Người cho Yuto biết về sự tồn tại của blog đó chính là Tatsuya. Một hôm Tatsuya bất chợt hỏi, “Mày có biết Cánh Kirin không?” Vẻ mặt như đề cập đến một việc rất hệ trọng.
“Kirin? Là cái gì thế?”
“Hóa ra mày không biết thật nhi. Là tên của một blog đấy.”
“Blog á? Blog thì có vấn đề gì?”
Nhưng Tatsuya không trả lời thẳng mà chỉ bảo, “Cứ xem khắc biết. Tìm kiếm bằng từ khóa đấy là ra thôi.”
Yuto bèn mở máy tính tra cứu thử, và tìm thấy một blog cá nhân với tiêu đề “Cánh Kirin: Ước mong một ngày lại sải cánh bay lên”. Chủ blog có vẻ là phụ nữ. Những dòng đầu tiên lọt vào mắt Yuto có nội dung như sau.
Hôm nay, cậu bé Kirin nhà chúng tôi vẫn say ngủ. Móng tay móng chân mọc dài đã được cắt ngắn gọn gàng.
Ngủ li bì mà móng và tóc cứ dài mãi ra. Chẳng mấy chốc đến tóc cũng cần cắt ngắn. Lần này có lẽ phải để kiểu gì ra dáng người lớn hơn.
Tuần tới là lễ Tiết phân 39 rồi. Năm nay cũng cầu mong mọi điều tốt lành sẽ đến với gia đình chúng tôi.
Gì đây? Yuto thầm nghĩ. Chỉ là ghi chép trực tuyến những chuyện vụn vặt, không có gì đặc biệt. “Cậu bé Kirin” hẳn là tên thú cưng hay em bé sơ sinh nào chăng? Dù sao thì nội dung cũng hết sức nhàm chán. Tại sao Tatsuya lại muốn mình xem? Hay blog này không phải blog mà nó bảo?
Blog có đăng vài tấm ảnh, chụp đồ vật xung quanh hoặc phong cảnh bên ngoài... Sắp đặt không mấy bắt mắt, kĩ năng chụp khó mà gọi là điêu luyện. Tuy nhiên, một trong những tấm ảnh ấy đã khiến Yuto phải dùng tay rê chuột, là ảnh đính kèm bài viết đăng vào mùng 1 tháng Giêng, ngày đầu năm mới. Người trong ảnh là một thiếu niên ngồi xe lăn, diện bộ vest thắt cà vạt chỉn chu, tóc cắt gọn gàng. Chỉ hiềm, mắt cậu ta nhắm nghiền, gương mặt gầy hốc hác hướng thẳng ra trước, gáy đệm chiếc khăn lông khá dày, chắc để cố định hướng xoay của gương mặt.
Dưới tấm ảnh có chú thích: Cậu bé Kirin nhà chúng tôi cũng đón năm mới. Diện bộ vest vừa mag để chụp ảnh kỉ niệm.
Yuto choáng người, rốt cuộc đã hiểu ngụ ý của Tatsuya. Thiếu niên này chính là Yoshinaga Tomoyuki, còn chủ blog là mẹ cậu ta.
Yuto giờ đọc các bài viết cũ hơn. Blog đã lập hơn một năm. Từ nội dung đăng tải ở giai đoạn đầu, có thể dễ dàng nhận ra mục đích của blog. Cậu con trai gặp nạn vào mùa hè năm lớp Tám và hôn mê sâu. Các bác sĩ đã buông tay, nhưng bố mẹ vẫn tin tưởng một ngày kia con mình sẽ hồi phục, bèn chuyển về sống ở Karuizawa để chăm sóc con cho tiện. Người mẹ lập ra blog này nhằm ghi chép tình trạng của con trai, cũng như ghi chép về quãng thời gian bên nhau của cả nhà.
Yuto đông cứng người trước màn hình máy tính. Vậy là thằng bé ấy còn sống...
Cậu cứ đinh ninh Tomoyuki đã sang thế giới bên kia từ rất lâu rồi. Đúng là vào thời điểm tốt nghiệp cấp hai cậu có nghe phong thanh Tomoyuki vẫn đang hôn mê, nhưng ai nấy đều cho rằng tình trạng đó cũng khó mà duy trì lâu. Nói một cách cực đoan thì đối với Yuto, Tomoyuki đã chết từ thời điểm xảy ra tai nạn. Tatsuya và Shota có lẽ đều cùng chung suy nghĩ.
Ấy thế mà Tomoyuki còn sống, và ngủ mê man từ bấy đến giờ, có người thân luôn túc trực chăm sóc. Là ông bố bà mẹ hằng giữ vững niềm tin rằng con trai mình sẽ mở mắt tỉnh dậy... Lại một lần nữa, Yuto thấm thía sâu sắc về tội lỗi mà mình và chúng bạn gây ra. Rõ ràng chẳng có cái gì gọi là kết thúc cả. Ngay lúc này đây nỗi đau vẫn đang giày vò cả gia đình Yoshinaga, từ cha mẹ đến con cái.
Hôm sau gặp Tatsuya, Yuto nói là đã đọc blog, bạn cậu thốt lên “Vậy à?” rồi chêm thêm, “Nhưng... còn cách nào khác nữa đâu.”
Nghe giọng Tatsuya như đang tự thuyết phục bản thân. Chẳng còn cách nào khác. Làm gì cũng bằng thừa. Đúng thế! Đã quá trễ để Yuto và các bạn có thể làm gì đấy hòng xoay chuyển tình hình. Giờ đi thú nhận rồi khẩn khoản xin lỗi, Tomoyuki vẫn không tỉnh dậy được! Mà biết sự thật xong có khi bố mẹ cậu ta còn dằn vặt khổ sở hơn. Nhưng cứ để mặc, không có động thái nào hết thì liệu có ổn chăng?
Từ đó, Yuto thường xuyên theo dõi blog Cánh Kirin. Thông tin cập nhật không quá đều đặn, nên cậu lần ngược về các bài cũ hơn để đọc. Một ngày nọ, đoạn văn sau đập vào mắt Yuto.
Lâu lắm rồi nhân có công chuyện xuống Tokyo, tôi tranh thủ đi lễ đền Suitengu. Đây là ngôi đền có tiếng thiêng về bảo trợ sinh nở thuận lợi, đồng thời cũng phù hộ bình phục cho các tai nạn dưới nước. Kể từ khi cậu bé Kirin nhà chúng tôi gặp nạn, tôi đã thường xuyên lui tới nơi này. Đền Suitengu thuộc cụm đền Thất Phúc Thần khu vực Nihonbashi nên sẵn tiện tôi ghé qua hết bảy đền còn lại (mặc dù có tên Thất Phúc Thần nhưng thực tế lại có đến tám ngôi đền). Nói chuyện này hơi ngoài lề một tí, tên của blog nảy ra khi tôi nhìn thấy khối tượng Nihonbashi. Từ lúc chuyển về đây thì chẳng còn cơ hội để đi lễ đền nữa, nghĩ cũng hơi tiếc.
Vì đoạn văn này, các địa danh như đền Suitengu và cụm đền Thất Phúc Thần ở Nihonbashi tự nhiên in sâu vào tâm trí Yuto. Nhưng cậu vẫn chưa nghĩ ngay ra là phải làm gì đấy. Một thời gian sau, các hành động mới bắt đầu theo cách khá ngẫu nhiên.
Một người họ hàng tổ chức hôn lễ ở khách sạn gần đền Suitengu.
Vì rảnh rỗi, Yuto lang thang khỏi khách sạn và ghé vào thăm thú ngôi đền xem sao. Đợt ấy là ngày nghỉ nên khuôn viên đông chật người đến viếng. Phần đông là cầu chuyện sinh nở, hết người này đến người khác xúm vào xoa đầu tượng linh vật nổi tiếng chó mẹ và chó con.
Yuto thảy một đồng xu. Sau khi thành tâm cầu nguyện cho Tomoyuki mau bình phục, cậu đứng lùi ra xa và giơ điện thoại chụp toàn cảnh đền thờ. Lúc quay lại khách sạn nghe bố mẹ hỏi vừa đi đầu về, tất nhiên Yuto chỉ đáp qua loa chứ không nói thật. Cậu trăn trở suy nghĩ suốt ba ngày tiếp theo, cuối cùng quyết định gửi bình luận trên blog đó.
Xin chào.
Tôi là người thường xuyên theo dõi blog của bạn. Mong sao cậu bé Kirin sớm mở mắt tỉnh dậy. Hôm nọ sẵn dịp đến đền Suitengu, tôi đã cầu nguyện cho cậu ấy. Có chụp cả ảnh nữa. Cố lên nhé. Tôi ủng hộ bạn.
Yuto bấm gửi dưới tên “Hanako ở Tokyo”. Không lâu sau thì có hồi đáp.
Cảm ơn bạn nhé. Tôi cảm thấy được động viên rất nhiều. Tấm ảnh trông thế nào? Bạn cho xem được không? Tôi sẽ vui lắm.
Hồi đáp này khiến Yuto hơi băn khoăn. Gửi ảnh phải dùng thư điện tử. Không muốn lộ tên thật thì có thể dùng nền tảng thư tạm thời. Nhưng liệu che giấu được bao lâu? Nhỡ bị hỏi, phải lấp liếm làm sao cho qua chuyện?
Băn khoăn chán chê, Yuto vẫn bấm bụng gửi ảnh, vì sợ phớt lờ sẽ khiến bà mẹ tổn thương. Hồi âm đến ngay tức khắc. Sau lời cảm ơn là xin phép “Tôi đăng tấm ảnh này lên blog cá nhân được không?”. Yuto trả lời “Tất nhiên là được”.
Hôm sau, tấm ảnh chụp đền Suitengu được đăng tải trên blog kèm chú thích “Đây là ảnh do bạn “Hanako ở Tokyo gửi đến”.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy bài đăng, một điều gì đấy bất chợt biến đổi trong trái tim Yuto. Tưởng chừng gút mắc sâu kín ở đáy lòng đã được giải phóng. Yuto tự nhủ hành động này vẫn chưa đủ chuộc lỗi, nhưng đồng thời cậu cũng cho rằng có hành động dù sao vẫn tốt hơn là chẳng làm gì, chí ít còn khá hơn là cố tìm cách lãng quên sự cố năm xưa...
Yuto vắt óc nghĩ xem liệu còn làm được gì nữa không, cuối cùng quyết định đi một vòng cụm Thất Phúc Thần để chụp lại từng ngôi đền một. Nhưng xem chừng vẫn chưa đủ. Ở tiệm giấy Nhật mà cậu thỉnh thoảng ghé vào có bán những xấp giấy tuyệt đẹp chuyên dùng để gấp hình. Chính là nó! Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu.
Yuto âm thầm gấp hạc giấy, quyết tâm gấp được một nghìn con. Nhưng công việc này không hề đơn giản. Đầu tiên cậu dùng giấy hồng gấp một trăm con hạc, mang đến đền Suitengu, đặt lên hòm công đức rồi chụp ảnh, gửi cho mẹ Tomoyuki xong là nhận được hồi âm ngay tức khắc, từng câu từng chữ của bà đều toát ra niềm vui sướng chân thành. Hôm sau tấm ảnh do Yuto chụp cũng được đăng lên blog.
Tháng sau, Yuto gấp xong một trăm con hạc nữa, nhưng dùng giấy đỏ. Lần này cậu không chỉ mang đến đền Suitengu mà còn cả các đền khác trong cụm Thất Phúc Thần, đều chụp ở hòm công đức. Tháng sau nữa là hạc giấy màu cam. Tiếp đến là màu nâu. Yuto chủ ý thay đổi màu sắc nhằm chứng tỏ mỗi lần là những con hạc khác nhau chứ không phải một trăm con dùng đi dùng lại nhiều lần. Cậu quyết tâm tiếp tục thao tác này cho đến khi đủ một nghìn con.
Bỗng đâu có sự cố bất ngờ. Hôm ấy Yuto đang soạn thư trên máy tính như mọi khi thì mẹ gọi. Mẹ hỏi nhanh thôi, cũng không có gì quan trọng, nhưng ngay sau đấy lại có bạn gọi điện đến. Buôn chuyện mất một lúc trong phòng khách, khi Yuto trở lên phòng riêng thì đụng phải Takeaki đang từ bên trong bước ra. Tất nhiên cậu con trai tỏ thái độ, “Gì thế này, sao lại tự tiện vào phòng người khác như vậy?”
Ông bố không đáp mà chất vấn ngay, “Chuyện đó là thế nào?”
Yuto hoảng hồn. Trên màn hình máy tính vẫn đang hiển thị giao diện viết thư.
“Bố đọc thư rồi hả?” Yuto lườm Takeaki. “Cho dù có là bố mẹ đi nữa thì cũng phải biết việc gì nên làm việc gì không chứ. Thế này là xâm phạm quyền riêng tư của người khác đấy.”
Takeaki sốt ruột xua tay, “Sao cũng được. Nhưng vụ kia là thế nào? Trả lời đi. Mày giả mạo tên đàn bà để gửi mail cho ai đấy?”
“Lôi thôi quá! Chẳng có việc gì xấu xa ở đây cả.” Yuto đẩy Takeaki sang một bên rồi bước vào phòng, kiểm tra máy tính. Toàn bộ thư gửi cho mẹ Tomoyuki từ trước đến giờ cậu lưu lại cả, không rõ bố đọc được đến đâu rồi, Yuto thẳng tay xóa sạch mọi dữ liệu. Nỗi hối tiếc xen lẫn bất an tràn ngập cõi lòng. Yuto có cảm giác điều mình hết mực coi trọng đã bị làm vẩn đục, nơi chốn trang nghiêm bị bàn chân ô uế thò vào giẫm đạp. Cậu quay sang kiểm tra thùng giấy vốn giấu kĩ ở tủ quần áo. Số hạc gấp bấy lâu đều cất ở đây. Xem chừng chưa bị đụng đến. Tuy nhiên Yuto vẫn dốc hết sang túi đựng của cửa hàng tiện lợi, và hôm sau đem vứt sạch trên đường đến trường.
Yuto không còn gửi thư cho mẹ Tomoyuki nữa. Hộp thư tạm thời cũng xóa luôn nên kể cả bà có gửi thư đến, cậu cũng không đọc được. Dĩ nhiên việc gấp hạc lẫn đi viếng cụm đến Thất Phúc Thần đều ngừng theo, đồng thời Yuto tìm mọi cách tránh mặt bố. Tình trạng này tiếp diễn hơn nửa năm thì xảy ra án mạng cầu Nihonbashi.
Mặc dù rất muốn biết nội dung cập nhật trên blog Cánh Kirin , nhưng Yuto không còn tìm vào đấy để đọc nữa. Cậu ngại phải chứng kiến tâm trạng hẫng hụt của mẹ Tomoyuki khi người bạn “Hanako ở Tokyo” cắt đứt liên lạc giữa chừng. Thời gian trôi đi, mọi chuyện dần dần phai nhạt khỏi tâm trí, khiến Yuto không hề nghĩ rằng có mối liên hệ giữa án mạng với blog Cánh Kirin dù nghe địa điểm bố ngộ nạn là Nihonbashi, chưa kể hiện trường sát hại lại ở khá xa các ngôi đền. Chỉ khi thanh tra Matsumiya nhắc đến tượng kỳ lân trên cầu Nihonbashi, cậu mới chết điếng như bị giội nước lạnh. Tượng kỳ lân có cánh...
Hóa ra “Kirin” là kỳ lân. Khi trước Yuto tra cứu trên mạng bằng các từ khóa như “Kirin”, “Nihonbashi”, “tượng” thì kết quả trả về đều là tượng hươu cao cổ 40 . Đó là tác phẩm điêu khắc khá nổi tiếng được dựng lên để trang trí cho một tòa nhà cũng nằm trong khu vực Nihonbashi 41 . Chính vì vậy Yuto cứ tưởng Tomoyuki có tên “cậu bé Kirin” là do thích hươu cao cổ.
Sự thật lại khác. Đi lễ cụm đến Thất Phúc Thần trở về, mẹ Tomoyuki đi qua cầu Nihonbashi, trông thấy tượng hai kỳ lân bèn lấy luôn tên chúng để đặt cho blog. Chắc bà liên tưởng hình ảnh kỳ lân sải rộng đôi cánh và ngước nhìn bầu trời với việc cậu con trai rồi sẽ mở mắt và lại tung tăng hoạt bát như trước.
Nghĩ đến đây, Yuto chợt lờ mờ thấy mối liên hệ giữa khối tượng với nguyên nhân Takeaki bị đâm ở ngực mà vẫn cố lê bước đến tận cầu Nihonbashi để tựa vào nó. Hành động của ông không thể nào chỉ là ngẫu nhiên. Yuto mở xem blog Cánh Kirin sau một thời gian dài bỏ bẵng. Blog chẳng có gì thay đổi, vẫn cập nhật bền bỉ, nhưng lại có diễn biến hết sức bất ngờ.
Đến tận bây giờ chủ blog vẫn định kì nhận được ảnh do “Hanako ở Tokyo” gửi. Tấm ảnh gần nhất chụp hạc gấp bằng giấy tím nhạt đặt trên hòm công đức. Có cả thảy tám tấm ảnh với sắp đặt tương tự nhau, cho thấy người chụp đã đi một lượt toàn bộ đến trong cụm Thất Phúc Thần.
Yuto lần giở những bài viết cũ thì tìm ra lý do.
Tôi mới nhận được thư kèm ảnh của bạn “Hanako Tokyo”, sau một thời gian gián đoạn liên lạc, nghe bảo là do máy tính có chút trục trặc. Lần này bạn ấy gấp hạc vàng và mang đến lễ Thất Phúc Thần. Hình như sắm máy ảnh mới hay thế nào mà bỗng dưng chụp đẹp lung linh.
Yuto bất động, nhìn trân trân vào máy tính.
Sao thế này? Cậu thầm nghĩ. Có người mạo danh “Hanako ở Tokyo” để gửi thư cho mẹ Tomoyuki. Hơn thế còn tiếp nối cả ý tưởng gấp hạc giấy. Không cần vắt óc cũng đoán được ai mạo danh. Chỉ duy nhất một người có khả năng hành động như thế thôi.
Yuto hình dung ra cảnh Takeaki cặm cụi ngồi gấp hạc giấy, rồi cảnh ông xâu chuỗi một trăm con hạc lại với nhau, mang đến lễ đền Suitengu, cả đền Koami... Cảnh tượng thật khó tin, nhưng lại là sự thật. Tại sao bố lại hành động như thế?
Tất nhiên là vì nhìn thấy thư Yuto gửi đi và vì tìm hiểu về Cánh Kirin . Chắc chắn là khi tra blog để đọc, ông đã nảy sinh nghi vấn. Tại sao con mình lại gửi thư cho chủ blog? Gấp hạc giấy làm gì? Giữa bao nhiêu cảnh đời bất hạnh, tại sao thằng bé lại đồng cảm với trường hợp này?
Có lẽ Takeaki đã nhận ra. Cậu bé Kirin trên blog chính là đứa trẻ gặp nạn học khóa dưới con mình, từng sinh hoạt trong câu lạc bộ bơi lội trường trung học Shubunkan. Đến đây lại nảy sinh thêm nghi vấn mới. Cầu khấn cho đàn em bất hạnh mau bình phục là một việc tốt. Cớ gì phải dùng tên giả? Hay vì muốn gửi thư với tư cách người ngoài cuộc?
Cách nhanh nhất để tìm ra đáp án chính là hỏi trực tiếp Yuto. Nhưng Takeaki không chọn cách này. Cũng có thể vì suy đoán nó liên quan đến một bí mật cực kì nghiêm trọng. Mặt khác ông bắt tay vào việc gấp hạc, thay con mình đóng tròn vai “Hanako ở Tokyo”. Chắc vì đọc thấy blog giới thiệu “những con hạc được gấp bằng loại giấy có tên Hòa Chỉ Thập Sắc” nên Takeaki cố công tìm mua cho đúng.
Yuto không rõ mục đích của bố, có lẽ ông chỉ muốn tạ lỗi với cậu. Dù thực hư thế nào, Takeaki cũng áy náy vì vô tình cản trở tâm thiện của con trai, và quyết định là cho tới khi mọi chuyện sáng tỏ, chính ông sẽ thay con mình tiếp tục công đức... Phải thế chăng?
Chẳng mấy chốc Takeaki đã gấp đến hạc tím nhạt, là màu cuối cùng trong tệp Hòa Chỉ Thập Sắc. Nói cách khác, Takeaki đã hoàn tất mục tiêu một nghìn con hạc.
Yuto mang máng hiểu ra bố đã nghĩ gì khi cố gắng đi về phía cầu Nihonbashi dù đang trong tình trạng nguy ngập. Bố muốn nhắn nhủ con trai, “Dũng cảm lên, đừng lẩn trốn sự thật, hãy làm những điều mình tin là đúng.”
Nước mắt lưng tròng, tim bừng lên ngọn lửa, Yuto tin chắc mình đã thấu hiểu điều bố muốn truyền tải. Đồng thời cũng ân hận sâu sắc, tự trách bản thân sao trước đây không chịu chuyện trò với bố nhiều hơn, không cố gắng tìm hiểu tâm tư của bố hơn. Một người cha như thế đáng để con cái tự hào. Bố không đời nào làm những việc đê hèn như che giấu tai nạn lao động. Cho dù tất cả nghi ngờ, riêng mình vẫn tin tưởng một lòng vào bố. Yuto xác định như vậy.
***
Yuto siết chặt mùi soa, lau nước mắt trào ra. Lúc bố mất thì không buồn chảy một giọt lệ nào, chẳng hiểu sao bây giờ cảm xúc lại vỡ òa đến thế. Tuy nhiên cậu không thấy ngượng ngùng xấu hổ gì.
“Cảm ơn cậu đã kể rõ.” Kaga nhẹ nhàng lên tiếng. “Lượt hạc đầu tiên bố cậu đặt ở đền Suitengu có màu vàng. Chúng tôi vốn thắc mắc sao lại khai trương bằng màu sắc nằm giữa tập giấy như vậy, đến khi đọc blog kia thì đã ngộ ra. Là vì bố cậu muốn tiếp nối phần việc dang dở của ai đó lúc trước.”
“Em cực kì sửng sốt khi biết việc bố làm, đồng thời cũng cực kì hổ thẹn về bản thân. Tại chúng em mà một cuộc đời tan nát, trong khi chúng em vẫn cứ ung dung sống tiếp, thật không đáng mặt làm người.”
“Nên cậu mới quyết họp mặt cả ba lại, phải không?”
Yuto gật đầu, “Vì nghĩ lúc này còn chưa quá trễ nên em định cả ba sẽ cùng nói ra sự thật rồi đường hoàng đón nhận hình phạt dành cho mình. Nếu không làm thế, có lẽ chúng em sẽ chẳng bao giờ trở thành con người tử tế đúng nghĩa.”
Kaga hơi vươn cổ ra, nhìn chằm chằm vào Yuto, “Cuối cùng cậu đã nhận thức được rồi nhỉ. Con người ai cũng có lúc mắc sai lầm. Quan trọng là đối mặt với sai lầm đó thế nào. Nếu chọn cách lẩn trốn hoặc quay đi thì sẽ lại gây ra lỗi lầm y hệt mà thôi.”
“Em cũng nghĩ thế. Nhưng anh thanh tra này, xin cho em biết. Tai nạn bơi liên quan thế nào đến án mạng của bố em? Em cố vắt óc suy nghĩ mà không sao lý giải được.”
Trước câu hỏi của Yuto, Kaga đảo mắt lên xuống, xem chừng khá đắn đo. Yuto rất ngạc nhiên trước biểu hiện ngần ngừ hiếm thấy này ở anh. Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa. Matsumiya chạy ra, sau vài ba câu trao đổi với người bên ngoài thì lại quay vào, ghé tai Kaga thì thầm. Nghe chừng là chuyện không mấy tốt lành.
Kaga cựa quậy để chỉnh lại thế ngồi, “Đã tìm thấy Tatsuya. Nghe bảo cậu ta định nhảy từ sân chờ xuống đường ray tuyến Keihin-Tohoku của ga Shinagawa, may sao tuần tra viên gần đấy túm được.”
Từng câu từng chữ của viên thanh tra làm Yuto choáng người, “Nhảy xuống đường ray? Tatsuya? Sao lại thế? Hử? Nghĩa là sao?”
“Sugino Tatsuya...” Nói đến đây, Kaga tạm ngừng để điều chỉnh nhịp thở, rồi lấy hơi tiếp tục. “Là thủ phạm giết Aoyagi Takeaki, bố cậu. Cậu ta đã thú nhận rồi.”