Cánh Kỳ Lân

Lượt đọc: 6304 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Ishigaki rời mắt khỏi máy tính xách tay, bắt đầu lầm bầm với vẻ cau có. Các hình ảnh đang hiển thị chính là dữ liệu trích xuất từ camera an ninh của hiệu sách.

Matsumiya và Kaga đứng đối diện với ông trong phòng họp nhỏ của Phòng Cảnh sát Nihonbashi. Vì chưa muốn công khai tin tức này cho nhiều người nên họ đề nghị gặp riêng đội trưởng ở đây.

“Vẫn chứng nào tật nấy... Tôi nói cậu đấy.” Ishigaki đưa mắt sang người đứng cạnh Matsumiya, chính là Kaga. “Nghe đồn cậu cố tình trụ lại ở phòng cảnh sát khu vực là vì không muốn bị tổ chức hạn chế, xem chừng tin đồn cũng không phải là vô căn cứ.”

“Thật ra đây là quyết định chung của hai chúng tôi sau khi thảo luận.”

“Hừ, thật không?” Ishigaki trề môi, khịt mũi. Mà thôi, chuyện bên lề bỏ qua. Việc quan trọng bây giờ là mấy đoạn băng này đây. Đúng là trông rất giống Fuyuki. Nhưng chỉ dừng lại ở mức giống thôi.”

“Vậy nên, vân tay trên sách...”

Matsumiya mới kịp nói đến đây thì Ishigaki đã ra dấu ngăn lại. Ông khoanh tay, thở dài, khép mắt. Matsumiya cũng đoán được sếp mình đang lo nghĩ chuyện gì. Giả sử tìm thấy dấu vân tay của Fuyuki thật thì mọi giả thuyết họ đặt ra trước đây sẽ lung lay đến tận gốc rễ. Giải thích thế nào với lãnh đạo? Đường hướng điều tra tiếp theo ra sao? Chẳng dễ gì xác định được đáp án cho cả hai vấn đề này.

Ishigaki mở mắt, nhìn chằm chằm hết Matsumiya đến Kaga, “Để tôi yêu cầu giám định xem sao. Diễn biến đột ngột quá, chắc chắn họ sẽ khó chịu cho mà xem.”

Nghe thế, Matsumiya thở phào cúi đầu, “Cảm ơn sếp.”

“Khoan đã! Tuy nhiên...” Ishigaki chống hai tay lên bàn, chồm người tới trước. “Trong trường hợp không tìm thấy dấu vân tay của Fuyuki, các cậu phải quên hết mấy đoạn băng đi. Được không?”

Matsumiya nhìn sang bên. Kaga trả lời, “Cũng được.” Thái độ thản nhiên như thể đã lường trước tình huống này.

“Thế thì tốt. Các cậu vất vả rồi.” Bỗng như sực nhớ, Ishigaki lại bảo, “À quên, hồi chiều, con trai nạn nhân bị đưa về đồn cảnh sát Meguro.”

“Con trai... Aoyagi Yuto nhỉ?” Matsumiya lên tiếng. “Đưa về đồn ạ? Nó làm gì để bị như thế?”

“Tội gây thương tích. Nó đánh nhân viên của Kim khí Kaneseki khi gặp người ta trên đường. Trước đó cả hai có đấu khẩu, nên hàng xóm đã gọi điện cho cảnh sát ngay.”

“Nhân viên Kim khí Kaneseki là ai?”

“Quản đốc thì phải.”

“À à...” Matsumiya nhớ ra. Là người đàn ông tên Kotake mình từng gặp ở nhà máy, và còn trả lời phỏng vấn cả trên ti vi. “Sao Yuto lại đánh ông ta?”

“Theo những người chứng kiến thì hình như Yuto nằng nặc cho rằng bố mình vô tội. Nó khẳng định Takeaki không bao giờ lại đưa ra những mệnh lệnh nhơ nhuốc như thế.”

“Hả?” Matsumiya đưa mắt nhìn Kaga.

“Đúng là cảnh nhà bất hạnh, chưa kể vụ em gái tự tử bất thành. Nghe bảo người bị đánh không muốn làm to chuyện nên Yuto được thả ngay. Tôi nghĩ hai cậu cũng cần biết thông tin này.”

“Bọn em hiểu rồi, thưa sếp.” Matsumiya tạm biệt và cùng Kaga rời phòng họp.

“Thử tưởng tượng tâm trạng bà vợ lúc này mà xem, thật quá đáng thương!” Matsumiya cảm thán. “Hành vi giết người đúng là chẳng khác gì tế bào ung thư. Từ đó mà bao nhiêu rắc rối đau buồn mặc sức lan tràn.”

“Đúng thế, nhưng có một điểm làm tôi hơi thắc mắc.” Kaga nói, mắt nhìn vào khoảng không.

“Điểm nào?”

“Vì sao Yuto lại phẫn nộ đến thế về tai tiếng của bố mình? Lúc trước chính miệng nó bảo Takeaki tự làm tự chịu mà?”

“Có thể thâm tâm nó lại tin tưởng vào bố mình. Thôi, chuyện đó tính sau, vụ camera an ninh như thế đã ổn chưa nhỉ?”

“Nếu chỉ có mấy hình ảnh ấy thôi thì giá trị làm bằng chứng rất thấp. Mong sao tìm được vân tay.” Kaga đưa mắt nhìn đồng hồ. “7 giờ 50 phút rồi à? Không nhanh không kịp mất.”

“Anh có kế hoạch gì à?”

“Tôi có hẹn. Cậu đi cùng đi.” Dứt lời, Kaga rảo bước thật nhanh.

“Có hẹn mà cho em đi cùng cơ à? Hẹn ai thế hả?”

“Nói nhảm! Chính cậu bảo tôi phải mau chóng liên lạc lại với người ta còn gì?”

“Hả? À à, có phải là...”

“Tokiko!” Kaga trả lời ráo hoảnh. “Có hẹn 8 giờ tối nay ở Ningyocho.”

“Anh Kyo chủ động liên lạc hả?”

“Ban nãy, trong lúc đợi cậu và Kaori ở hiệu sách, tôi nghĩ là kịp nên mới hẹn 8 giờ, ai ngờ lại sát hạt thế này.

“Thế hả? Nhưng tại sao lại là Ningyocho? Chọn chỗ nào đấy ở khu Ginza không tiện hơn à?”

“Tôi cũng nghĩ giống cậu, nhưng Tokiko yêu cầu đấy. Hình như cô ấy muốn thử một nhà hàng kiểu Tây ở Ningyocho.”

“Thế à?”

Vì chẳng còn mấy thời gian nên hai anh em bắt luôn taxi ở ngay cổng phòng cảnh sát. Xe rẽ vào đường Daimon, họ bước xuống, và trông thấy ngay biển hiệu cần tìm. Nhà hàng gồm hai tầng, xây dựng theo kiến trúc truyền thống 36 . Hai người đi vào và được chỉ lên tầng hai. Các bàn thấp dài kể cạnh nhau trong căn phòng trải chiếu. Kanamori Tokiko ngồi ở bàn trong cùng, đang mở đọc quyển sổ gì đó. Nhác thấy Matsumiya và Kaga, cô mỉm cười.

“Đã lâu không gặp.” Hai người đàn ông cúi đầu chào rồi khoanh chân ngồi xuống đối diện cô.

“Lâu thật, nhưng trong hai anh vẫn khỏe, thế là tôi yên tâm.” Tokiko nheo mắt đáp lại. Matsumiya cảm thấy cô gầy đi so với hai năm trước, nhưng nụ cười khỏe khoắn trên môi thì vẫn vẹn nguyên. “Anh lại cùng nhóm phá án với anh Kaga nữa hả?”

“Thỉnh thoảng thôi.” Matsumiya đáp.

Kaga mở thực đơn ra xem, “Món ngon nhất ở nhà hàng này là bò hầm. Tiếp đến là korokke 37 . Tất nhiên các món khác cũng rất vừa miệng.”

“Thế nhờ anh chọn món luôn đi.”

Matsumiya cũng tán thành ý kiến của Tokiko. Sau một hồi cân nhắc, Kaga vẫy phục vụ đến và gọi kha khá món, dáng vẻ cực kì quen thuộc, hẳn là đã lui tới chỗ này vài lần rồi.

“Giỗ chạp thì sao? Anh có thu xếp được thời gian không?” Sau khi cụng ly, Tokiko hỏi Kaga.

Kaga nhấp một ngụm bia rồi nghiêng đầu tư lự, “Chưa phá án xong thì chưa dám nói trước điều gì.”

“Sao bảo án mạng ở Nihonbashi được xử lý gần như gọn gàng rồi?”

“Đấy chỉ là phỏng đoán bừa bãi của báo đài thôi. Nghi phạm đã qua đời, nhưng chưa có gì chứng minh cậu ta là thủ phạm cả.”

“Chà, nghe phức tạp quá không hiểu được... Tóm lại tôi thấy ta cứ tiến hành như thỏa thuận lần trước, được không?” Tokiko hỏi bằng giọng mềm mỏng nhưng kiên quyết.

“À ờ...” Kaga mơ hồ gật đầu.

Chứng kiến ông anh họ phải lép vế trước người phụ nữ này, Matsumiya chợt thấy hả hê.

Thức ăn được mang ra. Korokke giòn giòn thơm ngon, rất hợp để nhắm với bia. Tôm chiên chắc thịt, hương vị đậm đà. Món bò hầm Kaga gợi ý thì mềm đến độ tan như bơ trên đầu lưỡi.

Dù đang tận hưởng hương vị tuyệt vời của những món ăn, Tokiko vẫn không quên mục đích chính của buổi gặp hôm nay. Trong lúc ăn, thỉnh thoảng cô lại dừng đũa, mở cuốn sổ đặt bên cạnh ra và hỏi ý kiến Kaga về các khâu chuẩn bị cho hôm giỗ: cách thức liên lạc với họ hàng và người quen, quà cảm ơn người đến dự, địa điểm dùng bữa sau nghi lễ... Xem chừng rất nhiều khâu cần lên kế hoạch. Nhưng câu trả lời của Kaga quanh đi quẩn lại chỉ là “Cứ làm sao cho hợp là được” hoặc “Tùy cô quyết định”.

“Này anh Kaga.” Vẻ mặt Tokiko đã hơi đáng sợ. “Đây là giỗ bố anh đấy, tích cực hơn lên, để tâm một chút xem nào.”

Nhưng Kaga chỉ thủng thẳng tráng miệng bằng tách cà phê sau bữa ăn, rồi lắc đầu, “Hôm trước nói rồi mà, giỗ chạp với tôi là không cần thiết. Nhưng cô cứ bảo phải tạo điều kiện để mọi người có dịp tưởng nhớ đến bố tôi nên...”

“Sao lại với anh là không cần thiết?” Tokiko đốp chát. “Mỗi năm nhớ tới bố mình một lần thì nhiều quá à?”

“Tôi có bảo không nhớ tới bố đâu. Có điều, đối với tôi thì mọi chuyện giải quyết xong rồi.”

“Giải quyết xong? Ý anh là gì?”

“Các vấn đề giữa tôi và bố đã thu xếp đầu ra đấy. Không cần phải nhìn lại nữa.”

“Sai quá sai! Tôi thấy anh vẫn chẳng hiểu cái gì cả.”

Trước kiểu nói thẳng thừng của Tokiko, Matsumiya chi dự thính mà cũng phải choáng váng.

“Tôi chẳng hiểu cái gì cơ?” Kaga gặng hỏi.

“Tâm trạng bố anh vào giờ phút cuối cùng. Ông cảm thấy thế nào khi sắp giã từ cuộc sống? Anh đã bao giờ nghĩ đến chưa?”

Kaga bình thản đặt tách cà phê xuống bàn, “Những thời khắc như thế chắc có nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tôi nhất thiết phải để tâm đến cả chuyện ấy ư?”

“Sao lại không? Nên biết bố anh đã mong ngóng được gặp hòn máu duy nhất của mình đến thế nào.”

Matsumiya tiếp tục choáng váng, quay sang nhìn Kaga.

“À... hình như chúng tôi từng thống nhất với nhau rồi. Trước đó ít lâu hai bố con tôi đã đi đến đồng thuận về vụ gặp mặt.”

“Vợ ông... Tức là mẹ anh đấy, đã trút hơi thở cuối cùng mà chẳng có ai bên cạnh, thậm chí không được nhìn mặt đứa con duy nhất lần cuối. Thành ra đến lượt bố thì anh cũng chẳng cần ở bên... Có phải hai người đã thống nhất như thế không?”

“Đúng đấy.” Kaga gật đầu. “Giao kèo giữa đàn ông với nhau.”

Tokiko nhếch một nụ cười nhạt, “Đúng là ngốc nghếch.”

“Ngốc là sao?” Giọng Kaga chùng xuống.

“Ý tôi là, giao kèo vào cái lúc cả hai còn khỏe phây phây thì chẳng có nghĩa lý gì cả. Anh đã bao giờ đối diện với khoảnh khắc ai đấy qua đời chưa?”

“Rất nhiều lần rồi. Đến mức không đếm xuể luôn. Nói gì thì nói, nó cũng liên quan đến công việc của tôi mà.”

Tokiko khẽ lắc đầu, “Anh chi đối diện với thi thể chứ không phải người còn sống. Bản thân tôi thì đã chứng kiến thời khắc con người chuẩn bị đi vào cõi vĩnh hằng rất nhiều lần rồi. Khi sắp đón nhận cái chết, người ta thường trở về đúng bản chất của mình. Niềm kiêu hãnh hay khả năng kiềm chế đều buông xuống hết, họ chỉ còn tâm niệm một điều duy nhất, là ước nguyện sau cuối của bản thân. Việc tiếp nhận ước nguyện đó chính là nghĩa vụ của người ở lại. Mà anh thì, đã khước từ nghĩa vụ này.”

Từng câu từng chữ của Tokiko đều thấm thía, làm Matsumiya không khỏi se lòng, bất giác lại nhìn người ngồi bên, tự hỏi Kaga sẽ phản biện thế nào. Chỉ thấy anh họ đang chìm vào câm lặng, gương mặt trông nghiêng hằn sâu nỗi đau, một biểu cảm Matsumiya chưa thấy ở anh bao giờ.

“Xin lỗi!” Tokiko khẽ nói. “Tôi hơi quá lời. Suy đến cùng, tôi nghĩ cách giã biệt của bố con anh cũng có cái hay của nó, chỉ là, giá anh để tâm thêm chút nữa đến cảm nghĩ của bố mình... Cứ xem như đây là lời thỉnh cầu của tôi.”

Kaga cau mày một lúc rồi liếm môi thì thầm, “Cảm ơn cô.”

Bữa tối kết thúc, ba người cùng rời nhà hàng. Đúng lúc một chiếc taxi còn trống trờ tới, Kaga giơ tay gọi lại.

“Cảm ơn vì bữa tối hôm nay. Chúc hai anh ngủ ngon.” Tokiko cất tiếng chào và chui vào xe.

Kaga nhìn theo cho đến khi taxi khuất dạng rồi cất bước, xem chừng không định bắt xe. Matsumiya sải bước bên cạnh.

“Hiếm hoi lắm mới thấy anh bị dồn đến mức phải câm nín như thế đấy.” Matsumiya thăm dò.

Kaga không đáp lại, mắt vẫn nhìn thẳng ra trước. Con người này lại đang suy tư đi đâu đây? Vẻ mặt kín bưng chẳng tiết lộ bất cứ điều gì.

Cầu Edo đã hiện ra trước mặt. Quan sát nhịp bước của Kaga, Matsumiya đoán ra ngay là với cái đà này bọn họ sẽ không về văn phòng mà lại đến hiện trường vụ án.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán, Kaga dẫn Matsumiya lên cầu Edo, xuống đường hầm bên dưới, đi hết hầm thì dừng lại một chút rồi tiến về hướng cầu Nihonbashi. Suốt khoảng thời gian đó chẳng ai nói với ai câu nào.

Băng qua hông đồn cảnh sát, bước lên cầu Nihonbashi. Đến giữa cầu, Kaga dừng chân và ngước mắt ngắm khối tượng hai kỳ lân đấu lưng vào nhau.

“Việc tiếp nhận ước nguyện đó chính là nghĩa vụ của người ở lại... Thế hả?” Kaga lẩm bẩm, bất chợt mở to mắt. Matsumiya như nhìn thấy ánh sáng rực lên trong mắt anh. Kaga bắt đầu sải những bước thật dài, tốc độ di chuyển cũng tăng thêm.

Matsumiya hấp tấp đuổi theo, “Anh định đi đâu?”

“Về văn phòng. Có thể tôi đã mắc một sai lầm cực kì lớn.”

« Lùi
Tiến »