Cánh Kỳ Lân

Lượt đọc: 6271 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

“Fuyuki theo học một trường cấp ba khá tai tiếng ở Fukushima. Nghe bảo nhiều học sinh dù không tham gia băng nhóm bất hảo nào nhưng vẫn thủ sẵn dao để phòng thân. Trại trẻ mồ côi cho biết họ cấm lũ trẻ mang vật dụng nguy hiểm trong người, nhưng khó mà đảm bảo chúng không lén lút cầm theo.”

Nghe xong báo cáo, Ishigaki lộ vẻ thất vọng, hết gãi gáy lại lấy tay miết cổ, “Kể cả thế, vẫn chưa chứng minh được là hắn mang dao theo người. Kiểm tra việc mua dao đến đâu rồi?”

Sakagami đứng dậy với vẻ chán nản hơn cả Ishigaki, “Loại dao dùng để gây án được bán ra trên thị trường từ năm năm trước. Nói cách khác, Fuyuki chỉ có thể mua được sau khi chuyển lên Tokyo. Đây là mặt hàng bán online của một công ty ở Gifu, họ đã gửi cho chúng ta danh sách khách mua sản phẩm này nhưng không thấy tên Fuyuki. Cũng có khả năng người mua đã bán lại, vì vậy việc xác minh cách thức con dao đến được tay hắn là rất khó khăn.”

Ishigaki bĩu môi, cau mày, “Giá mà tìm ra mối liên hệ nào giữa hắn ta với con dao thì hoàn hảo nhỉ! Như thế thì kể cả Fuyuki có không tỉnh lại, chúng ta vẫn giải quyết được vụ này.”

Như thường lệ, các điều tra viên từ bên ngoài về đứng quanh Ishigaki. Thời điểm tập hợp là quá 8 giờ tối một chút.

Hôm nay Matsumiya và Kaga cuốc bộ tới lui đoạn đường giữa cầu Edo và Hamacho Ryokudo. Mục đích là để thu thập lời khai của những người có thể đã trông thấy Fuyuki đồng thời xác minh lộ trình tẩu thoát của nghi phạm. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa tìm được nhân chứng nào trông thấy Fuyuki. Khu vực này luôn tấp nập người qua lại, kể cả ban đêm, nên phải có biểu hiện gì đấy nổi bật lắm, không thì khả năng để lại ấn tượng trong trí nhớ ai đó là khá thấp.

Tuy nhiên, không hẳn là chẳng thu hoạch được gì. Vì hai người không chỉ tập trung vào những nhân chứng đã trông thấy Fuyuki mà còn tìm kiếm những chỗ Takeaki ghé qua. Nhờ thế họ phát hiện được thêm một quán ăn ông ta từng vào, đó là quán mì soba nằm trên phố Ningyocho. Kéo cánh cửa trượt là thấy lối đi hẹp chạy qua giữa hai dãy bàn ghế, sâu trong cùng là quầy tính tiền.

Theo lời khai của phục vụ thì Takeaki đến đây khoảng hai lần. Họ không nhớ chi tiết đến mức ông ta gọi món gì, chỉ nhớ là lúc ra về ông có khen đồ ăn của quán rất ngon. Chẳng mấy khi có dịp nên Matsumiya và Kaga dùng bữa trưa luôn ở tiệm này. Matsumiya gọi soba củ cải mài, sợi mì rất dai, nước dùng đậm đà, nói chung là ngon tuyệt.

Có một điều khá chắc chắn là Takeaki thường xuyên lui tới Ninggyecho.

Bây giờ đến lượt báo cáo của điều tra viên phụ trách việc quan sát tang lễ. Người này vẫn mặc bộ vest đen đi viếng, nhận xét rằng so với hôm qua canh linh, hôm nay khách đến viếng đông hơn, nhưng không có sự kiện nào bất thường.

Các báo cáo khác cũng không đóng góp gì nhiều vào tiến trình điều tra.

“Tình hình của Fuyuki vẫn chưa có gì thay đổi à? Chỉ mong hắn lựa chọn cho nhanh, một là tỉnh lại, hai là đi luôn.” Ishigaki thở dài.

Nói nghe có vẻ thất đức, nhưng thật lòng Matsumiya cũng có cùng suy nghĩ, các điều tra viên xung quanh đều im lặng gật gù.

“Có thể cho rằng động cơ là thù hận không?” Kobayashi lên tiếng.

“Có thể. Thông tin Matsumiya thu thập được đầy sức thuyết phục. Vụ lấp liếm tai nạn lao động chắc là có thật, tất nhiên cần xác minh chi tiết, chờ bên chuyên môn điều tra ngọn ngành giúp, chúng ta sử dụng kết quả họ cung cấp là ổn.”

Bên chuyên môn ở đây chính là Sở Y tế, Lao động và Phúc lợi.

“Hôm qua tôi có báo với họ về nghi vấn Kim khí Kaneseki che giấu tai nạn lao động. Họ đã hồi âm là sẽ ưu tiên điều tra.”

“Sắp có con mà vẫn chưa tìm được việc nên hắn bấn loạn, quyết định mang vụ che giấu tai nạn lao động ra đe dọa nạn nhân, với mục đích được nhận vào làm lại, phải không nhỉ?” Kobayashi ngẩng mặt lên trần lẩm bẩm. “Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể liên tưởng đến khả năng đơn thuần thế thôi. Hành vi che giấu tai nạn lao động bị xử lý ra sao?”

“Mức phạt tối đa là 500.000 yên 18 .” Matsumiya đáp ngay, nhờ hôm qua đã thử tìm hiểu.

Kobayashi khịt mũi, “Mức phạt đó có đủ năng để đem ra tống tiền không? Chà, cái này bắt buộc phải hỏi trực tiếp hắn ta rồi...”

“Đúng. Muốn biết động cơ phạm tội chi có cách hỏi thẳng thủ phạm thôi.” Ishigaki nhận xét. “Mấu chốt ở đây chính là con dao. Từ mai tiếp tục điều tra với mục tiêu là truy ra thông tin liên quan đến con dao. Tất cả các cậu, hãy tiến hành công việc trên tinh thần đó.”

“Rõ, thưa sếp.” Mọi người đồng thanh đáp lại.

Matsumiya nhìn sang Kaga thì thấy anh ở hơi xa mọi người, mắt dán chặt vào tập hồ sơ vật chứng và màn hình máy tính. Bất thần anh đứng bật dậy và rời khỏi phòng họp. Ngơ ngác một hồi, Matsumiya chạy theo.

“Anh Kaga!” Matsumiya gọi giật anh họ trên hành lang. “Anh định cứ vậy mà về thẳng luôn à?”

Sau một thoáng bối rối, Kaga nhún vai, “Nếu không thì sao?”

“Anh định ghé chỗ nào nữa à?”

“Tôi định đi ăn tối thôi.”

“Chỉ đi ăn tối thật chứ?”

“Ờ thì, còn mục đích khác nữa.” Kaga đưa tay lên gãi sống mũi cao vút.

“Đấy, em biết ngay mà. Em đi với anh.”

Ra khỏi đồn cảnh sát, hai người đi bộ về hướng Bắc, men theo đường Showa, đi qua đường hầm hiện trường rồi lên cầu Edo. Từ đó mà rẽ tiếp về phía Đông thì sẽ là cung đường mọi khi, nhưng hôm nay Kaga lại đi theo đường Showa để tiến về phía Bắc.

“Sao anh lại đi theo hướng này? Ningyocho ở hướng ngược lại cơ mà.”

“Không sao cả, cậu cứ im lặng và đi theo tôi.”

Họ đi ngang qua ngã tư Cụm 2 Honmachi rồi rẽ vào con hẻm thứ hai bên tay phải, ở đây có một tiệm chuyên giấy Nhật 19 , tầng trên tiệm hình như được dành làm triển lãm. Matsumiya lại một lần nữa trầm trồ, quả là một khu phố cổ xưa. Tiếp tục đi bộ thêm đoạn nữa thì bắt gặp đền thờ nhỏ ở bên trái, phía ngoài dựng cổng torii 20 . Khu vực Nihonbashi có rất nhiều đền thờ thần, đây là một trong những đặc điểm địa phương mà Matsumiya phát hiện được qua cuộc điều tra này.

Kaga dừng bước trước một quán ăn. Matsumiya ngỡ ngàng khi nhìn biển hiệu, “Lại mì soba?”

“Nếu Takeaki thích ăn soba thì việc đi thử vị ở nhiều quán khác nhau cũng đâu có gì lạ.”

“Vì thế mà anh phải lặn lội đến tận đây?”

“Không thích thì về đi.”

Quán có tên Hồng Mai Am. Kaga mở cửa đi vào, Matsumiya bước theo. Một phần ba số bàn đã lấp đầy, phần lớn khách hàng đang nhâm nhi bia hoặc rượu. Có lẽ uống xong họ mới gọi mì. Hai người được đưa đến một bàn trong góc. Họ gọi vài món đồ nhắm và bia. Quán chỉ có đúng một người phục vụ tất bật chạy tới chạy lui, xem chừng chẳng đào đâu ra thời gian rỗi để thong thả trò chuyện với họ. Bia và đồ ăn kèm được mang ra. Kaga nhanh chóng rót bia, hai người chạm cốc rồi mới uống.

“Anh Kyo, anh nghĩ thế nào?”

“Nghĩ gì?”

“Vụ này coi bộ chốt hạ rồi nhỉ. Thủ phạm là Fuyuki, động cơ thì như tổ trưởng Kobayashi nói ban nãy. Xem chừng bên trên muốn giải quyết theo hướng ấy.”

Kaga tách đôi đũa gỗ, gắp miếng dưa chua cho vào miệng, lẩm nhẩm khen ngon và nhấp một ngụm bia, “Bên trên muốn thế nào, bên dưới không cần quan tâm, việc chúng ta cần làm là đưa sự thật ra ánh sáng. Bỏ hết quan niệm cứng nhắc và định kiến đi, tập trung vào việc gạn lọc sự thật, ta có thể nhìn thấy những điều mà trong tưởng tượng cũng chưa bao giờ nghĩ đến.”

“Ý anh là có một sự thật bất ngờ khác?”

“Chà...” Kaga nghiêng đầu, rồi hơi nhoài người tới trước. “Hình như cậu đang hiểu nhầm, nên sẵn đây nói luôn, bản thân tôi cũng cho rằng nhiều khả năng Fuyuki là thủ phạm. Động cơ như tổ trưởng nói đủ sức thuyết phục đấy, nhưng nhăm nhăm chứng minh nó đúng xong, vụ việc đã sáng tỏ hoàn toàn chưa? Tôi cho là chưa. Nếu không tìm ra vì sao Takeaki hay lui tới khu phố này thì vấn đề của gia đình ấy, vấn đề giữa cha con ông ta vẫn chưa thể khép lại được.”

“Vấn đề cha con cũng thuộc trách nhiệm của cảnh sát à?”

“Tôi nghĩ thế. Nhưng tôi không ép cậu phải chấp nhận đâu.”

Thức ăn được mang ra.

“Món nào trông cũng ngon lành hết nhỉ.” Kaga hăm hở nhận xét với ánh mắt lấp lánh.

Matsumiya đưa đũa gắp miếng củ sen nhồi trứng cá tẩm bột chiên. Sự cân bằng giữa kết cấu và hương vị của món ăn quả thật tinh tế.

“Còn một điểm nữa cũng đang thu hút sự quan tâm của tôi,” Kaga nói. “Tôi kể cho cậu nghe là hôm qua tôi đã đến trường trung học chưa nhỉ?”

“Cái trường cấp hai của thằng con trai ấy hả? Anh chưa kể. Tên gì nhỉ, Shu...”

“Trường trung học Shubunkan. Tôi đã tìm ra Takeaki gọi cho ai rồi. Đó là giáo viên tên Itokawa, phụ trách câu lạc bộ bơi lội, là câu lạc bộ mà cậu con trai từng sinh hoạt. Nội dung cú điện đại khái là, dạo này quan hệ giữa hai bố con không được tốt cho lắm, nên tôi hơi lo, muốn gọi điện để trao đổi với thầy.”

“Ồ, Takeaki đang bận tâm như thế sao?” Matsumiya ngạc nhiên hỏi rồi uống cạn cốc bia.

“Cậu không thấy lạ à?” Kaga vừa rót thêm bia cho em vừa nhận xét. “Nếu băn khoăn điều này thì theo lẽ thường ông ta sẽ chia sẻ với một đối tượng khác chứ nhỉ?”

“Ý anh là giáo viên chủ nhiệm? Ôi dào, không hẳn đâu. Với những người sinh hoạt ở các câu lạc bộ thì người phụ trách luôn có vai trò rất đặc biệt đấy.”

Kaga xua tay, “Điều đó không cần cậu nói tôi cũng biết. Ý tôi khác cơ, tôi muốn nói thông thường người ta phải trao đổi trước tiên với mẹ của con trai mình, nói cách khác là vợ mình, đúng chưa?”

“À à...” Matsumiya vỡ lẽ. “Cũng đúng...”

“Nhưng bà vợ lại bảo Takeaki chẳng trao đổi gì với bà ta. Hơn nữa, nghe người nhà Aoyagi nói chuyện, tôi có ấn tượng là Takeaki khá thờ ơ với gia đình. Băn khoăn về con, thờ ơ với gia đình... Sự mâu thuẫn này là sao nhỉ?”

Matsumiya đăm chiêu nhìn vào khoảng không, “Quả là lạ!”

“Sao tự dưng gần đây Takeaki lại nảy ra ý định trao đổi với giáo viên về con trai mình? Và lý do gì khiến ông ta không chia sẻ vấn đề với vợ?”

“Đúng nhỉ! Thằng nhóc tên Yuto phải không? Hay chúng ta hỏi thẳng nó xem?”

“Cũng là một cách. Nhưng tôi nghĩ trước mắt cứ chờ coi tình hình thế nào. Nếu nó biết được chuyện gì đấy nhưng lại cố tình giấu giếm thì ắt phải có nguyên nhân. Mình mà hành động hấp tấp, có thể khiến thằng nhóc trở nên kích động, e rằng nó sẽ ngậm miệng luôn không chừng. Lứa tuổi này phức tạp như vậy đấy.”

Dường như hiểu ra, Matsumiya không khỏi mỉm cười, lại nhớ trước đây Kaga từng làm giáo viên cấp hai dù chỉ trong thời gian ngắn.

“Gọi mì soba thôi.” Kaga vẫy phục vụ. Họ yêu cầu một phần soba lạnh cho hai người ăn, tiện thể chìa ảnh Aoyagi Takeaki ra cho bà chủ xem. Người đàn bà đứng tuổi nhìn hình rồi lắc đầu, “Bao nhiêu là khách đến, tôi làm sao nhớ mặt từng người một được.”

Để cho chắc, họ chìa cả ảnh Yashima Fuyuki ra, nhưng bà ta cũng không có ấn tượng gì. Matsumiya thanh toán rồi cùng anh họ ra khỏi quán mì soba.

“Đưa cái biên lai tôi xem nào,” Kaga yêu cầu.

“Thôi, có đáng gì đâu.” Matsumiya đưa cho anh họ. Biên lai in rất tệ, chữ “Hồng” trong “Hồng Mai Am” không thấy đâu, còn số điện thoại của quán thì mờ tịt.

“Lặn lội đến tận đây mà đáng tiếc lại công cốc nhỉ?” Matsumiya châm chọc.

Nhưng Kaga không phản ứng lại, cứ đứng đó nhìn chằm chằm vào tờ biên lai. “Không công cốc đâu. Đạt được mục đích rồi. Mặc dù bà thím kia chẳng nhớ ra điều gì.” Anh lấy điện thoại, thao tác bằng một tay, tìm một tấm ảnh rồi chìa cùng biên lai về phía cậu em họ.

Matsumiya liền “Ồ” lên. Tấm ảnh trên màn hình mặc dù khác ngày tháng khác số tiền, nhưng đúng là chụp biên lai của Hồng Mai Am.

“Đây là biên lai trong ngăn bàn ở chỗ làm của Takeaki. Bữa trước tôi để ý và đoán rằng nó là của quán mì soba nên thử kiếm trên mạng và tìm ra chỗ này. Không sai vào đâu được. Takeaki thực sự từng đến Hồng Mai Am.”

Matsumiya ngước mắt nhìn biển hiệu lần nữa, “Nhưng tại sao lại ở tận đây chứ? Cách rất xa Ningyocho và Amazake Yokocho đấy.”

“Đúng. Lại là một bí ẩn mới nữa.” Kaga dõi mắt ra con đường tuôn đi tít tắp trước mặt.

« Lùi
Tiến »