Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89

Đã quá muộn để đến Sở Cảnh sát Fairhaven, nhưng Donna và Chris không còn nơi nào khác để đi.

Chris quỳ xuống và gỡ chỗ giấy đang bị kẹt trong máy photocopy. Chris cảm thấy khó có thể quỳ gối mà không bị chuột rút trong những ngày này. Anh không chắc lý do là gì. Quá nhiều muối, hay do không đủ muối nhỉ? Chắc là một trong hai.

“Đã sửa xong,” anh nói với Donna.

Donna nhấn lệnh in và cho ra một loạt bản sao của các báo cáo mà Sở Cảnh sát Síp đã gửi tới.

Donna nói: “Tôi sẽ gộp tất cả lại. Sẽ mất một lúc nhưng sẽ tiện hơn cho anh.”

Chris nói: “Rất tử tế, Donna. Nhưng cô vẫn không đến Síp với tôi.”

Donna thè lưỡi.

Chris có một cuộc thẩm vấn rất thú vị đang chờ. Một cuộc gặp sẽ nói cho họ biết Gianni Gunduz rốt cuộc đang ở đâu.

Tên của Gianni không xuất hiện trong bất kỳ danh sách hành khách nào mà Donna đã nghiên cứu. Không xuất hiện trên bất cứ chuyến bay, thuyền bè hay xe lửa nào vào hoặc ra khỏi Vương quốc Anh. Nhưng Chris cho rằng Gianni không còn sử dụng tên cũ của mình. Không phải như vậy, khi cảnh sát truy lùng hắn ta vì tội giết người tài xế trẻ tuổi, còn Tony Curran thì truy lùng hắn ta vì một trăm ngàn bảng mà hắn đã đánh cắp.

Nhưng không ai có thể bốc hơi một cách đơn giản. Luôn có dấu vết ở đâu đó.

Chris tắt máy tính của mình. Anh cảm thấy chắc chắn rằng Gianni Thổ Nhĩ Kỳ là người họ cần tìm, anh đã làm cái nghề này đủ lâu để cảm nhận được khi nào thì xuất hiện một thứ hoàn toàn ăn khớp. Bằng chứng là một chuyện khác, nhưng hy vọng chuyến đi đến Nicosia sẽ giúp anh có tiến triển.

“Chúng ta nghỉ thôi, đêm nay đến vậy thôi nhỉ?”

“Đi uống một chút chứ?” Donna nói. “Pont Noir?”

“Chuyến bay vào sáu giờ năm mươi phút sáng mai.” Chris nói.

Donna nói: “Đừng làm mất hứng vậy chứ.”

Chris đứng dậy và kéo rèm văn phòng xuống. Gianni là một chuyện, nhưng còn Ian Ventham? Vụ đó khó hơn. Nó liệu có thực sự liên quan đến một vụ giết người từ năm mươi năm trước? Chắc hẳn là không nhỉ? Có thể có bao nhiêu nghi phạm cơ chứ? Chris thậm chí còn giao cho hai thanh tra theo dấu các nữ tu hồi đó trong trường hợp họ có thể nhớ lại bất cứ điều gì. Chắc chắn một vài người trong số họ đã rời đi vào một thời điểm nào đó? Không còn nguyên vẹn đức tin và trở về thế giới thực? Bây giờ họ tầm bao nhiêu tuổi? Tám mươi có lẻ? Mặc dù vậy, các hồ sơ rất sơ sài, và anh ấy không mấy hy vọng. Hay tất cả họ đều đang bỏ lỡ một thứ gì đó đơn giản hơn?

“Đừng phá vụ án khi tôi không ở đây nhé.”

“Tôi không thể hứa bất cứ điều gì,” Donna nói.

Chris cầm chiếc cặp của mình lên. Đã đến lúc về nhà. Luôn luôn là thời gian tồi tệ nhất. Chris vẫn còn cách cuộc sống trong mơ một trọng lượng đá nữa. Nhưng trong chiếc cặp của anh là một gói bim bim McCoys vị muối và giấm, một thanh chocolate Wispa và một lon Coca-Cola ăn kiêng. Coca-Cola ăn kiêng ấy hả? Chris nghĩ anh đang lừa ai vậy?

Đôi khi Chris nghĩ mình nên tham gia một trang web hẹn hò. Trong suy nghĩ của anh, cuộc hẹn hò hoàn hảo sẽ là gặp gỡ một giáo viên đã ly hôn, cô ấy nuôi một con chó nhỏ và là thành viên trong một dàn hợp xướng. Nhưng anh vẫn rất vui nếu thực tế không diễn ra như vậy. Thực ra chỉ cần là một người tốt bụng và vui tính.

Chris mở cửa cho Donna, sau đó đi theo cô ra ngoài.

Chris thích kiểu phụ nữ nào? Những ngày này phụ nữ có thực sự bận tâm về việc đối phương hơi thừa cân không? Chà, có chứ, anh chắc chắn là họ có bận tâm, nhưng dẫu có là thế? Anh sắp giải quyết một vụ giết người, và chắc chắn, ở đâu đó trong toàn bộ vùng Kent, một ai đấy có thể thấy sự thừa cân cũng khá hấp dẫn?

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »