Bóng Thời Gian

Lượt đọc: 416396 | 136 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Đan Thụy mở mắt trong cảm giác lơ mơ chập chờn . Cô thấy bác sĩ đến bên gường nói gì đó với cô . Cô không hiểu nhưng vẫn gật đầu . Một lát sau lại mơ màng thiếp đi.

Cô cứ trong tình trạng mê mê , tỉnh tỉnh mấy ngày như vậy . Đến gần một tuần sau mới nhận thức được xung quanh.

Chiều nay cô tỉnh kh'a lâu , và ngồi dậy bước xuống gường . Cô cảm thấy yếu đến nổi không ra khỏi phòng nổi , và cô lê bước đến bên cửa sổ ngồi nhìn ra ngoài . Cái nhìn hoàn toàn không có cảm súc.

Tiếng mở cửa làm Đan Thụy quay lại . Một người đàn ông bước vào phòn g mỉm cười với cô :

- Cô tỉnh táo rồi hả ? Có nhận ra tôi không ?

- tôi thấy anh quen quen , hình như có gặp anh một lần nhưng ở đâu thì tôi không nhớ.

- Ở đây , tại phòng này , cô không nhớ là mình đã từng ở phòng này mấy ngày sao ?

Đan Thụy quay nhìn xung quanh . Đúng là căn phòng rất quen thuộc , gợi cho cô cảm giác êm đềm xa xăm . Đan Thụy buột miệng :

- Đó là lần tôi bị Bắt cóc.

- Đúng , đúng . Như vậy là cô nhớ rồi và cô có nhớ lần đó tôi có đến thăm cô không ? Tôi chỉ ghé qua một lần xem mặt cô , nói vài câu rồi đi.

Đan Thụy cúi mặt nói khẽ :

- An hlàm tôi nhớ đến một người kh'ac nữa.

Cô lẩm bẩm :

- Hoài Giang.

- Cô còn nhớ nó sao ?

- Nhớ chớ , tôi nhớ cả lần đó vào lúc khuya tôi gọi điện thoại cầu cứu ảnh . Ảnh bảo đến ngay , nhưng tôi cứ đứng ngoài đường chờ mải . Chờ mãi . Cuối cùng anh vẫn bật tăm.

Anh ta hơi cười :

- Cô biết tại sao không ? Lúc đó nó đang ở chổ tôi . Nghe điện thoại là nó phóng đi ngay . Nó gấp quá nên chạy ẩu . Chạy cách gì mà tông vào người ta . May mà cả hai không chết . Nhưng ai cũng phải vô bệnh viện băng bột.

Đan Thụy ngồi yên , nghiêng đầu lắng nghe . Rồi nhìn anh ta chăm chú :

- Thế bây giờ ảnh khỏe chưa ?

- Đĩ nhiên là khoẻ . Đến giờ mà nó chưa khoẻ Thì chắc phải đóng gói rồi.

- Đóng gói làm gì.

- Bỏ vào quan tài chứ để làm gì.

Anh ta nói và cười lớn . Đan Thụy cũng phì cười theo :

- Sao tôi ngớ ngẩn quá . Thế anh tên gì vậy ?

- Hoan , Thành Hoan.

- Anh là bạn anh Giang hả , có thân không ?

- Rất thân.

- Thế ảnh đâu rồi ?

- Nó đi tu nghiệp bên Pháp sắp về rồi đó.

Đan Thụy vẫn hỏi không ngớt :

- Có phải anh đưa tôi về đây không ? Tại sao anh làm vậy ?

- Đó là ý muốn của thằng Giang , với lại mấy ngày trước cô cứ mê mê hoài . Tôi cần phải giữ cô lại để theo dỏi.

Đan Thụy đưa tay lên xoa trán :

- Lạ quá , tôi không nhớ mấy ngày trước tôi đã như thế nào nữa . Cả nghĩ gì tôi cũng không biết.

Hoan nhìn cô hơi lâu :

- Cô đã té rất nặng . Đầu đập xuống mê mang . May mà tôi tới kịp chứ không thì không cứu kịp được đâu.

Đan Thụy ngạc nhiên :

- Thế sao tôi không biết ?

- Vì cô mê đi rồi , lúc họ Đưa vào cấp cứu là tôi nhận ra cô ngay . Tôi bèn gọi điện hỏi ý kiến thằng Giang , nó bảo đưa cô vào đây chờ nó về.

- Tại sao anh lại gọi điện thoại cho ảnh ? Ảnh có dính dáng gì đến tôi đâu.

- Thật ra thằng Giang nó quan tâm đến cô nhiều hơn là cô nghĩ đó . Nó cứ ân hận tại nó mà cô bị đuổi đi . Vả Lại , còn một mối tình cảm khác phức tạp hơn nhiều.

Đan Thụy mở to mắt :

- Đó là tình cảm gì vậy ?

- Có lẽ tôi phải stop ở đây , nói nhiều quá đâm ra nhiều chuyện mất . Biết thằng Giang nó có muốn giấu cô không . Cách hay nhất là cô cứ hỏi nó.

- hỏi người ta tình cảm đối với mình tôi ngượng lắm . Thôi bỏ đi.

- Đúng rồi , bỏ đi . Chỉ cần cô biết là hai năm qua nó luôn nghĩ đến cô thôi . – Anh dừng một chút rồi lại tiếp :

- Này , ở đây cô có thấy buồn không ? Hay là tôi đưa cô đi chơi một vòng . Co6 có thích đến vũ trường không ?

- tôi chưa bao giờ vào đó cả . Cùng không biết nhẩy.

- Nếu thích thì tôi sẽ dạy cô.

Đan Thụy lắc đầu , xua tay :

- thôi , thôi , tôi vụng về lắm . Rủi tôi đạp lên chân anh thì sao ?

- Thì đau chứ sao.

Hoan nói tỉnh bơ , nhưng vẻ Mặt anh ta làm cô thấy tức cười . Tự nhiên cô liên tưởng đến hoài Giang . Hình như họ Rất giống nhau . Có cái gì đó rất vui nhộn , nhưng tính cách hoài Giang phức tạp hơn.

Hoan chợt đứng dậy đi về phía kệ Sách :

- Thằng Giang bảo tôi phải mua mấy bộ tiểu thuyết và mướn băng video tình cảm về để trong phòng cô . Nó dặn phải là phim tình cảm lãng mạn mới đúng ý thích của cô . Cô xem mấy tựa này được chưa ?

Đan Thụy cầm lên xem rồi cười rụt rè :

- tôi thích lắm , nhưng anh Hoan này.

- cái gì ?

- Vậy anh là người cứu tôi đấy à ?

Hoan lắc đầu :

- Không phải tôi . Tôi đâu có làm ở bệnh viện đó.

- Thế sao anh gặp tôi ?

- Chậc , thì anh nghe mấy thằng bạn nói . Chuyện tình lãng mạn của thằng Giang thì giới bác sĩ tụi tôi ai mà không biết . Tụi nó không biết mặt cô nhưng nó biết hai năm nay thằng Giang luôn mơ tưởng đến một cô tên Đan Thụy . Cho nên gặp tên cô nó mới phone qua hỏi tôi . Thế là tôi dọt sang ngay . Gặp cô tôi mừng lắm . Dĩ nhiên là mừng cho thằng Giang.

Hoan chợt nhìn đồng hồ :

- Đến giờ tôi khám bệnh rồi . Cô ở lại đây nghe . Phòng mạch của tôi ngoài trước . Có gì cần cô cứ gọi tôi.

- Thế chị nhà đâu , vợ Của anh đấy ?

Hoan cười khì :

- Vợ Hả ? Tôi còn gửi cô ta một nhà nào đó chưa biết . Không chừng cô ta còn nằm trong bụng mẹ Cũng nên.

Nói xong anh ta nháy mắt với cô một cái rồi đi ra . Đan Thụy nhìn theo , không nén được cái bật cười . Anh ta có cách nói tếu giống hoài Giang không sai . Họ Là bạn thân cũng xứng lắm.

Mấy ngày sau , lúc Đan Thụy đinh ngủ Trưa thì Hoan gõ cửa phòng . Anh cười có vẻ Thú vị :

- tôi ra sân bay đón người bạn đây . Cô có đi với tôi không ?

- Ai thế ?

- Một người bạn của tôi . Tôi muốn rủ Cô đi cho vui . Ở nhà sợ cô buồn . Đừng từ chối nghe . Tôi muốn cô đi lắm.

- Vậy anh chờ chút nha.

Đan Thụy thay đồ xong rồi đi ra ngoài . Hoan chờ cô ở sân . Hắn lái xe đến sân bay , rồi đưa cô vào quán nước ở phòng chờ.

- Máy bay đáp xuống rồi nhưng còn phải chờ làm thủ Tục , chắc không lâu đâu.

Đan Thụy ngậm ống hút mỉm cười :

- Anh cứ đi ra đó đi . Tôi chờ bao lâu cũng được . Tôi rảnh lắm mà.

Hoan ngồi với cô một lát rồi đi ra đứng ngoài hàng rào . Khi thấy hoài Giang ở cửa đi ra , hắn quay vào bàn nước gọi Đan Thụy :

- Cô ra đây.

Đan Thụy đứng lên đi theo . Cô đứng ở bậc thềm tò mò nhì vào phíc trong không thấy hoài Giang đã ra đến hàng rào . Anh còn đang tìm kiếm thì Hoan đã vẩy tay :

- Ê , tao đây.

Hoài Giang quay lại , rồi đi nhanh về phía Hoan :

- Ra lâu chưa ?

Hoan không trả lời , chỉ nháy mắt về phía Đan Thụy còn đang tò mò nhìn mọi người đi ra.

- Xem ai ra đón mày kìa.

Hoài Giang nhìn theo tay hắn . Anh chợt buông vali , đi nhanh đến phía Đan Thụy , ôm chặt lấy cô :

- trời ơi , Thụy.

Đan Thụy giật bắn mình ngước lên . Nhận ra hoài Giang , cô tròn xoe mắt :

- Vậy ra là anh mà anh Hoan không nói gì cả.

Hoài Giang không trả lời , chỉ đứng siết chặt người cô . Hoan bước đến vỗ vai anh.

- Ê , Tây vừa thôi cha . Đan Thụy là con gái Việt Nam . Cha biểu lộ Tình cảm kiểu đó coi chừng ở tù mất công tôi đi thăm lắm.

Giang như nhơ ra , vội buông Đan Thụy . Anh đấm cho Hoan một cái . Hất mặt lên :

- Thằng điên , tại sao không nói có Đan Thụy ra đón tao ?

Hoan xoa tay , cười vui vẻ :

- Để cho hai vị Ngạc nhiên chơi mà . Nhờ bị Bất ngờ mà mày cho tao xem một pha tình cảm ướt at hơn cả phim đài Loan.

Giang hơi quê , anh lừ mắt :

- im mày , cấm nhắc chuyện hồi nãy nghe chưa.

Đan Thụy cũng quê , cô ngó lơ chỗ khác vờ như không nghe . Hoan nhìn hai người rồi khoát tay :

- Ra xe đi , bây giờ muốn về đâu đây ?

- Về nhà tao đi . Tối nay 3 người tụi mình đi nhà hàng nào đó mừng gặp mặt . OK ?

- OK.

Hoan lái xe về nhà hoài Giang , anh ta không vào mà vẫn ngồi bên tay lái.

- Tao vô bệnh viện đây , chiều 6 giờ tao đến.

Hoài Giang cũng không giữ lại , anh đặt valy xuống loay hoay mở cổng , vừa vặn chià khoá anh vừa giải thích :

- Anh ở đây có một mình , mấy lúc đi đâu phải khóa cửa như vậy đó.

Đan Thụy không nói gì . Cô theo Giang vào nhà . Cô đứng ở cửa nhìn phòng khách , buột miệng :

- Nhà anh đẹp quá.

- Thụy thích không ?

- Em thích kiểu trang trí vậy lắm.

- Thụy ngồi xuống đó đi.

Hoài Giang đi xuống bếp mở tủ lạnh , cho vào ngăn đá lon bia và coca rồi đi lên phòng khách ,ngồi đối diện với Đan Thụy . Tự nhiên cả hai không biết nói gì . Đúng hơn là không biết bắt đầu từ đâu , vì có nhiều chuyện để nói.

Anh ngắm nghía Đan Thụy một lát rồi lên tiếng :

- Thụy vẫn như hai năm trước , chỉ khác là gầy quá.

Đan Thụy cười không trả lời . Hoài Giang hơi nghiêng người tới trước.

- Anh muốn giải thích về lần đó . Lúc Thụy gọi điện cho anh , anh lập tức tới ngay nhưng giữa đường …

- Em biết rồi , anh Hoan nói với em rồi.

Anh nín lặng một lát rồi hỏi nhỏ :

- Đêm đó Thụy ở đâu ?

- Em đến nhà nhỏ Bạn.

- rồi sau đó thế nào ? Tại sao Thụy lại bị Tai nạn như vậy ?

Đan Thụy bậm môi , nói đơn giản :

- Vì em quá thất vọng . Chồng em có người khác . Anh ấy rũ bỏ em.

Mặt hoài Giang loé lên một tia kinh ngạc :

- Thụy có chồng à ?

- Vâng , em biết anh ấy trước đó . Tụi em chỉ yêu nhau chứ chưa nghĩ đến chuyện cưới . Lúc em bị đuổi đi , ảnh muốn cưới em để em sống với ảnh hợp pháp . Thế là em có chồng.

- Anh ta cưới em mới hai năm mà đã phản bội rồi à ?

Đan Thụy cúi mặt , nói khẽ :

- Có lẽ tại vì chị Vân nhiều ưu điểm hơn em.

- cái gì ? Tú Vân quyến rũ chồng em sao ? Lạ thật ! Chẳng lẽ trời sinh ra cô ta là để làm khổ em.

- Bây giờ nghĩ lại em thấy em thiệt thòi là đúng . Em bị Bỏ rơi cũng đúng . Vì em chẳng có gì để giúp chồng em . Trong khi chị Vân thì biết giúp ảnh gây dựng sự Nghiệp.

- Thế là anh ta tuyên bố ly dị với em ?

- Ảnh chưa nói nhưng em biết ảnh muốn như vậy . Thật ra mọi chuyện đến nhanh quá làm em bị Choáng . Emchịu đựng không nổi.

- Thụy kể Cho anh nghe đi , kể Tỉ Mỉ một chút.

- Em không biết bắt đầu từ đâu nữa , cưới nhau khoảng một năm thì em phát hiện ảnh có qua lại với chị Vân . Sau đó thì hai người cùng mở công ty . Em khổ sở quá mà không biết làm sao . Cuối cùng em bảo anh ấy đừng làm ăn như vậy nữa . Tụi em cãi nhau , xúc phạm nhau rất nặng . Thế là ảnh bỏ nhà đến sống với chị Vân.

Đan Thụy chợt dừng lại im bặt . Những tình cảm vò xé bị khơi lại làm lòng cô tan nát . Đau khổ cuồng loạn , cô bặt khóc nức nở :

- O6i , em không đủ Can đảm nhớ lại nữa , kinh khủng quá !

Cô bụm mặt khóc như mưa . Hoài Giang mhắm mắt như cố dằn cảm giác đau nhói . Rồi anh đứng dậy đến phía sau Đan Thụy , cúi xuống vỗ nhẹ Vai cô :

- Nín đi Thụy , đừng khóc nữa và kể Hết với anh . Nói ra rồi em sẽ thấy nhẹ Nhàng hơn.

Nhưng Đan Thụy không nín được , cô cứ tuôn nước mắt không dứt . Hoài Giang đi xuống bếp mang lon coca lên ngồi xuống cạnh cô :

- Em uống chút đi , nước lạnh sẽ làm cho em bớt xúc động đó.

Đan Thụy ngoan ngoản cầm lon coca , nhấp một ngụm vị Nước gắt gắt làm cô thấy dịu lại . Cô sụt sịt một lát rồi nguôi dần :

- Bây giờ nhớ lại buổi trưa đo , em nghĩ đó là định mệnh . Cách đó mấy ngày một anh bạn cho em biết một điều bí mật . Đó là chuyện dượng khôi sang tên nhà của mẹ Em cho chị Vân . Trưa hôm ấy , em đến nhà định hỏi dượng khôi , không ngờ gặp anh Khoa ở đó , cả chị Vân nữa . Chị ấy bảo có bầu hai , 3 tháng … Em thật sự Không biết nói gì nữa.

- Anh đoán đó là cách cô ta dùng để trói buộc chồng em . Thế anh ta có phản ứng gì ?

- Ảnh không nói , nhưng nhìn thái độ Ảnh , em biết ảnh muốn bỏ em.

Cô nhắm mắt lại , nước mắt lại ứa ra :

- Lúc đó em thấy vậy là hết rồi . Dù em có đòi lại được tài sản thì nó cũng không nghĩa lý gì . Em đâu cần tiền bạc , điều em khao khát trên đời là có người chồng thương yêu em . Nhưng cái đó mất rồi , em sống làm gì nữa.

Hoài Giang nhìn Đan Thụy hơi lâu , rồi rút khăn tay lau nước mắt cho cô :

- Bây giờ Thụy có thấy dại dột chưa ? Một người như anh ta đâu có xứ ng đáng với em . Sao em không nghĩ mình ráng vượt qua giai đoạn đó để tìm hạnh phúc khác . Một người như em thì được người khác yêu thương đâu phải là chuyện không có.

Đan Thụy thì thầm :

- Thật tình là em không nghĩ đến chuyện đó nữa . Em sợ lắm . Bây giờ em chỉ muốn được tự mình là cái gì đó không phải lệ Thuộc vào ai cả.

Cô chợt rùng mình :

- Anh Khoa đã từng hối hận vì lấy em . Anh bảo em chỉ có sắc chứ không được gì cả.

Hoài Giang nhíu mày :

- Anh ta nói với vợ Mình như vậy à ? Thật là quá đáng . Vậy thì tại sao em không chứng minh cho anh ta thấy giá trị Thật của em . – Anh nâng mặt Đan Thụy lên , nghiêm nghị:

- Anh sẽ guíp em đứng dậy làmlại từ đầu . Hãy dựa vào anh để vươn lên , Thụy ạ.

Đan Thụy nhìn Giang , nước mắt long lanh :

- Có được không anh . Em sợ rồi mình sẽ ngã một lần nữa . Chắc em không còn nghị Lức để đứng lên . Lúc đó … Hoài Giang lắc đầu vẻ Mặt cương quyết :

- Anh không để Thụy ngả một lần nữa . Không bao giờ !Em còn trẻ , khoan nghĩ đến chuyện đi làm . Em có thích học tiếp không ?

Đan thụy quẹt nước mắt , cố cười :

- Lúc nào em cũng mơ ước học tiếp đại học . Sau đó thì học cao hơn để lấy bằng tiến sĩ.

Hoài Giang mỉm cười :

- Thụy mộng cao quá nhỉ ? Vậy em muốn thi vào trường nào ?

Đan Thụy hơi ngượng , cô nói nhỏ Rí :

- Em thích học y , giống anh vậy đó.

Hoài Giang nhướng mắt có vẻ Thú vị :

- Vậy thì em cứ thực hiện đi . Anh sẽ giúp em.

- Còn anh , anh có qua Pháp nữa không ?

- Anh phải trở qua đó khoảng một năm nữa.

Hoài Giang chợt dừng lại , nhìn Đan Thụy :

- Thụy có nghĩ đến chuyện quay về nhà không ?

- Không , tuyệt đối không . Thậm chí em muốn tránh mặt tất cả những người quen củ.

- Vậy htì tốt . Trong một năm anh qua Pháp , Thụy cứ ở đây luyện thi . Anh sẽ lo mọi thứ cho em . Thằng Hoan sẽ đến thường xuyên chơi với em.

Đan Thụy nói khẽ :

- Em muốn gặp dượng khôi đòi lại của cải của mẹ Em . Như vậy em sẽ có tiền để học . Không phải dựa vào anh.

Hoài Giang xua tay :

- Bỏ mấy thứ đo đi . Nó al` cả một gia tài thật đấy , nhưng anh có thể Kiếm cho Thụy nhiều hơn như vậy nữa . Đừng lôi thôi với họ.

Anh nhún vai , mắt sáng quắt :

- Mình sẽ còn gặp lại họ Sau này mà . Anh chưa quên họ Đâu.

- Anh cũng hận dượng khôi nữa sao ?

- Ông ta làm khổ mẹ Anh.

Hoài Giang nói ngắn gọn . Mắt anh chợt tối đi như phơi bày trước mắt Đan Thụy một góc tình cảm dữ dội , một con người gai gốc . Sự Thay đổi bất chợt đó của anh là Đan Thụy thấy ngỡ ngàng . Cô rụt rè ngồi im , dù hoài Giang không nói ra nhưng cô có cảm giác như anh chưa quên ân oán với gia đình Tú Vân . Không biết anh sẽ có cuộc gặp với họ Trong hoàn cảnh nào . Chắc là không dễ chịu lắm đâu .

« Lùi
Tiến »