Tôi hy vọng bạn không phiền lòng khi đọc tin này khi mới là nhật ký buổi sáng, nhưng Tony Curran đã chết.
Tony Curran là người xây dựng nên nơi này. Có lẽ anh ta thậm chí còn đặt những viên gạch trong lò sưởi của tôi? Ai biết được? Ý tôi là, có lẽ là không. Có lẽ một ai khác đã làm điều đó thay cho anh ấy, phải không? Và cả những việc trát vữa và mọi thứ khác. Tôi cho rằng anh ấy chủ yếu phụ trách việc giám sát. Nhưng tôi cá là dấu vân tay của anh ta vẫn ở đâu đó quanh đây. Khá rùng mình khi nghĩ như vậy.
Elizabeth đã gọi cho tôi vào đêm qua để báo tin. Tôi sẽ không bao giờ miêu tả Elizabeth là người có lúc thở không ra hơi, nhưng thành thật mà nói, bà ấy gần như vậy đấy.
Tony Curran đã bị đánh bằng một vật nặng, bằng một tay hay cả hai tay, không rõ. Tôi kể lại với bà ấy những gì tôi đã nhìn thấy cùng Ron và Jason, về cuộc cãi vã giữa Curran và Ian Ventham. Bà ấy nói rằng bà ấy đã biết, vậy hẳn là bà ấy đã nói chuyện với Ron trước khi nói chuyện với tôi, nhưng bà ấy đủ lịch sự để lắng nghe khi tôi đưa ra quan điểm của mình. Tôi hỏi xem liệu bà ấy có đang ghi chú lại không, và bà ấy nói rằng mình sẽ nhớ kỹ.
Dù sao, Elizabeth dường như có một kế hoạch nào đó. Bà ấy nói rằng sẽ đến gặp Ibrahim sáng nay.
Tôi hỏi là tôi có thể giúp gì không, và bà ấy nói rằng có việc muốn nhờ. Vì vậy, tôi hỏi bà ấy muốn tôi làm gì, và bà nói rằng, nếu tôi bình tĩnh một chút thì tôi sẽ sớm nhận ra thôi.
Vậy chắc tôi sẽ ngồi chờ chỉ dẫn nhỉ? Tôi chuẩn bị đón chiếc xe bus nhỏ để tới Fairhaven, nhưng tôi sẽ luôn mở sẵn điện thoại di động để đề phòng.
Tôi đã trở thành một người cần phải luôn bật điện thoại di động.