Từ vỉa hè, Fox xúc động nhìn lên tòa nhà bằng đá sa thạch. Cuối cùng anh ta cũng đến đích. Tầng bốn của tòa nhà này là phòng biên tập của Tạp chí Backstage.
Nhìn lại công việc của mình chiều hôm đó, Fox thấy rất ấn tượng. Anh ta đã làm việc suốt ba ngày. Không, không phải về số lượng mà là ba ngày làm việc chất lượng.
Sau khi nghe được thông tin từ Nanga, Fox đến gặp Tracy và bằng cách báo cáo khéo léo, anh ta đề nghị sẽ tự đi điều tra các tờ báo thương mại. Tracy chỉ gật đầu, không hề suy xét Fox kinh nghiệm non nớt có thể đảm đương được hay không.
Fox lập tức đến Thư viện Tombsville nhưng không tìm được số báo của Tạp chí Industry mà Nanga đã đề cập, chỉ toàn những cuốn sách dày và khó hiểu.
Thư viện ở Marbletown có những tạp chí nhỏ về các lĩnh vực chuyên ngành. Sau khi tìm thấy hai tạp chí mà Nanga đã đề cập, Fox kiểm tra các số báo cũ đã phát hành.
Tạp chí Foot Light có nhiều bài về Farrington hơn, nằm rải rác trong các cột báo liên quan đến tin đồn trong ngành. Hai tuần một lần, số cuối cùng cách đây hai tháng có đề cập đến “Bí mật của những ông bầu giấu tên”, “Ông Farrington quan tâm tới giới giải trí” hay “Ông Farrington gặp ông William Barleycorn ở buổi tiệc” nhưng tất cả chỉ là những bài giật tít của tạp chí hạng hai, không có thông tin gì về Farrington ngoài tiêu đề. Fox gọi điện đến phòng biên tập tạp chí ở phía Nam khu Back Bay, muốn liên lạc với nhà báo Joan Wyman là người phụ trách. Nhưng đầu dây bên kia cho biết cô ấy đã nghỉ phép một tuần kể từ hôm nay.
Bất đắc dĩ, Fox quyết định thử một tạp chí khác – Backstage. Đây là một tạp chí thông tin về ngành công nghiệp giải trí hằng tuần khá mỏng, chỉ có một bài báo về Farrington mà Nanga đã đề cập. Một tạp chí giật tít những tin đồn không tồn tại bằng câu từ kinh khủng.
Tạp chí đưa tin về cái chết của Farrington. Chỉ vài dòng viết theo hồi ức của người trong ngành, không màng đến người đã khuất.
“...Chính vì vậy, cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa nam diễn viên sân khấu kịch Clarence Gilmore và ông trùm dầu mỏ Don Orvison được lưu truyền như một giai thoại về cuộc gặp giữa tài năng xuất chúng và nguồn tiềm lực dồi dào.
Chuyên mục tuần này sẽ kể cho bạn nghe về một giai thoại khác của sân khấu Broadway. Ông Hubert Farrington – được đánh giá là nhà đầu tư đầy triển vọng sắp bước chân vào thế giới sân khấu phương Đông, người chuẩn bị hợp tác với William Barleycorn trong vở nhạc kịch Grizzly Bear và Saigon Boogie năm 1971 – đã đột ngột qua đời. Thật đáng tiếc khi vở nhạc kịch công chúng mong chờ trong thời gian rất dài đã phải chấm dứt.
Tang lễ của ông Farrington sẽ được tổ chức vào ngày 5 tháng 11 tại Nghĩa trang Smiley ở Tombsville, nơi ông Barleycorn đang công tác. Thay mặt giới sân khấu, tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất. Patrick Hunt”
Đọc xong, Fox ngay lập tức gọi cho ban biên tập của Tạp chí Backstage. May mắn thay, Patrick Hunt, người viết bài báo này, trả lời rằng anh ấy sẽ đến tòa soạn tối nay. Fox nhìn đồng hồ. Sáu giờ ba mươi.
Ban biên tập của Tạp chí Backstage cũng ở khu Back Bay. Nếu lấy xe bây giờ, anh ta có thể đến đó tối nay. Fox lập tức rời khỏi thư viện. Đó là lý do tại sao Fox hiện đang đứng trước một tòa nhà cũ ở Back Bay.
Tòa soạn nằm ở tầng bốn. Không gian bề bộn và có không khí uể oải của một đêm làm việc. Áp phích nhiều màu xếp chồng lên nhau trên bàn. Âm thanh gõ vào máy đánh chữ hoặc chương trình soạn thảo văn bản. Một nữ biên tập viên đang nhấm nháp mì gói và hiệu đính bản thảo bằng mực đỏ bên khu bếp. Điện thoại thỉnh thoảng đổ chuông giữa các chồng sách và tài liệu chất đống... Fox tìm được biên tập viên tên West, người mà anh ta đã hẹn gặp trước đó.
West là một người đàn ông trung niên dáng vẻ mệt mỏi với quầng thâm dưới mắt. Bấy giờ, ông ta đang lom khom dùng mực đỏ hiệu đính bản thảo.
Khi Fox gọi, ông ta đáp lời mà không quay lại, càng đừng nói đến việc bắt tay.
“Xin lỗi nhưng tôi phải nộp bản thảo trước hai giờ sáng. Tôi làm của tôi, anh cứ nói đi”
Khi đến tìm cảnh sát, các biên tập viên rất thân thiện, nhưng khi cảnh sát đến tìm thì họ chẳng thân thiện mấy. Fox miễn cưỡng nói với West.
“Như đã nói qua điện thoại, tôi muốn gặp Patrick Hunt, người viết bài về ông Farrington.”
West liếc nhìn đồng hồ.
“Hunt hay mang bản thảo đến vào giờ này.”
Sau đó, ông ta quay sang nhìn nữ biên tập viên đối diện với Fox đang nhấm nháp mì.
“Katie, Hunt sao rồi?”
Người phụ nữ vội vàng nuốt ngụm mì rồi miễn cưỡng kiểm tra sổ ghi chép của mình: “Nếu tôi nhớ không lầm, đáng lẽ anh ấy phải trở lại đây vào buổi tối.”
“Hay anh ấy đi đâu đó rồi lát quay lại chăng?”
“À đúng vậy. Anh ấy ra ngoại ô dự một đám tang ở nơi có cái tên ngớ ngẩn, là Nghĩa trang Smiley ở Tombsville.
West cuối cùng cũng quay sang Fox và nói: “Vậy đấy. Cảm ơn anh đã cất công đến đây.
“Tombville? Nghĩa trang Smiley? Anh ta tham dự đám tang của ông Farrington?”
Fox ngạc nhiên. Nhưng hôm nay, ngoài Heiji Nanga, chỉ có một người đàn ông khác đến dự đám tang của Farrington vì nó không được tổ chức, đó là Jim Fielder, bạn của William, một nhân viên PR. West nói, phớt lờ Fox đang bối rối.
“Chà, tôi không biết đó là đám tang của ai. Nhân tiện, trước đó anh đã nói qua điện thoại rằng anh đang xem xét vụ Tombsville. Nếu quay lại đó, anh có thể tìm Hunt và lấy giúp tôi bản thảo được không?”
Fox hỏi những người khác để biết thông tin về Farrington nhưng không ai trong tòa soạn cung cấp được gì.
Không bỏ cuộc, Fox đến tờ Foot Light ở cùng thành phố nhưng cũng chỉ nhận được sự tiếp đón cộc cằn. Không tìm thấy bất kỳ thông tin gì về Farrington.
Rõ ràng chỉ một số ít người trong ngành như Hunt có thông tin về người đàn ông giàu có bí ẩn này. Fox nhận ra mình sẽ không thể thăng chức hay tăng lương nếu chỉ chăm chăm đuổi theo thông tin như lúc học hành ôn thi cấp ba, anh ta quyết định về nhà.