Bồi Thẩm Cuối Cùng

Lượt đọc: 4528 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

Nhưng dù gì, chúng tôi cũng in được khá là nhiều chuyện. Tít báo to đùng nói rõ Rhoda Kassellaw đã bị cưỡng hiếp và giết hại, và Danny Padgitt đã bị bắt vì bị tình nghi là thủ phạm. Đi quanh khu vực tòa án, nhìn đâu cũng có thể đọc được cái tít đó dù đứng cách xa hơn chục mét.

Dưới tít báo là hai tấm ảnh, một là hình của Rhoda chụp hồi cuối cấp ba và một của Padgitt khi hắn bị còng tay đưa vào đồn. Tối hôm đó, Wiley đã phục kích quá chuẩn. Một tấm hình hoàn hảo với cái nhìn khinh khỉnh của Padgitt hướng về ống kính. Trên trán và áo hắn lộ rõ những vết máu. Chỉ cần nhìn ảnh là có thể thấy rõ hắn bẩn tính, xấu xa, say xỉn và chắc chắn là có tội. Wiley nghĩ chúng tôi nên nhẹ tay thôi, nhưng tuổi 23 của tôi vẫn còn quá trẻ để biết kiềm chế. Tôi muốn độc giả của mình phải thấy và biết được sự thật. Tôi muốn báo bán chạy.

Tấm ảnh Rhoda tôi có được nhờ một người chị của cô ở Missouri. Khi tôi mới gọi điện cho cô ấy lần đầu, cô chẳng muốn nói gì và cúp máy ngay lập tức. Lần thứ hai tôi gọi, cô ấy chịu tiết lộ đôi chút, cho biết bọn trẻ đang được bác sĩ chăm sóc, tang lễ sẽ cử hành vào chiều thứ Ba tại một thành phố nhỏ gần Springfield, và còn cho biết cả nhà cô ấy hận Bang Mississippi tận xương tủy.

Tôi thành kính phân ưu rồi nói rằng tôi là dân Syracuse, là người tốt. Cuối cùng, cô ấy đồng ý gửi cho tôi tấm ảnh.

Mượn danh nghĩa một đống nguồn tin không tên, tôi thuật lại chi tiết chuyện xảy ra vào tối thứ Bảy ở đường Benning. Chuyện gì chắc chắn là tôi viết tới bến. Chuyện gì không chắc thì tôi vòng vo với những lời ám chỉ đủ để chuyển tải những gì tôi nghĩ là đã xảy ra. Baggy Suggs đã cố nhịn uống đủ lâu để tỉnh táo đọc lại và biên tập bài báo. Phải nhờ đến ông để đảm bảo chúng tôi khỏi bị kiện hoặc bị bắn.

Trên trang hai là bản đồ hiện trường vụ án và một tấm ảnh lớn chụp nhà của Rhoda, một tấm vào buổi sáng sau án mạng với cả đống xe cảnh sát và dải băng vàng giăng khắp nơi. Trên tấm ảnh còn có mấy chiếc xe đạp và đồ chơi của hai bé Michael và Teresa đang nằm vương vãi ở sân trước. Có thể nói tấm ảnh này còn kinh khủng hơn cả ảnh chụp thi thể, thứ tôi đã cố kiếm nhưng không được. Tấm ảnh thể hiện rõ ràng là trong nhà có trẻ con, và chúng bị liên lụy trong một tội ác quá tàn bạo đến nỗi hầu hết cư dân Hạt Ford vẫn cố không tin có chuyện đó.

Bọn trẻ đã thấy những gì? Đấy là câu hỏi nhức nhối cho tất cả.

Tôi không trả lời câu hỏi đó trên báo, nhưng cũng ám chỉ hết mức có thể. Tôi mô tả ngôi nhà và bài trí nội thất. Dùng một nguồn tin không tên, tôi ước tính phòng của bọn trẻ cách phòng Rhoda khoảng 10 mét, kể rằng chúng đã chạy ra khỏi nhà trước Rhoda và đã trong tình trạng sốc nặng khi đến được nhà hàng xóm, một bác sĩ ở Clanton đã khám cho chúng và chúng đang được trị liệu ở nhà ngoại tại Missouri. Chúng đã thấy khá nhiều.

Liệu chúng có ra tòa làm chứng không? Baggy bảo là không đời nào có chuyện đó, đơn giản vì chúng quá nhỏ. Nhưng tôi vẫn lôi câu hỏi đó ra để cho các độc giả có thêm chuyện mà bàn luận và đau lòng. Sau khi bàn về khả năng phải đưa bọn trẻ đến tòa, tôi lại kết đoạn bằng ý kiến “chuyên gia” đồng ý rằng chuyện đó khó có xảy ra. Baggy rất thích thú khi được phong ngầm như thế.

Cáo phó của Rhoda được tôi viết dài hết sức có thể, mà với truyền thống của tờ Thời báo , đấy cũng chẳng phải chuyện lạ lùng gì.

Chúng tôi bắt đầu in lúc 10:00 tối thứ Ba, và báo sẽ lên kệ ở quảng trường Clanton trước 7:00 sáng thứ Tư. Vào thời điểm tòa soạn phá sản, số người đặt mua báo chỉ là 1200, nhưng sau một tháng dưới sự lãnh đạo của tôi, con số đó đã lên đến gần 2500, và lần này, tôi thấy in 5000 tờ là chuyện khả thi và hợp lý.

Với vụ án mang Rhoda Kassellaw, chúng tôi in 8000 tờ và đem rải khắp nơi, từ cửa các quán ăn gần quảng trường cho đến sảnh tòa án, bàn làm việc của các công chức hạt và các sảnh ngân hàng. 3000 tờ còn lại được gửi đến những người đặt báo tiềm năng, một nỗ lực quảng bá đặc biệt lâu lâu mới có lần.

Theo Wiley, đây là vụ án mạng đầu tiên sau tám năm. Và thủ phạm lại là người nhà Padgitt! Một câu chuyện giật gân kinh khủng, đồng thời là cơ hội vàng trong mắt tôi. Chắc chắn tôi sẽ khai thác hết sự giật gân, chấn động và máu me của nó. Tôi biết đây là kiểu làm báo rẻ tiền mà vẫn bất chấp.

Nhưng tôi không ngờ phản ứng lại nhanh và xấu đến vậy.

Lúc 9:00 sáng thứ Năm, phòng xử chính ở tầng hai Tòa nhà Tòa án Hạt Ford chật kín người. Chủ trì phiên tòa là thẩm phán Reed Loopus, một thẩm phán già thuộc tòa địa hạt đóng ở Hạt Tyler và mỗi năm ghé Clanton tám lần để cầm cán cân công lý. Ông là chiến binh già huyền thoại, cầm cân với bàn tay sắt, và theo lời Baggy - người đã dành gần như cả sự nghiệp quanh quẩn ở tòa án để hóng tin hay tạo tin đồn - thì ông là thẩm phán tuyệt đối liêm chính, một người không hiểu sao tránh được ma lực đồng tiền của nhà Padgitt. Có lẽ do sống ở một hạt khác, nên thẩm phán Loopus tin rằng tội phạm thì phải chịu bản án dài, cộng thêm lao động cải tạo thì càng tốt, dù nền tư pháp hiện thời không còn bản án đó cho ông phán quyết.

Hôm thứ Hai đầu tuần tiếp theo sau vụ giết người, các luật sư của nhà Padgitt đã bắt đầu ra tay cố bảo lãnh cho Danny về. Thẩm phán Loopus, người phụ trách sáu hạt, lúc đó đang bận xử ở một hạt khác, và ông từ chối chủ trì phiên điều trần xin bảo lãnh gấp mà họ kiến nghị. Thay vào đó, ông đặt lịch xử vào 9:00 sáng ngày thứ Năm, và thế là cho thành phố chúng tôi thêm vài ngày để đồn đoán đủ thứ.

Vì tôi thuộc báo giới, còn là chủ của tờ báo địa phương, nên tôi thấy mình có trách nhiệm phải đến đó sớm và kiếm một chỗ ngồi tốt. Phải, chắc chắn tôi có chút hãnh diện kiểu chảnh chọe. Mấy người khác chỉ đến vì tò mò, còn tôi đây thì đến vì công chuyện quan trọng. Lúc mọi người chưa đến đủ, tôi và Baggy đã yên vị ở hàng ghế thứ hai rồi.

Luật sư chính của Danny Padgitt tên Lucien Wilbanks, một người mà tôi sớm thấy đáng ghét. Ông ta là tàn dư của một gia tộc luật sư và nhà băng lừng lẫy một thời. Gia tộc Wilbanks đã làm việc chăm chỉ từ những ngày đầu để xây dựng Clanton, rồi Lucien xuất hiện và gần như hủy hoại hết thanh danh của họ. Ông ta tự nhận mình là một luật sư cấp tiến, một thứ hiếm có khó tìm ở chốn này vào những năm 1970. Ông ta để râu dê, chửi thề như thánh, uống triền miên và thích nhận bào chữa cho những kẻ bị cáo buộc cưỡng hiếp, giết người và xâm hại trẻ em. Ông ta là thành viên da trắng duy nhất trong Hiệp hội Quốc gia Vì sự Tiến bộ của Người Da màu, nội chuyện đó không là đã dễ bị ăn đạn rồi. Nhưng ông ta chẳng màng.

Lucien Wilbanks hung hăng, gai góc và ác ý rành rành, ông ta chờ cho đến khi mọi người đã yên vị và ngay trước khi thẩm phán Loopus vào, rồi mới chầm chậm tiến lại phía tôi. Ông ta cầm trên tay một tờ Thời báo số mới nhất, vừa vẫy nó vừa chửi thề. “Thằng con hoang khốn nạn!” ông ta nói khá lớn, và mọi người đang chộn rộn bỗng im bặt. “Nghĩ mình là cái thá hå?"

Tôi cũng chết điếng người không biết trả lời thế nào. Baggy bên cạnh tôi hình như đang cố xích ra xa một chút. Mọi ánh mắt trong phòng xử án đều hướng về tôi chằm chằm, và tôi biết mình phải nói gì đó. “Tôi chỉ nói sự thật thôi,” tôi đã cố gom hết tự tin để thốt ra cùng câu đó.

“Đây là báo chí rẻ tiền!” ông ta gầm lên. “Thứ rác rưởi giật gân tào lao!” và dí tờ báo sát mũi tôi.

“Xin cảm ơn,” tôi bình thản nói, như một bậc hiền triết thật sự. Trong phòng xử có ít nhất năm cảnh sát mà không một ai tỏ vẻ muốn can thiệp chuyện này.

“Ngày mai, chúng tôi sẽ đệ đơn kiện,” ông ta nói, mắt long lên sòng sọc, “đòi cậu phải bồi thường một triệu đô!”

“Tôi có luật sư đấy,” tôi đáp trả mà đột nhiên thấy ớn lạnh khi nghĩ đến chuyện tôi sắp phá sản như nhà Caudle đã từng. Lucien thả tờ báo xuống chân tôi, rồi quay người đi về phía bàn bị cáo. Giờ tôi mới thở hắt ra được, tim vẫn còn đang đập liên hồi. Tôi cảm nhận lồng ngực đang nhói lên vì xấu hổ và sợ hãi.

Nhưng tôi vẫn cố nở được một nụ cười gượng. Làm sao có thể để dân địa phương thấy một chủ biên kiêm chủ báo lại là người biết sợ được. Nhưng mà bồi thường một triệu đô đấy! Đột nhiên tôi nghĩ đến bà tôi ở Memphis. Phải thưa với bà chuyện đó thì khổ quá.

Vừa lúc đó, chấp hành tòa mở cánh cửa phía sau ghế quan tòa và hô lên “Mời tất cả đứng dậy.” Thẩm phán Loopus lướt vào, ngồi xuống ghế chủ tọa. Yên vị rồi, ông nhìn quanh phòng, mở lời, “Chào buổi sáng. Một phiên điều trần mà đông người dự thật. Những phiên thế này thường chẳng thu hút ai đến, trừ bị cáo, luật sư và có lẽ mẹ của bị cáo nữa. Nhưng hôm nay có đến 300 người dự khán.”

Đây không chỉ là phiên điều trần bảo lãnh. Mà là vòng một của phiên tòa hiếp giết, và không mấy người ở Clanton muốn bỏ lỡ nó. Tôi cũng ý thức rất rõ rằng hầu hết những người đó lại không thể vào đây dự khán. Thế là họ chỉ biết trông chờ nơi tờ Thời báo , và tôi đầy quyết tâm cho họ có được những chi tiết phiên xử cặn kẽ nhất.

Mỗi lần nhìn xuống Lucien Wilbanks, tôi lại nghĩ đến đơn kiện triệu đô đó. Chắc chắn ông ta không kiện tờ báo của tôi đâu nhỉ? Kiện để làm gì chứ? Đâu có chữ nào phỉ báng, bôi nhọ gì.

Thẩm phán Loopus gật đầu với một viên chấp hành tòa, rồi cánh cửa bên hông phòng xử mở ra. Danny Padgitt được áp giải vào, hai tay bị còng. Hắn mặc một áo sơ mi trắng ủi phẳng phiu, quần kaki và giày lười, râu được cạo sạch sẽ và không có vết thương rõ ràng nào trên mặt. Hắn 24 tuổi, hơn tôi một tuổi, nhưng trông trẻ hơn tôi nhiều. Nhìn bộ dạng điển trai, sang chảnh của hắn tôi không khỏi nghĩ, lẽ ra chỗ của hắn phải là ở một đại học nào đó. Danny Padgitt khệnh khạng tiến vào rồi cười khinh khỉnh khi chấp hành tòa mở còng cho hắn. Hắn nhìn quanh phòng, dường như đang tận hưởng mọi sự chú ý đang đổ dồn vào mình. Nơi hắn toát ra kiểu tự tin của một kẻ sống trong gia đình với nguồn tiền vô tận, số tiền họ sẽ dùng để hắn thoát cảnh này trong chớp mắt.

Ngồi ngay sau lưng hắn ở hàng ghế đầu là bố mẹ hắn và bà con trong nhà Padgitt. Gill, bố hắn, cháu nội của Clovis Padgitt khét tiếng, là người có bằng đại học và theo lời đồn cũng là người phụ trách rửa tiền cho gia tộc. Mẹ hắn ăn mặc đẹp và khá quyến rũ, một chuyện tôi thấy hơi khó hiểu khi người phụ nữ như thế lại đủ khờ để cưới người trong gia tộc Padgitt để rồi sống cả đời trên cái cồn biệt lập đó.

“Tôi chưa hề thấy bà ta,” Baggy thì thầm với tôi. “Còn Gill thì sao?” tôi hỏi.

“Có lẽ là hai lần trong suốt 20 năm qua.”

Đại diện cho bên công tố là công tố viên của hạt, một công chức bán thời gian tên là Rocky Childers. Thẩm phán Loopus hướng về phía anh. “Anh Childers, tôi hiểu là bên công tố phản đối đơn bảo lãnh.”

Childers liền đứng lên, “Phải, thưa Tòa.”

“Với căn cứ gì?”

“Mức độ khủng khiếp của tội ác này, thưa Tòa. Một vụ cưỡng hiếp tàn bạo ngay trên giường của nạn nhân, trước mặt những đứa con nhỏ của cô ấy. Một vụ giết người với ít nhất hai nhát dao đâm. Cộng với việc bị cáo đã cố bỏ trốn. Những lời của Childers vang dội khắp phòng xử lặng như tờ. “Khả năng cao là nếu anh Padgitt được ra khỏi phòng tạm giam thì sẽ cao chạy xa bay.”

Lucien Wilbanks chỉ chờ được đến đó liền đứng dậy phản bác ngay lập tức. “Thưa Tòa, chúng tôi phản đối. Thân chủ của tôi không có tiền án tiền sự gì, chưa hề bị bắt lần nào.”

Thẩm phán Loopus bình thản nhìn xuống, “Ông Wilbanks, tôi mong đây là lần đầu cũng như lần cuối ông cắt lời bất kỳ ai ở phiên xử này. Tôi muốn ông ngồi xuống, và khi nào tòa sẵn sàng nghe ông nói, thì ông sẽ được gọi.” Những lời của thẩm phán sắc như băng, và gần như có ý mỉa mai, khiến tôi tự nhủ không biết hai người họ đã có bao nhiêu lần chạm trán nhau ở phòng xử này rồi.

Nhưng Lucien Wilbanks chẳng lấy gì làm phiền, mặt lão dày quá rồi.

Tiếp theo, Childers viện dẫn ra một vài chuyện quá khứ. 11 năm trước, vào năm 1959, Gerald Padgitt đã bị truy tố vì tội cướp xe ở Tupelo. Phải mất một năm mới tìm được hai cảnh sát sẵn sàng vào cồn Padgitt để thực hiện lệnh bắt, và dù họ sống sót trở về, nhưng vẫn không bắt được người. Gerald Padgitt hoặc đã trốn khỏi hạt hoặc đã ẩn náu đâu đó trên cồn. “Giờ ông ta ở đâu,” Childers hùng hồn nói, “ông ta chưa hề bị bắt, chưa hề ai thấy ông ta.”

“Mọi người từng nghe về Gerald Padgitt chưa?” Tôi quay sang hỏi khẽ Baggy.

“Chưa.”

“Nếu bị cáo này được bảo lãnh, chúng ta sẽ không bao giờ thấy lại anh ta nữa. Chuyện đơn giản là thế thôi.” Nói xong, Childers ngồi xuống.

“Ông Wilbanks,” thẩm phán cất tiếng gọi.

Lucien chậm rãi đứng lên và vẫy tay với Childers. “Công tố viên đang nhầm lẫn, như thường lệ,” ông ta nói với giọng sảng khoái. “Gerald Padgitt không bị truy tố những tội đó. Tôi không bào chữa cho ông ấy và tôi cũng chẳng quan tâm chuyện quái gì đã xảy ra với ông ấy.”

“Yêu cầu ông nói năng cẩn thận,” thẩm phán nhắc nhở. “Ông ấy đâu phải là người ra tòa. Phiên xử này là về Danny Padgitt, một chàng trai không có tiền án tiền sự gì.”

“Thân chủ của ông có bất động sản ở hạt này không?” Thẩm phán Loopus hỏi.

“Không có. Anh ấy mới 24 tuổi mà.”

“Vậy ta chốt cho xong vụ này đi, ông Wilbanks. Tôi biết gia đình bị cáo có lượng bất động sản cực lớn. Cách duy nhất để tôi chấp thuận bảo lãnh là nếu họ dùng toàn bộ bất động sản để làm bảo đảm.”

“Thật quá đáng.” Lucien gầm gừ.

“Tội ác anh ta bị cáo buộc cũng thế.”

Lucien thả tập giấy trên tay xuống bàn. “Cho tôi xin vài phút để tham vấn với gia đình bị cáo.”

Chuyện này khiến nhà Padgitt rối cả lên. Họ quây lại sau bàn bị cáo với Wilbanks, và ngay từ đầu đã có nhiều biểu hiện phản đối. Tôi phải thú thật, nhìn đám gian manh giàu có lắc đầu quầy quậy và nổi cáu với nhau đúng là khá vui. Chuyện gia đình cãi vã dễ nổi lên và khá gay gắt khi liên quan đến tiền bạc, và dường như mọi người nhà Padgitt ở đây không thống nhất được nên làm thế nào. Nhìn cảnh này rồi, không biết đến lúc họ chia gia tài thì sẽ khủng khiếp đến thế nào nữa.

Lucien thấy bàn bạc có vẻ không ăn thua, và để tránh mất mặt, lão quay lại nói với tòa. “Thưa Tòa, chuyện đó không thể nào làm được. Bất động sản của nhà Padgitt có ít nhất 40 chủ sở hữu, và hầu hết không hiện diện ở tòa lúc này. Yêu cầu mà tòa đưa ra có phần độc đoán và quá quắt.”

“Vậy tôi cho ông vài ngày để xử lý nhé,” Loopus nói với giọng hào hứng vì mối phiền toái ông vừa gây ra.

“Không, thưa Tòa. Như thế thật không công bằng. Thân chủ của tôi có quyền có mức bảo lãnh hợp lý như mọi bị cáo khác.”

“Thế thì bác bỏ bảo lãnh cho đến phiên điều trần sơ bộ.”

“Chúng tôi không cần phiên sơ bộ.”

“Tùy ông thôi,” thẩm phán trả lời và ghi chép lại.

“Và chúng tôi yêu cầu vụ này được xử ở tòa có bồi thẩm đoàn càng sớm càng tốt.”

“Khi nào đến lượt sẽ được xử, ông Wilbanks à, như mọi vụ khác vậy.”

“Vì chúng tôi sẽ đệ đơn xin đổi tòa sớm nhất có thể.” Lucien nói dõng dạc, tuyên bố đầy uy lực.

“Không phải giờ hơi sớm cho chuyện đó à?” thẩm phán hỏi lại.

“Thân chủ của tôi không thể nào được xử công bằng ở hạt này.” Wilbanks vừa nói vừa nhìn quanh phòng xử, gần như cố lờ thẩm phán đi. “Tôi thấy người ta đã bắt đầu cố làm sao để truy tố, xét xử và kết tội thân chủ của tôi trước cả khi anh ấy có cơ hội bào chữa cho mình, và tôi nghĩ tòa phải can thiệp ngay lập tức bằng lệnh cấm phát biểu.”

Lão Lucien mới là kẻ cần bị cấm phát biểu thì có.

“Ý ông là sao, ông Wilbanks?” thẩm phán Loopus bắt đầu thấy tò mò.

“Ông chưa xem tờ báo địa phương sao?”

“Mới đây thì chưa.”

Mọi ánh mắt bỗng đổ dồn về phía tôi, và một lần nữa, tôi như rớt tim ra ngoài.

Wilbanks vừa nói vừa nhìn tôi chằm chằm. “Những câu chuyện lên trang nhất, những tấm ảnh đẫm máu, những nguồn tin không tên, những sự thật nửa vời và những hàm ý ám chỉ hòng kết tội một người vô tội!”

Baggy lại một lần nữa cố nhích xa khỏi tôi, lúc này tôi đúng là bơ vơ không người nâng đỡ.

Lucien bước tới bục thẩm phán, giơ ra một tờ báo. “Mời ông xem, lão gắt lên.” Loopus chỉnh gọng kính, cầm tờ Thời báo lên và dựa người ra ghế. Ông bắt đầu đọc một cách thong thả.

Ông là kiểu đọc chậm. Tim tôi đã đập trở lại, nhưng giờ đang nện như búa tạ. Cổ áo sau gáy tôi cũng đã ướt đẫm. Thẩm phán Loopus đã đọc xong trang nhất và chậm rãi mở qua trang sau. Cả phòng xử im bặt. Ông sẽ cho tống giam tôi ngay hay sao? Ông quay sang gật đầu một cái là chấp hành tòa sẽ còng tay và lôi tôi đi? Tôi đâu phải luật sư. Tôi vừa bị một kẻ chuyên đòi bồi thường dọa kiện đòi triệu đô, và giờ thẩm phán đang đọc những bài báo khá khủng khiếp của tôi trong khi cả thành phố im lặng chờ ông ra phán quyết.

Tôi cảm nhận được nhiều ánh mắt gay gắt đang hướng về phía mình, nên cúi đầu viết đại lên tập giấy dù hầu như chẳng biết mình đang viết gì. Tôi phải cố hết sức để làm mặt tỉnh, nhưng thật sự lúc này chỉ muốn lao khỏi phòng xử này mà chạy về Memphis.

Có tiếng gấp giấy loạt xoạt, cuối cùng thẩm phán cũng đã đọc xong. Ông cúi tới gần micro một chút và nói ra những lời khiến sự nghiệp tôi lên hương ngay lập tức. “Bài báo viết rất hay. Hấp dẫn, có lẽ có đôi chút rùng rợn, nhưng chắc chắn không có gì quá đáng cả.”

Tôi vẫn cắm cúi viết như thể chưa nghe gì. Tôi vừa bị đẩy vào một cuộc xung đột không ngờ và khá chật vật cho tôi, nhưng nhờ thẩm phán mà tôi đã vẻ vang thoát ra an toàn ngay trước mũi nhà Padgitt và Lucien Wilbanks. “Chúc mừng anh,” Baggy ghé sang nói khẽ.

Thẩm phán Loopus gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn. Ông để cho Wilbanks vung môi múa mép vài phút về những kẽ hở trong quy trình của cảnh sát và văn phòng công tố, thậm chí là các kẽ hở có thể có của phiên tòa sắp đến, tất cả quy lại thành một âm mưu của những người giấu tên nào đó quyết tâm đối xử bất công với thân chủ của lão. Nhưng thật ra lão chỉ đang thể hiện cho nhà Padgitt xem. Lão đã thất bại trong nỗ lực xin bảo lãnh, nên phải thể hiện nhiệt tình để lấy lại chút ấn tượng với họ.

Còn thẩm phán Loopus thì chẳng hề tin gì mấy thứ đó.

Chẳng bao lâu sau, chúng tôi cũng biết Lucien chỉ bày trò. Lão chưa hề có ý định chuyển vụ này ra tòa ngoài Hạt Ford xử.

« Lùi
Tiến »