Bóng Thời Gian

Lượt đọc: 416393 | 136 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Khoa tiển vị Khách ra sân rồi quay vào phòng giám đốc . Vừa ngồi xuống bàn anh đã nghe tiếng cửa bị Đẩy nhẹ . Rồi Tú Vân bước vào . Chiều nay cô ăn mặc thật lộng lẩy làm Khoa ngạc nhiên , anh mỉm cười nhìn cô :

- Hình như Vân đi dự Tiệc về hả ? Vui không ?

Tú Vân quăng chiếc xắc tay xuống bàn . Ngồi ghé một bên ghế cạnh Khoa :

- Chưa có đi , nhưng sẽ . Em đến rủ Anh nè.

Khoa hơi nhướng mắt :

- Rủ Tôi nhưng đi đâu ?

- Đdến nhà nhỏ Bạn dự Tiệc chiêu đãi . Tối nay nó đón ông anh Việt Kiều . Mời đông lắm.

- Nhưng tôi đâu có quen với ai ở đó.

Mắt Tú Vân long lanh sáng rỡ :

- Anh sẽ được quen , em bảo đảm . Nó hứa tối any sẽ giới thiệu mình với một ông thuyền trưởng tau Viển Đương . Bắt bồ được với ông này là mình có mối làm ăn lớn đó . Đi nhé.

Khoa búng tay :

- Đĩ nhiên là đi , nhưng tôi phải về nhà một chút.

- Đdể xin phép bà xả Hả ? dẹp đi , nó mời 5 giờ , anh về nhà là trể Đó.

Khoa nhìn đồng hồ , còn 10 phút nửa . Đúng là không còn kịp nữa . Anh đứng dậy dẹp sổ sách vào ngăn tủ rôÌ đi với cô ra ngoài.

Cả hai đến biệt thự Thanh Ly . Đúng như Tú Vân nói , chủ Nhà mời khách rất đông , hầu như hết những nhà doanh nghiệp lớn trong thành phố mà Khoa biết chứ chưa có dịp tiếp xúc . Tú Vân có vẻ Rất thành thạo trong cách xã giao . Cô luc' nào cũng tươi cười , hoạt bát và làm quen rất dễ dàng với những người đàn ông trong buổi tiệc . Cô làm cho anh ngạc nhiên như khám phá một con người mới tron gcô . Một sự Ngạc nhiên thật thú vi.

Bửa tiệc thật thịnh soạn , bia rượu được khui ra thừa mứa , chảy tràn lan ra cả bàn . Người ta nâng ly chúc mừng nhau . Nâng ly làm que với nhau , trao đổi với vài doanh gnhiệp trong quan hệ Làm ăn . Anh và Tú Vân ngồi ở một góc với một thuyền trưởng ma chủ Nhà giới thiệu . Ông hứa sẽ mang về cho Khoa những loại máy mà anh yêu cầu . Dĩ nhiên giá rất mềm . Còn vốn thì dĩ nhiên đã có ông Khôi hổ Trợ.

Không những chỉ bắt được mối làm ăn với viên thuyền trưởng , Tú Vân còn giới thiệu với anh những doanh nghiệp lớn , bạn của ông Khôi . Dù chưa thật sự Làm ăn với nhau , nhưng đó là những quan hệ Xã giao cần thiết đối với anh , khiến anh có tâm trạng hưng phấn kỳ lạ.

Buô/i tiệc kéo dài đến khuya . Lác đác có vài người ra về . Khoa và Tú Vân ở lại đến lúc tiệc tàn . Khi cả hai rời biệt thự Thì đã hơn 11 giờ . Gío đêm mát rượi gây một cảm giác sảng khoái , phấn khởi cho cả anh và cô . Ngồi phía sau anh , cô áp mặt vào vai anh , vừa nói vừa cười :

- Lúc nảy nói chuyện với ông Giàu , em hy vọng dễ sợ . Phen này anh trúng một mối lớn rồi đó :

- Em biết ông ta lâu chưa ?

- Mới đây thôi . Tuần trước em gặp ổng ở nhà chị Lý . Nhưng chỉ gặp thoáng qua thôi . Nghe chị Ly kể Về ổng em mới nhờ giới thiệu . Em biết làm quen với ổng là có lợi cho anh mà.

- Em tài thật.

Tú Vân vòng tay ôn ngang người anh , lim dim mắt :

- Cái gì có lợi cho anh là giá nào em cũng làm hết.

Khoa im lặng cảm động . Quả thật là cô đã làm cho anh rất nhiều điều mà anh không thể Không biết ơn . Anh vỗ nhẹ Tay cô . Vòng tay Tú Vân càng xiết chặt hơn . Cô cắn nhẹ Lên vai anh , hơi nghiêng người tới trước :

- Người ta bảo giàu nhờ bạn , sang nhờ vợ . Còn anh thì sao ? Anh sang nhờ …

- Em phải không ?

Khoa nói và quay lại cười với cô . Tú Vân nủng nịu :

- Nhưng trong lòng anh xem em là gì thì làm sao em biết được.

Khoa mở cổng , dắt xe vào công ty . Anh khoá trái cửa rồi lên lầu . Tú Vân đã vào phòng trước . Cô chỉ bật đèn ở ngoài cho ánh sáng lọt vào phòng một cách yếu ớt rồi tháo giầy , quăng chiếc xắc tay xuốgn bàn . Cô ngồi xuống salon chờ Khoa …

Cô nhắm mắt , nói nhừa nhựa như quá buồn ngủ :

- Có gi `mà không tiện . Bất quá khuya mình dậy về sớm . Sáng vô nhân viên đâu có biết gì mà sợ.

Nói xong cô xoay người quay vào trong . Khoa thở dài rồi ngồi xuống tìm thuốc hút . Anh trầm ngâm nghĩ tới Đan Thụy . Cảm giác hối hận dấy lên . Anh hình dung vẻ Đau khổ của cô mà thấy nao nao , nhưng ý nghĩ đó kéo dài không lâu . Anh quá mệt nên ngủ Thiếp đi.

Sáng hôm sau anh và Tú Vân rời công ty thật sớm . Đưa cô về xong anh mới về nhà mình . Đan Thụy lặng lẽ mở cửa cho anh . Cô không hỏi gì , nhưng nhìn đôi mắt mọng đỏ Của cô , anh hiểu đêm qua cô khóc nhiều lắm . Và anh thừa biết cô đã thức suốt đêm.

Lại phải giải thích , dỗ dành .Khoa biết Đan Thụy giận anh ghê gớm , nhưng anh mệt quá , sáng phải dậy sớm nên không tỉnh táo nổi . Anh vỗ nhẹ Vai cô :

- Anh sẽ gỉai thích với em sau . Bây giờanh buồn ngủ Lắm.

Nói xong Khoa đi thẳng vào phòng ngủ . Anh chỉ kịp tháo giày rồi để nguyên quần áo nằm xuống ngủ Mê mệt.

Đan Thụy đứng dựa tường nhìn anh . Cô cắn chặt ngón tay cố ngăn cơn thổn thức trong lòng.

Cô thẩn thờ đi ra phòng khách , ngồi bất động . Lồng ngực như muốn vỡ ra vì cảm giác đau đớn , ghen giận và thất vọng . Bây giờ thì đến mức này rồi , đi suốt đêm về cũng không cần một lời giải thích , một cử Chỉ dỗ dành . Cô biết giải thích hành động đó là thế nào đây.

Cô không gán ghép Khoa , nhưng linh tính của người của người phụ Nữ khiến cô hình dung chuyện của anh và Tú Vân . Chuyẹn đó đã xảy ra một lần rồi , Khoa đã hứa không gặp Tú Vân và khi vết thương trong lòng cô bắt đầu nguôi ngoai thì anh lại gây cho cô nổi khổ khác . Lần đó anh nghe Tú Vân xúc xiểm về gây với cô . Có nghĩa là họ Vẫn còn gặp nhau . Vậy thì đêm qua họ Sống chung với nhau cũng đâu có gì lạ.

Cô biết phải làm sao bây giờ ?

Giờ đây cô thấy mình bất lực quá . Không có thứ vủ Khí nào bảo vệ Danh dự Và hạnh phúc ngoài sự Câm lặng chịu đựng . Không lẽ cô đành chịu cảnh sống này suốt đời sao ?

Đan Thụy nhắm kín mắt không dám nghĩ tiếp nữa . Vì nghĩ đi đâu cũng là tuyệt vọng , làm cô càng đau lòng mà thôi.

Cô ngồi một mình không biết bao lâu . Đến khi Khoa thức dậy gọi , cô quẹt nước mắt đi vào phòng ngủ . Khoa đã thay xong quần áo và đang chải tóc . Đan Thụy lẳng lặng nhìn anh , biết anh sắp đi nhưng vẫn không nói gì.

Khoa đi lại , ôm ngang người cô :

- Sao em khóc hoài vậy ? Đừng làm anh khó sử Thụy ạ . Lúc này anh bận làm ăn , đi đứng thất thường như vậy là hiển nhiên . Em phải hiểu và thông cảm . Đừng làm anh thấy nặng nề em hiểu không ?

Đan Thụy không trả lời , Khoa nhìn đồng hồ :

- Anh có hẹn với người khách , trể Qúa rồi , trưa anh về sớm.

Nói xong anh vội ra phòng khách dắt xe ra sân . Đan Thụy đứng ở cửa nhìn theo rồi cô lê bước chân đến phía salon , ngả vật mình xuống ghế nằm bất động.

Có tiếng chân đi vào làm cô ngẩng lên , Trọng Đan xuất hiện ở cửa , hắn có vẻ Hoảng khi thấy dáng điệu thất thần của cô . Hắn đi nhanh đến trước mặt cô :

- Cô làm sao vậy ? có chuyện gì xảy ra với cô ? Tại sao rũ rượi như vậy ?

Đan Thụy đứng lên , rồi ngồi xuống ghếngay ngắn . Cô lấy giọng thản nhiên :

- Anh đến có chuyện gì không ?

Trọng Đan im lặng một lát , rồi nhẹ Nhàng :

- Chuyện gì xảy ra vậy ? Kể Với tôi được không ? Đừng bảo cô bình thường . tôi không tin đâu . Khoa làm gì cô vậy ?

- Ảnh không làm gi `tôi cả . Chỉ tại tôi tự nghĩ lung tung thôi.

- Tự nghĩ lung tung mà khổ đến mức ngã quỵ Như vậy sao ? Cô đừng dấu tôi . Cô nói đi . Thật ra sáng nay tôi đến đây vì chuyện của cô đó . Tôi muốn hỏi cô một chuyện.

Đan Thụy không hỏi chỉ ngước mắt nhìm hắn chờ đợi . Trọng Đan nói thong thả :

- Tôi hỏi thật , chuyện Khoa và Tú Vân kết hợp mở công ty cô có biết không ? Khoa có nói với cô điều này không ?

Đan Thụy nhìn sững Trọng Đan , tim như ngừng đập . Cô thì thào :

- Tôi không biết , ảnh không hề nói gì cả.

- Lạ thật , vậy sự Thay đổi của nó không làm cho cô nghi ngờ gì sao ?

- Ảnh đưa tiền cho tôi rất nhiều và bảo đã chuyển qua chổ Làm khác lương khá hơn . Tôi thấy mổi tháng tiền như vậy là nhiều quá , xài không hết . Tôi không hiểu gì về mức lương của kỷ Sư nên không thắc mắc gì cả.

Trọng Đan nhìn cô như tội nghiệp :

- Cô khờ quá Thụy à . Chồng nói sao nghe vậy . Cô phải hiểu làm vợ Phức tạp lắm . Phải biết kiểm soát chồng chứ.

Đan Thụy rưng rưng nước mắt :

- Tôi không thể Làm chuyện đó và cũng không biết làm như thế nào cả . Không ai dạy tôi cái đó hết , và tôi nghĩ anh Khoa không thích tôi tra hỏi ảnh đâu.

- Nó không thích thì mặc nó . Cô phải biết sử Dụng quyền làm vợ Chứ . Tôi nói thật , bất cứ chuyện gì của nó với Tú Vân tôi cũng biết cả . Tú Vân có kể Với tôi , nhỏ Đó không giấu tôi cái gì đâu.

- Thế chị ta có kể Với anh chuyện hẹn hò với anh Khoa không ?

- Đương nhiên là có.

Tim Đan Thụy như nhói lên , cô bật khóc :

- Đêm qua , ảnh đi suốt đêm . Lúc sáng về lại ngủ . Tôi buồn ghê gớm , nhưng không biết phải làm sao , tôi nghĩ ảnh đi với chị Vân.

- Và cô chỉ biết khóc , tự mình dằn vặt mình ?

- Ảnh không chịu gỉai thích thì tôi biết phải làm sao ?

Trọng Đan lắc đầu thương xót :

- Cô nghe tôi nói đi Thụy và phải làm theo lời tôi . Tôi không khuyên cô làm bậy đâu . Chiều nay thằng Khoa về , cô phải hỏi cho ra lẽ . Đêm qua nó đi đâu . Xem nó nói dối đến mức nào . Lúc đó cô hãy tự tìm lời khuyên nó.

- Vâng tôi sẽ hỏi.

- Còn nữa . Theo tôi , cô nên khuyên nó đừng là ăn với Tú Vân nữa . Còn qua lại với nhau thì thế nào cũng có quan hệ Tình cảm . Tú Vân không phải loại hiền , nó sẽ cướp mất chồng của cô . Tôi không nói hồ đồ đâu.

Đan Thụy nhắm mắt , thần kinh như rã rời vì đau đớn . Cô thì thầm:

- Tại sao anh Khoa lại đối xử với tôi như vậy . Tôi có lổi gì đâu.

- Khi nó không còn lương tâm thì cô có lỗi hay không cũng vậy thôi . Có điều cô hãy ráng lên . Cái gì không biết thì hỏi tôi , đừng nhu nhược như vậy nửa.

- tôi sẽ cố gắng , dù sao tôi cũng phải khôn ngoan hơn để tự bảo vệ Mình . Cám ơn anh đã có ý tốt với tôi.

Trọng Đan thở dài . Ý tốt mà không giúp gì cô được thì cũng như không . Từ lúc nào đó không biết , hắn chỉ muốn giúp Đan Thụy vì tội nghiệp chứ không còn ý nghĩ phá hoại . Có lúc hắn kiểm điểm tình cảm của mình và chợt nhận ra hắn yêu Đan Thụy theo cách khác . Khác xa trước kia . Hắn không còn hy vọng cô yêu hắn , chỉ muốn giúp cô thoát khỏi nanh vuốt của Tú Vân . Một thứ tình cảm cao thượng mà hắn không ngờ mình có được . Nếu trước đây có ai nói với công tử Trọng Đan về tình cảm đó chắc sẽ bị cười vào mủi . Vậy mà chính hắn cũng không ngờ mình có !

Trọng Đan an ủi Đan Thụy khá lâu mới đứng dậy ra về . Hắn định ghé nhà Tú Vân , nhưng đi giữa đường bắt gặp Khoa chở Cô đi đâu đó . Hắn khẽ thở dài , rồi đến văn phòng của ông bố.

Cả Khoa và Tú Vân đều không thấy Trọng Đan . Khoa đưa cô đến bến cảng tìm ông Giàu . Tiện thể Xem lô hàng dưới tau còn chưa bốc lên . Trên đường về , Tú Vân đề nghị :

- Mình tìm cái gì ăn đi anh . Trưa nay em lười về nhà quá . Có một mình buồn lắm.

Khoa hơi lưỡng lự , anh đã hứa về sớm với Đan Thụy . Đi như vậy thế nào cô cũng chờ . Như hiểu ý anh , Tú Vân ngúng nguẩy :

- Anh dành suốt đêm cho vợ , chiều em một chút không được sao . Anh có biết hôm nay em buồn lắm không ?

Khoa nhún vai :

- thôi được , em muốn đi đâu.

- À , em đổi ý rồi . Đến nhà em đi . Hôm nay không có ai tha hồ tự do.

Khoa im lặng rẽ qua con đường đến nhà cô . Vào nah` , Khoa ngồi ở phòng khách chờ . Tú Vân đuổi người giúp việc đi đâu đó rồi lên phòng thay vào chiếc áo ngủ . Cô đứng ở cửa phòng ăn nủng nịu :

- Vô giúp em một tay đi.

Khoa buông tờ báo , đứng dậy đi vào . Anh và Tú Vân bày đồ ăn ra bàn . Tú Vân cười vui vẻ :

- Thế này anh có thích không ? Giống như vợ Chồng vậy . Nếu anh không bỏ rơi em thì mình đã là một gia đình hạnh phúc rồi . Em sẽ là người vợ Sát cánh nâng đỡ sự nghiệp của anh . Không dễ tìm được bà vợ Như em đâu . Anh có thấy tiếc không ?

Khoa cười gượng :

- Đdừng nhắc chuyện đó nữa Vân.

Tú Vân cười xòa , bước đến ôm cổ Khoa :

- Em nói vậy thôi , chứ không trách anh đâu . Em yêu anh nên anh đã cư xử Ra sao em cũng ráng chịu . Lổi là tại em thôi.

- Em nói như vậy anh ray rức lắm . Bây giờ anh dã bị Ràng buột rồi , có tiếc hay không cũng vậy thôi.

Tú Vân nhìn sâu vào mắt anh :

- Nhưng em hỏi thật , có bao giờ anh tiếc không ?

Khoa im lặng một lát rồi nắm tay cô :

- Em nói đói bụng mà sao không lo ăn đi.

Tú Vân buông anh ra , nhún nhẩy bước đến ngồi vào bàn . Cô khui lon bia cho Khoa :

- Uống đi cho khoẻ , lúc này anh ốm lắm đó.

- Vậy hả ?

Vừa gắp thức ăn bỏ vào chén anh , Tú Vân vừa nghiêng đầu :

- Thấy anh như vậy em chịu không nổi . Đừng để em lo nghe , ăn đi.

Cử Chỉ săn sóc quá ân cần của cô không thể Không làm cho Khoa giao động . Chỉ có tình yêu thắm thiết mới làm cô nuông chiều như vậy , tha thứ như vậy . Cô chung thủy quá làm anh ray rức . Nếu có thể Chia sẽ , anh đã không ngần ngại đón nhận cô vào đời , như đã đón nhận Đan Thụy.

Ăn xong , Tú Vân đẩy Khoa lên cầu thang :

- Lên phòng em nghỉ Đi . Lát nửa em gọi dậy đi làm.

Cô ở lại , vào phòng tắm ngâm mình trong bồn nước hoa . Rồi khoan thai đi lên phòng mình.

Khoa khép mắt như ngủ . Tú Vân nằm xuống bên anh , ôm ngang người anh , cô thủ Thỉ :

- Anh nhớ lúc trước hai đứa thường ở bên nhau thế này không ? Lần đó cũng không có ai ở nhà . Anh đã ở lại với em .Lúc đó hai đứa thương nhau tha thiết luôn . Sau này em cứ nhớ lại hoài , mổi lần nhớ là khóc . Không hiểu em ngốc nghếch gì mà cứ yêu anh . Điên dễ sợ . Vậy mà em chấp nhận điều đó.

Khoa cầm tay cô áp lên môi :

- Em chung thủy với anh làm gì cho khổ vậy . Em rồi cũng phải lập gia đình ,có hạnh phúc riêng chứ.

- Không , em hoàn toàn không muốn sống với ai cả . Cũng không đòi hỏi gì ở anh hết . Anh cứ việc lo cho vợ Anh , chỉ cần anh dành cho em chút thời gian Ít ỏi là đủ rồi.

Giọng Khoa chùng xuống :

- Yêu anh đến vậy sao Tú Vân ? Anh đâu có xứng đáng.

- Anh nói thật với em đi , nói từ đáy lòng anh . Có khi nào anh hối hận vì đã bỏ rơi em không ?

- Có.

- Thật chứ.

- Anh không hề nói dối em bao giờ.

- Vậy là đủ rồi , đủ Để em thầm lặng yêu anh suốt đời rồi.

- Chiều anh đừng đến công ty ở lại với em đi.

Anh lắc đầu :

- Không được đâu , anh còn hẹn với khách hàng . Thất hẹn với họ Mất uy tín lắm.

- Anh lo làm ăn ghê . Thảo nào ba em khen anh nức nở , đi đâu cũng khoe tùm lum.

- Bà em nói gì ?

- Ba bảo anh có tài kinh doanh và có uy tín . Còn nói tiếc là anh không làm con rể Nữa.

- Vậy sao ?

Anh cười hài lòng rồi nói :

- Đdến giờ rồi , anh đi nghe.

Tú Vân kéo tay Khoa :

- Chừng nào mình gặp lại nửa ?

- Khi nào gặp anh sẽ gọi điện báo trước với em.

Mắt Tú Vân ánh lên vẻ Thỏa mản :

- Nhớ nghe . Bái bai.

Khoa vui vẻ Đi xuống lầu . Anh đến công ty với tâm trạng thoải mái dễ chịu . Thời gian sau này anh thường hay nghĩ về những ngày đã qua . Bây giờ nhìn lại giai đoạnthất nghiệp , anh thấy rùng mình . Đó là thời gian đen tối vô cùng , tương lai sự Nghiệp chỉ là con số không . Nếu Tú Vân không nhờ ông khôi cho anh một cơ hội , có lẽ anh vẫn là người trắng tay , sống lay lắt quẩn bách với nghèo nàn . Thật là kinh khủng !

Nhớ lại những lời thủ Thỉ Trên gường của Tú Vân , Khoa thấy tình cảm đối với cô thật mảnh liệt , nó không giống tình yêu trước kia mà mang màu sắc khác . Cô là hiện thân của một người phụ Nữ vị Tha , chung thủy và là trợ thủ Đắc lực của anh trong sự Nghiệp . Anh hiểu mình đã ngày càng phản bội Đan Thụy , đã dấn sâu vào tình cảm ràng buột với Tú Vân , nhưng anh không cưỡng lại được.

Anh chợt bâng khâng nhớ bài hát mà hầu như ai cũng biết . Tự nhiên anh hát khẽ một cách da diết.

10 năm không gặp tưởng tình đã củ . Mây bay bao năm tưởng tình đã quên , như mưa bay đi một đời thương nhớ . Em ơi bên kia có còn mắt buồn ….

Bài hát làm Khoa xao xuyến kỳ lạ . Anh nghĩ về Tú Vân bằng tình cảm lảng mạn như không khí huyền hoặc ma `cô bao quanh anh . Tú Vân cho anh tình yêu chung thủy quá . Biết lấy gì để đền bù cho cô.

Bây giờ có day dứt với Đan Thụy thì cũng không còn có nghĩa lý gì . Muộn rồi , anh đã lỡ dấn sâu vào phản bội , đã quay lại với tình yêu cũ . Không biết nó sẽ về đâu nhưng không còn dừng được nửa.

Khoa đến công ty giải quyết một vài công việc . Đến chiều anh định về thì Tú Vân lại đến rủ Anh đi nhà hàng . Cả hai ăn uống và khiêu vủ Đến khuya.

Khi anh về nhà thì đã mệt đừ . Khoa biết Đan Thụy thức đợi , biết cả những giọt nước mắt thầ lặng của cô . Nhưng anh lờ đi , anh mệt mỏi quá nên chỉ muốn được yên thân . Không đủ Sức quan tâm đến đời sống tinh thần của cô nữa.

Những ngày kế tiếp , anh hoàn toàn bị Cuốn hút vào cuộc sống quay cuồng . Những cuộc làm ăn lớn , những buổi tiệc tùng với Tú Vân đã chiếm hết thời gian của anh . Nhịp sống bận rộn đó mới thật sự Là của anh . Nó đầy hứng thú và trên hết là cảm giác thành đạt . Gia đình chỉ là tạm nghĩ những lúc mệt mỏi . Đối với anh , nó vô vị Và chật hẹp quá , nó không chắp cánh cho anh nổi.

Khoa càng lao vào cuốc sống sôi động ngoài xã hội thì Đan Thụy càng khép kín trong sự Đau khổ câm nín . Càng ngày cô càng cảm thấy tuyệt vọng suy sụp . Những gì Trọng Đan khuyên cô xem ra không thể Thực hiện được . Vì Khoa có dành cho cô thời gian đâu.

Khuya nay cô thức chờ Khoa . Cô quyết định nói chuyện với anh dù biết anh không thích . Đối với cô , dù sao cũng phải làm sáng tỏ . Cô không thể Chịu đựng được nữa.

Khi anh nằm xuống gường định ngủ , Đan Thụy ngồi xuốngbên cạnh . Giọng cô dịu dàng nhưng cương quyết :

- Em muốn nói chuyện với anh.

- Chuyện gì vậy ? Nếu không quan trọng thì mai nói . Bây giờ anh mệt quá . Ngủ Đi em.

- Không , em không thể ngủ , nếu anh cảm thấy buồn gnủ Thì em sẽ pha cà phê cho anh.

Khoa nhíu mày :

- Em ra lệnh cho anh à ?

Đan Thụy lắc đầu :

- Đdừng gán ghép em như vậy . Thời gian sau an`y anh có cho em thời gain nào để nói đâu . Sáng ra anh lại bận đến công ty , trưa và chiều cũng không về . Anh bảo em phải nói lúc nào ?

Khoa có vẻ hơi bực , nhưng cũng ngồi lên . Anh nghiêng người qua bàn rút một điếu thuốc thờ ơ nhả khói :

- Chuyện gì nói đi.

Đan Thụy hơi khựng lại , thái độ Như vậy làm cô không có can đảm giải bày những ý nghĩ chất chứa trong đầu . Nhưng cô không thể Không nói :

- Anh có thấy là anh thay đổi nhiều quá không ?

- Thay đổi cái gì ?

- Anh hầu như đi suốt ngày suốt đêm . Ban đầu còn nghĩ đến chuyện giải thích . Cuối cùng hình như anh thấy không cần nữa.

- Chuyện làm ăn mà mổi chút mổi giải thích với em sao ? Đu=`ng ràng buộc anh qua; đáng vậy Thụy . Anh có quyền tự do riêng mà.

- Theo em hiểu , đâu có nhà doanh nghiệp nào phải làm ăn đến cả ban đêm . Anh nghĩ em là con nít sao ?

- Vậy em hiểu gì về công việc của anh ? Nói đi.

Đan Thụy ngắc ngứ ngồi im . Lát sau cô nhìn anh nghiêm giọng :

- Nếu anh chịu khó kể với em , để em tham gia vào công việc của anh em tin rằng em sẽ hiểu và giúp anh được.

Khoa quay mặt đi , giọng khô khan :

- Em muốn thông qua những công việc đó để kiểm soát anh phải không ? Nghe cách nói năng của em nảy giờ anh đã đoán ra rồi.

- Nếu thật sự Là như vậy thì sao ? Em là vợ Anh mà . Tại sao em không được biết chứ ?

- Và anh cũng đâu có thiếu trách nhiệm làm chồng . Xin hỏi em , anh có để em sốgn thiếu thốn không ?

- Có , thiếu rất nhiều.

- Đdược , vậy mỗi tháng anh sẽ đưa thê m tiền . Trong nhà thiếu cái gì em cứ mua.

Đan Thụy rắn giọng ,cách nói vô tâm của Khoa khiến cô thấy không nhịn được nữa :

- Anh nghĩ em là cái gì vậy ? Con búp bê hay sao ? Chỉ cần anh cho em tiền để trang trí lấy mình , còn ý nghĩ của em , tình cảm của em thì sao ? Em cũng là người mà.

Khoa nhăn mặt ngán ngẩm :

- Hình như em đòi hỏi quá nhiều Thụy ạ.

- Không , cái đó là quyền làm vợ . Em đoì hỏi là đúng.

- Ai dạy cho em những tư tưởng nổi loạn đó vậy ? Thằng Đan phải không ?

- Ảnh không dính dáng gì đến chuyện này cả . Tại sao anh cứ đem ảnh vào đây để bịt miệng em chứ . - Cô ngừng lại một chút , toàn thân căng lên khi quyết định nói ra cái điều ghê gớm nhất : - Em biết từ lâu nay anh đã qua lại với chị Vân rất thân mật . Em biết cả những đêm vắng nhà là anh đi với ai . Biết cả chuyện dượng khôi đầu tư vốn cho anh . Tại sao những chuyện đó anh giấu em ? Anh cố tình giấu để anh yên ổn bắt cá hai tay phải Không ?

Khoa quăng mạnh điếu thuốc ngồi thẳng người lên :

- Ai nói với em mấy chuyện đó . Thằng Đan phải không ? Đừng có chối , nếu không nó thì là ai ?

Đan Thụy trả lời thật bình tỉnh , vững vàng :

- Không cần anh Đan nói , tự em không đi tìm hiểu được sao . Trước đây em sống ở nhà đó mà anh.

- Đdược , tôi không giấu chuyện đó . Vậy bây giờ em muốn gì ?

Cách nói như thách thức bất cần của Khoa làm cô bị Xúc phạm sâu sắc . Một ý nghĩ phản kháng giận dữ làm cô không còn sợ gì nửa . Cô mím môi :

- tôi muốn anh chấm dứt quan hệ Làm ăn đó đi . Nó mập mờ và thiếu trong sáng lắm . Cả anh lẫn chị ta đều lợi dụng chữ làm ăn để qua lại với nhau . Làm như vậy anh không thấy áy náy sao ?

- Này , đừng nói năng bừa bải nghe chưa ? Em biết cái gì mà bảo chúng tôi lợi dụng cơ hội qua lại với nhau .Bằng chứng đâu ?

- Bằng chứng là những lần đi đêm của anh , là sự Lạnh nhạt với vợ Như một người lạ . Đừng cho tôi là khờ khạo nữa anh Khoa . Bất cứ người phụ Nữ nào ở hoàn cảnh của tôi cũng biết như vậy cả . Nếu không biết thì tôi là con ngốc nhất trên đời . Tôi không chấp nhận như vậy đâu.

Khoa nằm ngửa xuống gường , nói ngang :

- Không thích thì cứ ly dị Đi , đừng nói lải nhải nữa . Tôi mệt lắm rồi . Để yên cho tôi ngủ Đi.

Đan Thụy choáng cả người , ngồi lặng đi . Đến mức như vậy lận sao ? Anh không cần cô nủa và muốn thách thức cô sao ? Cô tức run lên :

- Không , tôi sẽ không để cho anh tiếp tục dối gạt tôi đâu . Anh đừng gỉa vờ ngủ Để trốn tránh.

- Em trở nên lắm chuyện từ lúc nào vậy ? Ăn nói cũng trở nên khó nghe , đừng làm tôi bực nữa.

- Có lẽ tôi không biết nói chuyện ngọt ngào tình tứ như chị Vân . Nói cho anh biết , nếu anh chọc chị ấy giận , thì anh sẽ nghe những lời khó chịu gấp 10 lần tôi . Anh biết tính chỉ rồi mà.

- Đdừng có nói xấu người ta . Tôi không muốn nghe đâu.

- Anh bênh vực chị ta như vậy sao ?

Sự Đau đớn tự ái là Dan Thụy muốn quẩn trí , cô hét lên :

- tôi biết tại sao rồi , vì cha con họ Có tiền để quyến rũ anh , làm cho anh trở nên mù quáng . Anh hèn lắm , tại sao không vươn lên bằng sức mình mà lại dựa vào người ta . Anh là đàn ông mà , tự ái anh để đâu ?

Khoa ngồi phắt dậy , quắt mắt nhìn Đan Thụy bóp mạnh mặt cô , quát lên :

- Cô nói gì ? Ai mù quáng hè hạ ? Cô bảo tôi là thằng bám áo đàn bà ? Khốn nạn , ăn nói mất dạy.

Anh ghiến răng , giáng cho cô hai cái tát nảy lửa . Làm cho Đan Thụy mất thăng bằng ngã xấp xuống gạch . Như chưa hết cơn điên giận , anh bước xuống nắm vai cô lắc một cách tàn nhẩn :

- Không ngờ cô dám ăn nói với tôi như vậy . Coi thường tôi như vậy . Vậy ra lâu nay trong lòng cô đã ngầm khinh bỉ tôi , coi tôi như một thằng vô lại , phải không ? Nói đi , dám nói không ?

Bị Hành hạ Qúa , Đan Thụy như muốn phát điên ,cô hét lên :

- Còn hơn một tên vô lại nữa . Anh chỉ là một tên sống dựa vào sự Ban bố của phụ Nữ . Anh đểu hơn cả anh Đan ngày trước . Và tôi hối hận đã lấy phải một người như anh.

- Đdồ mất dạy.

Cơn giận của Khoa bốc cao đến mức anh không còn nhận thức được cái gì nữa . Anh tát vào mặt cô như người mất trí , như đã thật sự nổi điên.

Khi anh ngừng tay thì Đan Thụy đã té gục xuống gạch . Máu ở mủi và miệng cô chảy thành giọt rơi đỏ Loang một khoảng gạch nhỏ ( Tội cho DT quá ) . Khoa quay mặt đi không thèm chứng kiến hậu quả sự vủ Phu của mình , anh nói một cách căm giận :

- Lâu nay tôi tưởng cô hiền lành lắm , biết điều lắm . Ai ngờ cũng chỉ là một con ngốc . Ngu đần và vô ơn . Nói cho cô biết , tôi mới là người phải hối hận đây . Cưới nhầm loại vợ chỉ có sắc chứ không được cái gì hết . Đã vậy lại dám lên mặt khinh bỉ người khác . Thật là buồn cười !

Anh ngừng lại một chút để lấy hơi , rồi nói cho hết cơn thịnh nộ :

- Cô bảo Tú Vân tính nết hung dữ . Vậy chứ còn cô thì sao ? Ngoài mặt hiền lành nhưng trong đầu chứa toàn ý nghĩ đê tiện . Cô nhìn lại xem cô hơn người ta chỗ nào ? Ít ra Tú Vân cũng là người chung thủy , là mẩu phụ nữ có thể làm chồng hãnh diện khi xã giao . Còn cô có cái gì ? Ngu hơn cả bò , chỉ giỏi khóc chứ không biết gì cả.

Thấy Đan Thụy vẫn nằm yên , anh cười gằn :

- Hôm nay biết được ý nghĩ thật của cô về tôi , coi như tôi đoạn tuyệt rồi , hết tình hết nghĩa rồi . Cũng tốt thôi.

Anh mặc đồ vào , rồi nhìn cô bằng nửa con mắt :

- tôi đi đây , ở đó mà suy nghĩ và hối hận về việc lấy tôi đi.

Anh dắt xe ra sân , đá mạnh cho cánh cổng khép lại rồi rồ mạnh ga , chiếc xe phóng vút chạy như điên .

« Lùi
Tiến »