Đúng là một khung cảnh dễ chịu, và tôi có thể hiểu tại sao. Mỗi người trong chúng tôi đều hiểu rằng chúng tôi là một nhóm, và cũng hiểu rằng chúng tôi đang dính líu đến một câu chuyện ngày một thêm bất thường. Chúng tôi cũng hiểu, tôi nghĩ vậy, rằng chúng tôi đang có những hành vi phạm pháp, nhưng dù gì thì ở tuổi tôi cũng không còn quan tâm quá nhiều đến chuyện đó nữa. Nói văn vẻ thì chúng tôi đang chạy đua với ánh mặt trời sắp tắt, nhưng đây là đời thực. Có thể có những lý do khác mà tôi không nhận ra, nhưng khi quay về, bầu không khí có vẻ không được tự nhiên. Giống như một đám trẻ đang về nhà khi trời đã quá muộn.
Nhưng rồi trong lúc chúng tôi vẫn đang say sưa về cuộc phiêu lưu, thì Austin đặt những mảnh xương lên bàn, và điều đó giống như một lời cảnh tỉnh. Kể cả với Ron.
Chúng tôi đã hiểu, kể cả với Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm, kể cả với những nước đi táo bạo của chúng tôi, kể cả với sự tự do mà tuổi tác đem lại, kể cả những lý do mà chúng tôi vẫn tự thuyết phục mình. Thêm một người đã chết, không quan trọng là từ bao lâu, nhưng đã đến lúc phải dừng lại và suy ngẫm.
Không có cách lý giải nào khác, chúng tôi không tìm được một lý do chính đáng nào giải thích cho cái xác và vị trí của nó. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, và một cái bánh xốp kem cam (Nigella) lót dạ, Austin đã chắc chắn rằng đây là bộ xương của một người đàn ông, vậy tức là không phải là một Sơ.
Nhưng thế thì ông ta là ai chứ? Và ai đã sát hại ông ta? Bước đầu tiên để tìm ra câu trả lời hẳn phải là xác định thời điểm tử vong. Ba mươi năm trước? Năm mươi năm trước? Sai số là quá lớn.
Austin đề nghị ông sẽ lấy những mẩu xương đi xét nghiệm kỹ càng hơn. Sau khi mọi người rời khỏi, tôi đã Google tên ông ấy và hóa ra ông là một Hiệp sĩ được Nữ hoàng phong tước. Không thể nói là điều đó đã làm tôi ngạc nhiên, dù gì thì ông cũng hiểu quá rõ về những mẩu xương. Rất ấn tượng khi ở trong mộ, vào lúc mười giờ tối, ở tuổi 80, làm công việc của mình, nhưng tôi nghĩ rằng bạn bè của Elizabeth chắc hẳn cũng đều như vậy. Vẫn dám dùng ba viên đường với một tách trà, điều mà bạn không thể hình dung được nếu chỉ nhìn bề ngoài của ông ấy.
Và hiển nhiên, câu hỏi lớn vẫn còn đó. Bạn hẳn đang nghĩ về nó, trước cả tôi. Liệu rằng đây có phải là động cơ dẫn đến vụ án mạng mới đây không? Có một ai khác biết về thi thể này? Phải chăng Ian Ventham đã bị sát hại để bảo vệ Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng và những bí mật của nó?
Chúng tôi đã thảo luận khoảng một giờ đồng hồ, tôi đoán vậy. Không báo cho cảnh sát có phải là một bước đi hợp lý không? Rốt cuộc thì chúng tôi vẫn phải báo cảnh sát, nhưng cứ nghĩ rằng đây là câu chuyện của chúng tôi, trong nghĩa địa của chúng tôi, ở ngôi nhà của chúng tôi, thì chúng tôi vẫn muốn giữ điều này cho riêng mình, tạm thời là thế. Đến khi có kết quả từ Austin, chúng tôi sẽ báo với cảnh sát, hiển nhiên rồi.
Vậy là chúng tôi đang giải quyết hai vụ án mạng, có thể là ba, nếu bộ xương trong nghĩa địa đúng là bị sát hại. Hay chính xác hơn, bộ xương ấy là của một ai đó đã bị sát hại. Một bộ xương có thể được coi là một con người không? Đó là câu hỏi dành cho những bộ não vĩ đại hơn của tôi.
Tôi biết Elizabeth vẫn đang tiếp tục tìm kiếm Bobby và Gianni, nhưng mọi người đều đồng ý rằng bộ xương phải ở mức độ ưu tiên cao hơn.
Tôi tự hỏi Chris và Donna có thêm khám phá gì không? Nếu có, thì tức là chúng tôi chưa nghe ngóng được. Tôi hy vọng là họ không giấu diếm chúng tôi điều gì đó.