KHAY THỨC ĂN BẰNG NHỰA tã tượi của Troy trượt đi trên băng chuyền đằng sau tấm kính bẩn thỉu. Sau khi thẻ của anh đã được quét, một khẩu phần đậu tây đóng hộp được đong đo cẩn thận rơi ra từ một cái ống và đổ thành một đống bốc hơi nghi ngút trên đĩa. Một lát gà tây tròn xoe phóng xuống từ ống tiếp theo, vẫn còn nguyên những đường vân do hộp thiếc tạo thành. Khoai tây nghiền phọt ra ở cuối băng chuyền, chẳng khác nào bãi nước bọt nhổ từ ống hút của một đứa trẻ. Theo sau nó, nước xốt thịt phun toẹt ra, nhìn mà chẳng muốn ăn.
Đứng đằng sau băng chuyền phục vụ đồ ăn là một người mập mạp mặc bộ quần yếm trắng, hai tay chắp sau lưng. Ông ta xem chừng không quan tâm đến chỗ đồ ăn. Ông ta chỉ tập trung vào những người nhân viên xếp hàng lấy suất ăn của mình.
Lúc khay của Troy ra đến cuối băng chuyền, một anh chàng trẻ tuổi hơn, có lẽ chưa đến ba mươi, mặc bộ quần yếm màu xanh lá nhạt xếp dao dĩa và khăn ăn lên bên cạnh đĩa. Một ly nước lấy từ một cái khay đựng đầy đồ ở gần đó được thêm vào. Bước cuối cùng này cũng giống như một cái bắt tay đã được quy thành nghi thức. Troy vẫn nhớ nó trong quãng thời gian mấy tháng trời tham gia định hướng: một chiếc cốc nhựa nhỏ được trao, một viên thuốc lọc cọc dưới đáy, một khối hình màu xanh mờ khó thấy trong chiếc cốc đục.
Troy lê chân bước vào vị trí.
“Xin kính chào anh.”
Một nụ cười trẻ trung. Một bộ răng hoàn hảo. Mọi người đều thưa gửi rất cung kính với anh, kể cả những người lớn tuổi hơn anh nhiều. Cho dù có là ai thưa thốt thì anh cũng cảm thấy khó chịu.
Viên thuốc lọc cọc trong cốc nhựa. Troy nhấc cái cốc và đổ tọt viên thuốc vào miệng. Anh nuốt mà không cần nước, cầm lấy khay của mình và cố gắng không cản trở hàng người. Trong lúc tìm kiếm chỗ ngồi, anh nhận thấy cái người mập mạp kia đang theo dõi mình. Dường như mọi người trong cái cơ sở này đều nghĩ rằng Troy là sếp sòng, nhưng riêng ông ta thì không mắc mưu. Anh cũng chỉ là một người khác đang thực hiện một công việc, tuân theo một kịch bản. Anh tìm thấy một chỗ trống đối diện với màn hình. Không như cái ngày đầu tiên ấy, nhìn thấy thế giới cháy rụi bên ngoài không còn làm anh cảm thấy buồn bực nữa. Khung cảnh đã trở nên dễ chịu một cách kỳ lạ. Nó tạo ra một cơn đau âm ỉ trong ngực anh, và như thế cũng khá tương đồng với việc cảm nhận được gì đó .
Vị của viên thuốc được một miệng đầy nhóc khoai tây và nước xốt thịt cuốn trôi đi. Nước không bao giờ đủ sức cân nổi công việc ấy, không bao giờ có thể loại bỏ đi vị đắng. Vừa tuần tự ăn, anh vừa ngắm mặt trời lặn xuống, khép lại tuần đầu tiên trong ca trực đầu tiên của mình. Hai mươi lăm tuần nữa thôi. Khi nói theo kiểu như vậy, nó trở thành một con số đếm được. Dường như ngắn hơn nói nửa năm.
Một người đàn ông luống tuổi mặc bộ quần yếm xanh có mái tóc đang thưa dần ngồi xuống chỗ đối diện chếch chỗ anh, đủ lịch sự để không chắn tầm nhìn. Troy nhận ra ông ta, đã một lần nói chuyện với ông ta bên cạnh thùng tái chế. Khi ông ta ngước lên nhìn, Troy gật đầu chào.
Trong lúc cả hai người bọn họ ăn, khu nhà ăn vang lên một thứ tiếng ro ro êm tai. Một vài cuộc trò chuyện khẽ khàng rộ lên và chìm đi. Nhựa, thủy tinh và kim loại hình thành một bản hòa âm không có nhịp điệu.
Troy liếc nhìn khung cảnh và cảm thấy như thể có thứ gì đó đáng lẽ mình phải biết, thứ gì đó anh cứ quên khuấy đi. Mỗi buổi sáng thức dậy anh đều trông thấy những hình thù quen thuộc bên khóe mắt, có thể cảm thấy những ký ức đang ở ngay gần đó, nhưng khi bữa sáng đến, chúng đã trở nên mờ nhạt. Đến bữa tối, chúng biến mất hẳn. Nó khiến cho Troy cảm thấy buồn bã, lạnh lẽo, cảm thấy như thể mình có một cái dạ dày rỗng không - nhưng khác với khi thấy đói - hệt như những ngày mưa hồi anh còn nhỏ, khi anh không biết làm gì để giết thời gian.
Người đàn ông ngồi đối diện với anh dịch sang một chút và hắng giọng “Tình hình các thứ vẫn ổn chứ?” ông ta hỏi.
Ông ta gợi cho Troy nhớ về một ai đó. Làn da lốm đốm đồi mồi hơi lùng nhùng quanh khuôn mặt khắc khổ của ông ta. Ông ta có một cái cổ hơi gù, một nhúm thịt khó coi rủ xuống từ yết hầu.
“Các thứ là sao?” Troy lặp lại. Anh mỉm cười đáp lễ.
“Bất cứ thứ gì. Chỉ hỏi thăm thôi mà. Tôi tên là Hal.” Người đàn ông kia nâng cốc lên. Troy cũng làm tương tự. Động tác ấy hệt như một cái bắt tay.
“Troy,” anh nói. Anh thầm nghĩ chắc một số người vẫn coi trọng danh xưng của bản thân.
Hal làm một ngụm dài từ cốc của mình. Cổ ông ta dịch lên dịch xuống, tiếng ừng ực vang lên rất to. Cảm thấy ngại ngùng, Troy nhấp một ngụm nhỏ và xử lý nốt chỗ đậu với gà tây còn sót lại.
“Tôi đã để ý thấy một số người ngồi đối diện nó và một số ngồi quay lưng lại với nó.” Hal dứ ngón cái ra sau vai.
Troy ngước lên nhìn màn hình. Anh nhai đồ ăn, không nói gì cả.
“Tôi nghĩ những người nào ngồi xem, họ đang cố nhớ lại điều gì đó,” Hal nói.
Troy nuốt và ép mình phải nhún vai.
“Về phần những người không muốn xem,” Hal nói tiếp. “Tôi nghĩ chúng tôi đang hết sức cố gắng quên đi.”
Troy biết đáng lẽ họ không nên bàn luận về chuyện này, nhưng bây giờ thì nó cũng đã được khơi ra rồi, anh muốn xem nó sẽ dẫn đến đâu.
“Toàn những thứ tồi tệ,” Hal nói, nhìn chằm chằm về phía thang máy. “Anh có nhận thấy điều đó không? Chỉ những thứ tồi tệ mới trôi vào quên lãng. Tất cả những điều không quan trọng thì chúng ta lại nhớ rất rõ.”
Troy không nói gì cả. Anh chọc chọc mớ đậu của mình, cho dù không định ăn.
“Thật phải khiến cho con người ta thắc mắc, đúng không? Tại sao tất cả chúng ta lại thấy mình mục ruỗng tâm hồn đến vậy?”
Hal giải quyết nốt chỗ đồ ăn, lẳng lặng gật đầu chào tạm biệt, rồi đứng dậy bỏ đi. Troy bị bỏ lại một mình. Anh nhìn chằm chằm màn hình, trong lòng cảm thấy đau âm ỉ mà chẳng rõ nguyên cớ nằm ở đâu. Bấy giờ đang là khoảnh khắc ngay trước khi những ngọn đồi biến mất, trước khi chúng dần tối thẫm lại và chìm vào trong bầu trời vần vũ.