Hơn 8 giờ tối, hai anh em về đến văn phòng ban chuyên án. Thật lạ là giờ này lại không thấy ai tụ tập quanh Ishigaki. Viên đội trưởng đang nhìn chằm chằm vào đống báo cáo trước mặt, dáng vẻ trầm ngâm.
Do nghi phạm đã qua đời nên vụ án được tiến hành theo hướng tống đạt hồ sơ sang công tố. Đây là chủ trương của lãnh đạo nên Ishigaki khó lòng làm trái, nhưng với cương vị chánh thanh tra dày dạn kinh nghiệm thì hẳn ông chẳng thấy thuyết phục ở bất cứ điểm nào.
Matsumiya báo lại rằng Kaori không hay biết gì về con dao của Fuyuki, tiện thể kể ra cuộc nói chuyện cuối cùng giữa hai người họ.
“Làm chuyện tày trời á? Lại thêm một dữ kiện bất ngờ nữa ư? Cứ xét diễn biến vụ án thì nói thế cũng là đương nhiên thôi.” Những nếp nhăn vẫn hằn sâu giữa hai đầu mày Ishigaki. “Câu đó thể coi là bằng chứng gián tiếp, nhưng vẫn chưa đủ sức nặng. Hắn không hề nói mình giết người, đúng chưa?”
“Vâng, quả là...”
“Quá yếu.” Ishigaki bĩu môi.
“Dạ, ngoài ra có một chuyện nữa,” Matsumiya liếc Kaga rồi kể, “Fuyuki còn gửi tin nhắn cho Kaori báo rằng sẽ đi phỏng vấn xin việc. Tính đến giờ chúng ta đều nhận định rằng hắn yêu cầu Takeaki tuyển dụng mình trở lại. Nhưng có thật như thế không?”
“Hả? Ý cậu là gì?”
“Có thể Fuyuki không đi gặp Takeaki, mà thực tế là đi phỏng vấn ở cửa hàng hoặc văn phòng khác thì sao?”
Ishigaki lộ vẻ ngờ vực, “Cậu kia, họp rồi mà không nhớ à? Chúng ta đã đi hỏi thăm hầu hết các nơi đang thông báo tuyển người nhưng không đâu gặp hay nhận hồ sơ của Fuyuki, lịch sử cuộc gọi cũng không cho thấy Fuyuki gọi đến cửa hàng văn phòng gì. Cậu nghĩ ứng viên mà không liên lạc trước với nơi sắp phỏng vấn mình sao? Hay cậu nghĩ riêng lúc đó hắn sử dụng điện thoại công cộng hoặc mượn điện thoại của ai khác?”
“Dạ không, em nghĩ tất nhiên trước đó hắn có liên lạc. Nhưng không phải bằng cách gọi điện.”
“Không gọi điện thì liên lạc kiểu gì đây? Nói cho cậu biết luôn là hộp thư của hắn cũng không có mail nào liên quan đến tuyển dụng cả nhé.”
Matsumiya lắc đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt híp của sếp mình, “Còn một cách liên lạc không cần đến điện thoại hay thư điện tử. Đó là đến trực tiếp.”
“Trực tiếp? Tại sao phải làm thế?”
“Vì làm thế nhanh hơn gọi điện nhiều. Khi nhìn thấy thông báo tuyển dụng, nếu chỗ tuyển dụng lại ở ngay trước mắt, không phải người ta sẽ nảy ra ý định đẩy cửa bước vào hay sao?”
“Ngay trước mắt?” Gương mặt vừa rồi còn không mấy thoải mái của Ishigaki chợt dịu đi. “Ý cậu là Fuyuki nhìn thấy thông báo đăng tuyển dán ở đâu đó?”
“Đúng thế. Có thể nó dán trên cửa hoặc vị trí nào khác. Fuyuki tình cờ nhìn thấy và quyết định đi vào để hỏi thăm. Và người phụ trách bảo “Hôm nay chưa sắp xếp để phỏng vấn được, mai anh hãy quay lại” chẳng hạn. Tình hình mà như thế thật thì lịch sử cuộc gọi không lưu bất cứ dấu vết nào cũng là bình thường, phải không ạ?”
Ishigaki khoanh tay trước ngực, ngước nhìn Matsumiya, “Nếu đúng như cậu nói thì mọi chuyện nghe chừng có lý hơn rồi đấy. Nhưng đáng lẽ Fuyuki phải kể cho cô gái cùng nhà biết chứ nhỉ? Hay hắn không muốn đối phương mừng hụt nên giữ im lặng?”
“Cũng có thể, nhưng khả năng cao nhất vẫn là không gặp thời điểm thích hợp để nói ra. Trước hôm án mạng, Fuyuki và Kaori cùng đi xem phim, chẳng mấy khi mới có dịp giải trí nên họ tập trung tận hưởng, không đề cập tới công việc. À, rạp chiếu phim họ đi là ở khu Ginza, nghe bảo trong lúc đợi đến giờ hẹn, Fuyuki tranh thủ lượn quanh. Em nghĩ nếu đúng hắn nhìn thấy thông tin đăng tuyển dán ở đâu đó thì chỉ có thể là vào khoảng thời gian này thôi.”
Ishigaki vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay, nhưng đã ưỡn thắng người dậy, “Dựa vào cái gì?”
"Dạ?"
“Ý tôi muốn hỏi làm sao cậu lại nảy ra suy nghĩ như vậy? Điều gì dẫn cậu đến ý tưởng đó?”
“À, là vì... đôi tất.”
“Tất? Lại gì nữa đây?”
Matsumiya thuật lại chuyện Kaori kể, “Việc Fuyuki cố công đi tìm đôi tất không thủng cho thấy hắn định đến một chỗ cần phải cởi giày ra, ví như một quán trải chiếu cói chẳng hạn. Nếu chỉ đơn thuần đi gặp Takeaki thì không cần cầu kì đến mức ấy.”
Ishigaki thở ra một hơi thật dài. Đôi mắt nãy giờ vẫn chăm chú vào Matsumiya giờ chuyển ra phía sau. Không khó để đoán ra ánh mắt nhắm đến ai. Đứng sau lưng Matsumiya là Kaga.
Những giả thuyết Matsumiya trình bày nãy giờ, tất thảy đều từ suy luận của Kaga. Vốn dĩ Matsumiya không sao hiểu được Kaga cứ gặng hỏi Kaori các sự kiện hôm trước án mạng để làm gì, phải đợi anh giải thích thì mới vỡ lē.
“Suy luận hết sức hợp lý!” Ishigaki cất lời. “Tôi chấp nhận giả thuyết này. Cứ làm theo ý cậu đi. Tôi sẽ chỉ thị cho nhóm điều tra hiện trường. Nếu đúng Fuyuki định đi phỏng vấn ở chỗ nào đó hoặc thực tế đã từng có mặt ở đấy thì rất có thể phương hướng điều tra sẽ thay đổi. Tất nhiên, thay đổi này có dẫn đến việc phá giải vụ án hay không thì chưa biết. Tùy tình hình, cũng có khi tất cả sẽ bị kéo về vạch xuất phát...” Giọng đội trưởng quả quyết, cho thấy ông đã sẵn sàng đương đầu với mọi khả năng.
***
Matsumiya đang chuẩn bị ra về thì Kaga đến gần, “Xem ra các góp ý đều được cấp trên tiếp thu nhỉ.”
“May thật! Giá mà anh Kyo... à, anh Kaga tự nói ra có lẽ sẽ tốt hơn. Đội trưởng lờ mờ đoán được các suy luận đó là của ai khác chứ không phải của em rồi.”
“Mọi thứ trên đời đều có vai trò riêng của nó. Cậu phải trưởng thành dần đi.” Kaga vừa nói vừa móc điện thoại trong túi ra. Hình như có cuộc gọi đến. “A lô... Vâng, tôi là Kaga đây... À à, cảm ơn chị... À, thế ạ? Tôi hiểu. Cảm ơn chị quá... Vâng, thế là tốt lắm rồi. Giờ chúng tôi sẽ đến đấy luôn.” Giọng Kaga nghe chừng nhẹ nhõm, nét mặt cũng hồ hởi hơn.
“Có tin gì hay ho hả?” Matsumiya hỏi.
“Tin tốt. Của bà chủ quán ăn suất hôm nọ. Bà ta báo là người khách trông thấy Takeaki ở đền Kasama Inari vừa đến quán. Giờ ông ta đang uống rượu ở đó.”
Hai thanh tra vội vàng chạy đến quán ăn, trông thấy bà chủ liền cất lời chào hỏi.
Ở bàn sáu chỗ, có bốn vị khách trong dáng dấp dẫn công sở đang ngồi nhâm nhi. Trên bàn bày nào sashimi, trứng cuộn, gà rán và nhiều món nữa.
Bà chủ chạy đến nói chuyện với vị khách mập mạp ngồi bên mé lối đi. Họ vừa thì thầm vừa đưa mắt về phía Matsumiya và Kaga. Lẽ dĩ nhiên ba người cùng bàn cũng tự động ngưng chuyện phiếm.
Vị khách mập mạp gật đầu, trong khẩu hình có vẻ là nói “Được”.
Bà chủ quán quay lại chỗ hai thanh tra, “Ông ấy bảo được.”
Kaga tiến lại gần bàn, chìa cho họ xem phù hiệu cảnh sát, “Trời đánh tránh miếng ăn, rất xin lỗi các vị.”
“À không, không có gì đâu.” Vị khách mập mạp thoáng lộ vẻ bối rối.
Kaga hỏi tên, và được biết ông ta là Iwai, hiện làm việc cho một công ty ở khu Hamacho.
“Tôi rất kinh ngạc khi nghe chuyện. Không ngờ lại bất hạnh thế. Nhưng tôi chỉ trao đổi bâng quơ vài câu với ông ta thôi chứ cũng chẳng biết được gì nhiều đâu.”
“Ông cứ kể đúng các chi tiết đã xảy ra, thế là đủ rồi. Người ông gặp có đúng là người này không?”
Iwai nhòm vào tấm ảnh Kaga lấy trong túi ra, gật đầu, “Chuẩn rồi.”
“Ông gặp vào tầm nào?”
“Chà, chắc là hai tháng trước đây.”
“Ở đền Kasama Inari?”
“Đúng.”
Theo lời Iwai, người mẹ tám mươi tuổi của ông bấy giờ lâm bệnh nặng, nên trong khoảng thời gian đó cứ tan làm là dọc đường về ông lại ghé vào lễ đền. Không biết có phải cầu khẩn hiệu nghiệm hay không mà chẳng bao lâu sau sức khỏe mẹ già đã hồi phục.
“Tôi chỉ lễ suông thôi, còn ông đó thì chuẩn bị đồ lễ rất cầu kì. Thành ra tôi mới tò mò bắt chuyện.”
“Đồ lễ cầu kì, ý ông là sao?”
“Là có hạc. Hạc giấy ấy.” Iwai hớp ngụm bia. “Không đến một nghìn con 27 đâu nhưng tôi đoán sơ sơ cũng phải cỡ trăm con. Ông ta đặt cả bó hạc giấy màu tím rất đẹp mắt lên trên hòm công đức, rồi chắp tay thành kính. Nhìn thấy cảnh đó, thử hỏi anh có muốn bắt chuyện không?”
“Màu tím... à? Thường thì gấp ngàn cánh hạc người ta sẽ dùng những mảnh giấy có màu khác nhau, nhưng ông ta chỉ chọn duy nhất màu tím thôi ư?”
Iwai nghiêng đầu suy nghĩ, “Chà, tôi không nhớ rõ chi tiết. Lúc đấy thoạt nhìn chỉ thấy ngạc nhiên và thầm tấm tắc, màu tím đẹp quá. Nhưng có khi nhiều màu trộn lẫn cũng nên. Tôi không chắc nữa.”
“Thế là tốt lắm rồi. Ông nói gì khi bắt chuyện với ông ta?” Kaga hỏi.
“Tôi nói, “Trông anh thành tâm thật nhỉ! Đền này thiêng lắm hả anh?”
“Ông ta phản ứng thế nào?”
“Hình như xấu hổ, ông ta vội vàng thu cất đám hạc giấy và trả lời qua loa, “Tiện đường ghé vào lễ thôi.”
“Tiện đường á?”
“Bấy giờ tôi nghĩ, mâu thuẫn thật. Mang theo cả hạc giấy thì làm gì có chuyện tiện đường. Chắc vì thế mà tôi còn ấn tượng. Khi trông thấy ảnh nạn nhân trên bản tin, tôi đâm ngờ ngợ và vô tình nhớ ra. Sau đó tôi đến quán này và ngẫu nhiên nhắc đến. Nếu có làm phiền mọi người thì cho tôi xin lỗi nhé.” Giọng Iwai phập phù, xem chừng đã hơi say.
“Ông bảo là nghe hỏi thăm xong thì ông ta vội vàng thu cất hạc giấy phải không? Hành động cụ thể là thế nào?”
“Thế nào á? Thì gom tất cả bỏ vào túi giấy hay bao đựng gì á. Xin lỗi, tôi không nhớ rõ lắm.”
Kaga gật đầu, “Tôi hiểu. Xin lỗi đã làm phiền ông.” Và cúi đầu, “Rất cảm ơn ông vì sự hỗ trợ.”
“Hình như vụ án khép lại rồi phải không?” Iwai tò mò hỏi. “Thủ phạm cũng đã chết. Tôi nghe trên ti vi người ta bảo thế?"
Lặng im một lúc, Kaga nở nụ cười, “Vụ án khép lại hay chưa, nhân viên quèn như chúng tôi không dám kết luận. Đơn giản là cấp trên chỉ thị ra sao thì tiến hành điều tra thể ấy thôi.”
“À à, hiểu hiểu... Cực quá, ngành nghề nào cũng thế nhỉ.” Câu cuối cùng là Iwai quay sang nhận xét với ba người cùng bàn.
“Đi thôi.” Kaga giục cậu em.
Matsumiya liền cúi chào bà chủ rồi mở cửa đi ra, vừa đi vừa nói, “Nếu là hạc giấy thì đáng ngạc nhiên đấy. Không phải kiểu cầu khấn thông thường mà khá thành tâm.”
“Nhưng Takeaki lại bảo tiện đường. Nếu lễ đền Kasama Inari chi do tiện đường thì ngôi đền ông ta thực sự muốn đến phải ở chỗ khác, viếng cả cụm Thất Phúc Thần là tranh thủ thôi, phải không nhỉ?”
“Em cũng nghĩ thế... Ngôi đền ông ta thực sự muốn đến là đền nào đây?”
Kaga đột ngột ngoặt vào một ngả khác lối đi thường ngày. Matsumiya vừa bước theo vừa cố suy đoán xem anh họ định đi đâu thì bất ngờ thấy xuất hiện trước mặt một cổng torii be bé. Cổng xây tích hợp vào khuôn viên tòa nhà, nên đứng hơi xa một chút là cực kì khó nhận ra ngôi đền bên trong.
“Là đền Matsushima, một trong bảy ngôi đền thuộc cụm Thất Phúc Thần.” Dứt lời, Kaga bước qua cổng torii.
Matsumiya bước theo sau, thấy trước đền thờ đặt một rào chắn, chắc vì bây giờ là ban đêm. Hòm công đức cũng được đặt ở mé trong hàng rào.
“Đền này thờ vị thần có tên Daikoku, là thần bảo trợ nông nghiệp và thương nghiệp. Người làm ăn kinh doanh như Takeaki đến đây để cầu xin thịnh vượng phát đạt thì cũng bình thường, nhưng mang hạc giấy theo thì không ăn nhập gì. Người ta chỉ gấp ngàn hạc giấy khi cầu khỏi bệnh hoặc sống lâu thôi. Với mục đích đó thì lễ đền Kasama Inari là hoàn toàn hợp lý...” Kaga rút sổ tay ở túi trong áo khoác. “Đền Kasama Inari thờ Jurojin 28 , thần bảo trợ trường thọ. Còn một đền nữa cũng thờ thần bảo trợ trường thọ, là đền Koami, thờ thần Fukurokuju 29 .”
“Có xa đây không?”
“Không, ngay cạnh đây. Đi xem thử đi.”
Sau khi quay lại khu phố Amazake Yokocho, họ tiếp tục rảo bước về phía Tây. Dọc đường đi ngang quán cà phê lâu đời mà Takeaki từng vào.
Hai người đi vòng ra phía sau trường tiểu học Nihonbashi, đến một ngã ba đường có nhiều tòa nhà vây quanh, diện tích không lớn, cây cối um tùm. Cổng torii và ngôi đền nằm lấp ló sau một rặng cây. Bên cổng torii treo đèn lồng.
“Đây chắc là ngôi đền Takeaki định đến nhỉ?” Matsumiya lên tiếng.
Nhưng trông Kaga vẫn chưa thỏa mãn, “Còn rất nhiều ngôi đền khác mà người ta có thể đến lễ để xin sống lâu khỏe mạnh, không nhất thiết phải là đền này.”
“Hay Takeaki có kỉ niệm đặc biệt nào ở đây chăng? Chẳng hạn từng đến cầu xin điều gì và được như ý?”
“Cậu quên lời vợ ông ta nói rồi sao? Takeaki không phải người sùng đạo.”
“Nói thế, ông ta đi lễ đền thật còn gì! Chưa kể hạc giấy nữa.”
“Đúng, đây lại là một bí ẩn to đùng khác. Vì sao phải gấp hạc nhỉ?”
“Chưa nghe một ai đề cập đến việc Takeaki gấp hạc giấy. Ông ta gấp từ khi nào? Lại còn nhiều như thế.”
“Đúng, mấu chốt đấy.” Kaga hưởng ứng. “Và tiêu hủy cả đống hạc giấy ở đâu chứ?”
“Hừm...” Matsumiya nhún vai. “Như Iwai vừa kể, Takeaki đặt đám hạc giấy lên trên hòm công đức và chắp tay vái lạy rồi thu dọn. Ông ta có thể mang chúng đến đâu đây? Hay là mang đi vứt?”
“Không, hạc giấy cầu nguyện không thể vứt bừa. Thế thì để ở chỗ nào được nhỉ?” Nói xong, Kaga chìm vào im lặng mất một lúc mới chậm rãi gật gù, nụ cười xuất hiện trên môi. “Ừm, phải rồi. Cách này chắc sẽ hiệu quả.”
“Cách nào? Anh đang tâm đắc chuyện gì đấy?”
“Tôi biết cách tìm ra ngôi đền ông ta thực sự muốn đến rồi. Xem chừng đám hạc giấy sẽ cho chúng ta đáp án.” Kaga trả lời, mắt chăm chú nhìn đền thờ đang chìm vào màn đêm tăm tối.