“À ừm thanh tra, tôi có chuyện muốn báo cáo..” Fox rụt rè trình bày.
Tracy bực mình. Lúc này, họ đang đứng trước cửa văn phòng nhà tang lễ. Không muốn bị gián đoạn khi sắp trình diễn khả năng phá án tuyệt vời, ông lườm Fox và hét vào mặt anh ta.
“Này, cậu ồn ào quá đấy. Muốn nói gì thì đợi bắt James xong rồi nói. Sao cậu cứ bắt tôi phải hét lên trong lúc quan trọng vậy?”
Fox lên tiếng phản đối, nhưng Tracy phớt lờ anh ta và gõ cửa văn phòng.
Không ai trả lời. Tracy bất chấp đẩy cửa vào. Một cơn gió lạnh thổi qua má ông. Cửa sổ trong phòng đều mở. Trong giây lát, Tracy nghĩ trường hợp tồi tệ đã xảy ra: James đã trốn thoát.
— Trời ơi, lại...
Tuy nhiên, suy nghĩ của ông ngay lập tức dừng lại. Họ thấy James đang ngồi ngay sau chiếc bàn làm việc bằng đá cẩm thạch.
James im lặng nhìn ba người với vẻ mặt chế giễu không chút sợ hãi. Một sự im lặng khó xử ngự trị căn phòng.
--- Chà, chuyện gì vậy, Tracy nghĩ. Ngay cả một điều tra viên kỳ cựu như mình cũng chưa bao giờ trải qua một cảnh kịch tính như vậy. Không cần bắt đầu bằng những lời chào khách sáo. Nên đi thẳng vào vấn đề ở đây.
Tracy hắng giọng.
“Anh Barleycorn, tôi muốn mời anh đến sở cảnh sát một lát. Có liên quan đến vụ sát hại John Barleycorn.”
James vẫn im lặng với điệu cười thách thức. Tracy coi đây là một thử thách.
“Ồ, anh đang dùng quyền im lặng sao? Tốt thôi. Như thế giúp tôi không phải đọc Quyền Miranda đấy. Nhưng tôi vẫn có thể quay lại với lệnh bắt giữ anh. Tôi không phải người kiên nhẫn đâu. Chúng ta hãy làm thế này. Tôi sẽ vén màn vụ án này. Một lời giải thích thuyết phục sẽ buộc anh phải đến sở cùng chúng tôi”
James vẫn im lặng. Tracy nguyền rủa trong đầu.
— Ban đầu ai cũng cứng miệng thế thôi...
Phớt lờ James, Tracy quay sang Tiến sĩ Hearst.
“Trước hết, thưa tiến sĩ, tôi phải bắt đầu bằng việc kể cho ông nghe lý do tôi đến nhà Barleycorn vào tối hôm đó. Như ông đã biết, buổi tối khi John Barleycorn bị giết, không ai gọi tôi đến hiện trường cả. Tôi đến tìm tiến sĩ vì muốn hỏi ông vài điều về vụ hàng loạt phụ nữ mất tích”
Tracy lấy trong túi ra một bức ảnh chụp nữ sinh trung học ngay trước thời điểm cô biến mất.
“Cửa sổ của một tòa nhà bỏ hoang ở phía sau phản chiếu bóng của một chiếc ô tô không nằm trong trường. Tôi đã không bỏ qua chi tiết là thân xe có một thứ trông giống logo của nghĩa trang này. Vì vậy, tôi nghi ngờ xe tang của nghĩa trang này có liên quan đến vụ việc. Nhưng trước khi tôi có thể nói với Tiến sĩ Hearst, một sự náo loạn ngớ ngẩn xảy ra khiến mọi suy luận ban đầu của tôi tiêu tan.”
Tracy cắn môi nhớ lại bao tủi nhục và cú sốc mà mình phải chịu đựng trong mấy ngày qua.
“Lẽ ra tôi nên đi theo con đường này ngay từ đầu, thay vì bị lừa dối bởi những điều vô nghĩa trong chuyện người chết lần lượt sống lại. Nhưng vào thời điểm đó, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng hàng loạt vụ mất tích lại liên quan đến vụ sát hại John. Sau khi biết Farrington không có thật, và James, khi anh nói đã tạo cơ hội để William và Jim đưa xác ra ngoài, tôi bắt đầu nghi ngờ anh. Ngay sau đó, tôi nhận được một số thông tin thú vị về anh. Hình như anh gặp chút vấn đề về tình dục.”
Tracy thấy lời nói của mình đầy uy lực, nhưng James không nhúc nhích.
Tracy vờ tỏ ra rộng lượng. Ông sẽ không để James biết thông tin này đến từ phòng khám của Bác sĩ Collins. Bản thân Tracy cũng không vui nếu tin này lộ ra ngoài.
“Đó là lúc tôi bắt đầu nghĩ vụ án này có liên quan đến vụ hàng loạt phụ nữ mất tích. Tôi trở lại với suy luận ban đầu, suy nghĩ về nguyên nhân của những vụ mất tích hàng loạt. Thứ nhất, tại sao bốn người phụ nữ lại biến mất không dấu vết? Dù cho rằng thủ phạm dùng ô tô nhưng cảnh sát không thể tìm thấy chiếc xe chở những người phụ nữ đó.
Đặc biệt vào ngày Halloween hôm đó xảy ra một vụ cướp ngân hàng vào cùng thời điểm nên ngay sau khi nữ sinh trung học mất tích, một hàng rào đã được thiết lập xung quanh đường 113 và các con đường khác. Tại sao chiếc xe chở nữ sinh trung học không hề bị bắt dừng lại? Đó là vì thủ phạm đã sử dụng một chiếc xe mà các nhà điều tra sẽ bỏ qua, một chiếc xe có thể lướt qua hàng rào như một bóng ma.”
“Đó là xe tang của chúng tôi sao?” Tiến sĩ Hearst nói.
Tracy gật đầu tán thưởng. Chỉ cần nhanh trí hơn vị tiến sĩ này thì từ nay, trưởng phòng sẽ không thể vênh váo với Tracy được nữa.
“Phải. Một chiếc xe tang. Hôm đó, chiếc xe tang chạy trên đường 113 hướng về Nghĩa trang Smiley đã bị kiểm tra tại đây. Tôi đã nhận tin này từ cảnh sát vào đầu giờ chiều nay. Thường mọi người có khuynh hướng tránh xa xe tang vì cho rằng nó mang điềm rủi. Viên cảnh sát đó cũng thế, anh ta hơi do dự nhưng vẫn quyết định kiểm tra. Anh ta dũng cảm mở nắp quan tài, phát hiện bên trong có xác một bà lão nên đã sợ hãi đóng nắp lại. Chà, James, tôi cho rằng anh đã tiêm chloroform [12E] vào người bà lão. Do tính chất công việc, tôi nghĩ anh sẽ có loại thuốc này. Chuyện gì thực sự đã xảy ra? Anh có bắt cóc một nữ sinh trung học rồi trang điểm cho cô bé thành một bà già không? Hay anh giữ xác bà già thật trong quan tài đặt trong xe rồi giấu nữ sinh trung học dưới xác chết đó?”
Lời buộc tội gây sốc này dường như không gây tác động lên James. Tracy càng lúc càng thất vọng.
“Được thôi. Tôi có thể dễ dàng tìm ra phương thức giết người của anh. Tôi biết anh đã đánh lừa các nạn nhân như thế nào. Bằng chứng là sau khi kiểm tra, tôi phát hiện anh đã sử dụng xe tang vào ngày bốn người phụ nữ mất tích. Thời điểm đó anh cũng ở ngoài một mình. Anh ghi tên Walter vào cột hành khách trong lịch trình chuyến đi, nhưng khi hỏi Walter, tôi nhận được câu trả lời rằng ông ta không nhớ có đi xe anh vào những ngày đó. Một mình anh lái xe tang và không có phụ tá, làm thế nào anh có thể đặt xác vào quan tài? Tôi cũng tiến hành kiểm tra tang lễ và thông báo tử vong các ngày. Tuy nhiên, không có bất kỳ trường hợp tử vong hoặc đám tang nào tại các điểm đến anh đã khai. Đêm Halloween cũng vậy. Hôm đó chỉ có một nam nhân viên ngân hàng 28 tuổi bị bắn chết tại nơi làm việc ở Marbletown và một lao công 42 tuổi bị ô tô đâm tại ngã tư đường Shakey. Không có bất kỳ bà già nào qua đời theo báo cáo của cảnh sát địa phương”
Tracy không quan tâm đến phản ứng của James. Không chần chừ thêm nữa, ông thực hiện đòn tấn công cuối cùng hạ gục đối phương.
“Có một khía cạnh đáng ngờ khác trong vụ này. Đó là vẫn chưa tìm được những người phụ nữ mất tích. Ngoại trừ cánh tay trái của nữ sinh trung học được phát hiện ở Núi Knox, cảnh sát không tìm được gì thêm. Vì thế, tôi đã nghĩ đến xe tang. Hay nói cách khác, phải có một điểm mù nào đó. Một nhà văn trinh thám từng nói hãy giấu xác chết trong một đống xác chết.”
“Nó là câu chuyện về Vua David trong Kinh Thánh” Tiến sĩ Hearst nhanh chóng sửa lời.
“Không quan trọng. Tóm lại, xe tang là một điểm mù, và nghĩa trang là một điểm mù hoàn hảo để giấu xác chết. Hơn nữa, anh lại là người được phép dùng lò hỏa táng”
“Trời ạ, việc đó...” Tiến sĩ Hearst than thở.
“Gần nơi John bị đâm, không hiểu vì sao lại có ba mẫu đơn hỏa táng chó bị đánh rơi. Tôi đã để mắt đến ba mẫu đơn đó. Danh tính con chó là một trò bịp, còn ngày sử dụng lò hỏa táng lại có một sự trùng hợp thú vị. Cả ba đều được dùng vào hai ngày sau khi người phụ nữ mất tích. Và một ngày sau Halloween, một lò hỏa táng bị phát hiện đã được sử dụng với đơn hỏa táng giả. Thật thú vị, anh có thấy vậy không? Ai đó đã bí mật sử dụng lò hỏa táng sau khi người phụ nữ mất tích”
“Tôi chắc là cả John và William đều biết cách sử dụng lò hỏa táng này.”
Tiến sĩ Hearst trả lời thay cho James, người vẫn giữ im lặng.
“John có mẫu đơn xin hỏa táng sao?”
“Chà, có thể John tình cờ đọc được mẫu đơn giả khi đang kiểm tra mức tiêu thụ nhiên liệu của lò hỏa táng”
“Nhưng tôi tin rằng cũng như tôi, John đang tìm kiếm kẻ giết người trong nghĩa trang. Tôi biết trước lúc chết, John cũng đang lần theo những manh mối như tôi, điều tra nhân viên hỏa táng và cả nhân viên điều phối. John đã nắm được danh tính kẻ giết người. Ông ta đến gặp hắn và bị giết. Này, tiến sĩ, trong bữa tiệc vào ngày John bị sát hại, nạn nhân đã nói điều gì đó với anh James đây phải không?”
“Phải. John thông báo James bị sa thải. Anh biết tại sao mà, John cũng nói rồi: ‘Trong tối nay, hãy thu xếp hành lý và rời khỏi đây.”
“Mọi chuyện đã rõ. James, nạn nhân biết anh là một kẻ trộm xe tang, dụ dỗ phụ nữ và giết người. Tuy nhiên, vì sợ làm ảnh hưởng đến uy tín của nghĩa trang, John không đưa ra bất kỳ lời buộc tội nào mà chỉ bảo anh rời đi. Nhưng anh ghi thù trong lòng. Có thể anh có nhiều động cơ khác để giết John – để bịt miệng, để chiếm nghĩa trang hoặc giành tài sản thừa kế. Chỉ cần giết John, mọi chuyện sẽ tốt đẹp với anh. Ngày hôm sau anh bị buộc rời khỏi nghĩa trang, nên ngay đêm đó anh quyết định giết John. Mấu chốt của vụ việc đó là…”
Đến đây, Fox kéo tay áo Tracy rồi thì thầm: “Thưa thanh tra, xin lỗi vì ngắt lời ông..”
Đang trong trạng thái hưng phấn, Tracy giận dữ lắc cánh tay.
“Này, cậu không biết tôi không thích người khác chen ngang lời sao? Tôi đang giải quyết chuyện quan trọng”
Ông hắng giọng rồi tiếp tục.
“Xin lỗi, cấp dưới tôi thiếu suy nghĩ quá. Trở lại câu chuyện nào. Mấu chốt chính là việc tên tội phạm đột nhập vào căn phòng khóa kín”
--- Tốt rồi, mình đã giống một thám tử thực thụ, Tracy nghĩ.
“Anh quyết định giết người trong tối đó, nhưng lại gặp một bài toán khó là phải tiếp cận John trong phòng kín. Ở lối vào hành lang cánh Tây, nơi John bảo sẽ làm việc ở đó cả đêm, có nhân viên tiếp tân luôn túc trực. Phòng thăng thiên, ‘Giấc ngủ hoàng kim’ và cánh cửa dẫn ra bên ngoài ở cuối hành lang cánh Tây đều bị khóa trái. Văn phòng cũng vậy. Nhưng làm thế nào kẻ sát nhân tiếp cận nạn nhân? Đến đây, tôi phải cảm ơn Tiến sĩ Hearst”
Tracy bình tĩnh gật đầu với vị tiến sĩ già.
“Camera mà tiến sĩ đã đặt cũng như đoạn video thu được khiến chúng tôi cực kỳ rối trí, nhưng cuối cùng nó lại có ích. Người lạ mặt bất ngờ xuất hiện này đến từ đâu, làm thế nào xâm nhập vào gian an trí của ‘Phòng thăng thiên? Ta thấy trong video, quan tài được đưa vào đó khoảng 10:06, kẻ đó có thể theo vào từ đây. Không có kẽ hở nào khác ngoài chiếc quan tài đó, phải không? Sau đó, tôi đặt nghi vấn với những kẻ đã can thiệp vào quan tài của Farrington.”
Nhưng lời cắt ngang của Fox lại khiến Tracy khó chịu.
“Nhưng thanh tra, tôi đã kiểm tra Farrington, hay đúng hơn là O’Brien, nằm trong quan tài sau vụ việc đó. Chắc chắn James không thể ở đó được. Trong quan tài là một xác chết cũ. Tôi có chạm vào rồi. Lạnh như băng. Tôi chắc chắn có một xác chết nằm trong đó.”
Tracy khịt mũi chế nhạo.
“Hừm, tôi biết mà. Chính cô Edding - người đưa quan tài vào, cũng xác nhận rằng cô ấy đã chạm vào xác chết nằm trong đó. Đúng là xác của O’Brien nằm trong quan tài đó. Tuy nhiên chỉ có một phần…”
“Một phần sao?” Fox đảo mắt.
“Phải, một phần. Nói đúng hơn là chỉ có phần đầu, cánh tay trái và phải phần dưới khuỷu tay của O’Brien thôi. James định lẻn vào cánh Tây bằng cách trốn trong quan tài, nhưng anh ta biết cần phải ngụy trang. Nếu cô Edding mở nắp quan tài trước khi anh ta đạt được mục đích, họ sẽ chạm mặt và như thế sẽ hỏng việc.”
Nghe vậy, Fox ngây ngô cười nhưng nhanh chóng im bặt khi bị Tracy nhìn chằm chằm.
“Thủ phạm nảy ra ý tưởng lợi dụng đám tang giả mà William lên kế hoạch. Vị trí ngay ‘Phòng thăng thiên và xác chết lại có sẵn, ngụy trang rất dễ dàng. Mà tiến sĩ, ông từng nói quan tài mang ; vào ‘Phòng thăng thiên là cỡ L phải không?”
“Theo tôi thấy là vậy.
Bằng một cử chỉ tự phụ, Tracy lôi thước dây ra khỏi túi như làm ảo thuật.
“Tôi đã đo quan tài. Chắc chắn là quan tài cỡ lớn. O’Brien chỉ cao khoảng 5 feet 10 inch, nhưng bên trong quan tài lại dài hơn 1 feet. James, chắc anh cao bằng O’Brien phải không?”
James không trả lời. Tracy ngạc nhiên trước sự bướng bỉnh của đối thủ. Nhưng ông nắm giữ con át chủ bài ở đây.
“Anh chui vào quan tài và để đầu của O’Brien vào khoảng trống phía trên đầu mình. Trời giúp anh khi cơ thể của O’Brien đã nát vụn sau vụ tai nạn xe hơi. Anh đã dùng phần thi thể đó để ngụy trang cho chính mình. Khi nhìn vào quan tài, ta chỉ thấy được phần cổ và cánh tay của O’Brien, còn thân anh được một tấm vải liệm che kín”
“James dùng xác chết để ngụy trang sao?” Tiến sĩ Hearst kinh ngạc nói.
Tracy gật đầu cười.
“Đúng. Đây là thủ thuật tẩm liệm giỏi nhất phương Đông. Quả là một mánh khóe thông minh sẽ chẳng bao giờ bị lộ tẩy nếu không có sự xuất hiện của điều tra viên giỏi nhất phương Đông”
Không ai thốt nên lời thán phục khiến Tracy hơi đỏ mặt, ông tiếp tục nói.
“Một bộ quần áo liệm đơn giản – áo sơ mi, cà vạt, mặt trước áo được khâu lại với nhau – trò bịp này đã đánh lừa được cô Edding và Fox. Kẻ sát nhân còn sống dùng tấm áo trước ngực nạn nhân che đầu mình, chỉ lộ cổ và cánh tay của O’Brien để khiến mọi người tin đây là xác chết. Rồi sau đó, khi anh ta được đưa vào ‘Phòng thăng thiên’...”
“Khoan đã” Tiến sĩ Hearst chen ngang: “Đây là một thủ thuật thông minh, nhưng tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi...”
Tuy nhiên, những lời bình phẩm của vị tiến sĩ già đã bị gạt sang một bên. Hôm nay, Tracy tràn đầy tự tin và tinh thần quyết chiến.
“Tiến sĩ, ông hãy yên lặng chút đi. Tôi sẽ giải thích nhanh thôi. Sau đó, tôi sẽ tiếp nhận phản biện. Dù là một người nghiệp dư nhưng ông đã được chào đón vào đội như một thám tử vĩ đại. Tôi muốn ông hãy tôn trọng quy trình làm việc của tôi.”
Không ai có thể ngăn được đà cuồng nộ của Tracy.
“Kẻ sát nhân được đưa vào ‘Phòng thăng thiên’ đã lẻn ra khỏi quan tài và chờ thời cơ đến. Khoảng 10 giờ 38 phút, Isabella vào phòng mang theo một con dao găm. Tôi không thể xác nhận việc này, nhưng có thể kẻ sát nhân đã nhìn thấy Isabella qua khe hở trên cánh cửa ‘Phòng thăng thiên và nghĩ sẽ dùng con dao đó. Sau đó, anh ta hành động. Trò đuổi bắt thót tim đó kết thúc lúc 10 giờ 55 phút theo đồng hồ trên video, khi cả John và kẻ lạ mặt đều bước vào Phòng Giấc ngủ hoàng kim. Kẻ lạ mặt vào gian an trí trước, lấy con dao găm ra khỏi quan tài của Smiley và đâm John, người bước vào sau và không mang theo vũ khí gì. Sau đó, kẻ sát nhân đập vỡ chiếc đồng hồ bỏ túi của John, quay ngược kim đồng hồ, hiển thị thời gian khi Isabella ghé qua. Tôi cho rằng hung thủ cố tình vu tội giết người cho Isabella.
Tiến sĩ Hearst tỏ vẻ nghi ngờ: “Chỉ trong năm giây?”
Trong giây lát, Tracy không nói nên lời nhưng vẫn tỏ ra dũng cảm.
“Phải. Đó là những gì hiển thị trên chiếc máy Sony cao cấp của ông. Nên nhớ rằng khi dùng tên lửa hạt nhân thì chỉ cần chưa đến năm giây, ta có thể xóa sổ một quốc đảo ở phương Đông khỏi trái đất. Cho nên, chuyện đó hoàn toàn có thể”
Tiến sĩ Hearst có vẻ không bị thuyết phục bởi lập luận gượng ép này, nhưng Tracy vẫn tiếp tục.
“Sau khi giết người, kẻ lạ mặt vào văn phòng và tìm kiếm bằng chứng có thể truy ra mình – như đơn yêu cầu hỏa táng một con chó – nhưng anh ta không tìm thấy. Vì thế, để cản trở điều tra, anh quyết định lấy trộm tiền từ két sắt và để lại dấu vân tay của O’Brien ở đó.
Tiến sĩ Hearst lại lên tiếng: “Vậy còn lời vu khống Isabella thì sao?”
“Ngay cả kẻ giết người xảo quyệt cũng sẽ hành động không nhất quán khi phạm tội” Tracy chống chế.
Như để giáng thêm đòn tấn công, Tiến sĩ Hearst tiếp tục đưa ra những lập luận phản bác: “Việc dùng dấu vân tay từ cánh tay đứt lìa của O’Brien để đánh lạc hướng cuộc điều tra khá vô lý. Với công nghệ của phòng thí nghiệm pháp y hiện tại, dấu vân tay sẽ được phát hiện và phân tích dưới dạng các mẫu sinh học như độ ẩm, chất béo và các chất tích điện nhỏ. Tay ông ta bị đứt lìa, là dấu vân tay của một bàn tay đã chết, kiểm tra sẽ biết ngay”.
Thay vì khó chịu, khuôn mặt của Thanh tra Tracy lại bừng lên. Ông vừa nói vừa cười khẩy: “Ông là một học giả vĩ đại, là cố vấn điều tra được cảnh sát công nhận, nhưng đây chỉ là ý kiến của một người nghiệp dư.”
“Vậy thì sao?” Tiến sĩ Hearst có vẻ rụt rè hẳn.
“Các điều tra viên biết rằng dấu vân tay họ tìm thấy là từ những ngón tay bị cắt đứt của một người đàn ông đã chết, tiến sĩ ạ. Ông hãy tập trung xem xét tâm lý tội phạm kìa. Ông biết đó, chúng ta đang trong một thế giới kỳ lạ nơi người chết được hồi sinh, đây là điều kiện vô cùng thuận lợi cho kẻ thủ ác. O’Brien có thể trở về từ cõi chết và là kẻ đứng sau tất cả.”
“Cũng có thể” Tiến sĩ thôi không tranh luận nữa.
Trấn tĩnh lại, Tracy quay sang James và tiếp tục màn lập luận.
“Vì Isabella bất ngờ phát hiện thi thể sớm nên chúng tôi đã đến cửa hông bên ngoài cánh Tây trong khi thủ phạm đang ở trong văn phòng. Lúc đó là hơn mười một giờ. Trong video, kẻ đó giật mình trước sự hỗn loạn ở cửa hông nên đã lập tức chạy vào Phòng thăng thiên. Sau đó, anh trốn trong quan tài và nín thở một lúc. Lúc này, cấp dưới của tôi, Fox, đã kiểm tra quan tài, nhưng vì không xem xét kỹ nên đã bị lớp ngụy trang bên ngoài thi thể O’Brien đánh lừa. Chà, cuối cùng vở kịch cũng đến hồi hạ màn. Khi Fox rời đi, kẻ lạ mặt lên kế hoạch trốn thoát. Nếu để lại đầu và cánh tay của O’Brien trong quan tài thì mọi chuyện sẽ đổ bể, nên anh đã mang theo phần thi thể này trốn thoát qua cửa sổ trong ‘Phòng thăng thiên’.
Như vậy, mọi người sẽ nghĩ O’Brien – lúc đó là Farrington – đã sống lại và trốn thoát. Vì đã có rất nhiều trường hợp trở về từ cõi chết, như tôi vừa nói, nên câu chuyện sẽ dễ bị điều hướng lệch lạc hơn. Tuy nhiên, do sợ William – người biết rõ về đám tang giả của Farrington - phát hiện và nghi ngờ, nên anh đổ tất cả cho O’Brien. Nếu anh nói ‘Walter đã nhìn thấy O’Brien tỉnh dậy trong quá trình tẩm liệm, tôi nghĩ đó là sự thật thì William sẽ nghe theo. Trùng hợp thay, O’Brien lại có ác cảm với John. Trường hợp khẩn cấp, anh có thể đổ mọi nghi ngờ lên người môi giới bất động sản tội nghiệp đó bằng dấu vân tay của O’Brien trong văn phòng John. James, anh biết sớm muộn gì mọi người cũng phát hiện ra Farrington không hề tồn tại, dù mọi chuyện diễn biến ra sao thì cuối cùng, anh vẫn sẽ dùng con át chủ bài ‘O’Brien hồi sinh để xóa bỏ mọi nghi ngờ.”
“Nếu không có hiện tượng nực cười người chết sống lại thì việc James thực thi và che giấu tội ác là điều không thể. Tiến sĩ Hearst nói thêm.
Tracy gật đầu như thể đây là lần đầu tiên tiến sĩ nói điều gì hợp lý.
“Dù đã trốn thoát qua cửa sổ nhưng vì vẫn lo lắng xảy ra vấn đề nên anh đã trở lại hiện trường, mặc vội chiếc áo khoác trắng, trở lại hình dạng của James và xuất hiện trong Phòng Giấc ngủ hoàng kim với gương mặt vô tội.”
“Chuyện gì xảy ra với đầu và cánh tay của O’Brien?” Fox nghi hoặc.
“Hỏi hay đấy Fox. Tình cờ thôi, nó đã được xử lý ở một nơi thú vị. Chuyện là thế này. Khi xuất hiện trước mặt mọi người, hung thủ có thể che đi vết tích trên người bằng một chiếc áo khoác dài màu trắng, mặt nạ giấu bên dưới áo. Nhưng đầu và cánh tay của xác chết quá cồng kềnh nên không thể giấu được. James đã quyết định giấu chúng đi trước khi trở lại hiện trường. Chính là trong quan tài của chiếc xe tang đậu ở bãi đậu xe bên cạnh lối vào.”
“Sau đó, John đã lái chiếc xe đó...” Fox chết lặng.
“Đúng thế, Fox. Tôi biết cậu sẽ rất ngạc nhiên khi nghe chuyện này. Chính nạn nhân đã mang bằng chứng ra khỏi hiện trường vụ án”
“Sau đó là thảm họa tại Quán cà phê Ngã Tư. Và trước mặt tôi, một cỗ quan tài bị văng khỏi xe tang, đầu và cánh tay của O’Brien vương vãi ở đó, và...”
“Chính xác. Tôi nghi ngờ xương cháy thành than của một người đàn ông lớn tuổi được tìm thấy ở đó là một phần cơ thể của O’Brien được sử dụng trong lúc James ngụy trang. Điều này sẽ sớm được xác nhận. Ơ’Brien không hồi sinh. Tội ác này không được thực hiện bởi bàn tay của người chết mà là kế hoạch độc ác của người sống”
Vào cuối buổi “biểu diễn” cá nhân kéo dài này, Tracy đã chờ đợi những tràng pháo tay nồng nhiệt. Nhưng bầu không khí u ám kỳ lạ bao trùm căn phòng, tên nghi phạm mà ông buộc tội không hề quỳ xuống sợ hãi. Đương khi Tracy bắt đầu thấy thất vọng, Tiến sĩ Hearst đưa ra nhận xét của mình.
“Thanh tra, có vấn đề trong lập luận của anh khiến tôi không hiểu lắm. Thứ nhất, anh nghĩ gì về bức thư cảnh báo đó?”
“Thư cảnh báo?” Tracy bối rối: “Có lẽ John đã bám đuôi James từ lâu và bảo anh ta rời khỏi nghĩa trang. Đáp lại, James đã đưa ra một lá thư cảnh báo. Chuyện xảy ra sau khi Smiley qua đời, vì thế, nếu dám manh động, John sẽ là người thứ hai phải chết. Còn bức thư cảnh báo thư ba gần đây là một trò lừa bịp mà James đã tự viết cho chính mình để mọi người khỏi nghi ngờ, đánh lạc hướng cuộc điều tra”
“Hừm, thế sao? Vậy anh giải thích sao về việc Smiley biến mất?”
“Tôi thậm chí còn không biết những chuyện trước đây liên quan đến Smiley. Chắc ông ấy sống lại thật và chứng kiến toàn bộ tội ác của James. Sau đó, với tư cách là người đứng đầu gia tộc, ông ấy phải gánh chịu tội lỗi và quyết định bỏ trốn. Không phải sao?”
“Tại sao John, người đã bị sát hại, không buộc tội James, người sau đó đã xuất hiện tại hiện trường?”
“Đó là... như John đã nói, có lẽ do bị đâm từ phía sau và không nhìn rõ hung thủ. Ngay cả khi tôi gặp James, tôi cũng không thể nhận ra vì chiếc khẩu trang” Tracy đáp trả với giọng cáu kỉnh và thô lỗ.
“Tôi không biết tại sao John không nói bất kỳ điều gì dù đã trở thành mục tiêu.”
Tiến sĩ Hearst và Tracy đang đối chọi nhau, phớt lờ sự hiện diện của James, người vẫn im lặng.
“Vậy nếu nghĩ thế này thì sao? Chúng ta đã tranh luận một chút về điều này trước đây, nhưng phải có lý do nào đó khiến John bảo vệ James chứ? Có thể sự việc kinh khủng hai mươi năm trước cũng liên quan. Đó chẳng phải cũng là chuyện riêng của James sao? Chúng ta hãy điều tra vấn đề này kỹ lưỡng từ bây giờ, được chứ?”
Tuy nhiên, cuộc phản công của Tiến sĩ Hearst không hề chậm lại.
“Tại sao kẻ đó không chọn dấu vân tay của bất kỳ ai khác mà lại chọn O'Brien?”
“Vậy là ông vẫn tin vào thuyết hoán đổi John là Smiley? John hoặc Smiley, người mà tiến sĩ cho là đang ở trong văn phòng, đã xóa dấu vân tay của bản thân vì cần giấu danh tính của mình. Tóm lại, đó là do ông suy nghĩ quá nhiều. Chính James đã làm điều đó. Anh ta xóa những dấu vân tay khác chỉ để nhấn mạnh dấu vân tay O’Brien. Một ý tưởng ngu ngốc, nhưng nó là vậy đấy”
“Tôi vẫn còn thắc mắc. Vấn đề lớn nhất là về phương pháp thâm nhập vào căn phòng bị khóa. Anh làm ầm ĩ về phòng khóa, phòng kín, nhưng tôi không tin thủ phạm lại đưa mình vào một tình huống khó khăn như vậy. Phương pháp xâm nhập không có căn cứ”
“Ý ông là sao?” Tracy khó chịu.
“Tôi nhớ Edding đã nói không trực tiếp nhận được chỉ thị của James mà tự nguyện khiêng quan tài để mọi người nhận thức được sự độc lập của phụ nữ. Kẻ sát nhân ẩn nấp trong quan tài phải nhờ đến sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy để có thể chớp được thời cơ trong phòng kín sao?”
Tracy tỏ ra nao núng: “Đó là... lời khai của Edding, nhưng thật ra cô ta là đồng lõa. Cô ta hợp tác với James. Edding biết rõ trong quan tài chứa gì và đã mang nó đi.”
“Vậy sẽ nảy sinh mâu thuẫn khác. Đó là lý thuyết ngụy trang sử dụng cái đầu và cánh tay của O’Brien mà anh đã đề cập trước đó. Anh nói mục đích của việc đó là để ngăn không cho cô Edding biết những gì ẩn giấu bên trong khi vô tình mở nắp quan tài phải không? Nếu là đồng lõa, James cần gì phải tốn công bắt chước ảo thuật gia Houdini [13E] ?”
Sau giây phút bối rối, Tracy bắt đầu kích động. Cuối cùng, ông nổi cơn thịnh nộ và tấn công Tiến sĩ Hearst.
“Tôi không phải thủ phạm, làm sao tôi biết rõ từng chi tiết được? Điều cảnh sát cần làm là suy luận phương hướng chính của vụ án. Sau đó, công tố viên tự do hoặc nhân viên FBI sẽ điều tra và nghiên cứu chi tiết. Dù sao..”
Tracy chợt nhớ ra đang nắm trong tay một bằng chứng quan trọng. Ông trấn tĩnh lại, lấy nó khỏi túi và đưa ra trước mặt James. Ông đã quá mải mê đối chọi với Tiến sĩ Hearst đến mức quên mất bằng chứng trong tay.
“Bức ảnh này được chụp khi tôi đột nhập vào nhà anh. Tôi dự định sẽ đến một lần nữa vào ngày có lệnh khám xét. Đây là chiếc mũ che mặt xuất hiện trong video đó”
Giọng của Tracy vang vọng trong không gian. James vẫn điềm nhiên dù bị đối chất hay xuất hiện chứng cứ buộc tội trước mặt. Nhưng Fox đứng bên cạnh lại nhìn ông với vẻ mặt kỳ lạ. Anh ta nhanh chóng cướp lời Tracy: “Tôi xin lỗi, trong lúc thanh tra và tiến sĩ mải mê tranh luận, tôi nghĩ có gì đó không ổn. Ông James đây... khi tôi đến gần hơn, ông ta đã chết rồi. Phía sau đầu có một vết nứt.”