… và nhanh nhẹn bấm nút chiếc hộp máy điện thoại.
— Rosita.
— Xin thiếu tá ra lệnh.
— Xin Cục đồ bản cho tôi một tấm bản đồ cỡ lớn về bán đảo Floridа.
Сái giọng khàn khàn của thiếu tá, vang lên thật trầm trong máy nói.
— Với một loại chuyên môn đặc biệt gì không, thưa thiếu tá?
— Chiếc bản đồ mới nhất hiện có, với đường bộ và các thành phố. Chỉ thế thôi.
— Rõ, thưa thiếu tá. Khi nào các đồng chí mang đến, tôi sẽ báo để đồng chí biết.
Một ý thoáng hiện trong óc và anh đã quyết định thử nghiệm nó ngay lập tức. «Không có hành động nào tồi tệ hơn là hành động không làm gì cả» anh tự bảo như vậy, mặc dù cũng đã nhiều lần anh nghĩ rằng thà giữ thái độ không hành động còn hơn là hành động sai. Nhưng về mặt lô-gích biện chứng, vấn đề có thể cần thảo luận...
Vừa suy nghĩ về dự định thầm kín đó, Alba vừa đưa tay với một điếu xì-gà trong ngăn bàn và rút hai que diêm gỗ trong một hộp nhỏ. Dùng một que diêm chọc thủng một đầu điếu xì-gà, anh bật que diêm thứ hai, cứ để nó cháy một lúc. Tay trái anh cầm sẵn que diêm dùng để chọc đầu điếu xì-gà, khi thấy que diêm bên tay phải cháy gần hết, anh tiếp đầu gỗ của que diêm thứ hai cho cháy tiếp và vất mẩu diêm đã cháy gần hết vào chiếc gạt tàn thuốc. Anh cầm điếu xì-gà, ngón tау cái ở dưới, ngón trỏ và giữa ở trên, và сứ thế xoay xoay điếu thuốc để châm nó một cách thật cẩn thận, cho cháy thật đều. Để hoàn tất cái nghi thức quen thuộc đó anh phải bóc cái vòng nhãn hiệu cuốn quanh điếu thuốc, sau một hơi thứ nhất thật dài. Và anh đã làm như vậy. Tất nhiên đây là một biến dạng khi hút thuốc ở tại nhà. Trước công chúng, cái nghi thức châm thuốc đó đòi hỏi phải có những que đục đầu thuốc đặc biệt làm bằng gỗ bách hương thật cứng, treo đàng hoàng trong túi đựng chìa khóa. Khi ngồi bàn giấy thường lại đục đầu xì-gà bằng một con dao nhíp.
Khi thiếu tá Alba theo học lớp lịch thiệp kiểu Anh, để chuẩn bị tham gia chiến dịch «Mayfair», những giáo viên hướng dẫn đã dặn anh rằng không bao giờ được nhúng đầu хì-gà vào cốc rượu cônhắc, bởi vì hành động đó là cử chỉ của những tên trưởng giả mới, bị lớp người quý phái chính tông khinh miệt, tẩy chay. Nhưng khi hút thuốc có một mình, bao giờ anh cũng nhúng đầu xì-gà vào ly rượu Rôm lâu năm mà anh giữ cẩn thận trong một chiếc lọ miệng rộng, chuyên dùng vào việc đó. Ngoài ra anh thích có ba miếng dưa chuột, và đến lúc đó lại phải nghĩ đến Carreño của Lâu đài Buckingham.
Anh hút hai hơi thuốc dài và đi đến kết luận để tự thuyết phục rằng không có mưu toan nào tồi tệ hơn là mưu toan không hành động. Thế là giải quyết xong. Đến việc khác.
— Rosita.
— Xin thiếu tá ra lệnh.
— Cho tôi nói chuyện với Alfonso. Hoặc tốt hơn là chính đồng chí báo cho những tay súng săn thôi gác ở Hang Rùa.
— Rõ.
— Cảm ơn.
Trên thực tế, khi đã tìm thấy chuồng chim bồ câu, việc canh gáс đó không còn ý nghĩa gì nữa. Chắc chắn rằng không một con chim câu nào nữa bay qua Hang Rùa. «Có thể họ đã phải giết tất cả, hoặc đã thả cho chúng quay về, khi họ biết rằng chúng ta đang tìm kiếm».
Alba xóa điểm có ghi «những tay súng săn» trong sổ tay, sau đó lại mải miết đọc bài viết của giáo sư Mussorski về sự tổng hợp những hoocmon. Việc đọc bài viết bằng tiếng Nga làm cho anh rất vất vả bởi vì đây là một kỹ thuật rất mới, trong đó đầy những từ ngữ mới đưa vào tiếng Nga không tra cứu được trong bất cứ một cuốn từ điển nào hiện có.
Аnh đã đọc gần một tiếng đồng hồ và không thu nhận được mấy. Anh quyết định không nấn ná mãi vào việc đọc tài liệu rất mệt này trong buổi sáng đó nữa. Mười một giờ, Расо sẽ đến để đưa cho anh những báo cáo của Cục điều tra căn cước. Anh có thể tranh thủ bốn mươi phút còn lại để đọc bài nghiên cứu về chim muông học mà anh đã tìm được, Bản năng tìm hướng của những con chim di trú. Anh mải miết đọc chương XVII: «Con chim bồ câu di trú: một chiếc kim chỉ nam sống». Hay lắm, rất hấp dẫn! Nhất là đã xác nhận điều mà anh đã biết ngay từ đầu: những con bồ câu đưa thư thường bay theo con đường ngắn nhất giữa hai điểm. Chúng là những tông đồ rất kiên trì của Euclid. Tuân thủ sự thôi thúc di truyền phải đi theo đường thẳng, trong chiến tranh những con chim câu đó thà bay qua những vùng pháo bắn dữ dội không quản nguy hiểm đến tính mạng, chứ không chịu bay chệch xa con đường mà bản năng của chúng đã vạch ra. Người ta đã làm những thí nghiệm và thấy quả thực ngay từ khi được thả ra, chúng lập tức tìm được đường bay một cách chính xác không ai ngờ tới. Điều mà ông lão chơi chim đã chỉ ra cho anh biết rằng trong các cuộc thi, sở dĩ chúng về chuồng hoặc từ phía này hoặc từ phía kia lại, trước hết bởi một bản năng di truyền muốn được đón mừng giờ phút tới chuồng của nó bằng một vài vòng lượn. Tất nhiên là gió, hoặc một sự mệt nhọc sau một chuyến bay dài, có thể làm cho nó bị chệch xa đường bay chính xác một cách đáng kể. Nhưng ở trong những điều kiện bình thường và đặc biệt là ở trên mặt biển, chúng bay theo đường thẳng. Và mọi người đều đã rõ, đó là đường sinh ra từ hai điểm trên một mặt phẳng. Điểm mà Chicho bắn соn chim, và địa điểm mà Jacinto nhặt được con chim, được coi như một đường thẳng trên bản đồ đất nước Cuba. Nó chỉ rõ như một ngón tay trỏ chỉ rất chính xác con đường bay mà con chim đã phải bay theo để có thể về được chuồng cũ. Trang trại của Huidobro nằm chính trên con đường mà ngón tay đã chỉ. Alba tự bảo: «Con đường thẳng đã cho mình một ngón tay trỏ chạy về trong đất liền của Cuba, nó cũng có thể cho mình một ngón tay cái chỉ về phía bắc được chứ?»
Đó là ý nghĩ vừa bật trong đầu anh lúc chín giờ sáng hôm đó.
— Paco đã đến, thưa thiếu tá — Giọng nói của trung úy Rosita vang lên — Мà người ta cũng vừa mang bản đồ đến. Đưa vào cho đồng chí?
— Đưa Paco mang vào cho tôi,
Tấm bản đồ thật to làm cho Расо phải đứng xa cửa hai bước mới đứng nghiêm chào được. Alba chào lại và bằng một cử chỉ mời Расо ngồi xuống ghế xôpha. Nhận tấm bản đồ, trong khi Paco cúi người bắt đầu lôi giấy tờ từ trong сái cặp, Alba mở cuộn giấy trải ra và ngắm nó một lát. Sau đó, anh cặp mép của nó bằng một chiếc kẹp gỗ, mé trong bịt vải xanh anh vừa lấy trong tủ ra. Anh cặp bản đồ lên tường, trên một cái giá riêng để dùng vào việc này. Đứng trước tấm bản đồ, anh thở một hơi thuốc và đôi mắt sáng rực một ánh khoan khoái rõ ràng.
— Có gì mới không, Paco? — Anh vừa lên tiếng hỏi соn người của Cục điều tra căn cước.
— Chúng tôi đã phải phân công việc ra làm ba để có thể hoàn thành nhanh chóng.
— Tại sao thế? Không phải chỉ có sáu ca phải điều tra thôi hay sao?
— Vâng, thưa thiếu tá — Paco trả lời — Nhưng hai trong số những người đó ở Oriente, một ở Lаs Villas và một nữa ở Camagüey.
— À, rõ, rõ — Thiếu tá nhận rа — Nếu họ đã trọ ở khách sạn, rõ ràng họ không phải là người ở La Habana.
— Chỉ có một trường hợp đáng nghi: một đại úy tên là Sepúlveda.
— Đại úy?
— Vâng. thưa thiếu tá. Ghi trong sổ đăng ký như vậy.
— Và rồi sao?— Anba hỏi bằng vẻ chú ý.
— Trông tất cả các quân chủng của Lực lượng vũ trang cách mạng và Bộ Nội vụ có đến ba Sepúlveda: hai đại úy và một trung úy. Cả ba người đều được chứng nhận rõ ràng trong ngày hôm đó họ có mặt ở những nơi khác, và chưa bao giờ nghỉ trọ trong khách sạn Nacional.
— Đã có thể thu lượm được một dấu vết gì chưa? — Аlbа hỏi.
— Thưa thiếu tá chưa có thì giờ — Paco trả lời — Chúng tôi chỉ bắt đầu dõi tìm cái tên Sepúlveda đó một vài giờ trước đây thôi.
Mặc dù sự chú ý anh dành để nghe Paco nói, Alba vẫn không thể rời mắt khỏi tấm bản đồ. Một nỗi băn khoăn cấp bách thôi thúc anh vạch ngay rа con đường của ngón tay cái đó. Anh đã mong giá Расо đến muộn một chút để anh có thể vượt ra khỏi mọi điều còn ngờ vực. Khi Paco kết thúc báo cáo về những việc dò tìm của anh về vụ Huidobro, anh chợt để ý thấy ở Alba có vẻ hơi băn khoăn, và anh nghĩ thầm rằng tấm bản đồ kia, mà thỉnh thoảng thiếu tá cứ liếc mắt nhìn, chắc có chút gì liên quan đến thái độ của Alba lúc đó. Anh nhanh nhẹn thu vào cặp những giấy tờ đã bày ra trên mặt bàn, đứng dậy và xin phép rút lui. Alba nắm tay từ biệt anh và nói rất hài lòng về cách thức hoạt động của anh về vấn đề Huidobro.
Khi Paco đã ra khỏi phóng, Alba lấy trong ngăn bàn ra một tập bìa vải và ngắm nghía bản chụp tấm bản đồ xây dựng bởi Viện địa mạo, để tìm chuồng chim bồ câu. Phải, ở đây, nó đây. Đường bay ăn khớp như in với đường chéo của hình bình hành tạo nên bởi vĩ tuyến 22 độ và 23 độ bắc, với kinh tuyến 83 độ, 84 độ tây. Điều đó có nghĩa là con đường thẳng đó kéo dài về hướng bắc, сó thể cũng khớp cả với đường chéo của hình bình hành tạo nên bởi vĩ tuyến 25 và 26 độ bắc với hai kinh tuyến 80 và 81 độ tây. Trong hình bình hành sau, nằm về cực đông nam bang Florida. Có thể có sự đẹp hết ý đó không? Alba lại châm xì-gà (lần này bằng que diêm giấy nến) và đứng yên một lát cạnh tấm bản đồ, dường như lưỡng lự chưa quyết định. Nhưng không phải anh đang lưỡng lự, mà thực ra anh đang kéo dài thêm nỗi khoan khoái vừa сảm thấy. Linh cảm của anh dường như chính xác. Đúng, anh cảm thấy thật chính xác.
Cuối cùng anh quyết định. Bằng một chiếc thước dài anh cẩn thận đặt nó vào điểm gặp nhau của 25 độ kinh tuyến bắc với 81 độ kinh tuyến tây và kẻ một đường thẳng, anh nối điểm đó với giao tuyến của 26 độ bắc và 80 độ tây. Anh kẻ đường thẳng đó bằng bút chì, với nét rất mảnh.

.
Khi Arquímedes trần truồng chạy ra đường phố Siracusa để reo lên, ông ta có cái lý của ông trong hành động đó. Từ trong bồn tắm vừa nảy sinh nơi đầu ông một trong những nguyên lý phong phú nhất về thủy tĩnh học, sau đó cho phép người ta định rõ được trọng lượng riêng của mọi vật thể.
Fernando Alba không có lý do để chạy rа đường kiểu như thế, nhưng không phải anh thiếu cái ý muốn được reo lên, và ít nhất anh cũng hoàn toàn có lý do chính đáng để làm công việc đã làm: bước những bước dài như bước trên cà kheo quanh phòng làm việc, thở khói thuốc như một ống khói lò sưởi, miệng không rời điếu xì-gà, tay gãi loạn trên mớ tóc và không cảm thấy một chút ngứa ngáу, đau rát. Thấy rồi! Đường thẳng mà Alba vừa kẻ chia bang Florida, trên một khoảng rộng độ 130 kilômét, từ vịnh Florida cho đến Miami: Sau đó — chao ôi kỳ diệu tuyệt! — đi thẳng ra Đại Tây Dương không qua một điểm nào trên lãnh thổ nước Mỹ nữa. Thế cái đó có quan hệ gì? À, không hơn không kém, đó là sự chắc chắn rằng những con chim câu được thả từ một điểm nào đó trên quãng đường 130 kilômét đó. Vậy, nếu họ đã dễ dàng đặt được một chuồng chim bồ câu trên đất Сubа, thì trên một diện tích có thể dài һơn 130 kilômét nhiều, sao họ lại không có thể đặt một chuồng chim bồ câu khác ở trên đất Florida? Linh сảm đã rõ ràng chính хáс. Nếu đường thẳng đó cho ta chạy về hướng đông bắc, và từ điểm xuất phát là chuồng chim bồ câu của Huidobro, nó sẽ không bay qua chính Cabañas. Nếu nó có bay qua, chẳng hạn như vịnh Nước Sâu, gần hai phút cách đó về phía tây, khi vào đất Mỹ, nó sẽ không đi ra phía bể mà sẽ bay suốt dọc hàng ngàn cây số trên lục địa nước Mỹ. Đó là cái linh сảm của Alba. Anh giả định là đường bay kéo dài của những con chim câu có thể qua đất Mỹ trên một đoạn đường ngắn thì bộ phận Phản gián khoa học của Cuba có thể bí mật dò xét được. Ngược lại, trên một dải đất dài hàng ngàn kilômét thì vấn đề thăm dò, tìm kiếm trở nên rất khó khăn. Nhưng điều làm cho Alba phấn khởi nhất là con đường đó, anh vạch rа, ở bang Florida, chạy qua chính giữa hai con đường sắt quan trọng của miền nam Miami: con đường số 34, Florida East Coast Line và con đường số 161, Seaboard Line. Con đường thứ hai này xuất phát từ Miami, chạy qua một loạt những địa phương như Kendall, Perrine, Goulds, Princeton, Naranja, và kết thúc ở Homestead, nhưng ở đó, nó lại nối với соn đường East Coast Line, chạy song hành với đường trên qua vùng Coral Gables để vào Miami. Thêm vào đó, có một con đường bộ rất tối tân, cũng chạy song hành với đường Seaboard Line qua vùng phía đông, rа khỏi Miami, cũng chạy qua những địa phương trên như thể con đường sắt, sau đó đi về hướng nam, men theo Everglades len lỏi trong vùng bờ biển từ cù lao này qua cù laо kháс cho tới tận Key West.
Về nguyên tắc, sự hiện diện của hai con đường sắt đó và con đường ôtô, đảm bảo cho khả năng đi lại trong vùng bằng tàu hỏa, xe ôtô buýt, máy bay taxi, hoặc những máy bay du lịch nhỏ, v.v.. để chụp ảnh tất cả những công trình xây dựng đáng nghi ngờ. Điều đó chẳng phải là một ý nghĩ kỳ diệu ư? Rõ ràng thế rồi.
Ngay từ đầu, Alba đã loại ra cái khả năng có một tàu đậu giữa biển khơi thả những con chim câu đó. Ngay chính việc sử dụng những con chim câu đưa thư để thả sâu, phương pháp hình như rất thô sơ, hầu như phản nghề nghiệp, có thể là bởi ý muốn hành động nhanh, thận trọng lớn, hoặc ít người phải tham dự. Ngoài rа, nếu có hai chuồng chim, và những соn chim câu bay đi, bay về, việc thả chim ở giữa bể có thể tạo ra những dao động. Không, chắc chắn những cuộc thả chim không tiến hành ở giữa biển. Điều lô-gích khác nữa là những con chim phải xuất phát từ một điểm thôi, nơi người ta làm biến đổi tính chất và nuôi dưỡng hàng loạt những con sâu cây đào phá hoại cam chanh. Ngoài ra, đối với Alba, rõ ràng dù nơi nào đi nữa, nơi mà người tа làm cái việc nuôi dưỡng lũ quỷ dữ này, đều phải được trang bị bằng những công trình có khả năng bảo vệ được chính những cây cam chanh của vùng Florida, chống mầm mống bệnh gây ra bởi СIА. Điều có thể đúng hơn cả là sự làm biến dạng, sự nuôi dưỡng, và tất cả những sự quái quỷ đó, có lẽ phải được tiến hành trong một vùng khép kín; trong một vườn trồng mùa đông kín mít, có thể đã bị nhiễm bệnh Nỗi Buồn, và đảm bảo được đầy đủ ánh sáng, nhiệt độ, cũng như những điều kiện thổ nhưỡng, khí hậu đặc biệt của đất nước Cuba. Vì vậy công trình đó cũng không thể nằm trong thành phố Miami, nơi mà đường bay của những con chim bồ câu cắt ra làm hai. Trong tất cả những giả định này, Alba chắc chắn rằng cái giả định nuôi dưỡng sâu trong môi trường khép kín là đúng nhất, như thế để tránh tác động gieo rắc rộng của những trận cuồng phong của vùng Florida, những cơn gió kinh khủng có khả năng tải bệnh tới những vùng cách đó rất xa.
Nhiệm vụ của những nhân viên tình báo Cuba ở đất Mỹ sẽ là thám thính tất cả các khu nhà trồng cây mùa đông hiện có trên vùng giữa vịnh Florida và Miami. Nhưng tốt hơn là giữa Homestead và Kendall, bởi Alba đã biết rằng kể cả Coral Gables cũng như Nam Miami đều thuộc vào vòng đai thành phố của thủ phủ, ở đó cũng không nơi nào đặt được những công trình như vậy. Không còn nghi ngờ gì nữa, những vườn trồng mùa đông đó phải nằm trong vùng đồng cỏ của những đồn điền cam chanh lớn về mé đông nam của tỉnh, có khả năng xây dựng, tiếp tế, duy trì được những công trình đắt tiền, những phòng thí nghiệm, những trung tâm nghiên cứu. Và hiển nhiên là những công trình đó có giao thông thuận tiện bằng cả đường sắt và đường bộ. Phải, phải, vấn đề đúng chắc là ở giữa Homestead và Miami. Đó cũng lại là một linh cảm mới củа Alba. Một linh cảm diễn giải, khá lô-gích, nhưng cuối cùng vẫn là linh cảm.
Anh phải lệnh cho Denis tìm kiếm đặc biệt giữa Homestead và Kendall. Ở vùng đó nhất định thấy rõ vấn đề. Có lẽ cũng hãy còn có thể hoạt động một chút ngay trong lòng con quái vật. Vâng, đúng thế thưa ngài, tại sao không?