BÓNG TỐI THỜI CON GÁI

Lượt đọc: 7215 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

HÔM chị Hiền sinh thật là rùng rợn. Tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng một cảnh tượng ghê rợn đến thế.

Lúc đó là khoảng tám giờ tối, anh Thân còn bận dạy lớp tối ở một trường mãi tận Phú thọ. Chị Hiền đang ngồi may nốt một cái áo mát cho đứa bé thì chị kêu lên. Tôi tưởng kim đâm vào tay chị.

Lúc đó đang ngồi ngoài phòng khách nghe đĩa alse No 15 của Brahms, tôi vội vàng tắt máy chạy lại :

- có chẩy máu không chị ? Kim đâm buốt phải biết.

Nhưng chị Hiền không trả lời tôi. Mặt chị nhăn lại và người chị gập xuống. Cái áo rơi trên đùi chị rồi rớt xuống đất. Và tôi bỗng hoảng hốt :

- Chị sao thế, chị. Cái gì vậy.

Chị Hiền đứng lên, gắng gượng vịn tay vào thành ghế. Chiếc ghế lảo đảo theo sức nặng hoảng hốt của chị. Tôi vội vàng đỡ lấy chị, tôi nghe chị nói, giọng sợ hãi :

- Chắc chị sắp sanh đây, Hạnh đưa chị đi đi.

Tuy đồ đạc đã sắp sẵn vào sắc, nhà hộ sinh đã lo đặt trước từ mấy hôm và anh Thân cũng đã trù việc tôi có thể sẽ phải thay anh để đưa chị Hiền đi, nhưng tôi vẫn cuống lên. Chị Hai ở với chúng tôi là người đã có con, kinh nghiệm hơn tôi nhiều.

Chị vừa giúp tôi đỡ chị Hiền, vừa cười :

- Chưa đâu, mới chuyển bụng, còn nhiều thì giờ mà. Ô, bà mới đau vậy mà can gì. Lát nữa đau đớn gấp trăm ngàn lần lận.

Tôi không hiểu chị Hiền có nghe thấy những lời chị Hai nói không nhưng tôi thấy rõ là chị đang cắn răng, tuy sợ hãi nhưng vẫn ráng sức, như sửa soạn để đi trên một con đường dài lắm. Làm thế nào để gọi anh Thân về đây. Điện thoại, ừ, điện thoại. Phải rồi. Đưa chị Hiền vào nhà hộ sinh xong, tôi gọi ngay điện thoại đến trường anh Thân dạy. Anh quýnh lên, nói không ra tiếng, chỉ bảo là anh sẽ về ngay rồi vội vã cúp máy.

Gọi điện thoại cho anh Thân xong, tôi trở vào phòng sinh. Chị Hiền đang đứng dựa người vào bức tường đá trắng, mặt chị xanh mét, đanh lại, những đường nhăn cuồn cuộn kéo tới. Chúng còn kéo tới nữa, hình như đây cũng vẫn chỉ mới là giai đoạn đầu. Tôi nhìn sững chị Hiền. Thì ra người đàn bà khi sinh phải xấu xí, khốn khổ đến mức kia hay sao.

Bà mụ đỡ cho chị Hiền sinh là một người đàn bà miền Nam, đứng tuổi, béo phệ và có vẻ hiền hậu vui tính. Bà ta đỡ chị Hiền lên bàn đẻ thăm thai. Một lát bà nói :

- Còn lâu. Ít nhất cũng phải hai ba tiếng đồng hồ nữa.

Bà quay sang tôi :

- Bây giờ để đỡ bà về phòng nằm nghỉ một lát lấy sức đã.

Bà gọi cô y tá bảo chích cho chị Hiền một mũi thuốc. Chích thuốc xong cô y tá phụ với tôi dìu chị Hiền về phòng. Đây là loại phòng hạng nhất, một tuần hai ngàn bẩy, anh Thân đã dành sẵn. Giường nệm, đi văng, nôi trẻ, bình hoa… Gian phòng có lẽ còn một vài thứ gì nữa đó nhưng tôi không nhìn hết.

Tuy bà mụ nói là « để bà nghỉ lấy sức » nhưng từ lúc về phòng, chị Hiền cũng như tôi không có lấy một phút để nghỉ ngơi. Căn phòng chỉ còn hai chị em. Tôi đứng dựa vào mạn giường nhìn chị Hiền lăn lộn. Hai tay chị bấu sâu xuống mặt nệm, cả người chị oằn oại rên xiết. Tôi cố níu chị xuống không cho chị vật vã nhưng sức tôi yếu hơn cơn đau của chị. Mồ hôi chị vã ra ướt hết cả trán. Lát lát cô y tá dòm vào phòng rồi lại bỏ đi. Chắc vẫn chưa tới lúc sinh, nhưng hoảng quá, tôi lại phải chạy ra gọi cô y tá.

Cô ta tới, xem xét qua chị Hiền rồi nói :

- Chưa đâu mà, tử cung mở mới có bằng đồng tiền.

Tôi không hiểu gì về lời cô y tá nhưng tiếng rên xiết của chị Hiền làm tôi không cầm lòng đậu.

- Mẹ ơi. Mẹ. Mẹ ơi.

Chị Hiền vẫn tiếp tục kêu rên, to rồi nhỏ, rồi nghẹn ngào, thất thanh. Nước mắt chị ràn rụa và khuôn mặt chị như méo hẳn đi. Mẹ ơi. Khuôn mặt cũng như tiếng kêu rên của chị Hiền như xô tôi vào một cơn sốt nhỏ. Tôi chưa từng nghe thấy một tiếng gọi nào thảm thiết đến thế. Chắc cả khi mẹ tôi mất, tiếng kêu của chị Hiền cũng chỉ thảm thiết đến thế là cùng.

Khuôn mặt đau đớn của chị Hiền lúc này làm tôi bỗng nhớ tới thầy tôi. Tôi chưa từng được trông thấy thầy tôi lần nào, nhưng qua lời kể lại của chị Hiền thì thầy tôi là một người tàn nhẫn, ích kỷ, mê đắm và hay nổi điên. Cơn điên ấy đã lây sang mẹ tôi và xô gia đình chúng tôi vào thảm cảnh.

Mẹ tôi là một người đàn bà Bắc kiểu mẫu. Nghĩa là cổ hủ và thâm trầm. Thâm trầm có phải là tính của tôi bây giờ không. Tôi giống mẹ tôi, chắc là vậy. Tôi vẫn theo dõi săn sóc cơn vật vã đau đớn của chị Hiền nhưng đồng thời vẫn không rời được những mảnh vụn chắp nối về cha mẹ tôi. Đó, khuôn mặt của chị Hiền lúc này đúng là khuôn mặt của thảm cảnh. Thầy tôi với những cơn điên của ông, chắc là cũng có khuôn mặt thế đó. Năm ba mươi bốn tuổi, thầy tôi mê một cô đào hát và tiêu hết cả gia tài đồ sộ của ông bà nội tôi vào mồm mép người đàn bà kia. Mẹ tôi thất vọng lắm, và tôi, chính tôi đã được sinh ra trong những cơn thất vọng ghê gớm ấy. Có lẽ vì thế mà sau này khi lớn lên tôi đâm ra thù ghét hạng đàn bà ca kỹ. Cha mẹ tôi, gia đình tôi, chị em tôi đã chẳng phải tan nát đày đọa vì họ là gì.

Tôi không biết rõ nổi tâm tính thầy tôi dữ dội đến mức nào. Còn chị Hiền, chị giống thầy tôi như tạc, nhưng sao tôi thấy lương tâm chị trong sáng quá. Thảng hoặc, chị có hơi thoáng đôi chút lạnh nhạt. Lạnh nhạt thôi, chớ đâu phải tàn nhẫn như thầy tôi.

Vậy thì khuôn mặt kia, khuôn mặt đang co rúm đau đớn kia giống thầy tôi trong trường hợp nào. Tôi nghe trong đầu tôi lập đi lập lại tiếng rên la của chị Hiền. Rồi tiếng rên la ấy nhỏ đi, biến thành tiếng huyên náo của một đám đông vô hình, rồi thi có tiếng xình xịch của một chuyến xe lửa chạy tới.

Từ trên chuyến xe lửa của dĩ vãng đang chạy trong đầu tôi, thầy mẹ tôi cùng ngồi trong một toa tầu. Một cuộc cãi vã nhỏ xẩy ra và chắc mẹ tôi đã nói một câu nào đó. Đây là lúc thầy mẹ tôi gặp lại nhau sau khi thầy tôi đã bị cô đào hát của ông ruồng bỏ. Tôi đoán là câu nói của mẹ tôi lúc này với ông ngắn thôi, thật ngắn nhưng kịch độc, đến nỗi vì câu nói ngắn đó, mà thầy tôi đã lao đầu ra khỏi toa xe, trong lúc xe lửa đang chạy.

Một tiếng rú thê thảm bỗng vang lên ngay bên cạnh tôi. Tiếng rú của thầy tôi khi lọt vào đường sắt ? Không. Chị Hiền. Chính là tiếng rú thảm thiết của chị Hiền. Chị vừa trườn người lên, vuột khỏi tay tôi, rơi xuống nền đá hoa và đang bò lăn bò lộn dưới đó như một con vật. Chuyến xe lửa thảm khốc đã đi qua hẳn trong đầu tôi. Chị Hiền đang run rẩy, nghiến răng, chau mày. Tôi cố gắng lắm mới vực được chị Hiền lên, để chị ngồi dựa lưng vào tường rồi đứng dậy bấm chuông gọi liên hồi. Cô y tá cùng bà mụ chạy vào vực chị Hiền sang phòng sinh…

Chị Hiền bây giờ như người đã chết rồi. Khi đưa được sang phòng sinh thì chị đã ngất đi, mắt nhắm kín, môi xám ngoét. Tôi bật khóc nức nở. Có lẽ chị Hiền khó qua khỏi, tay chân chị lạnh đần…

Bà mụ xúm lại thoa bóp và giật tóc mai, cô y tá vội vàng chích thuốc khỏe, tôi vừa khóc vừa lay gọi chị. Khoảng mười lăm phút sau thì cánh cửa phòng vụt mở, anh Thân nhoài người vào. Tôi kêu lên : « Anh Thân ». Anh Thân đã chạy tới đỡ ngay chị Hiền.

Lúc đó tôi bỗng thấy máu đỏ chảy ròng ròng xuống hai bàn chân tái xanh của chị. Một vệt máu bám ngay trên ống quần màu xám nhạt của anh Thân. Tôi bịt mắt, choáng váng. Máu, máu kìa. Cô y tá vực chị Hiền lên chiếc giường sắt… Hiền… Hiền, có anh đây. Anh Thân rối rít cầm tay chị Hiền lắc lắc… Khuôn mặt bà mụ cũng thấm mồ hôi, chiếc quần của chị Hiền được tháo bỏ. Máu chảy ròng suốt hai ống chân chị.

Cô y tá soạn những dụng cụ để sẵn trên một chiếc giá cạnh bà mụ… Chiếc bụng của chị Hiền bỗng cao gù, oằn oại… :

- Ráng lên em. Hiền.

Chị Hiền mở mắt nhìn anh Thân rồi bậm môi cố ráng hết sức để ẹ lên một tiếng lớn :

- Sắp được rồi, rán tí nữa…

Anh Thân cúi xuống người chị. Một tiếng rú thảm thiết vang lên. Không phải tiếng rú mà là tiếng thét của một người rẫy chết, tiếng thét xé ruột gan tôi, tiếng thét đau đớn và kinh hãi tột độ, như ráng hét lên để nhớ sự sống một lần trước khi chết.

Nhưng ngay sau tiếng thét chết chóc ấy, tiếng bà mụ rên lên : A, được rồi,con trai… Tôi bỗng bật khóc nức nở. Tôi không biết tôi khóc cho chị Hiền, cho tôi, hay cho ai. Nhưng lòng tôi lúc đó cả một biển xáo động, tôi vừa thù ghét, vừa xót xa, vừa kinh tởm cho cái số phận của đàn bà, của chị Hiền và của cả tôi nữa… Chiếc bụng của chị Hiền bây giờ như một quả bóng đã xì hết hơi, dăn dúm… Người ta không làm gì cho chị hết sao. Hay chị đã chết rồi, không thể như thế, máu của chị vẫn còn chảy kia mà, bàn tay của bà mụ đang đập đập trên chiếc bụng xì hết hơi của chị rồi một tiếng nấc, một tiếng kêu nữa, tuy yếu ớt, nhưng cũng không kém đau đớn, một đống bầy nhầy chảy xuống chiếc chậu sứ đặt sẵn phía lõm giường cuối lưng chị… Cái nhau lớn quá, thảo nào bà đau đớn…

Tôi nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ của chị Hiền, lúc đó tôi mới hoàn hồn, chị không chết… Cùng lúc đó tiếng khóc oe oe của đứa bé nổi lên, tiếng khóc dòn dã, mạnh dạn làm tôi giật mình, cả tôi lẫn anh Thân đều xô lại phía cô y tá, cô ta vừa lấy tay đập đôm đốp vào đít đứa bé, cho thằng bé khóc to hơn, vừa cười :

- Nó bị ngạt mấy giây, chú bé này thích được ăn đòn.

Tôi muốn đưa tay nựng đứa bé, nhưng nhìn đống thịt đỏ hỏn tôi thấy ghê cả người. Con người sinh ra bắt đầu như vậy ư ? Cả đống thịt còn bê bết máu và màng mỏng, nó đang bắt đầu biết sống đó, nó khóc… Tôi đưa tay ra rồi rụt về, cô y tá mỉm cười bảo bế nó sang phòng bên để tắm rửa. Anh Thân hết chạy sang xem con lại chạy về với vợ… Chị Hiền được băng bó, vận lại quần áo, chị mệt lả, nằm bệt xuống chiếc giường có chân đẩy về phòng, tôi và anh Thân đi theo, anh Thân bế chị đặt trên giường rồi lặng lẽ ngồi xuống bên chị, cầm bàn tay chị vuốt ve, nửa sung sướng, nửa thương xót… Cơn vật lộn với tử thần qua rồi, chị Hiền đang mệt lả và phục hồi dần sự sống. Tôi không hiểu lúc đó tôi đã nghĩ gì về cơn đau của chị Hiền, nhưng tôi thương xót chị hết sức… Tôi cũng là đàn bà, chao ơi, tôi rồi cũng sẽ như thế, nằm trần truồng rên la bò lết như con vật ? Không, phải phục sự chịu đựng của chị Hiền, phải phục lòng hy sinh, can đảm của tất cả các bà mẹ. Các bà mẹ, cả mẹ nữa, mẹ cũng đã chịu đau đớn như thế để sinh ra con…

Mười lăm phút sau, cô y tá bế đứa nhỏ vào đặt trong chiếc nôi kê ở góc phòng. Thằng nhỏ được những ba ký rưỡi. Anh Thân vén màn nhìn mặt con, rồi quay sang phía vợ, anh gọi : « Hiền ». Chị Hiền mở mắt, đôi mắt đã lạc hết tinh thần, nhưng đôi môi tái bầm vẫn cố gượng một nụ cười, nửa trút bỏ, nửa sung sướng. Tôi bỗng muốn khóc quá. Đó là hạnh phúc ư ? Hạnh phúc ? Còn tôi, hạnh phúc của tôi là gì ?… Cơn bàng hoàng vẫn dày đặc trong tôi, anh Thân cúi xuống hôn lên trán chị Hiền, tôi quay người nhìn vào khoảng tường trắng, không có gì hết, trong một đêm thôi bao nhiêu sự thay đổi, lúc này tôi mới biết trời đang đêm và ngọn đèn néon bật sáng giữa căn phòng bỗng ấm cúng lạ thường… Không, tôi cần phải hòa hợp, gia đình anh Thân đây, hạnh phúc của chị Hiền không phải là hạnh phúc của tôi sao ?

- Con giống em không hở anh ?

Chị Hiền hỏi thật nhỏ :

- Cho em nhìn con chút.

- Không, em còn mệt, lát nữa anh bế con sang cho. Con nó giống anh như đúc. Dĩ nhiên là giống anh như đúc rồi.

Tôi như bị ai bóp mạnh vào tim. Dĩ nhiên nó giống anh như đúc, như tôi giống mẹ tôi, như chị Hiền giống thầy tôi vậy… Thằng bé đang ngủ giấc đầu tiên vào đời thật tuyệt diệu, mắt nó nhắm kín, đôi môi hồng non, bây giờ với lúc mới sinh, trông nó khác xa quá.

« Lùi
Tiến »