Bóng Thời Gian

Lượt đọc: 416385 | 136 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Trọng Đan quăng tờ thiệp cưới trước mặt Tú Vân rồi ngã người ra ghế hút thuốc , quan sát phản ứng của cô.

Tú Vân cầm tờ thiệp tò mò mở ra đọc . Cô tái mặt đánh rơi nó xuống gạch.

- Thế này là thế nào ?

Trọng Đan đủng đỉnh bước qua nhặt tờ thiệp lên :

- Còn thế nào nữa , thì họ sắp cưới nhau chứ còn thế nào . Cái này không phải gởi cho tôi . Tôi mượn của thằng Quỳnh đem tới cho cô xem để dễ tin hơn.

Tú Vân chợt đấm mạnh tay xuống bàn . Mắt cô quắt lên :

- Tại sao tụi nó dám làm như vậy ? Tại sao con khốn đó dám qua mặt tôi ? Tôi xé xác nó.

- Bà lấy tư cách gì đòi xé cô ta . Bà đuổi cô ta ra khỏi nhà rồi , đâu còn quyền hành gì nữa mà làm quyền.

Tú Vân như không nghe Đan nói . Chỉ chìm đắm trong ý nghĩ của cô . Cô uất lên căm hờn :

- Thì ra tên Khoa đã phản bội tôi lâu rồi . Vậy mà nghe hắn nói tôi cứ ngu ngơ tin hắn . Khốn nạn ! Cả một lũ khốn nạn !

Cô lồng lên như con thú bị thương . Cô đứng bật dậy đi tới đi lui trong phòng . Hất tung những món đồ đặt gần tằm tay . Cô gân cổ hét lên :

- Tôi như thế này mà chịu thua con nhỏ cù bơ cù bất đó sao ? Thật là nhục , nhục nhã quá ! Tôi không chịu thua đâu . Hai người đó phải bước qua xác của tôi mới dám cưới được . không được yên ổn đâu.

Trọng Đan gợi ý :

- Bà ở đây la hét thì nhằm gì . Sao không đi tìm hắn mà ngăn cản ?

Tú Vân chợt đứng lại , trừng trừng nhìn Trọng Đan :

- Ông đi với tôi.

- Đi đâu ?

- Đến cản họ . Ông cũng mê con nhỏ đó lắm mà.

Trọng Đan phá lên cười :

- Tôi nói thì nhằm gì ? Chủ yếu là bà đấy chứ . Đan Thụy đâu có yêu tôi . Nhưng Khoa thì khác . Hắn đã từng quen với bà . Và nếu không có cô ta thì hắn đã cưới bà rồi . Như vậy bà hỏi tội hắn thì đúng rồi , chối vào đâu được.

- Ông nói đúng . Tôi sẽ đi hỏi tội hắn.

Và mặc Trọng Đan còn ngồi đó , cô lao nhanh lên phòng thay đồ . Trọng Đan nhún vai cười gằn một mình như hài lòng , rồi đứng dậy lững thững đi ra sân.

Lát sau Tú Vân đi xuống . Cô phóng xe như bay đến tìm Minh Khoa . Gặp lúc anh đang chuẩn bị đi đâu đó . Tú Vân quăng chiếc sắc tay xuống bàn nhìn anh trừng trừng :

- Anh định đến con Thụy phải không ? Bây giờ nó ở đâu.

- Em tìm cổ có chuyện gì không ?

Khuôn mặt Tú Vân đỏ hững . Rừng rực trong cơn điên giận , cô nghiến răng :

- Tôi sẽ rạch mặt nó , xé nó ra làm trăm mảnh về tội dám qua mặt tôi . Anh dấu nó ở đâu ?

Khoa im lặng . Anh đoán được chuyện gì rồi . Anh bình tĩnh nhìn Tú Vân :

- Em ngồi lại nói chuyện với anh một chút được không ?

- Tôi không muốn nói chuyện với anh . Tôi phải đi tìm nó.

Khoa nhẹ nhàng :

- Em tìm cổ làm gì . Nếu muốn mắn g nhiếc hay hành hạ , em cứ trút vào anh . Đừng làm phiền cổ nữa . Cổ đã chịu khổ vì em nhiều rồi.

- Anh nói thế là sao ? Tôi không có quyền hỏi tội nó hả ?

- Đan Thụy có tội gì vậy ?

Tú Vân hùng hổ :

- Nó dám qua mặt tôi . Dám lén lút quyến rũ anh sau lưng tôi . Nó là đồ đê tiện . Và anh nữa , anh , anh cũng là đồ sở khanh . Quen với tôi cả 10 năm rồi , vậy mà cuối cùng anh trở mặt bỏ rơi tôi . Anh là đồ khốn nạn . Tôi sẽ không để yên cho hai người đâu.

Khoa trầm tỉnh nhìn Tú Vân :

- Anh biết anh có lỗi với em , lỗi rất nhiều . Nhưng tình cảm là cái gì không thể gượng ép . Tha cho anh.

- Không , tôi không bao giờ tha thứ . Tôi sẽ theo phá hai người suốt kiếp . Hai người sẽ không yên ổn với tôi đâu . Anh nói đi . Nó lén lút quyến rũ anh từ lúc nào ?

- Đan Thụy không đủ bản lãnh làm việc đó đâu . Tự anh đã chinh phục cổ , vì anh yêu cổ . Tất cả là lỗi của anh.

- Nhưng ngày xưa anh cũng đã yêu tôi . Tại sao anh trở mặt như vậy ?

- Anh xin lỗi . Có lẽ lúc đó anh chưa hiểu mình , hay vì chính em đã không còn là như trước . Anh không hiểu được nhưng dù sao anh cũng thật tình xin lỗi em.

- Tôi không cần nghe xin lỗi mà là muốn đập cho nó một trận.

Khoa nghiêm nghị :

- Anh cấm em làm việc đó . Đan Thụy bây giờ không còn là người trong nhà em . Mọi liên hệ kể như cắt đứt rồi . Cổ sắp là vợ anh . Nếu ai gây cấn với cổ anh sẽ không để yên cho người đó.

- Kể cả tôi phải không ? – Tú Vân hét lên . Thấy Khoa không trả lời , cô càng điên cuồng – Trời ơi , anh bênh nó như vậy sao ? Anh là đồ khốn nạn.

Như mất hết lý trí , Tú Vân nhào vào người Khoa , đấm thùm thụp vào ngực anh . Anh nhìn Tú Vân gào thét như người mất trí , cái nhìn mỗi lúc mỗi trở nên lạnh lùng ghê gớm . Rồi anh giữ tay cô lại :

- Em đã đi quá giới hạn của mình rồi . Dừng lại đi Vân ạ . Sự kiên nhẫn của anh dù sao cũng có giới hạn của nó.

- Tôi không dừng . Tôi có quyền hỏi tội anh . Bắt anh phải trả giá về sự phản bội đê tiện của anh.

- Nhưng mình vẫn chưa là vợ chồng . Em bình tỉnh suy nghĩ một chút đi . Xét về mặt pháp lý thì mình không có gì ràng buộc nhau . Vì vậy mỗi đứa đều có quyền tự do riêng cho mình.

Tú Vân quát lên :

- Tôi không cần biết pháp lý nào cả . Chỉ biết anh đã bỏ rơi tôi . Anh giải thích đi . Nó có gì hơn tôi mà anh sỉ nhục tôi như vậy.

Khoa nhìn Tú Vân hơi lâu , rồi nghiêm nghị :

- Được , nếu cần thì anh sẽ nói.

Anh bước ra hơi xa Tú Vân , giữ một khoảng cách vừa phải với cô :

- Trước đây anh im lặng vì không nỡ nói ra sự thật . Và vì anh biết anh có lỗi . Nhưng bây giờ nghĩ lại , anh thấy cần phải giải thích dể em hiểu . Xem như mình chia tay mà không có gì oán hận nhau.

- Nói đi

- Em có nghĩ rằng tính tình hẹp hòi , độc ác của em đã giết chết tình cảm trong anh không ? Em đã đối xử với Đan Thụy thế nào ? Qúa quắc khắc nghiệt và nhỏ mọn đến mức làm anh ghê sợ . Đến lúc nào đó anh giật m`inh tự hỏi mình đã yêu một người thế nào . Thẳng thắn với lòng , anh không thể nào cưới một người vợ thiếu nhân đạo như vậy . Tâm địa em đen tối quá , sau này con anh sẽ được dạy dỗ ra sao ? Anh không muốn con anh có người mẹ thiếu lòng vị tha.

- Thì ra là vậy . Thì ra là tại tôi ăn hiếp nó mà anh bỏ tôi.

- Đó là sự thật . Cũng như anh không thể dối lòng rằng sự hiền lành yếu đuối của Đan Thụy đã chinh phục anh . Khơi gợi trong anh chút tinh thần hiệp sĩ . Nói ra thì hơi khôi hài một chút , nhưng quả thật anh không có cách giải thích nào khác.

Tú Vân nghiến răng :

- Đáng lẽ mấy lúc anh bênh vực nó , tôi phải hiểu . Đằng này tôi ngu ngốc quá , nên mới chứa chấp nó trong nhà . Lòng tốt của tôi đã hại tôi rồi.

Khoa hơi nhướng mày , như nghe một câu nói thật mỉa mai , buồn cười , nhưng anh vẫn không trả lời ,chỉ nhếch một nụ cười châm biếm kín đáo . Lần đầu tiên Tú Vân thấy anh có thái độ đó . Cô hiểu tình thế đã hết cứu vãn nổi rồi . Cô yêu Khoa và sợ anh như sợ vị chúa tể của mình . Vì trong số những con trai quanh cô , anh là người duy nhất chiều chuộng nhưng không hề sợ cô . Cô yêu anh ở tính cách điềm đạm , có tư cách và một chất thép tiềm ẩn bên trong mà cô không hiểu được . Cho nên bây giờ khi Khoa bộc lộ thái độ cứng rắn , cô thấy mình nhỏ nhoi khiếp sợ . Cô thề với lòng sẽ không buông tha , sẽ làm cho Đan Thụy khốn đốn suốt đời.

Ý nghĩ đó làm Tú Vân dịu lại đôi chút . Cô đứng dậy , với tay lấy chiếc túi sắc , khoát lên vai rồi nhìn Khoa châm biếm , cười nham hiểm :

- Anh sẽ hối hận về chuyện này . Rồi đây lương tâm anh sẽ ray rứt vì đã không cưới tôi . Hãy chờ đó.

Nói xong cô bỏ về ngay , không muốn nghe Khoa trả lời , đúng hơn là không đủ can đảm nghe anh kết tội hoặc bênh vực Đan Thụy , cái nào cũng làm cô điên giận . Mà không làm gì được họ thì cô biết làm sao ?

Rất may cô còn có Trọng Đan . Có một đồng minh sẵn sàng ủng hộ cô , sẵn sàng giúp cô phá nát những thứ mà cô muốn phá . Trong đời mình , điều tối kỵ nhất là bị người khác cướp mất cái gì thuộc về mình . Cô đâu có dễ khoanh tay bỏ cuộc.

« Lùi
Tiến »