“Tiến sĩ Hearst, tôi đang tìm ông”
Thanh tra Tracy mở lời với tâm trạng vui vẻ. Đến trước phòng của Monica, Tracy và Fox gặp được Tiến sĩ Hearst. Vị tiến sĩ có vẻ ngạc nhiên trước cuộc gặp gỡ này, ông nói: “Ồ, chào anh. Tôi đang tìm manh mối. Tôi nghĩ nên hỏi Monica về chiếc máy đánh chữ của Smiley để chứng minh giả thuyết của mình.”
Tiến sĩ Hearst chỉ vào căn phòng phía sau. Ở đó, Monica vẫn đang nằm trên giường, Norman ngồi yên lặng trên chiếc ghế trước mặt bà. Tracy nói với vẻ trách móc một cựu vận động viên lớn tuổi đang thách thức một vận động viên vẫn đang thi đấu ở nội dung chạy 100m.
“Tôi cũng trông chờ vào giả thuyết của tiến sĩ, nhưng có vẻ lần này vô ích rồi.”
“Sao cơ?”
“Đúng vậy, vấn đề đã được giải quyết. Tôi đã tìm ra thủ phạm. Đó là...”
Đến đây, Tracy hít một hơi và quả quyết.
“...là James Barleycorn.”
Tiến sĩ Hearst hoảng sợ.
“Thật sao? Tôi cho rằng anh có cơ sở để khẳng định như thế?”
“Tất nhiên rồi. Tôi có bằng chứng nữa. Video của tiến sĩ cũng rất hữu ích. James là thủ phạm – không còn nghi ngờ gì nữa, người lạ mặt đội chiếc mũ kỳ quái đó. James đã giết John, cả ba người phụ nữ mất tích trong ba tháng qua và một nữ sinh trung học vào Halloween năm ngoái.
Giọng Tracy càng lúc càng phấn khích. Tiến sĩ Hearst ngăn lại.
“Này, Monica có thể nghe thấy đấy. Đừng nói to quá.”
Tracy tỏ vẻ bất cần.
“Ông lo bà ta bị sốc? Nếu đó thực sự là một cú sốc thì người sốc nhất chính là tôi đây. Một ngày nào đó bà ta sẽ biết những gì con trai mình đã làm. Chuyện sớm muộn thôi. Giờ James đang ở đâu?”
“Chắc James đang làm việc trong văn phòng của nhà tang lễ.”
Tracy gật đầu hài lòng.
“Tốt lắm. Vậy thì, giống như một thám tử vĩ đại trong tiểu thuyết trinh thám, chúng ta sẽ tiến hành một màn phân xử đỉnh cao với tên tội phạm.”