tôi tin anh. Chúng ta đang nói về Klerke, phải không?”
“Đúng thế. Anh có biết lão ta đang ở đâu không?”
“Lão ta không đến Vegas nữa, vì vậy có thể là Los Angeles hoặc New York. Tôi có thể tìm hiểu thêm. Không khó truy dấu lão ta.”
“Anh có biết ai cung cấp gái ở LA và NYC [*] cho lão không?”
“Tôi từng làm điều đó với Judy trước khi tôi nghỉ hưu.” Billy có thể thấy anh ta nói điều đó ra một cách trơn tuột mà không có chút lấn cấn nào.
“Judy Blatner? Nick nói cô ta không đụng vào ‘mồi câu [*] ’.”
“Cô ấy không. Không ai dưới mười tám. Và điều đó từng đủ với Klerke. Sau đó, ông ta muốn trẻ hơn. Ông ta cần thì sẽ gọi. Nói rằng ông ta muốn ăn bánh bao. Đó là mật mã.”
Bánh bao, Billy nghĩ. Chúa ơi.
“Judy biết những gã sẵn sàng tìm những cô gái như vậy. Đôi khi tôi muốn thỏa thuận với Klerke. Đôi khi cô ấy sẽ tự làm điều đó.”
“Có phải Judy cũng biết đám người ở Tijuana?”
Giorgio hạ giọng dù điện thoại của anh ta đã được bảo mật. “Anh đang nghĩ về cô bé con đó. Chuyện đó không liên quan gì đến Judy, Nick hay tôi. Đó là thu xếp của các-ten. Theo yêu cầu của Klerke.”
“Hãy để tôi nói lại cho rõ thế này. Nếu hắn ở LA và thèm bánh bao, hắn sẽ gọi anh hoặc Judy và một trong hai người sẽ móc ngoéo hắn với ai đó ở đó. Hoặc là chúng ta đang thực sự nói đến một tay ma cô.” Billy tìm kiếm cụm từ mà anh muốn. Nó đi kèm với bánh bao, điều này không có gì đáng ngạc nhiên. “Một gã chăn gà.”
“Đúng thế. Và nếu ở điền trang bờ biển phía đông tại Mũi Montauk, lão ta sẽ chọn gã nào từ New York. Tôi không biết Klerke đã sắp xếp được bao vụ hẹn hò kể từ khi tôi rời đi.”
Hẹn hò, Billy nghĩ. “Lão ta thực sự sử dụng dịch vụ hỗ trợ đặc biệt?”
“Có thể gọi như vậy. Lão ta trả tiền mà. Nhiều tiền sẽ đổi chủ thôi mà, Billy.”
Bây giờ đến câu hỏi quan trọng. “Judy có bao giờ gọi cho lão không? Như kiểu khi cô ta hóng được tin về ai đó đúng gu của lão ta?”
“Thi thoảng. Giờ lão ta đã đến cái tuổi có vị giác kén chọn hơn chút rồi.”
“Nếu anh gọi cho Judy và bảo anh có một mối mà lão ta sẽ thích, một người thực sự đặc biệt, cô ta có chuyển lời không?”
Có một khoảng lặng, chắc là Giorgio đang suy nghĩ về điều đó. Sau đó anh ta nói, “Cô ta có. Cô ta sẽ cân nhắc - mũi cô ta đánh hơi như chuột, anh có thể nói như vậy - nhưng cô ta sẽ chuyển lời. Cô ta ghét lão ta vì những việc lão ta đã làm ở TJ và nếu cô ta nghĩ có ai đó đang cố chơi khăm lão, thậm chí xử lão luôn, cô ta sẽ hét lên vui sướng ấy chứ. Tôi cũng cảm thấy như vậy.”
Thế nhưng anh hoặc cô ta lại không ngừng bắt tay với lão, Billy nghĩ. “Được rồi. Tôi sẽ gọi lại cho anh.”
“Tôi vẫn sẽ ở đây. Tôi không có nơi nào để đi và cũng không muốn thế. Lúc đầu tôi chẳng thích đâu nhưng giờ lại yêu nơi này. Giống như những người nghiện rượu thích cảm giác say khi họ kiểm soát được ấy, tôi đoán vậy.”
“Anh giảm được bao nhiêu cân rồi?”
“Năm mươi cân,” Giorgio nói với niềm tự hào có lẽ là chính đáng. “Tôi cần giảm thêm bốn chục cân nữa.”
“Được đấy. Có lẽ nếu giảm được cân, anh sẽ tiết kiệm được một cuộc phẫu thuật.”
“Không. Gan của tôi yếu quá rồi và không cứu vãn được. Họ đã lên lịch phẫu thuật trong hai ngày sau feliz navidad [*] , vì vậy tốt hơn là anh nên hoàn thành mọi việc liên quan đến tôi trước thời điểm đó. Bác sĩ ở đây thành thực đến đau đớn. Anh ta nói rằng cơ hội của tôi là 60-40.”
“Tôi sẽ gọi lại cho anh.” Nhưng tôi sẽ không cầu nguyện cho anh, Billy nghĩ.
“Tôi hy vọng anh hiểu tội ác lạm dụng tình dục trẻ em đó.”
Anh làm việc cho ai kia chứ, Billy nghĩ lại lần nữa.
Anh không cần phải nói điều đó vì Giorgio đã nói thay anh. “Chắc chắn rồi, tôi chạy việc cho lão ta mà. Tiền rất đậm và tôi cũng muốn sống.”
“Hiểu rồi.” Billy nghĩ, Nhưng địa ngục vẫn sẽ chờ anh, Georgie. Và nếu có một nơi như vậy, tôi có thể sẽ gặp anh ở đó. Lúc đó chúng ta sẽ uống một ly.
“Tôi luôn nghĩ rằng hành động ngu ngốc của anh thật tồi tệ.” Billy nói, “Chúng ta sẽ sớm nói chuyện.”
“Đừng để tôi đợi quá lâu nhé,” Giorgio nói.
03
Đã đến lúc để Alice xuất hiện trở lại trong tâm trí anh và Bucky cũng xứng đáng trở thành một phần của cuộc trò chuyện. Anh nói với họ ở bàn bếp, bên ly cà phê. Khi dừng lời, anh khuyên cô nên suy nghĩ về điều đó. Alice nói rằng cô không cần phải làm thế, cô đồng ý.
Bucky nhìn Billy đầy trách móc như muốn nói rốt cuộc cậu cũng hướng cô ấy về phía góc tối, nhưng ông không nói gì.
“Cô nói mình từng phải trình thẻ khi vào quán bar, phải không?” Billy hỏi cô.
“Đúng thế nhưng tôi vừa mới đôi mươi. Tôi chỉ vừa tròn hai mươi mốt tuổi vào tháng trước khi anh... anh biết đấy, gặp tôi.”
“Chưa từng có ID giả?”
“Sẽ không ổn,” Bucky nói. “Ý tôi là, nhìn cô ấy đi.”
Cả hai đều nhìn cô. Alice đỏ mặt và cụp mắt xuống.
“Ông bảo bao nhiêu tuổi?” Billy hỏi Bucky. “Ý tôi là, nếu ông không biết?”
Bucky cân nhắc. “Mười tám. Mười chín là cùng. Không thể hai mươi được.”
Billy nói với cô, “Cô có thể khiến mình trẻ tầm tuổi ấy không? Ý là cô thực sự cố gắng?”
Câu hỏi khiến cô bận tâm đến mức quên khuấy là mình đang bị hai người đàn ông săm soi - mặt mũi và cơ thể. Tất nhiên câu hỏi khiến cô chú ý. Không còn nghi ngờ gì nữa, ở tuổi hăm mốt, cô đã cân nhắc khiến mình trông già dặn hơn và sành điệu hơn, nhưng trẻ trung hơn thì không? Tại sao cô lại làm thế?
“Tôi có thể dùng băng cao su để ép ngực. Loại mà những người đàn ông chuyển giới hay mặc.” Trước sau như một. “Tôi biết dù sao thì chúng cũng không quá lớn, nhưng có một loại băng sẽ khiến tôi gần như không có ngực. Đó không phải là điều Klerke thích sao? Và tóc của tôi...” Cô đưa tay nắm chặt nó. “Tôi có thể cắt tóc. Không phải kiểu pixie, nhưng đủ để buộc gọn thành một túm đuôi ngựa nhỏ. Giống như một nữ sinh trung học.”
“Quần áo thì sao?”
“Tôi không biết. Tôi phải nghĩ về việc đó. Không trang điểm, hoặc không quá đậm. Có thể bôi chút son dưỡng hồng...”
Billy nói, “Cô nghĩ mình có thể trẻ xuống mười lăm tuổi không?”
“Không thể nào,” Bucky nói. “Mười bảy tuổi là cùng.”
“Tôi có thể làm tốt hơn mười bảy tuổi,” Alice nói, đứng dậy. “Xin lỗi, tôi cần một chiếc gương.”
Khi cô đi rồi, Bucky nghiêng người qua bàn và nói rất nhỏ. “Đừng để cô ấy bị giết.”
“Tôi không lên kế hoạch cho chuyện đó.”
“Kế hoạch lúc nào cũng chệch.”
04
Ngày hôm sau, Billy gọi lại cho Giorgio từ căn nhà hóng mát lạnh giá. Anh nhận ra mình có thể không cần kéo Alice vào việc này. Dù sao thì anh cũng là một tay súng bắn tỉa, nhắm bắn từ khoảng cách xa là chuyên môn của anh. Anh dán mắt vào bức tranh trong lúc họ nói chuyện, nửa mong đợi những con vật trong tranh sẽ động đậy nhưng chúng không.
Anh bắt đầu bằng cách hỏi Giorgio liệu anh có thể sử dụng kỹ năng bắn tỉa của mình để giải quyết vấn đề về Roger Klerke hay không.
“Không có cơ hội đâu. Nơi lão ta ở Mũi Montauk là một điền trang rộng bốn mươi mẫu Anh. Nó khiến nơi ở của Nick ở Nevada giống như một khu chung cư vậy.”
Billy thất vọng nhưng không ngạc nhiên. “Lão ở đó bây giờ à?”
“Đúng thế. Nơi này được đặt tên là Eos, theo tên một nữ thần Hy Lạp nào đó. Theo Trang Sáu trên tờ Post, lão ta sẽ ở đó cho đến ngày trước Lễ Tạ ơn, sau đó gọi Gulfstream đến và quay trở lại LaLa Land để nghỉ lễ cùng con trai và cũng là người thừa kế còn lại của mình.”
Lalafallujah, Billy nghĩ.
“Có đội theo à?”
Giorgio cười và tiếng cười đó biến thành tiếng khò khè, vì vậy có lẽ anh không cần phải có nhân dạng mới. “Ý anh là giống Nick? Không đời nào. Klerke lắp đặt ti-vi ở mọi phòng, nghe nói là thế, tất cả đều ở chế độ tắt tiếng và tất cả đều được điều chỉnh theo các kênh khác nhau. Đó là đội của lão ta.”
“Không có an ninh à?” Billy không thể tin được. Klerke là một trong những người đàn ông giàu nhất nước Mỹ.
“Ý anh là những người trong điền trang? Không nếu lão ta nghĩ anh đã chết. Và theo như những gì lão biết, anh không biết ai đã trả tiền cho vụ Allen.”
“Lão ta nghĩ tôi đến chỗ của Nick chỉ để nhận thù lao của mình.”
“Đúng. Tôi chắc chắn rằng lão ta có một công ty bảo vệ sẵn sàng nhận lệnh nếu được gọi, và thậm chí còn có cả nút gọi khẩn cấp, nhưng người làm việc toàn thời gian duy nhất là trợ lý của lão ta. William Petersen. Anh biết đấy, giống như anh chàng CSI?”
Billy đã nghe nói về chương trình đó nhưng chưa bao giờ xem. “Petersen có phải là vệ sĩ kiêm trợ lý không?”
“Không biết anh ta có kỹ năng judo và krav maga hay những thứ tương tự vậy không, nhưng anh ta còn trẻ và lực lưỡng và anh có thể cho rằng anh ta giỏi dùng súng. Dù có thể anh ta không thực sự giắt súng ở đùi hay đeo trên vai khi ở điền trang.”
Billy ghi nhớ thông tin đó. “Tôi cần anh làm việc này. Anh phải gửi cho tôi một thứ. Làm đi và chúng ta hòa.”
“Chờ một chút... được rồi. Tôi sẽ làm những gì anh muốn nếu tôi có thể. Nếu không, tôi sẽ nói với anh. Nói đi.”
Billy nói với anh ta. Giorgio lắng nghe và đặt một vài câu hỏi, nhưng anh ta không hỏi bất cứ câu nào mà Billy chưa lường trước.
“Có thể ổn đấy, giả sử anh có cô gái có thể vượt qua vòng duyệt binh. Anh gửi cho tôi vài ảnh qua email. Tốt hơn là vài chục đi. Chủ yếu là khuôn mặt, một số chiếc toàn thân nhưng ăn mặc giản dị thôi. Tôi sẽ chọn những cái trông trẻ nhất.” Anh ta dừng lại. “Chúng ta đang không nói về một thiếu niên thực sự, phải không?”
“Không,” Billy nói. Gần như là một thiếu niên, người có trải nghiệm tình dục duy nhất như một cơn ác mộng bị bóp nghẹt (rất có thể là đau xót) do Rohypnol hoặc một loại thuốc tương tự nào đó.
“Tốt. Gã mối của Judy ở New York là Darren Byrne. Trước đây Klerke từng làm ăn với anh ta nên rõ ràng anh không thể giả anh ta, nhưng anh có thể là anh trai anh ta. Hoặc anh em họ.”
“Được. Tôi có thể.” Dù anh cho rằng anh sẽ cần thứ gì đó cho ra dáng một tay ma cô. “Klerke có muốn cô ấy qua đêm không?”
“Chúa ơi, không. Anh đậu xe và chờ đợi. Anh làm việc của mình - giả sử Viagra có tác dụng - rồi chờ cô ấy trở ra xe hơi. Nhiều nhất là một giờ hoặc cùng lắm là hai giờ.”
Sẽ không lâu như vậy đâu, Billy nghĩ. Gần như không, và bất kỳ loại Viagra nào lão ta dùng cũng sẽ trở nên lãng phí mà thôi. “Được rồi. Chúng tôi sẽ di chuyển về phía đông từ nơi chúng tôi đang ở bây giờ...”
“Anh và Bucky?”
“Tôi và cô gái. Khi chúng tôi lưu lại đâu đó gần Montauk...”
“Hãy thử Riverhead. Hyatt hoặc Nhà nghỉ Hilton Garden.”
Anh chẳng lỡ bước nào, Billy nghĩ. Anh gần như mong đợi Giorgio nói rằng anh ta sẽ đặt chỗ trước cho họ.
“Khi nào đặt chỗ, tôi sẽ gọi cho anh.”
“Được rồi, nhưng hãy bắt đầu bằng cách gửi cho tôi một số ảnh tĩnh cú xoay của anh nhé.”
“Cú xoay?”
“Cô gái ấy, Billy. Và cô ấy phải là mẫu con gái phù hợp. Trẻ, vâng, nhưng cũng phải khỏe khoắn nhé. Nếu trông phèn thì quên đi.”
“Rõ.” Một điều gì đó khác nảy ra trong đầu anh. “Anh biết Frank Macintosh không? Anh ta còn sống khi tôi rời đi, nhưng tôi đã đánh anh ta một cú rất mạnh.”
“Bác sĩ Rivers đã cứu sống anh ta nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta bị chảy máu não, và Nick nói rằng anh ta có thể bị đau tim kéo theo đó. Mẹ của anh ta đã đưa anh ta đến Reno. Anh ta đang ở trong một cơ sở chăm sóc dài hạn. Họ gọi là chăm sóc xoa dịu.”
“Tôi rất tiếc khi nghe điều đó,” Billy nói, và anh thực sự có ý vậy. “Marge đã chọn một căn hộ gần đó. Nick đang lo hết chi phí.”
“Anh ta bị hôn mê?”
“Có thể khá hơn nếu anh ta từng như vậy. Nick cho biết Marge bảo rằng anh ta ngủ rất nhiều, nhưng khi tỉnh lại anh ta không nói gì ngoài những câu từ vô nghĩa. Bị co giật và la hét liên tục.”
Billy không nói gì. Anh không thể nghĩ ra gì để nói.
Giorgio nói tiếp, có chút ngưỡng mộ, “Cú đánh đó mạnh đấy. Suýt đi đời còn gì.”
05
Billy, Bucky và Alice đến Boulder, nơi Alice lượn lờ ở ba trung tâm thương mại khác nhau, mua sắm tại các cửa hàng có tên như Deb, Forever 21 và Teen Beat. Cô thảo luận về mọi lựa chọn với Bucky, người sẽ chụp những bức ảnh mà Giorgio (hoặc Judy Blatner) sẽ gửi cho Klerke. Billy chủ yếu lẽo đẽo đi theo họ, thu hút ánh nhìn nghi ngờ của một số nhân viên bán hàng. Alice mua một chiếc áo parka chần bông nhẹ, bốn chân váy, hai áo sơ mi, một áo cánh và ba váy liền. Một trong những chiếc váy có cổ thuyền, nhưng trông khá đoan trang. Bucky bác bỏ ý tưởng về một đôi giày cao gót đế thấp để ủng hộ giày thể thao.
Ông cũng từ chối một chiếc quần jean cạp trễ mà cô thích, ít nhất là để chụp ảnh. “Mua quần jean để cô mặc thì được nhưng hắn thích cô mặc váy.”
Sau khi mua sắm xong, mất bốn trăm đô-la, cô được đưa đi cắt tóc tại Great Clips. Trong khi cô bận rộn với việc đó, Billy mua giày, quần âu và một chiếc áo khoác bomber có túi trong. Anh chỉ cho Bucky thấy một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh cỏ úa và Bucky ôm đầu. “Anh sẽ không ăn mặc như một gã ma cô đường phố. Dịch vụ trợ giúp đặc biệt, nhớ chứ?”
Billy đặt chiếc áo sơ mi xanh cỏ úa lại giá và chọn một chiếc màu xám thay thế. Bucky nhìn qua và gật đầu. “Cổ trông hơi kiểu Rick James [*] nhưng không sao.”
“Rick ai?”
“Đừng bận tâm.”
Khi họ quay trở lại Great Clips, cả hai đều mang theo các túi đồ, Alice bước ra. Tóc của cô được cắt ngắn hơn và tạo kiểu. Cô đang đội một chiếc mũ Colorado Rockies với phần tóc đuôi ngựa buộc ở phía sau. Cô nhanh chân bước ra ngoài, mái tóc đuôi ngựa vắt vẻo, và Billy nghĩ, Chúa ơi, mình nghĩ chuyện này thực sự có thể thành công.
“Nhà tạo mẫu đã cố khuyên tôi đừng cắt tóc. Cô ấy hỏi tôi tại sao lại muốn cắt một mái tóc đẹp mà phải mất nhiều năm mới có thể nuôi dài như vậy. Nhưng quan trọng nhất? Cô ấy hỏi tôi rằng liệu tôi có thích trường trung học nhiều đến mức muốn trông như vẫn còn ở đó không!”
Cô cười, giơ một tay ra, với lòng bàn tay xòe hướng lên trên. Bucky đập tay với cô. Billy cũng làm như vậy, nhưng anh vờ như nhiệt tình. Mải mê với niềm vui mua sắm nên có vẻ như Alice đã quên lý do tại sao họ mua sắm. Anh nghĩ Bucky cũng vậy, vì ông đang tán thưởng niềm hạnh phúc của cô. Nhưng Billy thì nhớ. Anh đang nghĩ về cô bé con ở TJ, ôm chặt món đồ chơi và lắng nghe tiếng bước chân đến gần.
06
Alice muốn chụp ảnh ngay sau khi trở về, nhưng Bucky bảo cô hãy đợi đến sáng hôm sau, khi cô trông tươi tắn nhất. Ông gọi đó là diện mạo của một sáng tháng Chín.
“Neil Diamond, phải không?” Alice hỏi. “Mẹ tôi mê lắm.” Và cô quay sang Billy: “Đừng hỏi gì cả, tôi đã gọi cho bà ấy tối qua rồi.”
Có thể Bucky đang nghĩ về Neil Diamond, nhưng Billy đang nghĩ về Paul Chabas, và cô bé con trong ngôi nhà ở ngoại ô TJ, và cả Shanice Ackerman. Trong tâm trí anh, hai cô bé đã trở thành một cặp.
07
Bucky sắp xếp chỗ cho buổi chụp ảnh nhỏ của họ vào sáng hôm sau. Ông muốn sử dụng cửa sổ hướng Đông để lấy ánh sáng tự nhiên. Ghế sô pha ở đó, nhưng ông nói họ nên di chuyển và thay thế nó bằng một chiếc ghế đẩu. Khi Billy hỏi tại sao, Bucky nói rằng đó là vì ghế sô pha gợi dục, và đó không phải là vẻ ngoài mà họ hướng tới. Chúng muốn tìm kiếm một nữ sinh ngây thơ. Như thể chỉ bán thân một lần để lấy tiền giúp đỡ người mẹ già nghèo khổ.
Khi Alice bước ra trong chân váy và áo phông, Bucky bảo cô quay trở lại phòng tắm và tẩy trang bớt. “Cô chỉ nên để chút ửng hồng trên má và một chút mascara để lông mi của cô trông đẹp mà thôi. Son dưỡng hồng thôi. Hiểu chưa?”
“Đã hiểu.” Alice rất hào hứng, như một đứa trẻ được mẹ mua quần áo mới.
Khi cô đi khỏi, Billy hỏi Bucky làm sao ông biết những chuyện này. “Đừng hiểu lầm, tôi vui vì tôi đã không thể làm tốt một nửa công việc, quần áo xong thì coi như xong được phần lớn.”
“Không.”, Bucky nói. “Quần áo, nhưng chủ yếu là tóc. Tóc đuôi ngựa.”
“Làm thế nào mà ông biết được chuyện đó. Ông chưa bao giờ.” Billy tỏ vẻ nghi ngờ. Anh thực sự biết gì về Bucky Hanson chứ? Rằng ông đã làm công việc môi giới cho những kẻ đào tẩu, rằng ông rất giỏi đưa những kẻ đào tẩu ra khỏi đất nước, rằng ông có những mối quan hệ trong ngành luật và thậm chí có thể là một số lãnh đạo hàng đầu của ngành tư pháp New York. Nếu vậy, Billy không biết ai trong số những người đó. Bucky là một người kín đáo.
Đó có lẽ là một lý do cho việc tại sao đến giờ ông vẫn sống sót.
“Tôi đã bao giờ chụp ảnh những phụ nữ trẻ ăn mặc giống mồi câu chưa ư? Chưa, nhưng tôi quen với việc này trong một thời gian dài ở các tạp chí khiêu dâm như Penthouse và Hustler. Hồi thập niên 80, thời điểm các tạp chí khiêu dâm đang nóng sốt. Về chụp ảnh, tôi học từ cha mình.”
“Tôi nghĩ ông từng nói cha mình là một người hộ tang. Một nơi nào đó ở Pennsylvania.”
“Đúng thế, vì vậy tôi cũng học được rất nhiều về cách trang điểm nhờ công việc của cha. Nhiếp ảnh là công việc tay trái của ông - chủ yếu là ảnh kỷ yếu và đám cưới. Thi thoảng tôi hỗ trợ ông. Trong cả hai công việc.”
“Tôi đã đến đúng nơi rồi,” Billy mỉm cười nói.
“Đúng thế.” Nhưng Bucky không mỉm cười đáp lại. “Đừng làm cô bé bị thương, Billy. Và nếu làm vậy, đừng quay lại đây vì nơi này sẽ không chào đón cậu.”
Trước khi Billy có thể trả lời, Alice đã quay lại. Trong chiếc áo cánh trắng, váy xanh và đôi tất dài đến đầu gối, trông cô thực sự rất trẻ. Bucky để cô ngồi vào ghế và nghiêng đầu theo hướng này và hướng kia cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu vào khuôn mặt cô theo ý muốn của ông. Ông đang sử dụng điện thoại của Billy để chụp ảnh. Ông nói mình có một chiếc Leica và rất thích sử dụng nó, nhưng như thế sẽ hơi quá chuyên nghiệp. Klerke có thể không nhận ra điều đó và nghi ngờ, nhưng biết đâu đấy. Xét cho cùng, truyền hình và phim ảnh là một phần quan trọng trong công việc của lão ta.
“Được rồi, hãy bắt đầu bữa tiệc này nào. Không cười toe toét, Alice, chỉ cần mỉm cười một chút là được. Hãy nhớ mục đích của việc này. Ngọt ngào và bẽn lẽn.”
Alice cố gắng tạo biểu cảm như lời Bucky nhưng sau đó, tất cả biến thành những tiếng cười khúc khích.
“Được rồi,” Bucky nói. “Không sao đâu. Bỏ qua cảm xúc của cô, sau đó hãy nhớ rằng người đàn ông sắp nhìn vào những thứ này là một kẻ ấu dâm chết tiệt.”
Điều đó làm cô sực tỉnh và ông vào việc. Nhờ mọi sự chuẩn bị trước khi chụp ảnh đã được sắp xếp kỹ, việc chụp ảnh thực tế không mất nhiều thời gian. Bucky chụp hình Alice tóc đuôi ngựa mười sáu hoặc mười tám trong nhiều bộ trang phục khác nhau (nhưng lúc nào cũng kèm giày thể thao ngay cả khi cô mặc chiếc váy cổ thuyền). Ông chụp thêm cả chục bức hoặc hơn Alice kiểu Barrette và kết thúc với cả tá bức Alice kiểu Alice Band. Ông ghép thành bộ ba ảnh 8x10 inch trên máy in màu của mình để trông chúng như là ảnh chụp liên tiếp. Bucky bảo Billy và Alice chọn năm, sáu cái mà họ nghĩ là đẹp nhất và nói ông cũng sẽ chọn. Có lúc, Alice kêu lên trong sự vui mừng xen lẫn thất vọng, “Chúa ơi, ảnh này tôi trông chỉ chừng mười bốn!”
“Hãy đánh dấu nó,” Bucky nói.
Xong xuôi, cả ba chọn ra được ba bức ảnh. Bucky chọn thêm hai bức nữa và bảo Billy gửi năm cái đó qua email cho Giorgio. “Trước đây anh ta từng dắt mối cho con thằn lằn già khó chiều đó, vì vậy anh ta có thể sẽ biết liệu Klerke có ưng hay không.”
“Chưa chắc,” Billy nói. “Tôi sẽ làm điều đó khi chúng ta trên đường và hướng đến New York.”
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Klerke nói với Giorgio rằng hắn không quan tâm?”
“Kiểu gì tôi cũng sẽ đi và tôi sẽ tìm được đường vào.”
“Chúng ta sẽ cùng làm.” Alice nói. “Lần này anh sẽ không bỏ tôi lại một nhà nghỉ.”
Billy không trả lời. Anh cho rằng đó là quyết định mà anh sẽ đưa ra khi và nếu thời điểm đến. Sau đó anh nghĩ về những gì Alice đã trải qua, và những gì Klerke đã làm với những cô gái thậm chí còn nhỏ hơn cô gái này, và nhận ra rằng anh có thể sẽ không đưa ra quyết định đó.
08
Đêm đó, anh gọi cho Nick lần cuối. “Anh vẫn còn nợ một triệu hai.”
“Tôi biết và anh sẽ nhận được khoản đó. Người bạn của chúng ta sẽ trả khoản đó. Theo như lão ta biết thì anh chết rồi.”
“Thêm hai trăm nghìn nữa. Hãy gọi đó là phần thưởng cho cái trò khốn mà anh đã lôi tôi vào. Và gửi nó cho Marge.”
“Mẹ của Frank? Anh nghiêm túc chứ?”
“Nghiêm túc. Nói với bà ta rằng tôi gửi. Bảo bà ta dùng nó để chăm sóc Frank. Nói với bà ta rằng tôi đã làm những gì phải làm, nhưng tôi không xin lỗi đâu.”
“Tôi không nghĩ lời xin lỗi của anh có thể xoa dịu được vấn đề. Marge là...” Anh ta thở dài. “Marge là Marge.”
“Anh cũng có thể nói với bà ta rằng những gì xảy ra với con bà ta là do anh chứ không phải do tôi, nhưng tôi thực sự không mong đợi điều đó.”
Có sự im lặng trong vài giây và rồi Nick hỏi về phần nợ còn lại của Billy. Billy nói cho anh ta biết chính xác cách anh muốn nó được xử lý. Sau chút thảo luận thì Nick đồng ý. Điều đó có nghĩa là anh ta sẽ thực sự làm điều đó nếu Billy không có mặt để đảm bảo? Billy có những nghi ngờ của riêng mình, vì anh không biết lòng biết ơn của Nick khi được tha thứ sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng anh định sẽ đáp ứng những mong muốn của anh ta, vì anh không có ý định chết ở New York. Roger Klerke mới là người phải hấp hối.
“Chúc may mắn,” Nick nói. “Ý tôi là...”
“Ừm hửm. Chỉ cần thấy Frank được chăm sóc là được. Và một điều nữa.”
“Billy, tôi chỉ muốn nói với anh...”
Billy kết thúc cuộc gọi. Anh không quan tâm đến những gì Nick muốn nói với anh. Nợ nần đã xong.
Anh và Nick đã xong việc.
09
Billy đã sẵn sàng rời đi vào sáng sớm hôm sau, nhưng Bucky bảo anh đợi đến 10 giờ vì ông có việc phải làm nốt. Trong khi ông lo việc của mình, Billy đến thăm căn nhà hóng mát lần cuối. Anh gỡ bức tranh động vật xuống và mang nó đến cuối con đường. Anh đứng và nhìn qua hẻm núi trong một hoặc hai phút, rồi hướng mắt sang nơi mà khách sạn nổi tiếng bị ma ám từng tọa lạc. Alice nghĩ cô từng nhìn thấy nó, nhưng Billy chỉ nhìn thấy một vài tàn tích còn sót lại. Có thể, anh nghĩ, mảnh đất ấy vẫn bị ma ám. Có lẽ đó là lý do tại sao không ai xây dựng lại nó, dù vị trí có vẻ đắc địa.
Anh ném bức tranh xuống vực. Anh nhìn qua mép và thấy nó mắc vào ngọn cây thông cách đó khoảng hơn ba mươi mét. Hãy để nó mủn ở đó, anh nghĩ và quay trở về nhà. Alice đã xếp một ít hành lý của họ vào chiếc Mitsubishi. Không có lý do gì để không lái nó về phía đông. Đó là một phương tiện tuyệt vời, nó không thể bị theo dõi và Reggie sẽ không bỏ lỡ nó.
“Anh đã đi đâu thế?” Alice hỏi.
“Loanh quanh thôi. Tôi muốn tập thể dục chút.”
Họ đang ngồi trong những chiếc ghế bập bênh ở hiên nhà thì Bucky quay về. “Tôi đã gặp một người bạn và mua cho cô một món quà chia tay,” ông nói và đưa cho Alice một khẩu súng lục. “Sig Sauer P320 Subcompact. Mười viên trong ổ và thêm một viên trong ống. Đủ nhỏ để cho vào ví. Nó đã được nạp đạn, vì vậy hãy cẩn thận khi lấy ra lúc cần.”
Alice nhìn nó, mê mẩn. “Tôi chưa bao giờ bắn súng trước đây.”
“Đơn giản lắm, chỉ cần ngắm và bắn thôi. Trừ khi cô đứng gần, dù sao thì cô có thể sẽ bắn trượt mục tiêu, nhưng như thế là đủ khiến ai đó sợ hãi.” Ông nhìn Billy. “Nếu cậu ý kiến gì về chuyện này, cứ nói.”
Billy lắc đầu.
“Một điều nữa, Alice. Nếu cần dùng thì cứ dùng. Hãy hứa với tôi điều đó.”
Alice hứa.
“Được rồi, giờ hãy ôm tôi một cái nào.”
Cô ôm ông và bắt đầu khóc. Billy nghĩ rằng điều đó thực sự tốt. Cô đã cảm nhận được những cảm xúc của mình, như họ vẫn nói trong các nhóm kỹ năng tự lực.
Đó là một cái ôm lâu và siết. Bucky buông lỏng tay sau chừng ba mươi giây hoặc lâu hơn và quay sang Billy. “Bây giờ đến lượt cậu.”
Anh vốn ít quan tâm đến những cái ôm giữa những người đàn ông, nhưng anh đã đứng lên và ôm ông. Trong suốt nhiều năm qua, với anh, Bucky chỉ là một đối tác làm ăn, nhưng trong gần tháng trở lại đây, ông đã trở thành một người bạn. Ông cho họ lưu lại khi cần, và ông ủng hộ họ trên hành trình phía trước. Quan trọng hơn cả những điều đó, ông đối xử rất tốt với Alice.
Billy ngồi sau tay lái chiếc Mitsubishi. Bucky đi vòng qua phía ghế hành khách, trông rất phong trần trong chiếc quần jean và áo sơ mi flannel. Ông làm động tác quay tay và Alice hạ cửa sổ xuống. Bucky nghiêng người và hôn cô lên trán cô. “Tôi muốn gặp cô lần nữa. Hứa nhé.”
“Tôi hứa,” Alice nói. Cô lại khóc. “Tôi chắc chắn sẽ làm được.”
“Được rồi.” Bucky đứng thẳng người và lùi lại. “Bây giờ hãy đi bắt thằng chó đẻ đó đi.”
10
Billy dừng lại ở Walmart Supercenter ở Longmont, càng gần tòa nhà càng tốt để bắt sóng wifi cho ổn định. Sử dụng máy tính xách tay cá nhân của mình, được trang bị VPN, anh gửi ảnh của Alice cho Giorgio và yêu cầu anh ta chia sẻ với Klerke càng sớm càng tốt.
Bảo hắn tên cô ấy là Rosalie. Cha mất sớm. Kèo được mở ba ngày kể từ bây giờ và sẽ chốt bốn ngày sau đó. Giá có thể thương lượng nhưng tối thiểu là 8.000 đô-la cho một giờ. Hãy nói với hắn rằng Rosalie là “hàng cao cấp”. Bảo hắn hỏi Judy Blatner nếu nghi ngờ. Nếu muốn, hãy nói với hắn rằng anh sẽ miễn phí công môi giới để bù đắp cho những phức tạp không thể tránh khỏi trong vụ Allen. Nói với hắn đại diện giao hàng sẽ là Steven Byrne, anh họ của Darren Byrne. Hãy cho tôi biết ngay khi anh nhận được tin.
Anh ký tên B.
Tối đó, họ lưu lại Holiday Inn Express ở Lincoln, Nebraska. Lúc Billy đang xếp hành lý của hai người lên xe đẩy của khách sạn thì điện thoại của anh báo tin nhắn. Anh nhìn nó, không chút cảm xúc, đó là tin nhắn từ người đại diện văn chương cũ của anh.
“Giorgio?” Alice hỏi.
“Sao thế?”
“Nội dung ấy?”
Billy đưa cho cô chiếc điện thoại của anh.
GRusso: Hắn muốn cô ấy. Ngày 4 tháng 11, 8 giờ tối số 775 Cao tốc Montauk. Nhắn tin cho tôi anh OK không.
“Cô có chắc chắn muốn làm điều này không? Alice.”
Cô tìm biểu tượng 👍 và gửi nó.