“Hai người đã làm gì vậy? Cứ ở riêng hai người trong phòng suốt thôi. Cháu chán lắm rồi ấy.”
Cheshire nhìn về phía Tiến sĩ Hearst và Grin vừa bước vào phòng, cất tiếng kháng nghị. Trên ti-vi, ngoài ma cà rồng, đến cả người sói và quái vật Frankenstein cũng xuất hiện, sự náo động bắt đầu leo thang. Tiến sĩ Hearst bị màn hình làm phân tâm nhưng vẫn nói với vẻ hòa hoãn: “Xin lỗi nhé. Đã chiếm dụng mất ‘bạn trai’ của cháu. Ta nghĩ tới xem thử tình trạng của bà Monica thế nào.”
Không quay lưng lại, Cheshire cứ thế chỉ ngón tay cái qua vai vào căn phòng phía sau và nói: “Cái gã Leatherface [1] câm lặng ấy vẫn đang cẩn thận bảo vệ bà. Không để chúng ta chạm vào dù chỉ một ngón tay. Như thể chúng ta sẽ truyền vi khuẩn vậy. Dù sao, bà vẫn khỏe tới độ hơi ồn ào đấy ạ.”
Grin hỏi: “Mẹ em thì sao?”
“Ban đầu mẹ ở cùng em. Nhưng mẹ nói muốn tìm một cuốn sách thay cho ‘mũ ngủ [2] ’ nên đã đến nhà tang lễ. Gần hai tiếng rồi nhưng bà vẫn chưa quay lại. Thật buồn cười. Bà ấy luôn có thói quen nhờ vào ‘mũ ngủ’ trong chai chứ đâu có mấy khi nhờ đến sách.”
Trong lúc Cheshire cáu kỉnh phàn nàn, có tiếng gõ cửa vang lên. Khuôn mặt Martha, người đang đội một cái mũ ngủ chân chính chứ không phải rượu trong chai, xuất hiện ở ngưỡng cửa.
“Ồ, tiến sĩ, ngài ở đây à?” Martha phẫn nộ nói: “Ngài có khách, là Thanh tra Tracy. Tôi đã dẫn khách vào nhưng xin lỗi chứ, đến vào lúc đêm muộn thế này thì thực sự chỉ có thể là trộm hoặc cảnh sát thôi.”
Sau lưng Martha - người vừa nói không một chút khách sáo - Tracy và Fox với khuôn mặt có vẻ tàn tạ xuất hiện. Tiến sĩ Hearst vội vã nhìn đồng hồ, vừa bắt tay hai nhân viên điều tra vừa nói: “Xin lỗi vì vô ý quên mất thời gian đã hẹn.”
Tracy nhìn quanh phòng và ngập ngừng: “Tiến sĩ, nếu có thể, tôi muốn nói chuyện với ông trong phòng riêng.”
Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo lên.
Ở ngay cạnh điện thoại, Cheshire vừa nhấc máy vừa nói: “Sao lại náo nhiệt thế này? Căn phòng này đột nhiên trở thành sảnh chờ của Sân bay Kennedy à?”
“Vâng, tôi, Cheshire đây. Hả? Có, có ở đây nhưng... chuyển điện thoại? À, vậy à, hê hê...” Cheshire đưa điện thoại cho Tiến sĩ Hearst: “Là Poncia gọi ạ.”
Từ đầu dây bên kia, tiếng Poncia gấp gáp vọng ra: “A a... Ông tiến sĩ, không hay rồi. Hình như quản lý bị đâm ở nhà xác. Phòng ‘Giấc ngủ hoàng kim’... Vâng, quý bà Shimkus đã phát hiện ra... Hiện đang ở quầy lễ tân đại sảnh. Ông đến ngay nhé.”
“Hiểu rồi. Tôi sẽ đến ngay.” Tiến sĩ Hearst trả lời ngắn gọn, đặt ống nghe xuống và quay lại phía mọi người: “Hình như có chuyện gì đó đã xảy ra với John.”
Người đầu tiên nhảy ra khỏi phòng là Grin. Sau đó là Tracy và Fox với phản ứng nghiệp vụ nhanh nhẹn, Cheshire dù chưa hiểu rõ tình hình nhưng cũng cắm đầu chạy xuống cầu thang với dáng vẻ hóng hớt náo nhiệt. Cuối cùng là Tiến sĩ Hearst lớn tuổi gắng sức đến đứt hơi cũng kịp theo sau.
Con đường thông từ biệt thự nhà Barleycorn tới cánh Tây của nhà tang lễ là một con đường dốc thoai thoải. Phía Tây của nhà tang lễ cũng có thể được nhìn thấy rõ ràng từ phòng Monica. Grin đứng ở lối vào của biệt thự Barleycorn và nhìn xuống đó một lần nữa. Ở cánh Tây có phòng “Giấc ngủ hoàng kim”, văn phòng điều hành và cửa ra vào dẫn đến tòa nhà phụ đặt lò hỏa táng. Grin biết đó là con đường gần hơn để đến địa điểm mục tiêu so với vòng qua cửa chính nhà tang lễ. Cậu đi thẳng tới cửa ra vào phía cánh Tây.
Khi chạy, Grin nhận ra mình không hề bị hụt hơi. Cậu thấy như đang trong trạng thái hô hấp lần thứ hai [3] ở cuộc đua marathon và dù đó là điều đương nhiên bởi Grin không còn thở nữa, nhưng cậu có cảm giác mình có thể chạy mãi như đạt tới trạng thái hưng phấn khi chạy vậy. Cả phổi và tim đều không thấy khó chịu. Vì các tế bào tuyến mồ hôi - được cho là sống trong khoảng mấy mươi giờ sau khi chết - không hoạt động, nên cũng không có hiện tượng các hạt mồ hôi như ngọc trai bám trên cơ thể. Grin nghĩ giờ đây, cậu đã thoát khỏi cảnh tù tội về thể xác.
Grin chạy đến trước cửa ra vào của cánh Tây và trước tiên thử vặn nắm cửa. Nắm cửa không xoay chuyển. Cậu thử dùng tay đập hai, ba lần. Nhưng cánh cửa bằng thép không hề chuyển động. Tracy, người đến ngay sau Grin, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Không mở được à?”
“Đằng sau cánh cửa này là nhà xác, nhưng có vẻ cửa đã bị chốt bên trong.”
Grin trả lời rồi nhanh chóng chạy về phía cửa chính nhà tang lễ. Tracy nghe thấy giọng nói thúc giục của Fox phía sau lưng mình: “Ông làm gì thế? Mau đi thôi.”
Khi mọi người tới sảnh ra vào, Isabella và Ponica đang đợi ở chỗ quầy tiếp tân với vẻ mặt lo lắng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Grin hỏi.
“John chết rồi. Hình như anh ấy bị đâm...” Isabella trả lời.
“Được rồi, chỉ cho tôi biết địa điểm đi.” Tracy giành lấy quyền chủ động và nói với Ponica.
Ponica nhìn lại Tracy với vẻ nghi ngờ: “Ông là ai?”
“Tôi là Thanh tra Tracy của Sở Cảnh sát Marbletown.”
“Thanh tra! Sở Cảnh sát Marbletown! Ờ... các ngài đến nhanh quá cơ...
Tracy nói với giọng bực bội: “Tuần này là tuần ‘dịch vụ’ của sở cảnh sát. Nếu muốn nhận voucher quà tặng miễn phí thì mau dẫn đường đi.”
Sau đó, tất cả mọi người đổ xô vào hành lang dẫn tới nhà xác.