Bụi vết tháng năm

Bụi vết tháng năm

Lượt đọc: 158340 | 109 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nghĩ ngợi

CHƯƠNG I - CHUYỆN QUÊ

 1. Cậu ông trời say

 2. Vạ lây cái hồn ma

 3. Người nhà thánh tô hô

 4. Ước gì cho đến tháng mười

 5. Cửa hàng đĩ 

 6. Phế truất chức trưởng ngõ

CHƯƠNG II - CỨ VIỆC NHÀ MÀ KỂ

7. Trưởng họ là ông Tây

8. Cha tôi

9. Địa chủ hụt

 10. Lính bồng súng viếng

 11. Cảm tử quân buôn lậu

 12. Phản động thì sao

 13. Ngõ quê

  14. Ghen với ma

 15. Tranh khoả thân

16. Thích làm quan

17. Ăn vụng

 18. Nghe giao hưởng bằng tay

CHƯƠNG III - THUỞ HỌC TRÒ

19.  Cốc vật chất

 20. Trâu cười

21. Bầu cho con bò

 22. Khoán cả cúng

 23. Kiếp họ nhà trư

CHƯƠNG IV - NƠI LÀNG VỢ

24. Cô sư đi giải hạn

 25. Du xuân lễ chùa

 26. Chàng rể trúng đề 

 27. Loa Thành và vụ thảm án nhà Lý

28. Cuộc đoàn viên sau năm thế kỷ

 29. Những người nổi danh

CHƯƠNG V – HÀNH NGHỀ BÁO

 30. Bài học nghề

 31. Về đài

32. Những người từng gặp

33. Cụ Lý Trần Quán

 34. Giai thoại nhà Đài

35. Xứ Hà Tiên

 36. Ông Chánh văn phòng Đài

 37. Nghề lên voi xuống chó

38. Nhà báo trộ

 39. Chuyện say

40. Người xưa cũ

 CHƯƠNG VI - HỦ HOÁ HỐI LỘ ĐÂY

 41. Hủ hoá ơ

 42. Vật ra làm thuế

43. Tao không ăn cướp

 44. Nhận hối lộ ly cam vắt

 45. Tôi mơ ước là con chó

 46. Nhớ cánh vờ vờ trôi

Nghĩ ngợi:

Vua Lê Thánh Tông đòi xem sử. Nhà vua muốn nhìn lại vết dấu của mình để lại trên đời ?

 Kiếp vờ vờ mỏng mang, trên dòng nước mùa đông ken, để lại vết đời tấm cánh, lững lờ trôi.

 Một nhà thơ phương Tây viết: Ngay cả một sợi tóc gầy guộc cũng để lại bóng râm của mình trên mặt đất.

 Trang viết là dấu vết. Vết đậm.

 Gương xưa ba đời viết sử, cha viết, chém cha, con vẫn viết vậy, chém con và cháu vẫn viết thế... 

Tác phẩm nghiên cứu ở một viện nọ, thỉnh thoảng thấy vài trang bị xé. Người xé lại chính là tác giả.

Đấy là họ tự viết đấy chứ!

Chẳng lẽ, những bậc thức giả không muốn để lại vết dấu của mình, cái gọi là một kiếp nghĩ ư?

Chắc nay ngượng với người, với đời, mà xé.

Nếu biết tự ngượng với họ, thì họ không xé.

 Hàng ngày ta soi gương. Soi để người nhìn, mà lại cho ta.

 Nếu như ai cũng soi mỗi hành động, suy tư của ta, bụi vết chúng sẽ hằn ở lại, và ta muốn để lại.

 Ngậm mồm ăn tiền. Ngậm bút ăn tiền. Theo thời mà viết ăn quyền, được chức, đạt danh cũng nên!

 Nói thật. Viết thật. Sống thật. Khó thật. Thôi thì đành kể vậy.

« Lùi
Tiến »