Cái Chum Vàng

Lượt đọc: 1432 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- VI -
ở ngả tư đường

Một hôm dân huyện Tuy Viễn được nghe một cái tin mà ai cũng rụng rời

Chúa Nguyễn đi tuần về phía Nam đến phủ Quy Nhơn. Chúa rời cung là chuyện lớn cho nên binh tướng đi theo hộ vệ Chúa rất đông. Quan Quy Nhơn vẫn chưa yên lòng, cứ đem một đội quân nữa để che chở cho ông Chúa. Quân Quy Nhơn canh phòng vòng ngoài cùng, còn nơi Chúa nghỉ kể cả ngựa nghẽo của Chúa thì do quân riêng của Chúa coi.

Lần này Chúa cưỡi một con ngựa quý. Con ngựa do nước Cao Man biếu. Mỗi ngày nó đi năm sáu trăm dặm là thường. Nước đi của nó thật êm, có thể để một bát nước lên yên mà ngựa đi nước kiệu vẫn không sóng ra ngoài. Con ngựa quý đến nỗi chỉ nghe tiếng nó hí, ngựa cả một vùng cụp tai lại, chúi đầu vào xó chuồng. Đó là một con ngựa quý không biết chừng nào mà nói. Người ta còn kể rằng mồ hôi của nó đỏ như máu, đúng là giống ngựa hãn huyết trong sách đã nói tới.

Lẽ dĩ nhiên chung quanh con ngựa người ta phải canh đông như ruồi.

Thế mà Chúa đến Quy Nhơn lúc chiều, sáng hôm sau, con ngựa đã bị dắt mất tiêu. Trên tường dinh quan có ai viết một câu : ‘‘Người lấy ngựa của Chúa là Nguyễn Văn Tuyết ở Tuy Viễn’’.

Chúa Nguyễn giận điên người, sai đưa trát đi khắp nơi truy lùng tên Nguyễn Văn Tuyết.

Dân Quy Nhơn đóng cửa cười với nhau. Nhà Chúa hà hiếp dân cướp của dân, bây giờ mất cái gì dân chỉ cười, có thấy người lấy trộm ngựa cũng không ai đi báo quan cả.

Tin Tuyết lấy trộm ngựa của Chúa làm cho các bậc anh tài trong hạt thích lắm. Nhiều người rủ nhau đi tìm Tuyết để kết bạn. Hai anh em họ Ngô Văn Sở và Bùi Thị Xuân cũng rủ nhau đi tìm Tuyết. Xuân nói :

-Tuyết là người đáng khen. Chúng ta nên tìm kết bạn. Nếu không thì gặp những người tài khác cũng hay.

Hai người gói lương khô, nai nịt gọn ghẽ. Ngô Văn Sở đeo một cây đao, Bùi Thị Xuân giắt một đôi kiếm. Cả hai vốn giỏi võ và thầy dạy họ chính là ông của hai người: Tướng Ngô Mãnh. Tướng Ngô Mãnh ngày xưa đã từng làm quan trong triều, sau chán ghét sự thối nát của nhà Chúa đã bỏ quan. Ông tận tâm dạy hai anh em Sở.

  Hai anh em lên đường đi Tuy Viễn. Đường xa, rừng núi rậm rạp. Họ đi chậm. Đến một quãng đường hiểm trở, bỗng nghe tiếng hổ gầm rú. Hai anh em vội chạy lại, vừa chạy vừa rút binh khí ra.

Thì ra có một người đang đánh nhau với hổ. Dưới đất lại có xác một con hổ nằm, máu ra thành vũng. Dũng sĩ đánh hổ cũng bị thương, tay phải bị bại phải cầm dao sang tay trái. Anh dùng hết sức tàn để chống cự nhưng con hổ này rất hung dữ, nó là một con hổ cái, chắc nó muốn trả thù cho con hổ nhưng anh vấp rễ cây ngã vật ra đất. Con hổ vặn mình quay lại định chồm vồ tới nữa…

Không thể chần chừ được, Bùi Thị Xuân thét lên xông vào. Hai kiếm lia nhanh như chớp, một kiếm trúng mắt, một kiếm trúng ngực hổ. Con hổ nhảy dựng lên, nó điên cuồng vùng nhảy nhưng mắt nó bị mù rồi. Nó vằng mạnh rồi ngã quật xuống…

Ngô Văn Sở chạy lại đỡ người đánh hổ dậy. Người ấy bị thương mất máu nhiều và đã ngất đi. Hai anh em Ngô Văn Sở chặt cành cây làm cáng đưa người bị thương về chữa chạy.

Ít lâu sau qua cơn nguy kịch, người kia xưng tên là Trần Quang Diệu. Nghe đồn Tây Sơn có minh chủ dựng cờ khởi nghĩa nên Diệu tìm đến đầu quân.

Sau này Diệu và Xuân kết duyên với nhau. Họ nổi tiếng là hổ tướng Tây Sơn. Ngô Văn Sở là tướng theo Nguyễn Huệ đánh tan 29 vạn quân Thanh sau này.

Lần ấy, ra đi tìm Nguyễn Văn Tuyết để kết bạn, họ không gặp tráng sĩ lấy ngựa của Chúa Nguyễn. Nhưng họ lại gặp dũng sĩ đánh hổ Trần Quang Diệu. Thời bấy giờ, dũng sĩ tình cờ gặp nhau kết bạn như thế cũng nhiều.  

« Lùi
Tiến »