Sau buổi tụ họp ở phòng tư liệu, từ chiều tối sẽ có một yến tiệc được tổ chức ở hội trường phòng ăn bên trong nhà tang lễ, John định giới thiệu đối tác kinh doanh mới người Nhật tại bữa tiệc này.
Grin vừa ngắm nhìn bức tranh The Last Supper (Bữa Tối Cuối Cùng) lớn được khảm trên tường trong góc của hội trường phòng ăn vừa thẫn thờ đếm số người tham gia bữa tiệc. Số người tham gia buổi tiệc tối trong tranh là mười ba nhưng bữa tiệc ở hội trường phòng ăn này lại chỉ có mười một người, gồm các thành viên tụ tập ở phòng tư liệu lúc trước ngoại trừ bốn người: Luật sư Harding, vợ chồng Jessica và Cheshire; có thêm Cha cố Mariano - linh mục Giáo hội Công giáo ở Nghĩa trang Smiley và một người Nhật đã đề cập ở trên, tổng cộng là mười một người. À, không được quên cộng thêm một con vật nữa. Grin nghĩ. Là một người cuồng mèo, John luôn luôn bỏ chú mèo Sourire vào giỏ và xách bên mình.
Nhắc đến mèo lại nhớ, Cheshire đâu rồi nhỉ? Grin nghi hoặc tự hỏi. Đây cũng không phải lần đầu cô gái thể hiện tính tình thất thường, nếu cứ để ý từng chút một thì có chia bản thân thành bao nhiêu cũng không đủ. Thế nhưng, chuyện Cheshire không rủ cậu mà tùy ý biến mất khỏi bữa tiệc thật không thể tha thứ được. Grin cũng không giỏi đưa đẩy trong những bữa tiệc kiểu này chẳng kém gì Cheshire.
Grin càng chán nản hơn khi thấy vị khách người Nhật vừa ngồi vào vị trí cạnh John. Ông ta có thân hình béo tròn với cái cổ tựa như bị vùi trong vai. Có thể nhìn thấy ánh vàng lấp lánh ở vài chỗ trên những chiếc răng lộ ra sau đôi môi mỏng. Nếu hạ tầm mắt nhìn tiếp từ vai xuống sẽ thấy ông ta chẳng khác gì hình tượng người Nhật Bản trong truyện tranh biếm họa điển hình được người Mỹ vỗ tay tán thưởng. Cũng mang trong mình nửa dòng máu Nhật Bản, Grin chỉ mong ông ta sẽ không biến thành trò cười. Không rõ John có biết tâm trạng này của Gin không, ông hết sức hào hứng giới thiệu người Nhật đó với mọi người: “Đây là ngài Heiji Nanga, đối tác kinh doanh mới của tôi.”
“Hả? Feruji Akkanbee? Thật là một cái tên kỳ quặc.”
Monica lẩm bẩm một mình với vẻ nghi hoặc không thể tin, Cha cố Mariano ngồi bên cạnh vội vã khiến bà im lặng trở lại.
John lần lượt giới thiệu những người có mặt trong bữa tiệc với Nanga. Mọi người đều chào hỏi khi gặp mặt vị khách Nhật Bản lần đầu, trừ William. Ban đầu, có vẻ dạng đàn ông như William sẽ tỏ ra coi thường Nanga nhất, nhưng ngoài ý muốn, Grin lại thấy ông ta có vẻ rất cẩn thận khi tiếp xúc với Nanga. Dường như giữa hai người tồn tại một lợi ích chung nào đó vượt trên cả cảm tình yêu ghét. Sau khi Grin cuối cùng cũng được giới thiệu là “một người đang làm việc ở nghĩa trang” như những người khác, John cất lời: “Mọi người, đây là một cơ hội tốt nên hãy vừa ăn vừa lắng nghe tôi nói. Cũng không có gì khác ngoài chuyện sắp tới, tôi dự tính tiến hành một cuộc cải tổ lớn với Nghĩa trang Smiley này.”
Vì không ai tỏ vẻ muốn lên tiếng đáp trả nên người lớn tuổi nhất, Tiến sĩ Hearst, đành phải mở lời với thái độ bất đắc dĩ: “Hửm, có ý gì vậy?”
“Ồ, Tiến sĩ Hearst, ngài không cần lo lắng thế đâu. Tôi dự định cải cách phương thức làm việc cũ rích của nghĩa trang và bắt đầu triển khai hoạt động kinh doanh mới ấy mà.”
Tiến sĩ Hearst khẽ liếc nhìn Nanga đang thô lỗ húp xúp và nói: “Đó có phải là việc khai phá thêm một khu nghĩa trang mới?”
“Đúng vậy. Khi lớn tuổi, bố trở nên hơi bảo thủ quá mức. Tôi muốn khiến danh tiếng của nghĩa trang này không chỉ được biết đến trong phạm vi một tiểu bang nhỏ hẹp mà là trên toàn nước Mỹ, không, thậm chí là trên quy mô toàn cầu.”
James bỗng nói chen vào: “Hừ, Lễ Quốc khánh đã kết thúc từ lâu mà pháo hoa vẫn còn nổ to gớm nhỉ?”
James đã uống khá nhiều rượu từ trước lúc bữa tiệc bắt đầu và hiện tại đang say rượu khá nặng. Vờ như không nghe thấy những lời đó, John tiếp tục: “Với sự hợp tác cùng ngài Nanga đang có mặt tại đây, tôi dự tính một lần nữa khai phá mảnh đất phía Đông của nghĩa trang và Thị trấn Tombsville.”
Tiến sĩ Hearst hào hứng hỏi: “Có vẻ đây sẽ lại thành một câu chuyện quy mô lớn đấy nhỉ?”
“Đúng thế, gom lại với nhau có đến hơn 900 mẫu Anh [1] không?”
James nói với giọng mỉa mai: “Này, anh cứ chăm chỉ xây dựng nghĩa trang như thế làm gì? Định đánh thức Tổng thống Johnson đội mồ sống dậy và nhờ ông ta khai chiến lần nữa hả?”
“Không, James, nó không phải là kiểu nhập khẩu lỗ vốn như nước Mỹ vẫn làm từ trước đến nay, nó có lợi hơn nhiều...”
“Không lẽ nào, vì thế cậu cũng ngài Nanga...” Tiến sĩ Hearst nhướn một bên mày, nói.
“Đúng là tiến sĩ có khác, cảm giác thật chuẩn. Từ hai năm trước, Công ty khai thác đất đai Fujiyama của ngài Nanga đây đã có cống hiến to lớn trong sự kiện công ty máy tính Nhật Bản xây dựng nhà máy vi mạch ở Marbletown...”
Chỉ chờ có thế, Nanga tham dự vào cuộc nói chuyện bằng thứ tiếng Anh mang giọng địa phương kỳ dị: “... Thế nên bây giờ, không cung cấp dịch vụ cho người sống nữa, chúng ta cùng hướng đến mục tiêu là người chết.”
John gật gù tán thành: “Ngài Nanga sẽ giúp chúng ta khai phá khu đất phía Đông của nghĩa trang để làm nghĩa địa chuyên dành cho khách Nhật, đồng thời giúp xúc tiến việc thu mua toàn bộ Thị trấn Tombsville.”
Lời này khiến những người có mặt trong buổi tiệc tối xôn xao. James sững sờ, vừa liếc mắt qua khuôn mặt của William và Cha cố Mariano ngồi gần, vừa lên tiếng kháng nghị: “Này, này... Người Nhật còn chưa thỏa mãn với việc bán phá giá hàng hóa nên định bán phá giá cả xác chết nữa hả?”
Nanga tỏ vẻ không bị đả động chút nào bởi thái độ quyết liệt của James. Ông lên tiếng trả lời với một nụ cười bí ẩn phương Đông trên môi: “Chà... Giận đến vậy cơ đấy. So với đầu cơ trọn vẹn hòn đảo xinh đẹp Hawaii hay việc mua cao ốc Tiffany kéo theo sự căm ghét của cả xã hội, chuyện này vẫn ít tội lỗi hơn. Bởi dẫu thế nào, đây cũng là chuyện liên quan đến người chết. Ở đất nước Nhật Bản nhỏ hẹp, dù đang sống sờ sờ, người ta vẫn tìm cách sở hữu sẵn căn nhà, không, là sẵn ngôi mộ. Vẫn nói tất cả nhân loại đều là anh em. Thế là xác chết rồi thì sẽ không có quốc tịch nữa? Biến thành linh hồn rồi nhưng vẫn bị phân biệt chủng tộc thì thật khó khăn. Thế nên hãy giúp chia sẻ chút ít đất đai Mỹ rộng lớn cho những người chết đáng thương...”
James phẫn nộ: “Chút ít là thế nào? Ai có thể tin được một đất nước được xếp trong danh sách nhóm nhỏ những quốc gia giàu có trên thế giới lại không thể xây được mộ cho bản thân chứ? Lần này, âm mưu của bọn mày là lợi dụng người chết, ‘đánh bom’ nước Mỹ bằng đồng Yên nhằm tái hiện Trân Châu Cảng [2] chứ gì.”
John nhanh chóng cản James lại với vẻ gay gắt: “Đừng đóng vai người Mỹ ngu ngốc nữa, James. Kiểu đó chỉ thích hợp trong một buổi biểu diễn an ủi của Hội Cựu Chiến binh Mỹ thôi. Đúng không, William?”
Thật bất ngờ, William lại ngoan ngoãn gật đầu khi được John yêu cầu tán thành: “James, có phải em hơi quá lời rồi không?”
James ngạc nhiên nhìn William, vẻ mặt nặng nề: “Tại sao, William? Hôm nay, anh chuyển sang cùng phe với John à?”
John dốc hết sức để cứu vãn sự bất lịch sự của em trai: “James, em đang hiểu nhầm ngài Nanga đấy. Ông ấy khác với ác quỷ Jaageya được lưu truyền ở Nhật Bản. Ngài Nanga là người có hiểu biết và sẽ cho chúng ta thấy sự lý giải sâu sắc về ngành kinh doanh tang lễ. Ngài Nanga đã viết một cuốn sách tuyệt vời đấy. Em chắc hẳn từng nghe đến bút danh ‘Nanker Phelge’ của ngài Nanga rồi chứ?”
“Nanker... Phelge? Phelge với cuốn Những Cửa Hàng Tang Lễ Có Nhiều Đơn Đặt Hàng kia á?”
Điều này không chỉ khiến James mà cả Grin và Tiến sĩ Hearst cũng ngạc nhiên. Những Cửa Hàng Tang Lễ Có Nhiều Đơn Đặt Hàng là cuốn sách bán chạy nhất trên toàn nước Mỹ hiện nay. Nó còn kèm theo phụ đề “Hướng dẫn cho những kẻ sành về tang lễ” với nội dung là chấm điểm về chất lượng phục vụ... của những công ty dịch vụ tang lễ ở các nước trên thế giới kèm theo phần bình luận, có thể ví nó như cuốn Giới Thiệu Các Nhà Hàng Michelin phiên bản công ty dịch vụ tang lễ vậy.
“Cái đó, tôi không biết... Có lẽ do thần kinh của tôi hiện tại hơi mệt mỏi... Tôi xin lỗi.”
Dù vẫn còn biểu cảm không thoải mái nhưng James vẫn miễn cưỡng xin lỗi ngoài miệng. Có lẽ bản thân ông không muốn đối nghịch với tác giả của Những Cửa Hàng Tang Lễ Có Nhiều Đơn Đặt Hàng . Việc đưa ra tiêu chuẩn và đánh giá về cửa hàng tang lễ trong cuốn sách này quả thật khiến người ta có cảm giác như đang xoi mói từng vấn đề nhỏ, thậm chí có điểm cực kỳ gay gắt.
Một ví dụ điển hình về sức ảnh hưởng bất ngờ của cuốn sách này là sự kiện về cha cố của Nghĩa trang Foremost ở Los Angeles. Vị cha cố này bị nhắc đến trong sách như sau: “So với bầu không khí tuyệt vời và trang nghiêm của đại thánh đường này, rất khó có thể nghe thấy giọng nói tựa như khối u của Cha cố Fernández. Giả như ai đó đang ngồi nghe ở hàng đầu tiên đi chăng nữa, sự phấn khích này cũng không đủ để xua tan buồn tẻ, và người đó hẳn sẽ muốn đứng dậy rời đi chỉ trong vòng năm phút. Thật đáng tiếc, đánh giá cho nơi này chỉ có thể là 2 sao rưỡi.” Và cứ thế, vị cha cố dễ dàng bị đuổi việc. Tiện đây, cũng phải nói rằng, đánh giá “tốt nhất” trong cuốn sách này là 5 sao.
John gật đầu hài lòng với thái độ của James: “Nếu đã hiểu ra thì tốt rồi. Nếu thân cận với ngài Nanga hơn, chẳng phải em cũng sẽ nhận được càng nhiều sự khích lệ trong công việc sao?”
Grin thử tưởng tượng tâm trạng bất an trong lòng James vào lúc ấy.
--- Nếu Nanga viết như thế này trong cuốn sách Những Cửa Hàng Tang Lễ Có Nhiều Đơn Đặt Hàng - Tuyển tập phía Đông nước Mỹ sắp xuất bản gần đây:
“Ở Nghĩa trang Smiley, nơi có vẻ thỏa mãn được yêu cầu về mặt tổng thể của những nhà sành sỏi về tang lễ, nếu phải nêu ra một lời phàn nàn duy nhất, chắc hẳn đó sẽ về người phụ trách kỹ thuật tẩm liệm. Có thể một số độc giả sẽ thấy ngạc nhiên về bình luận này. Không thể bàn cãi khi nói rằng kỹ thuật của James Bareycorn, người phụ trách tẩm liệm chính của nghĩa trang, là hạng nhất. Thế nhưng, tôi có một sự lo lắng khôn nguôi về thái độ và cung cách làm việc của ông ta gần đây. Bỏ qua kỹ thuật xử lý thổi rữa, tôi không thể cảm nhận được tấm lòng của ông ta đằng sau việc hoàn thành trang điểm xác chết. Phấn má hồng trên mặt thi thể trông như diễn viên trên một sân khấu quê mùa đang cố gắng tỏ ra sống động, ngay cả trạng thái nghiêng đầu để chào đón khách phúng viếng cũng tạo cảm giác nhỏ bé và hèn mọn. Nơi đây không có sự cảm động khi được tiếp xúc với linh hồn của nghệ nhân sáng tạo có ý chí mạnh mẽ. Ôm ấp kỳ vọng tương lai với nơi này, đánh giá của tôi là 3 sao...”
--- Đối với James - người tự nhận là chuyên nghiệp trong số những người chuyên nghiệp về tẩm liệm, dám chắc việc bị đánh giá thấp như vậy sẽ chẳng khác gì bị đâm một dao sau lưng. Bởi với James, đánh giá luôn luôn phải ở mức 5 sao.