“Cổ kính?” Gordon Playfair lặp lại, cười lớn. “Nơi này hả? Mọi người và tôi đều biết đây là một ngôi nhà cũ già nua, dành cho một người đàn ông già nua.”
Elizabeth nói: “Tất cả chúng ta đều già nua, Gordon.”
Chuyến đi bộ đến trang trại Playfair mất nhiều thời gian hơn dự kiến, bởi một hàng rào cảnh sát đã được bố trí xung quanh Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh hằng. Theo như người ta nói, hai chiếc xe cảnh sát và một chiếc xe van màu trắng, có vẻ là của một đơn vị pháp y, đã cẩn thận đậu ở đây vào khoảng mười giờ sáng và một số chuyên viên mặc đồ trắng đã đi bộ lên đồi, mang theo xẻng. Martin Sedge có một căn hộ trên tầng cao nhất ở Khu Larkin và đang dùng ống nhòm theo dõi thực địa, nhưng vẫn chưa có tin gì. “Chỉ là đào bới một chút,” là báo cáo gần đây nhất của ông ấy.
“Ngôi nhà này và tôi đã cùng nhau già đi, mái nhà đang rụng xuống,” Gordon nói, xoa xoa vài sợi tóc còn sót lại trên đầu. “Những thứ kêu cót két từng không kêu cót két. Hệ thống ống nước thì xuống cấp. Chúng tôi giống hệt nhau.”
“Chúng tôi không làm phiền ông quá nhiều chứ? Ngôi làng của chúng tôi ấy?” Elizabeth hỏi.
Gordon nói: “Chẳng có tiếng động gì vang được đến đây. Giống như hồi các nữ tu còn ở dưới đó.”
Joyce nói: “Ông nên đến thăm chúng tôi một lúc nào đó. Có một nhà hàng, có một hồ bơi. Có Zumba nữa.”
“Ngày xưa tôi thường xuống làng lắm. Vì mấy thứ lặt vặt, rồi trò chuyện. Họ là một nhóm người giàu năng lượng khi không cầu nguyện. Ngoài ra, nếu mọi người bị đinh xuyên qua ngón tay hay bị trượt chân xuống hố, họ sẽ chăm sóc cho mọi người,” Gordon nói.
Elizabeth gật đầu. “Ông đã gặp Ian Ventham vào buổi sáng ông ta bị sát hại à?”
“Không may là đúng vậy. Không phải là lựa chọn của tôi.”
“Lựa chọn của ai?”
“Karen, con út của tôi. Con bé muốn tôi nghe lời ông ta. Con bé muốn tôi bán mảnh đất. Tại sao lại con bé lại không muốn cơ chứ?”
“Và mọi người đã thảo luận những gì?” Elizabeth hỏi.
“Những chuyện vô nghĩa y như lúc trước. Vẫn cùng một đề nghị, cùng một kiểu thái độ. Tôi sẽ nói một cách lịch sự rằng tôi chưa bao giờ ưa Ian Ventham. Tôi có thể bớt lịch sự hơn nếu các bạn muốn?”
“Ông không lung lay chút nào à?”
“Cả hai đều cố thuyết phục tôi. Karen có thể thấy việc ấy không hiệu quả gì, nhưng Ventham thì tiếp tục cố gắng thêm một chút. Cố gắng khiến tôi cảm thấy tội lỗi về lũ trẻ.”
“Nhưng ông không hề bị dao động?”
“Tôi hiếm khi dao động.”
Elizabeth nói: “Tôi cũng vậy. Và làm thế nào ông chấm dứt được câu chuyện?”
“Ông ta nói với tôi rằng ông ta sẽ lấy đất của tôi, bằng cách này hay cách khác.”
“Và ông đã nói gì? Joyce hỏi.
Gordon Playfair trả lời: “Tôi nói là, Cứ bước qua xác tôi đi.”
“Chà, cứng rắn,” Elizabeth nhận xét.
Gordon Playfair nói: “Dù sao đi nữa, tôi đã được nhận một đề nghị khác. Và tôi sẽ đồng ý với đề nghị này, khi giờ đây Ventham không còn liên quan nữa.”
Elizabeth nói: “Tốt cho ông.”
Gordon Playfair tiếp tục: “Bây giờ, liệu tôi có thể hỏi, đây có phải chỉ là một cuộc thăm viếng xã giao không? Hay tôi có thể giúp gì cho các bạn?”
“Thật trùng hợp khi ông hỏi như vậy,” Elizabeth gật đầu nói. “Chúng tôi thắc mắc không biết ông có kỷ niệm nào về nơi này không? Từ những năm bảy mươi chẳng hạn?”
Gordon Playfair nói: “Tôi chắc chắn có rất nhiều kỷ niệm. Thậm chí có thể có một vài album ảnh nếu chúng giúp ích.”
Elizabeth nói: “Sẽ chẳng hại gì nếu ta xem qua chúng.”
“Tôi nên báo trước, ảnh của tôi chủ yếu là chụp bọn cừu. Mọi người đang tìm kiếm điều gì?”