Họ đi dọc theo hành lang, Elizabeth và Ibrahim, với Ron mang thêm một vài chiếc ghế. Có việc phải hoàn thành.
Phía sau họ, cánh cửa đôi mở ra và Joyce vội đuổi theo những người bạn của bà.
“Xin lỗi, tôi tới muộn. Mấy tiếng bíp liên tục phát ra từ lò nướng của tôi và tôi không biết tại sao.”
“Đôi khi có thể là do một sự cố mất điện ngắn hạn. Sau đó, đồng hồ sẽ cố tự thiết lập lại,” Ibrahim nói.
Joyce gật đầu. Không suy nghĩ gì, bà ấy nắm lấy tay Ibrahim. Đằng trước họ, Elizabeth cũng đã nắm lấy tay Ron và họ bước đi trong im lặng cho đến khi tới trước cửa.
Bất chấp hoàn cảnh, Elizabeth gõ cửa. Như cách bà ấy vẫn luôn làm.
Bà ấy mở cửa ra và ông ta ở đó. Người đàn ông mà Karen Playfair đã nhận ra sau ngần ấy năm. Đó là bức ảnh chụp ông ta ngồi bên cạnh Ron, ôm con cáo mà ông ta đã cứu.
Vẫn là cuốn sách cũ, đang mở ra ở cùng một trang cũ. Ông ta nhìn lên và có vẻ không ngạc nhiên khi thấy bốn người họ.
“À, cả nhóm đều tới.”
“Cả nhóm đều tới, John,” Elizabeth xác nhận. “Ông có phiền nếu chúng tôi ngồi không?”
John ra dấu mời họ ngồi. Ông đặt sách xuống và bóp nhẹ sống mũi. Ron nhìn Penny đang hôn mê trên giường. Thực sự thì bà ấy đã không còn nữa, ông nghĩ vậy. Đã đi rồi. Tại sao ông không đến thăm bà ấy?
“Chúng ta sẽ làm chuyện này như thế nào, John?” Elizabeth hỏi.
“Tùy thuộc vào bà, Elizabeth,” John trả lời. “Tôi đã chờ đợi tiếng gõ cửa kể từ thời điểm tôi làm điều đó. Coi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng. Tuy nhiên, tôi thực lòng ước bà sẽ mất nhiều thời gian hơn một chút. Vậy là đã tới lúc kết thúc?”
Ibrahim nói: “Karen Playfair đã nhận ra ông.”
John gật đầu và mỉm cười với chính mình. “Vậy ư? Karen bé nhỏ. Chúa ơi!”
Joyce nói: “Ông giúp con chó của cô ấy đi vào giấc ngủ khi cô ấy mới sáu tuổi, John. Cô ấy nói rằng sẽ không bao giờ quên đôi mắt nhân hậu của ông.”
Elizabeth đang ngồi trên chiếc ghế quen thuộc của mình dưới chân giường Penny. “Ông có muốn bắt đầu câu chuyện không, John? Hay là để chúng tôi?”
“Để tôi đi?” John nói, và nhắm mắt lại. “Tôi đã nghĩ những lời này trong đầu rất nhiều lần.”
“Ai ở trong mộ, John? Xương của ai?”
Đôi mắt vẫn nhắm nghiền, John nhìn lên trời, thở dài xa xăm và bắt đầu.
“Đó là đầu những năm bảy mươi, có lẽ cách đây mười dặm. Greyscott, một trong những trang trại cừu. Đã từng có rất nhiều quanh đây, mọi người biết không? Từ lâu lắm rồi. Tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu câu chuyện vào năm 1967, chắc chắn Penny sẽ nhớ rõ hơn, nhưng dù sao thì cũng vào khoảng thời gian đó. Có một anh chàng nông dân tên là Matheson và tôi biết anh ta khá rõ. Tôi thỉnh thoảng đi đến trang trại. Mọi người biết đấy, thường sẽ có điều gì đó xảy ra. Lần này, anh ấy có một con ngựa cái vừa mới sinh. Con ngựa con bị chết và con ngựa cái chìm vào đau buồn. Nó rất đau đớn, kêu hét và anh ấy không muốn bắn chết nó, tôi rất hiểu thôi, vì vậy tôi đã tiêm cho nó và vậy là xong. Tôi đã làm vậy rất nhiều lần, từ trước đó cũng như sau đó. Một vài người nông dân sẽ chỉ đơn giản là bắn chết chúng, một số bác sĩ thú y cũng vậy, nhưng không phải Matheson và không phải tôi. Dù sao thì, anh ấy pha cho tôi một tách trà và chúng tôi trò chuyện. Tôi luôn có việc vội, nhưng tôi nghĩ anh ấy là một người rất cô đơn. Không có gia đình, không có ai giúp đỡ anh ấy việc trang trại, dần dần cạn tiền, thế nên tôi nghĩ anh ấy rất vui khi có bạn. Nơi anh ở rất ảm đạm, ngày hôm đó tôi thấy vậy. Tôi phải rời đi, nhưng anh ấy không muốn tôi đi. Mọi người sẽ đánh giá tôi, tôi biết, hoặc có lẽ không, nhưng đột nhiên có một điều trở nên rõ ràng như ban ngày đối với tôi. Anh ấy đau khổ, đau khổ tột cùng. Nếu Matheson là một con vật, anh ấy sẽ hét lên. Thực sự là thế. Vì vậy, tôi thò tay vào túi và đề nghị tiêm phòng cúm cho anh ấy, mọi người biết mà, đang là giữa mùa đông, trong hoàn cảnh đấy. Anh ấy rất vui vì lời đề nghị. Anh ấy xắn tay áo lên và tôi tiêm cho anh ấy. Cùng một mũi tiêm mà tôi vừa tiêm cho con ngựa cái. Và đó là sự kết thúc của tiếng la hét cũng như sự kết thúc của nỗi đau.”
Joyce hỏi: “Ông giúp anh ta thoát khỏi nỗi khốn khổ?”
“Đó là cách nhìn nhận của tôi. Từ trước tới nay. Nếu lúc đó sáng suốt hơn, tôi hẳn đã pha chế một chút, cho ra một cái gì đó không thể bị phát hiện khi khám nghiệm tử thi, và để anh ấy ở nguyên tại chỗ, cho một người đưa thư phát hiện ra, hoặc một người bán sữa, hoặc bất cứ ai gõ cửa tiếp theo. Nhưng khoảnh khắc đó quá đột ngột, vì vậy anh ấy nằm ra, bị bơm đầy pentobarbital và tôi không thể chấp nhận rủi ro rằng một ai đó sẽ tới khám nghiệm.”
“Vì vậy, ông phải chôn anh ta? Anh Matheson đó?” Elizabeth hỏi.
“Đúng vậy. Tôi định sẽ chôn anh ta ở đó luôn, nhưng mọi người hãy nhớ rằng, những ngày đó người ta mua đất nông nghiệp ở bên trái, bên phải và cả ở giữa, xây nhà khắp mọi nơi, và tôi nghĩ là nếu tôi chôn anh ta, thì tầm một tháng sau đó anh ta sẽ bị đội xây dựng đào lên. Đây là lúc tôi nhớ ra một điều.”
Ron nói: “Nghĩa địa.”
“Nơi đó thật hoàn hảo. Tôi biết chỗ ấy khi đến thăm Gordon Playfair. Nó không nằm trên đất nông nghiệp, và sẽ không có ai mua một tu viện, vì Chúa. Tôi biết nơi ấy yên lặng đến nhường nào, tôi biết không có ai đến thăm. Vì vậy, tôi lái xe lên đồi vào một đêm, vài ngày sau vụ việc, không bật đèn. Lấy xẻng ra và hành động. Và thế là xong, cho đến một ngày, bốn mươi năm sau, tôi thấy một quảng cáo về nơi này.”
Elizabeth nói: “Và tất cả chúng ta đều đến đây.”
“Và tất cả chúng ta đều đến đây. Tôi thuyết phục Penny rằng đây sẽ là một nơi tuyệt vời để nghỉ hưu, và tôi không sai về chuyện đó. Tôi chỉ muốn để mắt đến mọi thứ. Tôi luôn nghĩ rằng người ta sẽ không thể đào một nghĩa địa lên, nhưng những ngày này thì chẳng thể đoán trước điều gì, và tôi muốn ở gần trong trường hợp xấu nhất xảy ra.”
Joyce nói: “Và điều xấu nhất đã xảy ra, John.”
“Tôi không thể đào cái xác lên; quá già, quá yếu. Và tôi không thể mạo hiểm để người ta đào mộ và tìm thấy xác. Vì vậy, trong buổi sáng ầm ĩ đó, trong tất cả sự hỗn loạn khi chúng ta ngăn ông ta lại, tôi đã tiêm một ống thuốc vào cánh tay của Ventham và vài giây sau đó ông ta chết. Đó là điều không thể tha thứ trên mọi phương diện. Không thể tha thứ. Và kể từ thời điểm đấy, tôi đã chờ mọi người đến, chờ đối mặt với mọi hậu quả của những gì tôi đã làm.”
“Làm thế nào mà, thật thần kỳ, ông lại có sẵn một ống tiêm đầy fentanyl hả John?,” Elizabeth hỏi.
John mỉm cười. “Tôi đã giữ nó bên mình trong một thời gian dài. Trong trường hợp tôi cần dùng nó ở đây. Nếu họ muốn chuyển Penny đi.”
John nhìn Elizabeth, bằng đôi mắt sáng.
“Tôi rất mừng vì bà là người tìm ra, Elizabeth, chứ không phải cảnh sát. Tôi rất mừng vì bà đã giải quyết vụ án. Tôi biết bà sẽ làm được.”
Elizabeth nói: “Tôi cũng rất vui, John. Và cảm ơn ông vì đã kể câu chuyện của mình. Ông đã biết là chúng tôi sẽ phải báo cảnh sát chứ?”
“Tôi biết.”
“Tuy nhiên, chúng tôi không cần phải làm điều đó ngay lúc này. Khi chỉ có chúng ta ở đây, tôi có thể làm rõ hai điều nhỏ không?”
“Tất nhiên. Chuyện đã lâu rồi, nhưng tôi sẽ giúp nếu có thể.”
“Tôi nghĩ ông và tôi đồng ý, John, rằng Penny có lẽ không nghe thấy chuyện gì đang diễn ra trong căn phòng này? Những điều vô nghĩa ngớ ngẩn mà chúng ta từng nói với bà ấy? Thừa nhận rằng chúng ta đang tự lừa chính mình, đúng chứ?”
John gật đầu.
“Nhưng tôi nghĩ chúng ta cũng đồng ý rằng, có lẽ bà ấy vẫn có thể nghe thấy? Chỉ là có lẽ thôi? Có lẽ bà ấy nghe thấy tất cả?”
“Có thể,” John đồng ý.
“Trong trường hợp đó, John, có lẽ bây giờ bà ấy đang nghe thấy chúng ta?”
“Có lẽ.”
“Ngay cả khi đó là khả năng nhỏ nhất, John. Khả năng nhỏ nhất, rằng Penny nghe thấy những gì ông vừa nói. Tại sao ông lại làm như vậy với bà ấy? Tại sao lại để bà ấy phải chịu đựng chuyện này?”
“À, tôi…”
“Ông sẽ không làm vậy, John, đó là sự thật. Nếu không đó sẽ là một sự tra tấn,” Elizabeth nói.
Ibrahim ngồi dịch về phía trước. “John, ông nói rằng giết Ian Ventham là việc không thể tha thứ. Và tôi thực sự tin rằng ông nghĩ như vậy. Đó là một hành động ngoài sức tưởng tượng. Vậy mà ông yêu cầu chúng tôi tin rằng ông đã thực hiện hành động đó, chỉ để tránh gặp phải nguy hiểm? Tôi e rằng ông không thành thật. Ông đã phạm phải một hành động mà ông biết là không thể tha thứ. Và tôi e rằng chúng ta chỉ có một lý do để làm vậy.”
Joyce nói: “Tình yêu, John. Luôn luôn là vì tình yêu.”
John nhìn bốn người họ. Không ai có thể bị suy suyển.
Elizabeth nói: “Tôi đã nhờ Ibrahim xem qua một hồ sơ của Penny vào sáng nay. Ibrahim?”
Ibrahim lấy một tập hồ sơ nhỏ từ túi xách của mình và đưa cho Elizabeth. Bà ấy mở tập tài liệu trên đùi.
“Chúng ta sẽ bàn về sự thật chứ?”