Thế là, chúng tôi đã kể cho Gordon Playfair về bộ xương trong nghĩa địa. Và tất cả chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện vui vẻ về người có khả năng chôn thi thể ở đó nhiều năm trước. Rất nhiều năm trước đây, khi Coopers Chase còn là một tu viện và Gordon Playfair trẻ tuổi ngồi trong chính ngôi nhà này, với gia đình nhỏ của ông, trên chính ngọn đồi này.
Nhân tiện, về lời đề nghị mua lại mảnh đất của ông, đề nghị tới từ những người bạn bí ẩn của chúng tôi tại Tập đoàn Bramley. Cái tên đó vẫn khiến tôi phát điên. Nhưng rồi tôi sẽ nhớ ra. Ông ấy chỉ tỏ ra giận dữ và gây sự với Ventham, từ chối bán mảnh đất đơn giản vì không thể chịu đựng được ông này. Ngay khi Ventham không còn liên quan, phi vụ mua bán tiếp tục.
Tôi hỏi Gordon ông ấy sẽ làm gì với số tiền đó và bạn sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng hầu hết số tiền sẽ được chuyển đến tay bọn trẻ nhà ông. Ông có ba người con. Tất nhiên, chúng tôi biết một trong số họ: Karen, người sống trong ngôi nhà nhỏ ở cánh đồng bên cạnh và đang dạy chúng tôi về máy tính, cho đến khi chúng tôi bị cắt ngang một cách bất ngờ.
Cô ấy chưa kết hôn, nhưng Joanna cũng vậy mà. Và tôi cũng thế, nếu nghĩ về chuyện đó.
Vậy là, bọn họ là những đứa con may mắn, nhưng Gordon nói rằng ông ấy vẫn còn dư lại đủ tiền để mua cho mình một căn nhà nhỏ ở đâu đó ổn ổn, và bạn có thể thấy chuyện này rồi sẽ đi đến đâu, chúng tôi sẽ làm hướng dẫn viên, dẫn ông ấy tham quan Coopers Chase trong vài ngày tới, và xem ông ấy có hứng thú không. Điều đó chẳng phải rất thú vị sao? Gordon có một khuôn mặt khắc khổ, thay vì đẹp trai theo kiểu thông thường, nhưng sở hữu đôi vai rộng của một nông dân.
Dù sao, hãy trở lại với bộ xương. Bây giờ Gordon đã hiểu tại sao chúng tôi muốn lắng nghe những gì ông còn nhớ về những năm 1970. Và tại sao chúng tôi lại chăm chú nghiên cứu các album ảnh của ông ấy như vậy. Để quan sát những bức ảnh ông ấy đã chụp trong những chuyến đi xuống đồi cách đây nhiều năm. Xem có thấy gương mặt quen thuộc nào không.
Cuối cùng, nó nằm trong album thứ hai mà chúng tôi ngắm nghía. Album bắt đầu với những bức ảnh cưới, Gordon và Sandra (hoặc Susan, tôi e là mình đã mất tập trung, bạn biết xem ảnh cưới của người khác thì thế nào mà), sau đó là những bức ảnh chụp một em bé. Đó hẳn là đứa con cả của họ. Tiếp theo, và tôi không hề bịa, hết trang này đến trang khác đều là những bức ảnh về cừu, và theo như Gordon nói, tất cả các bức ảnh đều khác nhau. Và rồi, ngay khi rượu và lò sưởi và bầy cừu bắt đầu làm chúng tôi buồn ngủ, chúng tôi đã tới được những bức ảnh cuối cùng trong album. Sáu bức ảnh đen trắng. Tất cả đều được chụp trong một bữa tiệc Giáng sinh ở tu viện. Có lẽ không phải là một bữa tiệc thịnh soạn, nhưng chắc chắn là Giáng sinh.
Thứ đó nằm trong bức ảnh thứ năm, một bức ảnh chụp tập thể. Lúc đầu, bạn thực sự không thể nhận ra. Tất cả chúng ta đều thay đổi rất nhiều sau hơn năm mươi năm, tôi chắc chắn rằng tôi sẽ không nhận ra được Elizabeth, hay bà ấy cũng không thể nhận ra tôi. Nhưng tất cả chúng tôi đã nhận ra và tất cả chúng tôi đều đã nhìn lại. Tất cả chúng tôi đều đồng ý.
Và vậy là chúng tôi đã có được bằng chứng của mình, chúng tôi có một kế hoạch. Chà, là Elizabeth có một kế hoạch.
Mà nói về ảnh, tôi đã tìm thấy một bức đẹp cho chuyên mục của tôi trong Cut to the Chase . Đó là một bức ảnh cũ, tôi biết là trông tôi nhìn rất khác, nhưng bạn vẫn nhận ra đó là tôi. Gerry cũng ở trong bức ảnh, nhưng Anne nói với tôi rằng cô ấy có thể cắt ông ấy ra khỏi bức ảnh bằng máy tính. Xin lỗi, anh yêu.