Mưa vẫn rơi, không hề có dấu hiệu sẽ dừng lại, nếu cứ như vậy thì chẳng bao lâu nữa, chưa biết chừng tất cả những thứ này sẽ biến mất.
Cả hiệu ứng những vòng tròn lan rộng trên mặt nước. Cả những chất liệu được phủ lên các công trình xây dựng. Cả mưa, gạch vụn, ống nước, lưới thép, tòa tháp và cả quán rượu đó nữa...
Trước khi bước vào quán, Ageha đã nhìn thấy bóng dáng chủ quán đứng đằng sau quầy. Cô ngồi xuống một chiếc ghế cao.
"Tôi nghĩ nếu chờ đợi thì chắc chắn sẽ gặp được." Chủ quán nói.
Lần này, nhân vật đại diện của chủ quán là một cái bóng đen với đường nét mơ hồ, không phải hình ảnh ba chiều mà chí đơn giản là một thực thể màu đen. Ageha không tài nào cảm nhận được kiểu tính cách tương ứng với dạng nhân vật này.
"Đây không phải là một cuộc viếng thăm mang tính cá nhân?" Chủ quán hỏi.
"Đúng vậy." Ageha trả lời. Đây là một chuyến thăm hỏi công khai. "Tôi đang ở trong phòng họp của trụ sở, chứ không phải nhà riêng." Ageha - Kuroha thành thật không chút giấu giếm. "Lúc này, xung quanh tôi đang có mặt đông đủ các thành viên của đội điều tra số một, và họ đang theo dõi tình hình. Cuộc đối thoại này cũng sẽ được thu lại. Đây là một phần của công tác điều tra, và anh có thể xem đây như một cuộc thẩm vấn."
"Tôi đồng ý." Cái bóng nhẹ nhàng đung đưa. "Tôi có nghe nói cô bị thương do mảnh kính gây ra. Bây giờ đã ổn rồi chứ?"
"Vẫn còn đau. Một mảnh vỡ đã chạm đến xương vai và suýt chút nữa là đâm vào phổi, nhưng..Ageha nhìn chằm chằm vào cái bóng màu đen. "... không nặng bằng anh. Vết thương của anh sao rồi?"
"Đau nhức, dù là một cử động nhỏ nhất."
"Dù tìm kiếm rất nhiều nhưng tôi vẫn không tìm được nơi anh đã nhập viện."
"Tôi không nhập viện, chỉ đơn giản là còn sống mà thôi."
Trong quán rượu không có nhạc, chì có âm thanh nghe như tiếng mưa rơi.
"Tôi sẽ bắt đầu hỏi, được chứ?" Ageha hỏi.
"Tôi sẽ nói trong phạm vi có thể. Tôi đang chờ để được nói đây." Chủ quán đáp.
"Là về chuyện gần đây tôi mới bắt đầu hiếu ra mọi thứ đều có ý nghĩa của nó, cần có thời gian để liên kết điểm này với điểm kia." Ageha mở đầu câu chuyện rồi đưa mắt quan sát xung quanh, nhìn sàn nhà được lát gạch theo kiểu ô vuông bàn cờ. "Nhưng nếu chỉ cần xác thực một mối liên kết, từ đó việc hoàn thiện bức tranh toàn cảnh sẽ không còn khó khăn nữa. Tôi nghĩ không phải do ngẫu nhiên mà nó trở thành điểm khởi nguồn của mọi liên kết."
Bên trong quầy có cái quạt thông gió cỡ lớn đang xoay.
"Khu đất này hoàn toàn mang tính cá nhân và phi thương mại. Tôi cảm thấy nó không hoàn toàn được xây dựng dựa trên định hướng về nghệ thuật. Lâu nay tôi vẫn nghĩ rằng chắc chắn ở đây không tồn tại một mục đích nào, nhưng lúc lần theo Kodo và bước chân vào mê cung container ấy, tôi đã nhận ra một điều, rằng mọi thứ không hề ngẫu nhiên. Tôi đã nhớ ra lời anh nói: "Nếu biết được thành phố này tồn tại với ý nghĩa gì thì cô sẽ phải thất vọng", anh đã nói như vậy. Vậy nó có nghĩa là gì? Tôi cũng đã nghe Kiri nói, về tòa tháp ấy, rằng nó là một cái bẫy để bắt thứ gì đó, có phải vậy không?" Kuroha chăm chú quan sát cái bóng đen hơi rung rinh. "Toàn bộ khu đất này chính là cái bẫy để vây bắt Kodo. Nó đã được xây dựng với mục đích ấy. Dù đây là phương pháp với xác suất thấp đến không thể tin nổi, nhưng rốt cuộc nó lại thành công... Tôi nói đúng chứ? Anh có đang nghe không, Takahashi? Tôi có thể coi anh là người thực ở ngoài đời không? Hay chỉ là kẻ thay thế?"
"Tôi muốn được coi là người thực." Chủ quán - Takahashi trả lời. Trên trần nhà là đường ống màu bạc uốn lượn.
"Lần đầu tiên Kodo giết người là năm năm trước, chính anh ta đã nói với tôi như thế. Nạn nhân là phụ nữ. Chắc chắn trong khoảng thời gian đó có một vụ giết người bằng cách cắt động mạch cảnh ở cổ, tên của nạn nhân chính là Takahashi Kou. Một lần nữa liên kết đã hình thành."
Cái bóng đung đưa, không bộc lộ cảm xúc. Trên tường được lắp sáu cái màn hình ti vi.
"Tôi đã thử điều tra những mối quan hệ của Takahashi Kou. Trong những người quen của cô ấy có một người là thành viên của một công ty trực thuộc một tập đoàn xây dựng lớn. Công ty đó phụ trách điều hành và hỗ trợ toàn bộ các chi nhánh khác. Nghe vậy thì có thể nói đó là một công ty hoàn hảo, nhưng thực tế lại là một màu xám ảm đạm. Khả năng là công ty đó có liên quan đến thế giới ngầm, thậm chí còn có tin đồn công ty đang phải giải quyết vấn đề bạo lực trong nội bộ. Công ty đó sở hữu khu đất này, một địa điểm trong thế giới ảo. Anh chính là đại diện của công ty, đúng không? Tên của anh không phải là Takahashi. Takahashi Kou là người yêu của anh. Người phụ nữ là nạn nhân đầu tiên của Kodo. Tên tội phạm không bị bắt, sau đó anh đã mượn cái tên Takahashi."
Một ly nước nhỏ với thứ chất lỏng ánh xanh được đặt xuống trước mặt Ageha.
"Trong quá trình điều tra về Takahashi Kou, tôi đã phát hiện ra hộp thư điện tử của cô ấy, và đã tìm ra tung tích của gã tội phạm. Cô ấy đã tình cờ gặp gã khi đang đi làm. Một kẻ đóng giả nghệ sĩ và là một gã đàn ông kiêu căng. Có quá ít thông tin về gã. Cảnh sát đã thất bại trong việc truy tìm gã, vậy nên anh mới một mình tìm kiếm hắn. Nếu mọi việc tiến triển thuận lợi, hắn sẽ bị mời gọi đến thế giới ảo này. Anh đã dựng lên một không gian làm thỏa mãn sở thích của kẻ sát nhân qua lời kể của Takahashi Kou, và trên thực tế kế hoạch ấy đã thành công. Nhân vật với trái tim rỉ máu, Kodo đã xuất hiện trong hình thù ấy."
Ageha cầm ly thủy tinh lên, tỏ ý thán phục trước khả năng điều tra của người quản lý vì đã có linh cảm về vật thể đó. Ánh sáng chao đảo bên trong ly nước.
"Anh còn điều tra tất cả những người khách ghé quán, trong đó có tôi. Có lẽ anh cũng đã đoán ra trái tim ấy chính là nhân vật đại diện của Kodo, nhưng vẫn chưa có bằng chứng buộc tội hắn ta là kẻ sát nhân. Anh cố gắng tìm kiếm thông tin về hắn từ vụ giết người hàng loạt lúc ấy, đó chính là lý do anh tiếp cận đội trưởng và tôi. Tình hình ở Tokyo anh nắm bắt khá chi tiết, vì công ty của anh đóng ở đó, nhưng để điều tra thông tin bên ngoài, anh đã cho tôi đi nhờ xe." Ageha ngắm nghía giấy dán tường hơi lấm lem của quán rượu. "Trong chiếc xe màu đen ấy, anh đã tỏ ra hết sức giận dữ, một cách vô cùng đột ngột. Bây giờ thì tôi đã biết lý do. Trong khi nói chuyện với tôi, anh đã phát hiện ra tung tích của kẻ sát nhân, chính là lúc tôi đề cập đến "Bảng thông báo tự sát màu xanh". Có một chi tiết tôi đã tìm ra khi lục lại hồ sơ của Takahashi Kou đó là cô ấy cũng tham gia vào "Bảng thông báo tự sát màu xanh" ấy. Lúc nghe thấy cái tên ấy từ miệng tôi, chắc chắn trong đầu anh đã bị cái tên Kodo xâm chiếm. Đó là một cái tên thường hay xuất hiện trong đầu anh. Kodo trở thành giao điểm của mọi liên kết, cho vụ Takahashi Kou, thế giới ảo và cả nhóm tự sát tập thể. Kodo có dính líu đến tất cả các vụ án. Anh đã để ý thấy chi tiết sở hữu điện thoại di động của các nạn nhân, vì vậy nên anh biết vụ tự sát tập thể và giết người hàng loạt thật ra là cùng một vụ, đúng không? Có một chi tiết trùng khớp chính là không tìm thấy điện thoại của nạn nhân. Cơn tức giận của anh... xuất phát từ sự căm hận tên tội phạm và sự cáu kỉnh khi tôi gần như đã chạm đến lời giải nhưng vẫn không nhận ra. Tất nhiên anh cũng đã điều tra về tôi. Lợi dụng những thông tin điều tra trong nội bộ tổ chức để tiếp cận Kodo trước. Phía cảnh sát đã xuất phát chậm. Trụ sở cảnh sát tỉnh theo đuổi vụ giết người hàng loạt không mảy mav chú ý đến vụ tự sát tập thể, đội hợp tác điều tra chúng tôi lại xác định vụ giết người hàng loạt là một vụ hoàn toàn tách biệt với vụ tự sát tập thể, tất nhiên cũng không có ý định điều tra về vụ của Takahashi Kou. Vì bị giới hạn tầm nhìn nên đã không thể có khả năng quan sát ở phạm vi rộng như anh. Nếu tôi nhận ra sớm hơn thì đã không làm phát sinh nhiều chuyện như bây giờ."
"Tôi rất lấy làm tiếc về gia đình của cô." Cái bóng lên tiếng.
"Chúng tôi đã không đuổi kịp. Đã có một sự nhầm lẫn khi đuổi theo xe của hắn. Khi phát hiện ra kẻ ở trên xe là một người khác, tên sát nhân cũng đã kết thúc mọi chuyện."
Ageha không ngừng nghĩ đến một khả năng khác, khả năng mà chị cô có thể sống sót. Hình ảnh gương mặt trắng bệch của chị cô nằm trong quan tài cứ vụt hiện lên trong tâm trí cô không biết bao nhiêu lần trong một ngày.
Ageha hỏi: "Bây giờ anh đang ở đâu?"
"Cô muốn biết để làm gì?"
"Có lẽ chúng tôi cần phải bắt giữ anh."
"Tôi là bị can?"
"Tôi cũng không rõ." Ageha điềm tĩnh. "Vì anh là người duy nhất nắm rõ hành tung của Kodo. Vệt máu được tìm thấy trên sàn trung tâm hỗ trợ cảng là của hai người khác nhau."
"Giả sử tôi có thông báo địa điểm hiện tại của mình thì các cô cũng không làm được gì. Tôi đang lênh đênh trên biển."
"Anh làm gì ở đó?"
"Tôi đến đây để chết."
"Tại sao...?"
"Cô sẽ không hiểu được đâu." Cái bóng nói. "Trong thời gian năm năm, tôi đã truy tìm hắn bằng cả linh hồn mình. Kế hoạch chuẩn bị để dụ hắn vào bẫy không chỉ dừng lại ở khu đất trong thế giới ảo này. Tuyển dụng nhân sự, mua bán phim ảnh, quảng cáo đủ các thể loại, trang web chụp hình... Cả đời thực lẫn không gian số, tôi đã chuẩn bị vô số loại mồi dành cho hắn. Chỉ cần có kẻ sát nhân, tôi sẽ điều tra toàn bộ thông tin về kẻ đó. Việc cô ghé thăm nơi này chẳng qua chỉ là một sự ngẫu nhiên, nhưng việc hắn ghé thăm không hề ngẫu nhiên chút nào. Hắn đã mắc phải một trong vô số những cái bẫy tôi tạo ra." Cái bóng lung lay mạnh hơn. "Đây là quyết định ngay từ đầu của tôi. Nếu mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ đến chỗ của Kou. Tôi không khiếp sợ trước cái chết, đến bây giờ điều đó vẫn không thay đổi, nhưng tôi đã hiểu ra một chuyện..."
Ageha chăm chú quan sát mê cung của con bướm treo trên tường, có lẽ đây là lần cuối cùng cô được nhìn ngắm nó.
"Tôi nhận ra rằng dù mình có kết liễu mạng sống đi nữa thì cũng không thể gặp được Kou, bởi vì ngay lúc này, tôi đang nhìn vào màn hình ti vi với những từ ngữ tôi không hiểu nổi. Tôi cứ nhìn nó suốt. Thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp khuôn mặt của Kou trên màn hình tinh thể lỏng, tôi bắt gặp những đầu ngón tay mình đã từng được chạm vào ấy, mái tóc mượt mà, cái mũi, đôi mắt và cả bộ trang phục quen thuộc ấy... Cái đầu cứng đờ của tôi và cái ghê như thể hòa làm một. Đây là cuộc sống, và cũng là cái chết của tôi. Cô có muốn đến đây không? Nếu đến được thì tốt. Lúc nào cũng được, tôi luôn ở đây, tiếp tục duy trì cái chết của mình. Tôi không có liên hệ nào với thế giới cô đang sống."
Cô không nghĩ mình muốn đến thăm cái nơi đó, chỉ thắc mắc: "Takahashi Kou có biểu hiện như thế nào trong màn hình ấy?"
Tiếng mưa rơi.
"Một vẻ mặt buồn rầu thường trực." Chủ quán nói.
Và... "Hãy nói cho tôi biết chỗ của Kodo." Sự căng thẳng trong Ageha đang tăng lên.
"Có một địa điểm khác ngoài khu đất khai hoang không thuộc sở hữu của nhà máy. Ở đó cô sẽ thấy một chiếc xe cỡ vừa đã trả phí đỗ xe trong vòng một năm. Cốp xe không khóa, nhưng tôi nghĩ cô không nên nhìn, đó là một cảnh tượng không nên nhìn thẳng. Bộ khung xương đã bị thay đổi và cả vẻ ngoài cũng vậy, chỉ chắc chắn một điều đó là thi thể của Kodo."
"Là tác phẩm của anh nhỉ?" Ageha hỏi.
"Tôi cũng không có lý do gì để phủ nhận." Cái bóng nói. "Tôi nghe thấy tiếng thang máy hoạt động vọng lại từ phía xa xa, và tôi mở mắt, gượng dậy khỏi sàn nhà lạnh ngắt và bước ra giữa trời mưa, tôi nhìn thấy bóng dáng của gã đang lết chân đi phía bên kia cửa kính. Chắc chắn là tác phẩm của cô rồi. Hai phát đạn ở phần bụng, hoàn toàn chính xác như những gì tôi nói. Hắn ta liên tục khóc rống lên, tôi là người duy nhất nghe thấy, khi tiếng khóc của gã chấm dứt thì cơn đau trên cơ thể tôi cũng quay trở lại."
Sắp đến hồi kết của vụ án. Cô cũng đã có ý định bước đến hiện trường cuối cùng ấy. Cô có thể cảm nhận được điều đó qua làn da của mình trong thế giới ảo.
"Từ bây giờ về sau, anh định làm gì?"
"Xem ti vi. Tôi sẽ tiếp tục như vậy mãi."
"Để nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu của Takahashi Kou?"
Cái bóng đung đưa, đường viền xung quanh bỗng nhạt nhòa. Cô có cảm giác như mình đang nhìn vào cái bóng của chính mình khi đứng đối diện với một cái bóng đen thui.
Có lẽ ý muốn giết chết Kodo của cô và của người đàn ông này giống nhau. Mục đích của cô là để bảo vệ người quan trọng đối với mình, còn mục đích của người đàn ông này là để báo thù. Cô không hề cảm thấy vui khi tìm kiếm điểm khác nhau như vậy.
Cái bóng nói như thể đọc thấu tâm tư của Ageha: "Từ giờ về sau cô sẽ làm gì?"
"Tôi vẫn sẽ tiếp tục công việc cảnh sát." Trong lồng ngực cô bỗng ngập tràn dũng khí. "Tôi sẽ đi đón bé Ai ở nhà trẻ, xem xét cẩn thận loại sữa không gây dị ứng cho bé, nghe nhạc trước khi đi ngủ, nếu có thời gian sẽ mang hoa đi viếng chị và Murakami Haruka... Tôi không biết mình sẽ tiếp tục cuộc sống như vậy đến lúc nào, chỉ biết mình sẽ bước tiếp nếu có thể. Đi làm, nuôi dạy trẻ, sống cho đến khi cuộc sống kết thúc."
"Nghe có vẻ bận rộn đây."
"Cũng đúng, nhưng..." Ageha - Kuroha đột nhiên tràn đấy sức sống. "Tôi thấy hạnh phúc."
Có cảm giác như cái bóng đang cười, rồi hình dáng ấy bắt đầu nhạt dần. Ageha đưa cái ly chứa thứ đồ uống màu xanh lên miệng. Thứ bên trong là hình dáng thu nhỏ của vô vàn những con bướm li ti sáng lâp lánh đang bay lượn.
"Món đồ trang trí đẹp quá, có lẽ mình sẽ mang nó về nhà." Ageha nghĩ.
Nhưng nó vẫn không bù đắp được tội lỗi.
"Nếu anh còn muốn quay trở lại thế giới này..."
Ageha - Kuroha nhắn nhủ. "Chúng ta hãy gặp lại nhau nhé."
Chủ quán không trả lời. Đường viền tạo nên hình dáng cái bóng màu đen ấy nhạt dần, cả cơ thể từ từ tan biến và cuối cùng biến mất hoàn toàn...
- Hết -
-------------------------
[←4] SNS là viết tắt của Social Networking Site (Mạng xã hội).
[←5] Hán tự viết là "cổ động" (鼓 動), nghĩa là trái tim đang đập.