Vài tuần trước, ở Fairhaven, tôi đã vấp phải một phiến đá lát đường bị vênh. Tôi không đề cập đến chuyện đó trong nhật ký của mình vì còn có những vụ giết người và những chuyến đi đến London và việc tôi theo đuổi Bernard. Nhưng đó là một cú ngã ra trò và tôi đã đánh rơi túi xách và đồ đạc của mình khắp nơi. Chìa khóa, hộp đựng kính, thuốc men, điện thoại.
Vấn đề là ở đây. Tất cả những ai nhìn thấy tôi ngã đều đã đến giúp đỡ. Từng người một. Một người đi xe đạp đã giúp tôi đứng dậy, một người điều phối giao thông nhặt đồ cho tôi và phủi bụi chiếc túi, một phụ nữ đang đẩy xe cho em bé thì ngồi cạnh tôi bên chiếc bàn trên vỉa hè, cho đến khi tôi lấy lại được hơi thở. Người phụ nữ chủ quán cà phê bước ra với một tách trà và đề nghị chở tôi đến gặp bác sĩ của cô ấy.
Có lẽ họ chỉ giúp vì tôi trông già. Tôi trông yếu đuối và bất lực. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ rằng mình cũng sẽ giúp đỡ nếu nhìn thấy một người trẻ khỏe khoắn bị vấp ngã như tôi vừa xong. Tôi nghĩ bạn cũng vậy. Tôi nghĩ tôi sẽ ngồi với cậu ta, tôi nghĩ cảnh sát giao thông sẽ nhặt lên máy tính xách tay của cậu ta và tôi nghĩ người phụ nữ trong quán cà phê sẽ vẫn đề nghị chở cậu ta đến gặp bác sĩ của cô ấy.
Đó là cách sống của con người chúng ta. Xét về cơ bản, chúng ta đều tốt bụng.
Tuy nhiên, tôi vẫn nhớ chuyện về một nhà tư vấn mà tôi từng làm việc cùng, ở bệnh viện Brighton. Một người đàn ông rất thô lỗ, rất tàn độc, rất bất hạnh, và ông ta đã khiến cuộc sống của chúng tôi trở nên khốn khổ. Ông ta sẽ hét lên và sẽ đổ lỗi cho chúng tôi khi ông ta gây ra sai lầm.
Nếu nhà tư vấn đó chết trước mắt tôi, tôi sẽ nhảy chân sáo ăn mừng.
Bạn không được nói xấu về người chết, tôi biết, nhưng mọi quy tắc đều có ngoại lệ và Ian Ventham cũng thuộc kiểu người như nhà tư vấn kia. Nghĩ lại, người tôi từng quen biết cũng tên là Ian, hẳn cũng nói lên điều gì đó.
Bạn biết những người như vậy mà. Những người cảm thấy thế giới chỉ xoay quanh họ? Người ta nói rằng bạn thấy những người như vậy xuất hiện ngày càng nhiều hơn, cái thói ích kỷ đó, nhưng có một số người luôn luôn rất kinh khủng. Không nhiều, ý tôi là vậy, nhưng vẫn luôn luôn có một ít.
Tất cả chỉ để nói rằng, theo một cách nào đó, tôi rất tiếc vì Ian Ventham đã chết, nhưng tôi còn có một cách nghĩ khác về cái chết ấy.
Ngày nào cũng có rất nhiều người chết. Tôi không biết rõ số liệu thống kê, nhưng con số hẳn phải lên đến hàng nghìn. Vì vậy, ai đó cũng sẽ chết vào ngày hôm qua và tôi chỉ nói rằng, thà là Ian Ventham chết trước mặt tôi còn hơn là cái người đi xe đạp hoặc người điều phối giao thông, hoặc bà mẹ với chiếc xe đẩy em bé, hoặc người phụ nữ chủ quán cà phê.
Tôi thà rằng các nhân viên y tế không cứu được Ian Ventham, còn hơn đó là Joanna, hay Elizabeth. Hoặc Ron, hoặc Ibrahim, hoặc Bernard. Dù không muốn nói những điều nghe có vẻ ích kỷ, nhưng tôi thà rằng Ian Ventham là người bị nhét vào túi đựng xác và đẩy vào chiếc xe tải của nhân viên điều tra, hơn là tôi.
Đối với Ian Ventham, dù thế nào, hôm qua chính là ngày định mệnh. Tất cả chúng ta đều sẽ có một ngày như vậy và ngày hôm qua là của ông ta. Elizabeth nói rằng ông ta đã bị giết, và nếu Elizabeth đã nói vậy, thì tôi nghĩ sự thật đúng là vậy. Tôi không cho rằng ông ta lường trước được điều đó khi thức dậy vào sáng hôm qua.
Tôi hy vọng những dòng này không có vẻ nhẫn tâm, chỉ là tôi đã thấy rất nhiều người chết và tôi đã rơi rất nhiều nước mắt. Nhưng tôi không dành cho Ian Ventham một giọt lệ nào và tôi chỉ muốn bạn biết tại sao lại thế. Thật đáng buồn khi ông ta chết, nhưng điều đó không làm cá nhân tôi buồn.
Và bây giờ, nếu bạn tha thứ cho tôi, tôi phải đi giúp giải quyết vụ sát hại ông ta.