Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 3

Cũng phải lâu rồi mới gặp một xác chết ra hình ra dạng thế này, Tracy nghĩ trong lúc đứng ở nhà xác. Một tư thế hoàn hảo khiến bạn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên rằng người đó đã chết. Ông ta gục xuống trong tư thế úp sấp, trên lưng là cán dao găm đặc trưng. Hai chân mở vừa phải, cánh tay trái gập lại đè dưới ngực, tay phải vươn về phía quan tài. Những ngón tay của bàn tay phải cong lại thành hình dạng xấu xí như thể đám chim ăn thịt đang định cắp con mồi.

Nhớ ra mình không phải sinh viên mỹ thuật đến thẩm định tượng điêu khắc, Tracy vội vàng khom mình bên cạnh thi thể, chạm vào gáy để tra xét mạch. Tuy còn sót lại chút hơi ấm nhưng không cảm nhận được bất cứ phản ứng nào trên đầu ngón tay. Cổ xác chết hơi nghiêng với má phải hướng xuống dưới.

Tracy lấy hộp xì gà màu bạc ra khỏi túi áo khoác và đưa bề mặt kim loại lại gần mũi miệng của thi thể một lúc. Bề mặt của hộp xì gà không có hơi nước.

Vì không mang theo đèn soi bóng đồng tử nên Tracy không thể vạch mí mắt đang nhắm nghiền để kiểm tra phản xạ ánh sáng của đồng tử. Sau khi giám định nạn nhân đã chết, phần việc sau đó thuộc chuyên môn của nhân viên điều tra hình sự. Tiếp đó, Tracy quan sát thấy chiếc đồng hồ quả quýt nằm lăn lóc gần khuỷu tay trái của thi thể. Món đồ sang trọng có niên đại lâu đời này được gắn chắc chắn vào đầu một sợi dây xích kéo dài từ túi áo gi-lê của xác chết.

Vì đồng hồ quả quýt này là kiểu không có nắp nên mặt kính đã bị vỡ, các mảnh vỡ rơi vãi trên thảm. Kim đồng hồ dừng lại ở mười giờ ba mươi lăm phút. Tracy vừa đứng dậy vừa lẩm bẩm một mình: “Hmm... liệu có phải là một vụ án có mô-típ đã quá quen thuộc không nhỉ?”

Sau đó, ông quay lại nói với những người đứng trong phòng chờ đang nhìn về phía này: “Đúng là có điểm bất thường. Có vẻ ông ấy đã bị đâm. Mọi người hãy ở nguyên trong phòng. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì xung quanh.”

Tiến sĩ Hearst và Cheshire cũng đã đến phòng chờ. Có lẽ ông tiến sĩ đã bị ngã trên đường, mặt trước của áo khoác và quần dính bụi đất. Ông chật vật ôm ngực thở phì phò, nhưng lạ thay, trên mặt ông thi thoảng lại nở nụ cười. Tracy dùng mắt ra hiệu cho Fox - người đang đứng ở hành lang ngay bên ngoài cửa phòng chờ phải chú ý theo dõi tất cả mọi người.

Tiếp theo, Tracy định kiểm tra chiếc ghế tựa bị đổ. Ông không có ấn tượng về kiểu dáng nhưng chiếc ghế trông giống một đồ vật đã lắng đọng qua năm tháng. Không chỉ phần gỗ ở chân ghế được điêu khắc, phần lưng cũng được chạm khắc hoa văn phức tạp. Có phải nạn nhân đang ngồi trên chiếc ghế này và đã bị đâm khi đứng dậy không?

Tracy tiến lại gần chiếc quan tài được để ở chính diện. Từ nửa trên của nắp quan tài kiểu hai mảnh đang mở có thể nhìn thấy nửa thân trên của di hài bên trong. Nổi bật trong ánh sáng của đèn chùm là khuôn mặt an bình của một ông lão dường như chẳng còn vướng bận gì. Khi nhìn khuôn mặt này và lại một lần nữa quay ra nhìn về phía thi thể trên sàn nhà, Tracy không khỏi thốt lên lời thán phục: “Smiley Barleycorn và John Barleycorn... Thật là một cặp bố con giống nhau.”

Tracy tiếp tục ngẩng lên nhìn bức tượng điêu khắc rùng rợn phía sau quan tài. Là một bức tượng xác chết dã man đang bị ếch nhái và giun đất ăn mòn.

Chỉ những thành viên của Hiệp hội Khổ dâm toàn nước Mỹ mới tổ chức tang lễ trong căn phòng đặt những thứ thế này nhỉ?

Thanh tra Tracy bước tới cửa sổ, kéo rèm nhung và bắt đầu xem xét kỹ hiện trường. Chốt cửa sổ hai lớp chắc chắn được cài cẩn thận. Có hai cửa sổ nhưng đều được khóa từ bên trong. Ông tiếp tục băng qua phòng, mở cánh cửa thông trực tiếp từ gian phòng để xác ra hành lang. Cánh cửa dễ dàng mở ra. Khi thò đầu ra khỏi cửa và nhìn qua hành lang để xác định các vị trí, ông thấy một đôi nam nữ đang tiến về phía này từ góc rẽ ở sảnh vào hành lang. Người đàn ông có mái tóc dài gây mất cảm tình, quanh cổ quấn chiếc khăn quàng không hề có tính thẩm mỹ, còn người phụ nữ có vẻ ngoài nhợt nhạt mặc một chiếc áo khoác xám xịt. Dường như cả hai đang cãi vã nhưng khi nhận ra bóng dáng của Tracy, họ dừng lại và ngậm miệng.

Người đàn ông cất tiếng: “Anh là ai? Đang làm gì ở đó?”

Đây là lần thứ hai Tracy bị truy hỏi là ai và đang làm gì. Lần này đến hiện trường không phải do được gọi giống mọi lần, nhưng bỗng dưng Tracy cử động với vẻ mặt như thể đang diễn kịch. Tracy thầm tự hỏi không biết mình có cần tiến đến giao tờ giấy có chữ ký cho từng người mình gặp ở đây hay không.

“Tôi là Thanh tra Tracy của Sở Cảnh Sát Marbletown. Người quản lý ở đây, ông Barleycorn có vẻ không may bị đâm chết... Ừm, anh là người nhà của ông ấy à?”

“Anh ta...” Người đàn ông không nói nên lời nhưng vẫn cố gắng giới thiệu bản thân: “Không, tôi là William, em trai của John. Đây là vợ tôi, Helen... Dù sao, chuyện này thật bất ngờ...”

“Nói chung, mọi người đều đang trong phòng chờ nên hai người cũng vào đó chờ một lát được không?”

Sau khi thúc giục William và Helen vào phòng chờ, Tracy cũng tự quay lại đó và nói với Fox: “Giúp tôi xem phòng bên cạnh và phòng đối diện xem có ai ẩn nấp trong đó không. Cả tình trạng đóng cửa hay bất cứ cái gì khác. Cũng đừng quên điều tra cửa sau ở góc hành lang.”

Vào lúc Fox biến mất sau khi nhận lệnh, Tracy nhìn một lượt tất cả mọi người và dừng tầm mắt trên người Isabella: “Bà là... bà Shimkus nhỉ? Bà đã phát hiện ra thi thể?”

“À, vâng.” Isabella trả lời với biểu cảm bối rối hơn là đau buồn: “Anh ấy... John là vị hôn phu của tôi. Tôi định nói chuyện một chút với anh ấy trước khi ngủ nên đã tới văn phòng điều hành. Sau đó, tôi thấy cửa chỗ này mở và ánh sáng lọt ra ngoài. Thấy lạ nên tôi thử vào xem thì...”

“Có gì kỳ lạ?”

“Bởi khi tới đây vào lúc trước, tôi đã tắt đèn rồi mới rời khỏi. À... ừm... Khoảng ba mươi phút trước, tôi đã mang cái đó...”

Isabella rụt rè chỉ tay về phía lưng của thi thể. Tracy ngạc nhiên hỏi lại: “Cái đó... là con dao găm đang cắm trên lưng kia?”

Isabella gật đầu, cố gắng để không nhìn thẳng vào cái xác: “Vì John đã bảo tôi bỏ nó vào quan tài của ông Smiley, là bố anh ấy...”

Tiến sĩ Hearst chen ngang câu chuyện: “Đó là con dao hải ly của gia tộc Nagaransut. Là món quà từ nhà môi giới bất động sản O’Brien tặng cho Smiley. Nói ví von thì nó là một kỷ vật của tình bạn nhưng... dù sao thì...”

Tracy bỏ qua lời của tiến sĩ và tiếp tục hỏi Isabella: “Lúc đó, bà có gặp John không?”

“Không, lúc đó tôi chỉ bỏ con dao găm vào quan tài rồi quay về ngay lập tức. Tôi không gặp anh ấy.”

“Ra vậy.” Tracy kiểm tra đồng hồ đeo tay của mình: “Nếu lúc đó là khoảng mười rưỡi thì...”

Tiếp theo, Tracy quay sang Poncia: “Anh là nhân viên ở đây? Tên anh là gì?”

“Tôi là Poncia.” Poncia trả lời với khuôn mặt còn căng thẳng hơn cả Isabella.

“Anh Poncia, anh đã ở quầy tiếp tân trong sảnh suốt thời gian trước?”

“Vâng, suốt từ tám giờ. Từ lúc người quản lý tới văn phòng điều hành sau bữa tiệc tối, tôi luôn ở quầy lễ tân.”

“Vậy nghĩa là lần cuối anh nhìn thấy ông Barleycorn là ngay sau bữa tiệc tối?”

“Không, tôi có nhìn thấy thêm một lần nữa... Có lẽ khoảng chín rưỡi. Sau khi ra tận sảnh tiễn Luật sư Harding, ông ấy có nói với tôi ‘Cậu vất vả rồi’, và lại quay lại văn phòng điều hành.”

“Những người ra vào sau đó thì sao? Không thể đến văn phòng điều hành ở cánh Tây mà không đi qua sảnh, phải không?”

“Vâng, ừm...” Poncia nhíu mày suy nghĩ: “Chắc chắn là lúc đồng hồ lớn trong sảnh chỉ khoảng mười rưỡi, bà Shimkus từ hành lang tiến về phía này rồi quay về ngay lập tức... Sau đó, lại một lần nữa, mới đây thôi, bà Shimkus lại đến đây, phát hiện xác chết, đến chỗ tôi thông báo và sau khi xác nhận, hai chúng tôi đã gọi điện cho Tiến sĩ Hearst đang ở biệt thự Barleycorn. Chắc chắn không ai khác ra vào ngoài những gì tôi kể...”

Poncia cố tình lập lờ khi nói tới đoạn cuối, và lén nhìn về phía Isabella.

“Thực sự chỉ có như vậy thôi sao?”

Poncia nhún vai nói “Vâng, đúng vậy,” sau đó, ông ta lại đột nhiên nghĩ ra: “A, còn có cô Edding là nhân viên nữ mới vào làm đã vận chuyển quan tài đến nữa.”

“Quan tài?”

“Vâng, hình như cô ấy vận chuyển di hài cho tang lễ ngày mai ở ‘Phòng thăng thiên’ đối diện phòng này.”

“Lúc đó khoảng mấy giờ?”

“À... ờ... Nếu xem thẻ chấm công của cô ấy trong văn phòng chắc sẽ biết, nhưng tôi nghĩ khoảng mười giờ.” Lúc này, Fox đã quay lại. Khi Tracy bước lại gần cửa, cậu thám tử cảnh sát trẻ tuổi hạ thấp giọng để những người khác không thể nghe được: “Trong văn phòng điều hành bên cạnh có dấu vết bị lục lọi, nhưng không có ai đang ẩn nấp. Nhà xác đối diện cũng vậy. Chỉ có di hài một ông lão đang đặt trong đó.”

“Lục lọi?”

“Tôi chưa tra xét kỹ nên không rõ, nhưng có vẻ két sắt đã bị mở và bên trong bị xáo trộn.”

“Có dấu vết cho thấy có người đã trốn thoát không?”

“Không. Cửa sổ ở hai phòng đều được cài khóa, ngay cả cửa sau ở góc hành lang lúc trước chúng ta định xông vào từ bên ngoài cũng được khóa bằng chốt ở trong.”

“Tuyệt vời.” Tracy huýt sáo. Ông nhếch mép cười thầm: “Đây là một thắng lợi hiếm hoi trong bước đầu của cuộc điều tra. Suy cho cùng, bởi cảnh sát chúng ta đến hiện trường trước cả khi được gọi điện thông báo.”

Tracy vỗ vỗ vào lưng Fox với tâm trạng vui vẻ, trong lòng thầm nói lời chúc mừng bản thân.

--- Chà, mình đã biết hung thủ. Về động cơ và thời cơ, mình đã biết vế trước, chỉ còn vế sau. Mấy vụ án đơn giản thế này mình phụ trách mỗi ngày cũng được. Có vẻ lần này mình không cần lo lắng về cơn đau dạ dày nữa...

Tracy đầy phấn khởi quay về phía mọi người đang tập trung. Nhưng tâm trạng đó của ngài thanh tra nhanh chóng bị phá vỡ. Trước khi ông mở miệng, một người trong số đó đã lên tiếng phủ đầu: “Các ông đang bàn bạc gì vậy? Chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Hung thủ chính là người phụ nữ độc ác đó.”

Chủ nhân của những lời nói oanh tạc này là Helen. Cô hét lên, chỉ tay về phía Isabella. Helen liên tục la hét khiến người ta phải tự hỏi không hiểu sự kích động như thế ẩn giấu ở đâu trong người phụ nữ giản dị không hề nổi bật này.

“Đúng không, thanh tra? Trước đó tôi có nghe rồi, chẳng phải người cuối cùng gặp John là Isabella sao? Thủ phạm chỉ có thể là bà ta. Bà ta dùng con dao găm tự mình mang theo và đâm John, sau đó, biến mình thành người đầu tiên phát hiện xác chết với vẻ mặt chẳng liên quan. Đúng, chính là vậy phải không?!”

Tracy choáng váng vì ngạc nhiên, đồng thời, bản thân ông cũng nghĩ vậy nên vô thức lầm bầm thành tiếng: “Đúng, đúng thế. Theo tình huống thì đúng là vậy nhưng...”

Lần này đến lượt một người phụ nữ khác phản đối quyết liệt. Khuôn mặt xinh đẹp của Isabella trở nên méo mó: “Không đúng. Nói dối! Tôi không làm gì hết. Người giết John không phải tôi. Vì...”

“Bà nói gì cơ?” Vào lúc này, người tốt nghiệp Đại học Vassar - Helen thể hiện tài hùng biện vượt trội: “Vì việc ngoại tình với William bị bại lộ nên bà đã cãi vã và đâm chết John.”

William vội vã ngăn lại: “Này, này, vừa phải thôi chứ.”

Nhưng một khi Helen đã bùng nổ, cô không thể dừng lại được. Bỏ qua sự can ngăn của chồng, cô lao đến dồn ép Isabella: “Từ khi bà mang đứa con gái thiếu não kia chen vào ngôi nhà này, mọi thứ đều bắt đầu điên loạn. Bà không chỉ là con mèo trộm cắp đã cướp chồng tôi mà còn là con chó cái giết người!”

Đến mức này, Cheshire không thể tiếp tục im lặng nữa: “Cái gì, thiếu não? Muốn nói gì cứ nói cho hết đi. Nếu mẹ tôi là một con chó cái, bà chính là con tê tê cái nhát gan suốt ngày chỉ biết trốn trong vỏ bọc của mình.”

“Cái gì?”

“Này, mọi người có thể dừng lại không? Trẻ con cũng im đi nào.” William chen vào giữa hai người phụ nữ.

“Thật ồn ào. Ông mới là trẻ con ấy! Không phải chính ông mới là nguyên nhân gây phiền toái à?” Cheshire càng lúc càng tức giận: “Bởi ông cứ lượn lờ giữa hai người phụ nữ, vờ vịt như thể mình là một diễn viên dở tệ trong bộ phim tình cảm sướt mướt...”

“Này, không có lý nào tôi lại để một đứa con gái hư hỏng như cô nói mình như thế đâu.”

Trong lúc William và Cheshire đang tranh cãi, Isabella và Helen nhìn nhau như kẻ thù và bắt đầu xông lên cấu xé lẫn nhau. Thấy vậy, William ngừng tranh cãi với Cheshire và vòng qua sau lưng Helen để giữ bà lại. Thanh tra cũng vội vã kéo Isabella ra. Ngược lại, Cheshire lúc này đã nổi cơn thịnh nộ, cô vòng ra sau lưng William đang không hề phòng bị và đá đít ông ta.

Lúc bước lên định ngăn cản, Grin vấp phải cái đèn sàn bên cạnh và rồi giá đỡ cao đổ xuống đập thẳng vào lưng của Poncia. Ponica cong lưng, lảo đảo lao về phía trước và va phải Fox, người chậm trễ gia nhập với ý định ngăn cản hai người phụ nữ.

Tiến sĩ Hearst lớn tuổi di chuyển không hiệu quả đúng kiểu người già, cuối cùng tự ngã mà chẳng giúp được gì. Một người mới gia nhập vừa hét vang “Làm gì thế? Ngừng lại mau!” vừa xông vào đám đông định can ngăn. Phòng chờ biến thành một vòng xoáy xô xát cùng phẫn nộ.

Người đầu tiên nhận ra sự kỳ lạ trong cuộc hỗn loạn là Tiến sĩ Hearst, người vốn được đặt bên ngoài bức màn chiến tranh vì vấn đề thể lực của mình. Đầu tiên, ông túm lấy vai của Grin - người gần mình nhất và kêu gọi sự chú ý của cậu. Grin nhìn về hướng Tiến sĩ Hearst chỉ và thấy chấn động, cậu vừa kéo Cheshire đang hung hăng đá chân vừa lùi khỏi chiến trường. Người tiếp theo nhận ra là Poncia và Fox. Hai người hầu như nhận ra cùng lúc và đều lui về góc phòng. William cũng nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, anh buông tay đang kìm hãm Helen và nhảy lùi ra phía sau. Cứ như vậy, vòng xô xát dần được giải tán. Và rồi cả Tracy, người đến cuối cùng vẫn không để ý đến sự việc đó, cũng nhận thấy có gì bất thường.

Tracy vừa cố hết sức đè vai Isabella vừa thầm nghĩ nếu trong sở cảnh sát lập ra “Phòng giảng hòa phụ nữ cãi nhau”, chắc nó sẽ cần nhiều nhân viên dũng mãnh hơn so với phòng hình sự. Tuy nhiên, ông bắt đầu cảm thấy sự phản kháng dần giảm đi, xung quanh trở nên yên tĩnh hơn hắn. Đám người cách xa hai người phụ nữ và Tracy, đều hít một hơi và nhìn họ chằm chằm. Trong khi đó, hai người phụ nữ vẫn giữ nguyên tư thế túm chặt lẫn nhau và đồng thời ngừng động đậy.

Gian phòng chờ trở nên yên tĩnh không một tiếng động.

Ban đầu, Tracy nghĩ rằng do mọi người xung quanh tập trung hết vào kẻ đột nhập trong trang phục màu trắng đang kéo giữ Helen ở đối diện với mình và Isabella nên mới xuất hiện tình trạng này. Nhưng không phải vậy. Người đàn ông trong trang phục trắng, tuy không biết Tracy, nhưng đó là James mà mọi người xung quanh đều biết nên không phải đối tượng khiến mọi người ngạc nhiên. Tất cả mọi con mắt đều như đóng đinh vào một người đột nhập khác.

Kẻ đột nhập đó không biết từ bao giờ đã tiến sát ngay cạnh Tracy và ghì chặt một bên vai còn lại của Isabella. Ánh mắt của mọi người xung quanh đều tập trung vào đó... Mãi rồi Tracy cũng nhận ra điều này, ông chầm chậm quay mặt về phía gã và rồi cứ thế ngây người không thể cử động như đã bị đóng băng.

Xác chết đang ở đó.

Cái xác đã chết nằm ở phòng bên cạnh từ nãy đến giờ, hiện đã đứng dậy và chậm chạp bước lại đây để hòa giải vụ cãi nhau.

Đang ở trong góc quan sát, Cheshire đè thấp âm lượng lẩm bẩm thay vì hét lên: “John Barleycorn phải được hồi sinh... Ô, khô... không... không thể tin nổi...”

Tap 2 Võ Phương Ngân (dịch)
Tap 1 Trịnh Thanh Tâm (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi