“Hung thủ chính là bà, bà Ángela.”
Thanh tra Neville vừa đảo mắt quanh căn phòng đầy máu vừa nói vẻ dửng dưng.
Tại góc phòng, người phụ nữ đẫy đà đứng cứng ngắc, vén những lọn tóc bết mồ hôi trên trán, bắt đầu kịch liệt kháng nghị bằng thứ tiếng Anh xen lẫn Tây Ban Nha đứt quãng. Với vẻ mặt có đôi phần chán ghét và vờ như không nghe thấy, viên thanh tra tiếp tục nói, chỉ tay vào thi thể nằm trên sàn nhà đầy dầu mỡ.
“Thậm chí, chúng tôi còn hình dung được cảnh bà đập vỡ cái đầu như bí ngô của chủ nhà này đấy.”
Giọng điệu viên thanh tra không còn nặng nề, khó chịu như trước.
Không cần ra vẻ khách sáo với người phụ nữ này. Tốt nhất đánh đòn phủ đầu cho bà ta hết đường chối cãi. Thanh tra Neville tặc lưỡi tự nhủ trong lòng. Người phụ nữ đang la hét này là một kẻ tồi tệ trong đám di dân Trung Mỹ mới chuyển đến địa bàn ông phụ trách. Dám cá nếu bà ta không phải hung thủ, xác chết chắc phải bật dậy, cứ thế chân trần chạy trốn mất.
“Được rồi, để tôi lật tẩy chút thủ đoạn láu cá của bà nhé? Bằng chứng ngoại phạm của bà được thành lập dựa trên hai điểm: chiếc đồng hồ cát gắn trên bể nước cạnh cửa sổ đằng kia cùng búp bê chú hề phủ đầy nước xốt cà chua. Nhưng không thể phớt lờ cây xương rồng héo úa bị vứt trong góc lò sưởi được. Chính nó đã đập tan bằng chứng ngoại phạm của bà, chỉ ra bà là hung thủ giết người...”
Viên thanh tra vừa hùng hồn tuyên bố vừa bắt đầu tự chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Vụ án lần này tìm ra hung thủ nhanh hơn các vụ khác. Gần như luôn có kết luận cố hữu rằng hung thủ giết chồng chính là người vợ; và ngược lại, hung thủ giết vợ là người chồng. Nhưng vụ án lần này khá tệ. Người phụ nữ này thường xuyên có những chiêu trò vụng về nhằm trốn tội. Nếu không phải là điều tra viên suy luận sắc bén như ông, chắc hẳn chướng ngại này sẽ không thể giải quyết được...
Ngay lúc viên thanh tra đắc ý định kết thúc vụ án, Thám tử Robinson bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng: “Ngài thanh tra, cuối cùng cũng tìm thấy. Nó được nhét sâu trong tủ quần áo phòng ngủ.”
Vừa nói, viên thám tử vừa giơ lên một thứ. Đó là chiếc rìu cỡ nhỏ nhưng có vẻ rất sắc. Trên lưỡi rìu dính vết máu đã chuyển màu nâu sậm.
Viên thanh tra gật gù tỏ ý hài lòng, ánh mắt ông lướt qua thi thể nằm phía sau.
Cái đầu bạc đáng thương của chủ nhà đã bị đập bằng cái rìu kia chăng? Không biết hai vợ chồng cãi vã chuyện gì nhưng ra nông nỗi thế kia chắc từ giờ mình chẳng dám phàn nàn thêm câu nào về món gà nướng của vợ nữa.
Đôi môi của xác chết khẽ nhếch lên như thể muốn phàn nàn.
Viên thanh tra nhấp nháy mắt ngạc nhiên rồi lại nhìn chằm chằm cái xác lần nữa.
Ông có cảm giác lúc nãy đôi môi của xác chết động đậy... Ông nhìn nhầm chăng? Pháp y đã kết luận thời gian tử vong từ một đến hai tiếng trước rồi mà? Nạn nhân tử vong do bị rìu đập vào đầu. Đây là sự thật không thể chối cãi.
Thanh tra Neville nhìn chăm chăm cái xác một lúc lâu nhưng không thấy nó động đậy thêm lần nào nữa.
Nắng chiều xuyên qua cửa sổ, đôi môi quằn quại đau khổ của xác chết vẫn im lìm như con thằn lằn đang tắm nắng. Viên thanh tra thầm cười khổ trong lòng.
Xác chết vẫn là xác chết mà? Lúc nãy nếu không phải ông nhìn nhầm thì chắc chắn do hiện tượng co cứng tử thi. Đúng vậy, chính là hiện tượng co cứng tử thi. Sự căng cứng cơ của xác chết này bắt đầu từ cơ mặt.
Viên thanh tra bám lấy ý tưởng này, thấy yên tâm hơn. Ông quay người về phía người phụ nữ: “Bà Ángela, có vẻ hung khí đã được tìm thấy. Mời bà theo chúng tôi về đồn. Giờ tôi sẽ cho bà biết mọi quyền lợi của bà. Xin hãy lắng nghe kỹ...”
Đang định đọc các điều khoản quyền Miranda, giọng viên thanh tra dần tan biến trong không khí. Ông nhận ra người phụ nữ không hề lắng nghe. Ánh mắt bà ta xuyên qua người viên thanh tra, tập trung vào một điểm sau lưng ông. Con ngươi mở to kinh hoàng tột độ, miệng há hốc như thể đang bị tọng nguyên một cái bánh quy hình chữ O.
Đột nhiên, trái tim viên thanh tra co thắt lại, một cảm giác khó chịu dâng lên quanh eo. Cảm giác giống hệt mỗi lần ông băng qua nghĩa địa thuở còn là cậu bé mặc quần đùi.
Linh cảm ngày bé vừa sống lại trong ông đang phát ra cảnh báo đáng sợ.
Đừng quay lại! Không quay lại sẽ không gặp nguy hiểm...
Nhưng cái cổ của viên thanh tra không nghe theo ý chí của ông, giống như búp bê cử động bằng bánh răng, ông từ từ quay lại. Thứ nằm trên sàn nhà dần lọt vào tầm mắt ông.
Xác chết đang nhổm nửa người dậy.
Người chết mang dáng vẻ của một người đàn ông ngủ quên rồi bị đồng hồ báo thức thúc giục thức dậy. Gương mặt ngập tràn biểu cảm mơ màng vừa ngủ dậy, không thể phân biệt được mình đang trong mơ hay ngoài hiện thực. Nhưng trên trán ông ta vẫn còn vết thương khủng khiếp tương phản hoàn toàn với biểu cảm mới ngủ dậy hết sức bình thường đó. Miệng vết thương trên trán do một nhát rìu gây ra, ánh sáng chiếu vào nhìn chẳng khác nào miệng núi lửa đã ngừng hoạt động nhưng vẫn phun trào dung nham, vẽ ra trước mắt mọi người hình ảnh có thể coi là “tinh tế” và “đẹp đẽ”. Vết thương đã nói lên tất cả: Nơi người đàn ông này đi qua không phải thế giới ngọt ngào, đẹp đẽ trong mơ mà là thế giới bóng tối âm phủ chẳng thể tưởng tượng nổi.
Cơ thể viên thanh tra cứng đờ bất động, trông ông như thể tên tội phạm đang giơ cao hai tay đầu hàng, gương mặt kinh ngạc và sợ hãi. Vợ người chết và viên thám tử đứng cạnh cửa cũng bất động như bị đóng băng. Ngược lại, bằng những cử động cứng ngắc, người chết chậm rãi đứng dậy. Người sống bất động còn người chết bắt đầu cử động. Đang có một sự đảo ngược kỳ lạ giữa người sống và người chết trong căn phòng này.
Người chết quay về phía những người sống, cái miệng đã biến dạng giữ nguyên trạng thái vặn vẹo đó rồi mở ra trước mặt họ. Lúc sau, một giọng nói khàn khàn như bị cưỡng chế đẩy ra từ sâu trong cổ họng vang lên: “Ồ, tôi... chết rồi hả?”
Không ai trong phòng có thể lên tiếng trả lời. Dù đang run rẩy vì sợ hãi, viên thanh tra vẫn nhận ra ánh mắt người chết đang xuyên qua người mình nhìn về phía vợ ông ta. Viên thanh tra mơ hồ nghĩ hai vợ chồng này đều đang phớt lờ mình. Người chết chăm chú nhìn vợ, hỏi đầy ngạc nhiên: “Bà đã giết tôi nhỉ?”
Chuyện này vượt quá sức chịu đựng của người phụ nữ. Thay vì la hét, bà ta phát ra tiếng thở hổn hển như dã thú, bắt đầu lùi dần về phía sau.
Những gì diễn ra sau đó tiếp tục khiêu chiến sức tưởng tượng của mọi người. Cũng giống người phụ nữ, người chết bắt đầu lùi dần về sau. Viên thanh tra ngạc nhiên khi đọc thấy sự kinh hãi không kém gì họ trong đôi mắt đục ngầu của người chết. Người chết dường như cũng đang sợ hãi người đã giết mình. Khi lùi đến sát cửa sổ và không thể lùi hơn được nữa, người chết rên rỉ hoảng loạn: “Không, không... Tôi không muốn bị giết thêm lần nữa đâu.”
Viên thanh tra còn chưa kịp hiểu ý nghĩa của những lời nói này, người chết đã nhẹ nhàng quay người lại, đâm đầu về phía cửa sổ. Tiếng kính vỡ vang vọng khắp căn phòng. Những người sống đang im lặng theo dõi cũng bị giật mình.
Dù vậy, không ai trong phòng phát ra tiếng động nào, chỉ đứng im một chỗ. Khi miếng kính cuối cùng treo trên khung cửa sổ gãy nát rơi xuống sàn nhà tạo thành tiếng vỡ vụn nho nhỏ, cuối cùng viên thanh tra cũng lấy lại được tinh thần. Ông vội vã lao tới bên cửa sổ, ngó đầu ra ngoài, vừa kịp nhìn thấy bóng lưng người chết đang chạy trối chết trên vỉa hè đối diện bên kia đường. Dù người chết lắc lư, thiếu linh hoạt như không thể tự do điều khiển cơ thể nhưng khả năng vận động khá ổn.
Viên thanh tra dõi theo bóng lưng người chết mỗi lúc một xa dần, lẩm bẩm: “Chuyện quái gì vậy? Người chết trốn mất rồi...”
Đột nhiên, một gương mặt như người chết khác ló ra từ phía dưới cửa sổ.
Viên thanh tra hét lớn, nhảy khỏi cạnh cửa sổ như thể bị gắn lò xo. Gương mặt tái nhợt đầy nếp nhăn hiện ra bên ngoài cửa sổ hỏng, nhìn vào trong phòng, cười vui vẻ: “Ái chà, lần này bà lại làm hoành tráng thật đấy, bà Ángela.”
Xuất hiện bên ngoài cửa sổ không phải gương mặt người chết mà của bà lão hàng xóm ưa tọc mạch. Bà nháy mắt như thể hoàn toàn thấu hiểu mọi chuyện: “Vợ chồng cãi nhau rồi cũng làm hòa thôi. Chồng bà sao rồi? Tôi thấy ông ấy mặt mày xanh mét chạy trốn cứ như người chết ấy...”