Ca Trực

Lượt đọc: 2029 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
2052
quận fulton, georgia

MỘT SỰ KIỆN PHA TRỘN giữa lễ hội âm nhạc, những cuộc sum họp gia đình và hội chợ bang đã diễn ra tại khu cực nam của quận Fulton. Trong suốt hai tuần qua, Donald đã chứng kiến những túp lều sặc sỡ được dựng lên tại một cơ sở lưu trữ hạt nhân mới tinh. Năm mươi lá cờ của các bang bay trên năm mươi vùng trũng trên mặt đất. Các sân khấu đã được dựng lên, một dòng hàng hóa bất tận diễu đến từ trên những ngọn đồi trập trùng, xe chơi gôn và xe địa hình tạo thành những đoàn xe chở thức ăn, thùng hộp nhựa, các giỏ rau củ quả - một số thậm chí còn kéo theo những toa moóc nhỏ chở đầy gia súc.

Các chợ nông sản đã được dựng lên thành những hành lang quanh co gồm lều bạt và gian hàng, gà cục tác và lợn khụt khịt, trẻ con vuốt ve thỏ, chó được xích lại. Chủ đám chó dẫn hàng chục con đủ chủng loại bước đi giữa đám đông. Những cái đuôi vui vẻ vẫy vẫy và những chiếc mũi ươn ướt hít ngửi không khí.

Trên sân khấu chính của Georgia, một ban nhạc rock địa phương tiến hành kiểm tra âm thanh. Khi họ im lặng để điều chỉnh mức tín hiệu, Donald có thể nghe thấy tiếng tính tang của nhạc đồng quê vọng đến từ hướng phái đoàn Bắc Carolina. Ở hướng đối diện, một người nào đó đang phát biểu trên sân khấu của Florida trong khi từng đoàn xe vận chuyển hàng hóa qua khu đồi, các gia đình trải chăn và tổ chức dã ngoại trên mép của những vùng trũng mênh mông. Donald thấy mấy sườn đồi đã trở thành các băng ghế sân vận động, như thể đó là mục đích thiết kế gốc của chúng.

Điều anh không tài nào đoán ra nổi là họ định cất toàn bộ chỗ đồ đó ở đâu. Những gian lều như cứ ngấu nghiến nuốt chửng chúng mà không có hồi kết. Những chiếc xe địa hình kéo theo mấy toa moóc nhỏ kín mít ầm ì lên xuống dốc trong suốt hai tuần anh có mặt ở đây để giúp chuẩn bị cho Đại hội Đại biểu toàn quốc.

Mick ầm ì dừng lại bên cạnh anh trên một trong những chiếc xe địa hình chỗ nào cũng thấy. Gã toét miệng cười với Donald và khẽ vặn tay ga trong khi vẫn giữ nguyên phanh. Chiếc Honda nhào tới trước, bánh xe nghiến rào rạo lên nền đất.

“Muốn làm một chuyến đến Nam Carolina không?” gã gào tướng lên át tiếng động cơ. Gã nhích lên trước để lấy chỗ.

“Ông có đủ xăng để ra tận đó không?” Donald nắm lấy vai bạn mình và bước lên bộ gác chân thứ hai. Anh vắt chân qua ghế.

“Nó ở ngay chỗ quả đồi kia kìa, ông ba ngơ ạ.”

Donald cưỡng lại ham muốn bảo với Mick rằng mình chỉ đùa thôi. Anh giữ lấy khung kim loại phía sau mình trong khi Mick sang số. Bạn anh bám theo con đường lớn bụi bặm giữa các gian lều cho tới khi họ ra đến bãi cỏ, sau đó rẽ về phía phái đoàn Nam Carolina, với một bên là nóc các tòa nhà khu vực trung tâm thành phố Atlanta.

Mick ngoái đầu lại trong khi chiếc Honda leo lên quả đồi. “Bao giờ thì Helen sẽ đến đây thế?” gã hét lớn.

Donald rướn tới trước. Anh thích mê cái cảm giác của không khí buổi sáng tháng Mười. Nó làm anh nhớ đến Savannah cùng thời điểm đó trong năm, cái lạnh của bình minh trên bãi biển. Anh vừa nghĩ đến Helen thì Mick hỏi về cô.

“Ngày mai,” anh hét. “Cô ấy đang ngồi xe buýt cùng với các đại biểu từ Savannah.”

Họ leo lên đến đỉnh, Mick giảm ga và lái men theo mép đôi. Họ băng qua một chiếc xe địa hình chất đầy hàng hóa tiến về hướng ngược lại. Mạng lưới các tuyến đường mép đồi tạo thành một mê cung đan xen các đường cao tốc phía trên vùng trũng của mỗi cơ sở lưu trữ.

Donald dõi mắt nhìn ra xa, quan sát vở ba lê do những chiếc xe địa hình hối hả lượn qua lượn lại trên khắp mảnh đất này. Anh mường tượng ra cảnh một ngày nọ, những con đường bằng phẳng trên đỉnh đồi sẽ rền vang tiếng những chiếc xe tải lớn hơn nhiều với nhãn cảnh báo chất thải nguy hại và chất phóng xạ.

Ấy nhưng, khi nhìn thấy những lá cờ bay phấp phới trên đầu phái đoàn Florida ở một bên và sân khấu Georgia ở bên còn lại, đồng thời để ý cách các con dốc có thể chứa được một đám đông với quy mô kỷ lục mà vẫn cho phép mọi người quan sát được rất rõ từng sân khấu, Donald không thể không nghi ngờ rằng tất cả những sự tình cờ may mắn ấy đều nhằm phục vụ một mục đích to lớn hơn. Như thể ngay từ đầu, người ta đã lên kế hoạch cho cơ sở này để phục vụ Đại hội Đại biểu toàn quốc 2052, như thể nó được khởi công không chỉ với mỗi mình mục tiêu gốc.

Một lá cờ màu xanh lớn in hình cây trắng và trăng lưỡi liềm phất phơ lười nhác trên sân khấu Nam Carolina. Mick đỗ xe giữa một biển những chiếc xe địa hình đang quây quanh gian lều lớn tiếp đãi khách khứa.

Trong lúc bám theo Mick luồn lách qua những chiếc xe đang đỗ, Donald thấy rằng họ đang tiến về phía một cái lều nhỏ hơn, hiện đang được cả đống người chui vào.

“Chúng ta đang đi làm gì thế?” anh hỏi.

Thực ra biết cũng chẳng để làm gì. Trong những ngày gần đây, việc gì xung quanh cơ sở cũng đều đã được họ nhúng tay vào làm: mang các túi đá đến cho tổng hành dinh nhiều bang khác nhau, gặp gỡ các nghị sĩ và thượng nghị sĩ để xem họ có cần gì không, đảm bảo tất cả tình nguyện viên và đại biểu đều không gặp vấn đề gì trong việc ổn định chỗ ở trong toa moóc... bất cứ việc gì ông thượng nghị sĩ cần.

“Ồ, chúng ta chỉ làm một chuyến tham quan nho nhỏ thôi,” Mick nói đầy bí ẩn. Gã vẫy Donald vào trong gian lều nhỏ, nơi các nhân viên tay xách nách mang đang xếp hàng đi vào từ một hướng nhưng đi ra tay không ở đầu bên kia.

Bên trong gian lều nhỏ được thắp sáng bằng đèn pha, không gian chật cứng người, cỏ bị đạp bẹp gí. Một con dốc bê tông dẫn sâu vào trong lòng đất, nhân viên mang thẻ tình nguyện viên lê bước lên một bên. Mick nhảy vào dòng người đi xuống.

Donald biết họ đang đi đâu. Anh nhận ra con dốc đó. Anh vội vã đến bên cạnh Mick.

“Đây là một trong những cơ sở lưu trữ thanh nhiên liệu.” Anh không thể giấu nổi sự phấn khích trong giọng mình, thậm chí còn không buồn cố gắng giấu. Suốt bao lâu nay anh chỉ thèm được thấy bản thiết kế phần còn lại, hoặc là trên giấy tờ hoặc là xem tận mắt. Tất cả những gì anh được phép xem là dự án boong ke của mình; phần còn lại của cơ sở vẫn chìm trong bí ẩn. “Chúng ta có thể cứ thế đi vào à?”

Như thể để trả lời, Mick bắt đầu bước xuống con dốc, hòa chung với những người khác.

“Ngày hôm trước tôi đã xin được đi tham quan,” Donald rít lên, “nhưng Thurman cứ phun ra một mớ tào lao về an ninh quốc gia...”

Mick cười phá lên. Lúc xuống dưới phân nửa con dốc, mái lều như chìm vào bóng tối phía trên và những bức tường bê tông ở hai bên dồn những người công nhân về phía cánh cửa thép mở toang.

“Ông sẽ không được thấy bên trong các cơ sở khác đâu” Mick nói với anh. Gã đặt tay lên lưng Donald và đẩy anh qua khu buồng ngoài quen thuộc và đậm chất công nghiệp. Dòng người dừng lại trong khi họ thay phiên nhau đi vào hoặc rời ra qua cửa hầm nhỏ phía trước. Donald cảm thấy muốn quay đầu.

“Đợi đã.” Donald thoáng thấy một số cảnh qua cửa hầm. “Cái quái gì thế? Đây là thiết kế của tôi mà.”

Họ lê bước về phía trước. Mick nhường chỗ cho những người đi ra. Gã đặt một tay lên vai Donald, dẫn anh đi tới trước.

“Chúng ta đang làm gì ở đây thế?” Donald hỏi. Anh dám thề là bản thiết kế boong ke của anh được dành cho vùng trũng Tennessee. Nhưng xét cho cùng, người ta đã thực hiện rất nhiều thay đổi vào phút chót trong những tuần qua, thế nên có thể bản của anh đã bị đảo lại.

“Anna nói với tôi rằng ông sun vòi và bỏ qua chuyến tham quan nơi này.”

“Thật vớ vẩn.” Donald dừng lại trước cái cửa hầm hình bầu dục. Anh nhận ra từng cái đinh tán. “Tại sao cô ấy lại nói vậy? Tôi đã ở ngay đây. Tôi đã cắt cái sợi băng khánh thành khốn kiếp đó.”

Mick đẩy vào lưng anh. “Đi đi nào. Ông đang làm ách tắc giao thông đấy.”

“Tôi không muốn đi.” Anh quơ tay bảo mọi người né ra. Các công nhân đằng sau Mick đứng ngó ngoáy, cầm trong tay các thùng nhựa nặng. “Lần trước tôi đã nhìn thấy tầng trên cùng” anh nói. “Thế là đủ rồi.”

Bạn anh đưa một tay nắm lấy cổ anh và nắm chặt cổ tay anh bằng tay còn lại. Khi đầu bị dúi tới trước, Donald phải di chuyển để tránh ngã sấp mặt. Anh cố gắng với lấy rầm của cánh cửa bên trong, nhưng Mick đã nắm được cổ tay anh.

“Tôi muốn ông thấy thứ ông xây ,” bạn anh nói.

Donald loạng choạng bước đến phòng bảo vệ. Anh và Mick bước sang một bên để cho đám đông mà họ đã làm tắc nghẽn lại có thể bước qua.

“Tôi đã nhìn thứ chết tiệt này từng ngày trong suốt ba năm liền,” Donald nói. Anh vỗ vào túi của mình để tìm mấy viên thuốc, tự hỏi liệu giờ mà uống thêm một viên nữa thì có quá sớm không. Điều anh không nói với Mick là anh đã tự ép bản thân phải hình dung thiết kế của mình ở trên mặt đất trong suốt thời gian anh vẽ nó, giống như một tòa nhà chọc trời hơn là một chiếc ống hút bị chôn vùi. Anh không đời nào có thể chia sẻ điều đó với người bạn thân nhất của mình, nói cho gã biết anh cảm thấy kinh hãi như thế nào khi trên đầu mình thậm chí còn chưa có tới mười mét đất và bê tông. Anh thực sự không nghĩ Anna đã nói “sun vòi”, nhưng đó đúng là chuyện xảy ra sau khi anh cắt xong băng khánh thành. Trong khi ông thượng nghị sĩ dẫn các vị chức sắc đi tham quan khu liên hợp, Donald đã vội vã đi lên để tìm một khoảnh cỏ thoáng chẳng có gì ngoài một bầu trời xanh tươi phía trên.

“Điều này thực sự rất quan trọng,” Mick nói. Gã búng ngón tay trước mặt Donald. Hai hàng công nhân bước qua. Đằng sau bọn họ, một người đàn ông ngồi trong một căn phòng nhỏ, một tay cầm chổi cọ và tay kia cầm hộp sơn. Anh ta đang phủ lớp sơn màu xám xỉn lên một bộ thanh thép. Một kỹ thuật viên đằng sau anh ta đang nối dây cho một màn hình lớn nào đó vào tường. Xem chừng không phải mọi thứ đều được hoàn thiện y hệt như cách Donald đã vẽ.

“Donny, nghe tôi này. Tôi nghiêm túc đấy. Hôm nay là ngày cuối cùng chúng ta có thể nói về chuyện này với nhau, được chứ? Tôi cần ông xem thứ ông đã xây.” Nụ cười tinh nghịch và cố hữu của Mick đã biến mất, cặp lông mày gã chếch xuống. Có thể nói là trông gã buồn buồn. “Ông có thể làm ơn vào trong được không?”

Sau khi hít một hơi thật căng và vật lộn với ham muốn lao ra chỗ những ngọn đồi và không khí trong lành, tránh xa đám đông ngột ngạt, Donald đồng ý. Nguyên nhân là cái biểu cảm trên mặt Mick, cái cảm giác rằng gã cần kể cho Donald nghe về một người thân vừa qua đời, một điều gì đó cực kỳ nghiêm trọng.

Mick vỗ vai anh với vẻ biết ơn khi Donald gật đầu.

“Lối này.”

Mick dẫn anh về phía trục trung tâm. Họ đi qua khu nhà ăn, bấy giờ đang được sử dụng. Cũng hợp lý. Những người công nhân ngồi bên bàn và ăn uống trong khay nhựa, nghỉ ngơi. Mùi thức ăn tỏa ra từ căn bếp đằng xa. Donald bật cười. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ được sử dụng cả. Một lần nữa, anh cảm thấy như thể đại hội đã mang lại cho nơi này một mục đích. Điều đó khiến anh vui. Anh nghĩ đến việc một ngày nọ, toàn bộ khu liên hợp sẽ vắng bóng người, công nhân ai nấy tất bật bên ngoài cất giữ các thanh hạt nhân, trong khi tòa nhà khổng lồ đủ sức chạm lên đến những đám mây nếu nằm ở trên mặt đất này đây sẽ hoàn toàn trống rỗng.

Sau khi bước dọc một hành lang ngắn, gạch bắt đầu nhường chỗ cho lưới kim loại, và một hình trụ rộng đâm thẳng qua trung tâm của cơ sở. Anna đã đúng. Nó thực sự rất đáng xem.

Họ ra đến lan can của ống trục trung tâm, và Donald dừng lại để dõi mắt nhìn qua đó. Chiều cao ngất ngưởng của nó khiến anh thoáng quên mất rằng mình đang ở dưới lòng đất. Ở phía bên kia của chiếu nghỉ, một thang máy băng tải chạy rầm rầm trên các bánh răng trong khi một chuỗi bất tận các khay tải phẳng trống không xoay trên đỉnh. Nó gợi cho Donald nhớ đến những cái xô trên một guồng nước. Các khay lật lại trước khi hạ xuống dọc tòa nhà.

Những người đàn ông và phụ nữ từ bên ngoài vào đặt từng thùng chứa của mình lên một khay trống trước khi quay người và trở ra ngoài. Donald tìm Mick và thấy gã đi biến xuống cầu thang.

Anh vội vã chạy theo, nỗi sợ bị chôn sống đuổi theo anh.

“Này!”

Giày anh nện trên cây cầu thang sơn mới, nấc thang dập hình quả trám giúp giữ cho anh không bị trượt ngã trong lúc chạy vội. Anh bắt kịp Mick khi họ đã đi tròn một vòng quanh cây cột dày chính giữa. Các hộp nhựa chứa đầy nhu yếu phẩm khẩn cấp - những món nhu yếu phẩm mà Donald nghĩ sẽ bị thối rữa, không được sử dụng - trôi xuống phía dưới ở bên ngoài lan can, trông thật kỳ quái.

“Tôi không muốn đi sâu hơn nữa đâu,” anh khăng khăng.

“Xuống hai tầng thôi,” Mick gọi với lên. “Thôi mà, đi nào, tôi muốn ông xem nó.”

Donald đờ đẫn tuân lệnh. Lần mò đi ra ngoài một mình thì còn tệ hơn.

Tại chiếu nghỉ đầu tiên họ xuống, có một anh công nhân cầm một thứ giống súng đứng cạnh băng chuyền. Khi chiếc thùng chứa tiếp theo băng qua, anh ta bắn một luồng sáng đỏ vào mặt bên của nó, cái máy quét kêu lên ro ro. Người công nhân dựa vào lan can, đợi thùng tiếp theo trong khi chiếc thùng chứa kia tiếp tục được bánh răng tải xuống.

“Tôi có bỏ lỡ điều gì không?” Donald hỏi. “Chúng ta vẫn đang phải chạy đua cho kịp hạn chót à? Mớ đồ nhu yếu phẩm là sao thế?”

Mick lắc đầu. “Hạn chót với chẳng hạn đầu,” gã nói.

Ít nhất thì đó là những gì Donald nghĩ bạn mình nói. Trông Mick có vẻ đang suy nghĩ rất mông lung.

Họ leo xuống thêm một tầng nữa, đến chiếu nghỉ tiếp theo, thêm mười mét bê tông cốt thép ở giữa, mười mét không gian sâu bị lãng phí. Donald biết cái tầng này. Không chỉ qua những đồ án mà anh đã vẽ. Anh và Mick đã đi thăm một tầng tương tự như thế này trong nhà máy nơi nó được xây cất.

“Tôi đã từng đến đây rồi,” anh nói với Mick.

Mick gật đầu. Gã vẫy tay ra dấu cho Donald bước dọc một hành lang cho đến khi nó rẽ ngoặt đi. Mick chọn lấy một cánh cửa, xem chừng chỉ chọn bừa, và mở nó cho Donald. Hầu hết các tầng đều đã được xây sẵn và trang bị đồ đạc từ trước rồi mới được cẩu vào vị trí. Nếu đây mà không phải chính là cái tầng mà hai người bọn họ đã đi tham quan, thì cũng là một trong số nhiều tầng tương tự.

Khi Donald đã vào đến bên trong, Mick bật những ngọn đèn phía trên đầu của căn hộ lên và đóng cửa lại. Donald lấy làm ngạc nhiên khi thấy giường đã được dọn sẵn. Khăn và chăn ga chất thành chồng trên một chiếc ghế. Mick chuyển mớ khăn ga xuống sàn. Gã ngồi xuống ghế và hất đầu về phía chân giường.

Donald ngó lơ gã và thò đầu vào trong cái phòng tắm nhỏ. “Thực ra trông cũng hay đấy chứ,” anh nói với bạn mình. Anh đưa tay ra và xoay núm trên bồn rửa, không mong đợi gì. Khi nước trong vắt chảy ra, anh bật cười.

“Tôi biết ông sẽ thích một khi đã trông thấy nó mà” Mick lặng lẽ nói.

Donald liếc thấy hình ảnh mình trong gương, vẻ vui thích vẫn còn nguyên trên mặt. Anh hay quên khóe mắt mình nhăn lại thế nào mỗi khi anh mỉm cười. Anh chạm vào tóc mình, bấy giờ đã muối tiêu cho dù anh vẫn còn năm năm nữa thì mới gọi là qua bên kia đồi. Công việc khiến cho anh bị già sớm. Anh đã e rằng điều ấy sẽ có thể xảy ra.

“Thật phi thường là chúng ta đã xây lên cái thứ này, đúng không?” Mick hỏi. Donald quay lại và ra đứng cùng bạn mình trong căn phòng chật hẹp. Anh tự hỏi liệu vị trí họ được bầu vào là nguyên nhân khiến cho cả hai người bọn họ già đi, hay chính là cái dự án này, cái công trình choán hết thời gian công sức này.

“Tôi rất cảm ơn ông vì đã ép tôi xuống đây.” Anh suýt nữa thì nói thêm rằng mình rất muốn được nhìn thấy phần còn lại, nhưng nghĩ rằng như thế thì hơi quá đà. Ngoài ra, có lẽ bây giờ đội ngũ trong lều Georgia đã bắt đầu đi tìm họ rồi.

“Nghe này,” Mick nói, “tôi muốn nói với ông một điều.”

Donald nhìn bạn mình, bấy giờ có vẻ đang lựa chọn từ ngữ. Anh liếc nhìn cánh cửa. Mick im lặng. Cuối cùng Donald đành nhượng bộ và ngồi xuống chân giường.

“Chuyện gì thế?” anh hỏi.

Nhưng anh nghĩ mình biết. Ông thượng nghị sĩ đã cho Mick tham gia cái dự án kia, cái dự án đã khiến cho Donald phải tìm đến sự giúp đỡ của bác sĩ. Donald nghĩ về cuốn sách dày mà anh đã học thuộc phần lớn. Mick cũng đã làm điều tương tự. Và gã đưa anh đến đây không chỉ để cho anh thấy những gì họ đã làm được, mà còn là để tìm một nơi hoàn toàn riêng tư, một nơi mà những bí mật có thể được tiết lộ. Anh vỗ vào túi, nơi cất giữ những viên thuốc, những thứ giúp suy nghĩ của anh không bén mảng đến những nơi nguy hiểm.

“Này,” Donald nói, “tôi không muốn ông nói ra bất cứ điều gì ông không được phép nói...”

Mick ngước lên nhìn, mắt mở to ngạc nhiên.

“Ông không cần nói gì cả , Mick. Hãy cứ coi như tôi cũng biết những gì ông biết đi.”

Mick buồn bã lắc đầu. “Ông không biết đâu,” gã nói.

“Chà, dù sao thì cũng cứ coi như thế đi. Tôi không muốn biết bất cứ điều gì hết.”

“Tôi cần ông biết.”

“Tôi không muốn...”

“Đó không phải một bí mật đâu, ông bạn. Chỉ là….. tôi muốn ông biết rằng tôi yêu quý ông như anh em ruột thịt trong nhà. Luôn luôn như vậy.”

Hai người bọn họ ngồi trong im lặng. Donald liếc nhìn cánh cửa. Khoảnh khắc thật không thoải mái, nhưng khi nghe Mick nói điều đó, con tim anh chẳng hiểu sao vẫn phấn chấn cả lên.

“Nghe này...” Donald dợm nói.

“Tôi biết mình luôn làm khó ông” Mick nói. “Và thật tình, tôi xin lỗi. Tôi thực sự ngưỡng mộ ông. Và Helen.” Mick quay mặt sang bên và gãi má. “Tôi mừng cho hai người.”

Donald với qua khoảng không hẹp và bóp cánh tay của bạn mình.

“Ông là một người bạn tốt, Mick à. Tôi rất vui vì chúng ta đã được ở bên nhau trong quãng thời gian này, trong mấy năm vừa qua, tranh cử, xây lên cái nơi này...”

Mick gật đầu. “Ừ. Tôi cũng thế. Nhưng nghe này, tôi không đưa ông xuống đây để ủy mị như thế đâu.” Gã lại đưa tay lên má, và Donald thấy gã đang lau mắt. “Tôi đã nói chuyện với Thurman tối qua. Ông ta... vài tháng trước, ông ta đã mời tôi tham gia một đội, một đội ngũ chóp bu, và đêm qua tôi đã nói với ông ta rằng tôi muốn nhường cái ghế ấy cho ông.”

“Gì cơ? Một ủy ban à?” Donald không thể mường tượng nổi cảnh bạn anh từ bỏ một vị trí được bổ nhiệm, bất kể là vị trí nào. “Ủy ban nào thế?”

Mick lắc đầu. “Không, một thứ khác.”

“Thứ gì?” Donald hỏi.

“Nghe này,” Mick nói, “khi ông phát hiện ra về nó, và ông hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi muốn ông nghĩ về tôi khi đang ngồi ở ngay đây.” Mick liếc nhìn xung quanh căn phòng. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm mấy giây, bị ngắt quãng bởi tiếng những giọt nước từ bồn rửa trong phòng tắm. “Nếu tôi có quyền chọn bất cứ đâu, bất cứ nơi nào trong những năm tới, lựa chọn của tôi sẽ là ở ngay đây với nhóm đầu tiên.”

“Rồi. Ờm, tôi không hiểu rõ ý của ông...”

“Rồi ông sẽ hiểu. Chỉ cần nhớ lấy điều này thôi, được chứ? Nhớ rằng tôi quý ông như một người anh em và mọi thứ xảy ra đều có lý do cả. Tôi chẳng muốn sự tình diễn ra theo bất kỳ cách nào khác đâu. Đối với cả ông lẫn Helen.”

“OK.” Donald mỉm cười. Anh không thể xác định được có phải Mick đang bày trò trêu mình không hay là bạn anh đã uống quá nhiều Bloody Mary từ lều tiếp khách sáng hôm ấy.

“Rồi.” Mick đột ngột đứng dậy. Chắc chắn một điều là gã vẫn đi lại như một người tỉnh táo. “Hãy ra khỏi đây đi. Nơi này làm cho tôi rét quá.”

Mick mở tung cửa ra và tắt đèn.

“Sun vòi rồi à?” Donald gọi với theo bạn mình.

Mick lắc đầu và hai người bọn họ quay trở lại hành lang. Họ bỏ căn hộ nhỏ mình chọn bừa lại đằng sau trong bóng tối, mặc cho cái bồn nhỏ bé nhỏ giọt tong tong. Và Donald cố gắng suy luận xem làm thế nào mà tòa nhà của mình lại bị đảo đi, làm thế nào mà gian lều Tennessee nơi anh đã cắt băng khánh thành lại trở thành gian lều của Nam Carolina. Anh đã gần luận ra rồi, tiềm thức của anh hồi tưởng lại một lần giao hàng hóa, lần nhận được nhiều gấp năm mươi lần lượng cáp quang cần thiết, nhưng rồi sự liên hệ ấy lại bị gián đoạn.

Trong khi ấy, các thùng chứa đầy nhu yếu phẩm ầm ầm hạ xuống cái ống trục khổng lồ. Và những cái khay trống rỗng ầm ầm dâng lên.

« Lùi
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hugh howey