Cánh Kỳ Lân

Lượt đọc: 6326 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

Hơn 2 giờ chiều, họ về tới ga Tokyo và theo đề xuất của Kaga, đi thẳng đến trường Shubunkan. Tới nơi, họ tìm vào phòng giáo vụ. Người phụ nữ dẫn họ sang phòng tiếp khách hôm qua đang ở đây, mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

“Cảm phiền chị, chúng tôi xin phép gặp thầy Itokawa thêm lần nữa.”

Nghe Kaga đề nghị, cô ta lập tức gõ gõ trên máy tính bên cạnh, “Hiện giờ thầy ấy đang bận dạy mất rồi. Việc có khẩn cấp lắm không?”

“À không, đợi hết tiết cũng được. Giờ chúng tôi sang phòng tiếp khách ngồi chờ như hôm qua nhé?”

“Vâng. Các anh vẫn nhớ đường chứ?”

“Vâng, không có vấn đề gì đâu.”

Đến phòng tiếp khách, họ lại ngồi xuống cạnh nhau trên sofa y như hôm qua, nhưng không nói câu nào nữa. Vì trong lúc ngồi tàu siêu tốc về lại Tokyo, họ đã trao đổi tất cả mọi chuyện rồi. Tiếng là “trao đổi”, thực chất vẫn là Kaga suy luận phân tích, Matsumiya chỉ lắng nghe.

Trong vòng hai mươi tư tiếng đồng hồ vừa qua, kha khá vấn đề đã được làm sáng tỏ. Chẳng mấy chốc toàn bộ chân tướng vụ việc sẽ được phơi bày ra ánh sáng, họ tin chắc như thế.

Tiếng chuông reo vang, cùng lúc không gian xung quanh trở nên ồn ào náo nhiệt. Tiếng chân học sinh chạy rầm rập ra hành lang.

Vài phút sau, cửa phòng tiếp khách mở ra, thầy Itokawa xuất hiện. Thái độ có phần cảnh giác hơn hôm qua. “Lại chuyện gì nữa thế? Tôi không còn gì để trình bày nữa đâu.” Thầy nói to, giọng phật ý thấy rõ.

“Xin lỗi thầy, hôm nay chúng tôi muốn đề nghị thầy cho xem một thứ.” Kaga lên tiếng.

“Thứ gì?”

“Kết quả trận đấu.” Kaga hơi nín thở, rồi đáp. “Ba năm trước, vào ngày xảy ra tai nạn, có một trận thi đấu. Chúng tôi muốn xem dữ liệu về buổi thi đấu ấy.”

Thầy Itokawa tỏ ra căng thẳng, giọng nao núng, “Các anh muốn xem kết quả để làm gì?”

“Thầy bảo rằng Yoshinaga Tomoyuki bị sốc vì thành tích thi nên mới muốn tập luyện một mình. Chúng tôi cần xác minh cụ thể cái thành tích ấy.”

Thầy Itokawa chau mày, “Cần thiết không? Vì mọi người đều thấy biểu hiện thực tế của Tomoyuki rất kém cỏi. Tôi là thầy em ấy mà còn không biết à!”

“Cảnh sát...” Kaga dấn thêm một bước tới gần thầy giáo, “Muốn biết điểm số cụ thể. Phiền thầy cung cấp.”

Bị áp đảo trước ánh mắt nhìn xuống của viên thanh tra cao lớn, thầy Itokawa xem chừng núng thế, “Tôi hiểu. Các anh đợi tôi một chút vậy.”

“À không, chúng tôi sẽ đi cùng thầy. Phòng giáo vụ ở ngay gần đây mà.”

“Tài liệu ấy không để ở giáo vụ mà để bên văn phòng câu lạc bộ.”

“Thế à? Cũng không sao. Chúng tôi vẫn đi cùng thầy.”

Matsumiya đến bên Kaga, “Đi thôi.”

Thầy Itokawa nặng nhọc nhấc mình lên, bước ra khỏi phòng tiếp khách. Matsumiya và Kaga theo sát đằng sau.

Học sinh đang cười đùa rôm rả trên sân trường, thấy Matsumiya và Kaga đi lướt qua đều tò mò giương mắt nhìn. Ở trường, chắc chúng hiếm khi nhìn thấy người lớn nào khác ngoài giáo viên. Văn phòng câu lạc bộ bơi lội nằm trên tầng hai một ngôi nhà nhỏ bên hông bể bơi. Tầng một là khu vực thay đồ. Thầy Itokawa mở khóa cửa. Văn phòng rất bé, chỉ kê một bàn làm việc, một tủ đựng đồ nhiều ngăn, một tủ cá nhân, và giá hồ sơ xếp những tập tài liệu dày cộp, nhãn tên cho thấy đây là ghi chép tổng hợp về kết quả các buổi thi đấu.

“Là cái này phải không?” Kaga rút găng trắng ra. “Chúng tôi giở xem được không?”

“Xin mời.” Thầy Itokawa xăng giọng.

Matsumiya cũng xỏ găng, đứng bên cạnh nhòm vào. Kaga lật thật nhanh các trang của tài liệu, và dừng ở một trang. Là trang ghi chép về buổi thi đấu diễn ra vào ngày 18 tháng Tám ba năm trước. Cũng chính là ngày xảy ra tai nạn.

Matsumiya lia mắt qua các thông tin về hạng mục thi đấu và tên vận động viên tham dự. Trong mục bơi tự do 50 mét có tên Yoshinaga Tomoyuki, và có cả tên Aoyagi Yuto.

Kaga trỏ ngón tay mang găng vào một chỗ trên trang. Đó là cột ghi chép về hạng mục tiếp sức 200 mét. Nhìn thấy tên các thí sinh, Matsumiya bất giác nuốt nước bọt đánh ực. Chi tiết như sau.

1. Aoyagi Yuto (khối Chín)

2. Sugino Tatsuya (khối Chín)

3. Yoshinaga Tomoyuki (khối Tám)

4. Kurosawa Shota (khối Chín)

“Chép lại đi.” Kaga thì thầm. Chẳng cần đợi nhắc, Matsumiya đã lấy giấy bút ra. Kì thực thông tin họ muốn tìm hiểu không phải kết quả thi đấu, mà chính là danh sách đội bơi tiếp sức này. Cả Aoyagi Yuto và Yoshinaga Tomoyuki đều không tham gia vào bất kì hạng mục nào khác.

Kaga đóng tập tài liệu lại và đặt trở lên giá sách. Khi hai thanh tra quay mặt ra sau thì thấy thầy Itokawa đứng đấy với gương mặt tối sầm, đôi mắt như lẩn khuất chút gì tăm tối.

“Các anh xong việc chưa?” Thầy Itokawa hỏi.

“Rồi, chúng tôi đã tìm thấy thứ cần tìm. Nhân tiện, tôi có chuyện này muốn hỏi thầy được không?”

“Chuyện gì? Anh khẩn trương giúp tôi.”

“Thầy dạy môn gì?”

Chân mày cau lại vẻ hồ nghi, ông thầy đáp, “Tôi dạy môn toán.”

“À ha, toán cấp hai thì nhiều công thức lắm nhỉ? Nào là định lý Pythagoras, rồi công thức giải phương trình nữa...”

“Vâng, đúng thế. Có vấn đề gì sao?”

“Nhớ công thức thì sẽ giải được rất nhiều bài toán khác nhau. Nhưng chẳng may nhớ nhầm ngay từ đầu thì giải bao nhiêu lần cũng vẫn sai. Tình huống như thế rất hay xảy ra đúng không?”

“Đúng.” Dù không nói thành lời nhưng mặt thầy Itokawa tỏ rõ thắc mắc, không biết tay thanh tra này đang ám chỉ cái quái gì nữa.

“Thầy hãy hướng dẫn tận tình để học sinh nhớ công thức được chính xác nhé.”

“Khỏi cần anh nhắc...”

“Đúng nhỉ. Thôi, xin phép thầy. Cảm ơn thầy đã hợp tác.” Kaga nhanh nhảu đáp rồi quay sang đánh mắt ra hiệu cho Matsumiya, đi thôi.

Rời khỏi trường, họ vào quán ăn gia đình để dùng bữa trưa muộn. Lúc trưa trên tàu siêu tốc về Tokyo, họ say sưa trao đổi đến nhỡ cả giờ ăn. Ăn xong, Matsumiya lấy trong cặp ra một tập giấy phô tô. Chính là bản sao danh sách kèm thông tin liên lạc của các thành viên câu lạc bộ bơi lội.

“Sugino Tatsuya? Kurosawa Shota? Có thể nhận định, hai thằng bé này và Yuto cùng có liên quan đến vụ tai nạn xảy ra ba năm trước.”

Sau khi tráng miệng bằng cà phê, Kaga gật đầu đồng tình, “Trước mắt là thế. Ít nhất thì bọn chúng nắm được chuyện gì đấy rất quan trọng liên quan đến vụ tai nạn, quan trọng đến mức không thể tiết lộ với ai. Hôm qua tôi nói Yuto đang cố gắng bảo vệ ai đó, tính ra chính là hai đứa này rồi. Có lẽ thằng bé cho rằng mình không thể tự ý tiết lộ sự thật khi chưa được sự đồng thuận của các bạn chăng?”

“Muốn bọn chúng khai ra thì bắt buộc phải tập hợp cả ba lại một chỗ nhi?”

Kaga đưa tay cầm bản sao danh sách lên, “Tôi sẽ phụ trách phần Tatsuya. Thằng nhóc Shota thì nhờ cậu.”

“Vâng.”

Theo như địa chỉ họ có trong tay thì nhà của hai đứa cách khá xa nhau.

“4 giờ rưỡi à? Tầm này chắc sắp tan trường rồi nhi.” Kaga ngó đồng hồ đeo tay.

“Em phải dẫn Shota đến chỗ nào?”

Kaga suy nghĩ một hồi rồi đáp, “Đến nhà Aoyagi là tiện nhất. Chắc Yuto đang trên đường về nhà, kể cả chưa thì trước sau gì nó cũng về thôi.”

“Phải. Tóm được Shota em sẽ gọi cho anh.”

“Đã rõ.”

Ra khỏi quán, hai người chia tay. Matsumiya vẫy một chiếc taxi. Taxi này có trang bị hệ thống định vị nên chỉ cần nhập địa chỉ của Shota vào là xong. Ga gần nhà Kurosawa nhất là Naka-Meguro, cũng chính là ga gần nhà Aoyagi nhất, nhưng từ ga này đến hai nhà lại phải đi theo hai hướng ngược nhau hoàn toàn.

Taxi đỗ lại ở trung tâm khu dân cư. Matsumiya thanh toán rồi bước xuống xe. Đập vào mắt là một dãy toàn nhà cao cửa rộng bề thế. Vừa đi vừa dò biển tên, chẳng mấy chốc đã tìm thấy nơi ở của gia đình Kurosawa. Là một biệt thự kiểu Tây cực kì lộng lẫy. Matsumiya nhấn liên lạc nội bộ và giới thiệu bản thân. Vừa nghe đến ba chữ “sở cảnh sát”, một giọng nữ đã hấp tấp vâng dạ.

Xuất hiện ở cửa là một phụ nữ có phong thái cao sang mặc cardigan tím. Hẳn là mẹ của Shota. Khi nghe Matsumiya bảo có việc cần gặp con trai mình, bà hơi so vai, vẻ bất an, “Thằng bé gây ra chuyện gì sao?”

“À không không!” Matsumiya vừa nhoẻn miệng cười vừa xua tay trấn an. “Chỉ có chút chuyện muốn hỏi con trai bà thôi. Em nó vẫn chưa về sao?”

“À không, ban nãy nó về rồi nhưng lại ra ngoài ngay. Hình như có hẹn với bạn.”

“Bạn? Là bạn cùng trường cấp ba hay sao?”

“Không, là bạn sinh hoạt chung trong câu lạc bộ từ thời cấp hai ấy.”

“Câu lạc bộ? Có phải câu lạc bộ bơi lội không?”

Xem chừng hơi khó chịu vì cảnh sát nắm quá rõ các thông tin liên quan đến con mình, bà chủ nhà chỉ đáp “Vâng” một cách dè dặt, cần cổ hơi rụt lại.

“Người bạn đấy là ai thế?”

“À ờ... là Aoyagi...”

Matsumiya chợt nín thở. Cuộc gặp này có thể nào chỉ do tình cờ?

“Bà có biết bọn trẻ hẹn nhau ở đâu không?”

“Ở đâu à...” Bà chủ nhà nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Shota nói là hẹn gặp ở trước ga tàu thì phải.”

Matsumiya chợt thấy bồn chồn trong dạ. Có cảm giác mọi chuyện đang diễn ra theo chiều hướng chưa lường được.

“Giờ bà có thể gọi điện cho con trai và hỏi xem em nó đang ở đâu giúp tôi được không? Đừng nhắc gì đến việc tôi đang ở đây cả.”

“Ơ... Tôi phải hỏi kiểu gì chứ?”

“Cái đó thì nhờ bà nghĩ giúp luôn.”

Mẹ Shota quay vào nhà với vẻ hoang mang thấy rõ. Trong lúc đứng đợi ngoài thềm, Matsumiya tranh thủ móc điện thoại ra gọi cho Kaga để thông báo tình hình.

“Chuyện đó đáng quan tâm đấy. Thôi được rồi, giờ tôi đi thẳng đến nhà ga luôn. Có khi sẽ tìm ra cả đám ở ga.”

“Tatsuya thì sao?”

“Người nhà bảo đi học chưa về. Không chừng có hẹn với nhóm Yuto và Shota cũng nên.”

“Giữa lúc này mà cả ba cùng... Có khi nào chỉ là ngẫu nhiên không nhỉ?”

“Tôi nghĩ là không đâu. Cái chết của bố đã dẫn đến thay đổi lớn trong nhận thức và suy nghĩ của Yuto. Thêm vào đó, hôm qua chúng ta tới chất vấn về tai nạn xảy ra ba năm trước, có lẽ đã khiến Yuto nghĩ đến mối liên hệ giữa hai sự kiện.”

“Không hiểu sao em cứ thấy bồn chồn.”

“Thì lúc này ung dung thế nào được. Phải mau chóng tìm ra chỗ chúng nó đang có mặt thôi.”

“Hiểu rồi.”

Matsumiya cúp máy, đúng lúc cửa nhà bật mở. Mẹ Shota xuất hiện trở lại với bộ dạng ủ rũ.

“Hình như thằng bé đang đứng trước nhà ga, nhưng nó không chịu nói cụ thể là chỗ nào...”

Hết cách, Matsumiya đành hỏi bà ta số di động của cậu con trai rồi cáo từ. Đến ga Naka-Meguro, Matsumiya vừa gọi cho Kaga vừa dáo dác đưa mắt lục lạo các tiệm bán đồ ăn nhanh và quán cà phê xung quanh. Đám choai choai cùng lứa với Yuto ngồi đây bên trong nên việc tìm kiếm mất thời gian hơn dự đoán.

Đang đi qua một tiệm burger, bất chợt bắt gặp sắc áo đồng phục rất quen mắt, Matsumiya liền dừng chân nhìn cho kĩ. Yuto đang ngồi ở vị trí quay mặt ra cửa sổ. Bên cạnh là một thiếu niên để tóc xõa dài, hẳn là Shota. Matsumiya báo ngay cho anh họ. Chắc anh đang ở gần đấy nên chẳng mấy chốc đã xuất hiện. Hai người cùng bước vào tiệm, tiến thẳng đến chỗ Yuto. Thiếu niên tóc dài nhận ra họ trước và ngước mắt nhìn. Yuto lấy làm lạ về phản ứng của bạn nên ngoái lại nhìn theo, mặt sửng sốt thấy rõ.

“Cậu là Kurosawa Shota phải không?” Kaga nhìn xuống thiếu niên tóc dài.

Cậu ta liền cựa quậy vẻ cảnh giác, “Đúng...”

Kaga liếc mắt sang Yuto, “Chắc đang đợi Sugino Tatsuya hả?”

Yuto không hé một lời, mặt đanh lại theo kiểu bướng bỉnh rất đặc trưng của lứa tuổi này.

“Đúng chứ gì?”

“Phiền phức quá đi.” Yuto không nhìn họ nhưng đã đáp lại. “Thì sao? Hẹn hò gặp gỡ ai là quyền của chúng tôi mà. Có phạm luật đâu.”

“Không phải vì phạm luật rồi nên giờ mới phải tụ tập để bàn bạc à?”

Kaga vừa dứt lời, hai thiếu niên nhất loạt tái mét mặt, mắt Shota đỏ ngầu lên.

“Chừng nào Tatsuya mới đến?” Kaga tiếp tục hỏi.

“Chắc không đến đâu.” Yuto trả lời với vẻ bất mãn rõ rệt. “Hẹn gặp từ 5 giờ, hiện tại vẫn biệt tăm. Gọi điện không bắt máy, nhắn tin không hồi âm.”

Matsumiya giơ tay xem đồng hồ. Đã quá giờ hẹn ít nhất ba mươi phút.

“Các cậu hẹn gặp bao giờ thế?” Kaga lên tiếng.

“Tôi gửi tin nhắn trưa nay. Tôi học chung trường với Tatsuya nhưng thời điểm này đang nhạy cảm, nó mà nói chuyện với tôi để ai đó nhìn thấy thì bị tẩy chay mất, đáng thương lắm.”

“Tatsuya có hồi âm không?”

“Có. Đại khái bảo là thu xếp được thì sẽ tới. Tôi bèn nhắn thêm một tin, nhấn mạnh nhất định phải có mặt.” Yuto tặc lưỡi.

Kaga xòe tay, “Cho tôi xem tin nhắn!”

“Hả?” Yuto tròn xoe mắt. “Để làm gì?”

“Thì cứ đưa đây. Nhanh lên!”

Có lẽ bị trấn áp vì giọng nghiêm khắc của Kaga, Yuto đành lấy điện thoại ra. Nhoay nhoáy thao tác một lúc, cậu chìa máy cho Kaga.

Matsumiya nghiêng người sang nhìn cùng. Đúng là hôm nay Yuto đã gửi cho Tatsuya hai tin nhắn.

Tin đầu tiên là, “Có chuyện cần trao đổi, 5 giờ chiều nay tập trung ở tiệm burger ga Naka-Meguro. Tao báo Shota rồi.”

Tatsuya hồi âm, “Nhà có chút việc, chưa biết đến được không. Được thì sẽ đến.”

Yuto gửi tin nhắn thứ hai, “Chuyện này cực kì hệ trọng, mày nhất định phải đến. Có thể còn liên quan đến cái chết của bố tao nữa. Hôm qua tao bị mấy tay cảnh sát chất vấn về tai nạn của Tomoyuki đấy.”

Kaga trả điện thoại cho Yuto rồi quay sang Matsumiya. Nhìn mặt anh họ, Matsumiya bất thần hoảng hồn. Mắt anh bắn ra tia nhìn sắc lẻm chưa từng thấy.

“Cậu báo tin về văn phòng ngay. Nhờ mọi người mau chóng truy tìm tung tích của Sugino Tatsuya, gấp lắm rồi. Làm không đến nơi đến chốn thì hư đường hư bột hết đấy.”

« Lùi
Tiến »