BÓNG TỐI THỜI CON GÁI

Lượt đọc: 7225 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

CHỊ Hiền tuy bận rộn suốt ngày đêm với chồng con, chị cũng cố thức khuya, hoặc bỏ những giấc ngủ trưa để đan cho tôi một chiếc áo len màu trắng. Những ngày trở đông dìu dịu, tôi mang một chiếc áo len chính tay chị Hiền đan, lòng cảm động muốn khóc. Tôi nghĩ chị đã thay được tay mẹ, săn sóc tôi. Tôi cũng nghĩ rất nhiều về những ngày thơ ấu mờ mịt của tôi, trong những ngày thơ ấu đó, chắc chị Hiền cũng đã đổ rất nhiều lệ, trong giấc ngủ, giờ chơi tội nghiệp của tôi nữa. Mùa đông cũng mang về cho tôi nhiều suy nghĩ miên man, tôi buồn vô cớ và cũng hay phiền muộn vô cớ, tới tuổi tôi, không hiểu những bạn bè tôi có nghĩ những điều như tôi nghĩ, có buồn những điều như tôi buồn ? Nhưng họ vẫn xa cách tôi quá. Tình cảm tôi bây giờ thật phiền toái, nhiều khi tôi chịu đựng hết muốn nổi, tôi hay giận dỗi vu vơ hay buồn nhẹ nhàng, khóc vô cớ, và ưa nhìn những màu sắc của trời đông lãng mạn.

Tôi cũng không hiểu vì sao nữa.

Trong thời gian này đã có một chuyện xảy ra, đó là một sự tỏ tình của Toản, người con trai đã có lần ôm đại tôi ở trong ngôi nhà chính tôi đang ở. Và sự xuất hiện đột ngột của Toản khiến tôi hoảng hốt kinh hãi, tột cùng. Hôm đó, vào chiều tan học. Tôi định theo một chuyến xe buýt trở về nhà để kịp ăn cơm sớm, sau đó còn soạn bài và đi dạy học. Nhưng trời thật đẹp, thật quyến rũ làm tôi phân vân, tiếc một đoạn đường đi bộ đầy lãng mạn. Gió đìu hiu phất nhẹ trên tóc tôi, trên da tôi một vuốt ve âu yếm làm tôi muốn thèm. Tôi nghĩ tới sự mơn trớn thủa bé thơ của tôi và lòng tôi đau nhói, mỗi lần nhớ tới mẹ, tôi không khỏi rùng mình vì thảm cảnh, tôi tê buốt đi trong sự tủi nhục mang suốt thời thơ dại đó. Một chiếc xe buýt qua, rồi một chiếc nữa, tôi vẫn còn đứng tần ngần bên cái bảng ghi chữ công quản chuyên chở. Mày đứng làm gì vậy Hạnh, sao chưa về. Leo lên tao đèo đi. Tôi nhìn chiếc yên sau xe vélo của một cô bạn mỉm cười lắc đầu. Chiếc xe phóng đi và tôi cũng lững thững trên đường bộ.

Sau lưng tôi, mội giọng nói thật lạ : « Hạnh ».

Nhưng tiếng gọi Hạnh lạ lùng đó như vừa dội lại từ một tiếng kêu nào ở dĩ vãng. Tôi không nhận ra nhưng tôi bàng hoàng hoảng hốt, tiếng gọi đó đã gợi cho tôi một hình ảnh gì ? Tôi quay lại và chợt thấy Toản. Toản tiến ngay tới và đi song song với tôi. Tại sao lại Toản, sự có mặt của Toản làm tôi sợ hãi tới kỳ cục. Tôi không thể nào nhớ lại, bàn tay đó, khuôn mặt đó, giọng nói đó. Đôi môi Toản vẫn dày, đôi mắt Toản vẫn đa tình nhưng ảnh hưởng mùa đông thu trong da, trong ánh mắt vàng xám, buồn bã…

- Hạnh đi học về.

- Vâng.

Tôi trả lời thật vắn tắt và cố giữ giọng thật lạnh nhạt. Toản vẫn đi đều bên tôi im lặng. Cứ im lặng thế mà đi bên nhau, lòng tôi khó chịu hết sức, hình ảnh Toản như một bóng tối lấn dần vùng sáng yên tĩnh trong hồn tôi, tâm tư tôi xáo trộn hết sức đột ngột.

Tôi đứng dừng lại, cau mày hỏi Toản :

- Anh theo tôi có chuyện gì ?

Đôi mắt Toản nhìn hẳn xuống, hẳn không nhìn tôi, và chắc hắn cũng không nhìn một thứ gì khác. Toản đang đóng trò hối hận, trò đa tình ?

- Hạnh, tôi muốn gặp Hạnh để xin lỗi chuyện cũ.

- Tôi quên rồi, xin đừng nhắc.

Tôi nói thế mà sự thật lòng tôi đâu có quên, từ ngày xảy ra vụ Toản ôm tôi hôn, và sau lần chứng kiến chị Hiền đẻ, tôi đã phải thắc mắc, đã suy nghĩ mãi. Tình yêu chỉ có vậy thôi sao ? Và đàn ông, và Toản chỉ nhìn đàn bà qua sự đó. Tôi bỗng ghê tởm không sao nói hết. Vậy thì những chuyện tình thơ mộng, lãng mạn đều do sự tưởng tượng ra hết cả sao ? Tôi khi tin, khi không, nhưng chính Toản đã đem lại cho tôi sự thất vọng, chính Toản đã gây cho tôi sự kinh tởm, sợ hãi về nam giới. Hay tại tôi bất thường, hay tại tôi đã nhìn mọi sự sai lạc.

- Hạnh có nghĩ là tôi yêu Hạnh không ?

Toản yêu tôi và tỏ tình bằng cách tôi đã được biết đó. Tình yêu như vậy, một người đàn ông tỏ tình như vậy đó ư ? Đâu có phải, nhưng Toản đã coi tôi là hạng người gì khi Toản tới, không, tôi lúc đó chỉ là một cô gái hết sức luộm thuộm, có thể nói là tức cười.

Tôi nhìn thẳng và trả lời :

- Tôi, không biết.

- Hạnh có biết là tôi vẫn đón Hạnh mỗi buổi chiều ở cổng trường mà không dám bước tới không ?

- Nhưng tại sao anh mất công chi vậy không biết. Có chán gì cô khác đẹp hơn tôi ở trường này.

Đôi môi dày của Toản kéo nhẹ một nụ cười :

- Hạnh nói vậy là Hạnh chưa đến nỗi ghét tôi lắm. Bây giờ tôi muốn chuộc lỗi, Hạnh cho tôi được chuộc lỗi với Hạnh, Hạnh nhé ?

Tôi im lặng. Toản nói tiếp :

- Tôi tin rằng Hạnh sẽ tha thứ cho tôi, Hạnh, tôi yêu Hạnh lắm, yêu Hạnh vô cùng. Tôi sẽ đến xin lỗi anh chị Thân, tôi sẽ tới xin cưới Hạnh.

Tôi sẽ tới xin cưới Hạnh. Câu nói của Toản làm tôi ngạc nhiên tới thảng thốt. Hắn yêu tôi và muốn cưới tôi ? Có thật không ? Hay hắn chỉ muốn thỏa mãn những thèm khát mà một lần hắn đã vuột.

- Hạnh, đừng giận tôi nữa, tha thứ cho tôi.

Tha thứ cho Toản, không, tôi không tha thứ cho ai được hết, cả tha thứ cho tôi nữa. Nhưng Toản đang muốn gì ? đang âm mưu gì ? Nhưng tôi không thể tự dối lòng là tôi không thích thú những lời lẽ tỏ tình, van nài của Toản. Tôi chưa nghe ai nói với tôi tha thiết như thế, chưa ai nhìn tôi bằng con mắt sôi nổi như thế. Những Hưng, những Thuyết, những Doãn, những lá thư tình ít lâu nay tôi nhận được cũng làm tôi xao xuyến ít nhiều, nghĩ tới nó ít nhiều. Nhưng Toản làm tôi vừa sợ hãi, vừa hãnh diện hơn, tôi kiêu hãnh có một người yêu tôi tới mức như Toản, dù trước kia tôi đã ghét hắn, ghê tởm hắn.

Nhưng xao xuyến đó rồi cũng tan biến rất nhanh, tôi không định gì hết và cũng không muốn định gì hết, tương lai trước mặt tôi còn xa tít mù tôi còn phải học, tôi còn phải vẽ. Và Toản, tôi dám tin những lời của Toản ư ? Đã một lần, tôi rùng mình, nếu lần đó tôi vụng về yếu đuối, bây giờ tôi sẽ ra sao ?

Bên tai tôi, tiếng Toản vẫn đều đều, tôi bối rối nhìn xuống đất và bất chợt bắt gặp bàn tay của Toản. Bàn tay dầy, thô bạo, những móng tay vàng nhựa thuốc lá xòa rộng ra một cách hết sức ngây ngô. Tôi bỗng đỏ rần mặt, bàn tay đó có lần ôm ghì lấy tôi, đã mò mẫn đã… không, không thể thương hại hắn, hai bàn tay của hắn kìa, nó đang xòa ra, xòa rộng ra và lát nữa sẽ bất chợt nắm lại, tàn bạo.

Tôi có ghét hắn không ? Có ghê tởm hắn không, nhưng kìa, hai bàn tay hắn, nét môi dầy của hắn, Tôi thấy đau buốt, cái bàng hoàng đau đớn tận cùng của một người cảm thấy số phận của mình đại bất hạnh. Tôi sinh ra làm một người nữ để làm gì, để học, để vẽ, để lấy chồng sinh con đẻ cái ? Không, tôi không chỉ muốn thế, tôi cũng không muốn nghe Toản nói nữa.

- Anh nói hết chưa ?

- Hạnh, không bao giờ tôi nói hết được với Hạnh, tôi quí mến Hạnh vô cùng.

- Cảm ơn anh, tôi đã được sự quí mến của anh dành cho tôi. Thú thật tôi cũng không còn thì giờ…

Tôi bỏ Toản đứng chơ vơ như một cây khô hết nhựa bám chặt vào đất. Tôi vẫy mội chiếc tắc-xi và bỏ ra về. Xe chạy một đoạn, tôi bất chợt quay lại. Toản vẫn còn đứng ở đó, nhìn theo. Tôi bỗng thấy hối hận. Tôi đã tàn nhẫn quá phải không ?

Hạnh, mày vừa làm một chuyện gì vậy ? Mày không có quyền khinh người, nhất là người yêu quí mày. Có thật mày ghét Toản không, hay đó chỉ là một thứ kiêu ngạo vô tư cách, dại dột của con gái ? Mày vẫn còn nhột nhạt khi nhìn thấy bàn tay của Toản, nhìn đôi mắt si mê, và mày hồi hộp khi đi bên cạnh hắn. Có hay không ? Có hay không ? Mày đang hối hận và mày đang cô đơn nữa. Hạnh, Hạnh. Có phải tôi thích sự thô bạo của đàn ông không ? Có hay không ? Sao chưa trả lời, sao chưa hiểu thấu hở Hạnh ? Tôi cắn chặt đôi môi và ứa nước mắt. Tôi đã khóc, vì tôi hay vì Toản.

Nhưng sau đó tôi không gặp Toản lần nào nữa, tôi nghĩ là nếu gặp lại, tôi sẽ tỏ ra dịu dàng với hắn hơn. Vậy mà tôi cũng không gặp và tôi, cũng quên mất câu chuyện đó dần.

Tôi đã tới tuổi dậy thì hay quá tuổi dậy thì, tôi không biết.

Tôi vẫn sống lặng lẽ như thế bên cạnh anh chị và cháu nhỏ. Đứa cháu của tôi rất dễ thương, thằng Măng Cụt nghịch ngợm lắm, nó leo trèo, phá phách suốt ngày. Nhưng leo lên căn gác của tôi thì nó không ham, không phải vì đôi chân của nó ngắn đâu, mà chắc tại nó thấy căn gác của tôi không có thứ gì làm cho nó ham hết. Anh Thân tôi có thêm vài người bạn mới, họ đều lớn tuổi cả và tôi cũng ít khi phải nói chuyện với họ.

Tôi cũng có những thời kỳ say mê rất kỳ lạ, chính mùa đông xui tôi phải lo học, rồi chính mùa đông xui tôi phải bỏ bê học hành. Tôi lại vẽ, vẽ đêm vẽ ngày. Thời gian này tôi phải dạy bé Tần và Chi học bốn buổi một tuần, số tiền cũng tăng hơn. Do đó, bột màu, giấy, bố và sơn tôi mua sẵn đầy đủ.

Những sự bí mật trên căn gác nhỏ của tôi cuối cùng bị bại lộ trong trường hợp hết sức tức cười. Anh chị Thân tôi, một hôm bỗng nổi hứng bế con lên thăm căn gác nhỏ của tôi. Lâu lắm anh chị tôi mới lên đây, bởi mỗi tối chúng tôi đều gặp nhau, nói chuyện dưới nhà, trong bữa cơm hết sức thân ái. Đang lúc chúng tôi ngồi ôn lại những kỷ niệm vui buồn của mấy năm về trước thì bé Măng Cụt bò lê khắp phòng, một lát nó mất tích. Chúng tôi tìm mãi mới lôi chú nhỏ từ gậm giường ra, mặt nó bê bết sơn như một thằng hề lỏi tì. Đúng là hộp sơn tôi chưa pha xong, đặt dưới gậm giường.

Anh Thân kêu lên :

- Trời sơn ở đâu thế ?

Anh cúi xuống tìm, bé Măng Cụt vẫn cầm chặt thỏi sơn trong tay, miệng cười toe toét. Thế là tất cả sự bí mật của tôi bật mí. Khi coi xong những bức vẽ, anh Thân sửng sốt :

- Hạnh vẽ thật à.

Tôi cười để trả lời anh chị tôi. Chị Hiền thì chả biết tí gì về hội họa, nhưng cũng xem, cũng suýt soa. Chắc chị quá vui mừng vì thấy tôi biết vẽ, tôi cũng là một nữ họa sĩ. Chị gọi tôi như thế.

Từ hôm đó, trong những bữa cơm, anh Thân và chị Hiền không ngớt nhắc nhở những bức tranh của tôi. Thấy anh chị tôi vui mừng tôi sung sướng và cảm động hết sức. Anh Thân còn dự định lo cho tôi một buổi triển lãm nữa. Ban đầu tôi lo sợ và không chịu, nhưng anh chị tôi xúi mãi, tôi cũng xiêu lòng. Anh Thân nhắc tới Bằng. Phải nhờ Bằng lo hộ, chỉ có Bằng mới rành và thu xếp mau. Anh Thân nói thế và tức tốc đi gặp Bằng, mời Bằng tới nhà ăn cơm để gặp tôi, buổi cơm thân mật sẽ tổ chức vào tối chủ nhật tới. Lời hẹn của Bằng ngày chủ nhật làm tôi hồi hộp và chờ đợi. Tôi sẽ gặp Bằng, đây là lần thứ nhất, sao khiến tôi không bồn chồn, lo lắng và nao nức nổi. Chúng tôi đã bàn rất kỹ về buổi cơm ngày chủ nhật, và tôi bắt đầu chọn tranh để ra mắt Bằng…

« Lùi
Tiến »